Sang ngày thứ tư, xác Tôn Lăng Hy nổi lên ở một con kênh ngoại thành, đội trưởng đội cảnh sát hình sự đích thân có mặt tại hiện trường. Lúc đến phòng lưu xác của đội hình sự nhận người, Chu Diễn Chiếu bình tĩnh như thể đang đi ăn bữa cơm khách vậy, chỉ liếc mắt một cái rồi nói: “Là cô ấy.” Bố mẹ Tôn Lăng Hy đã khóc đến kiệt sức, được người thân gọi xe cấp cứu đưa vào bệnh viện, đội trưởng đội cảnh sát hình sự tiễn Chu Diễn Chiếu ra ngoài. Anh ta cũng hiểu tính cách Chu Diễn Chiếu, bèn chau mày nói: “Cậu Mười, đừng làm loạn đấy.”
Chu Diễn Chiếu cười gằn: “Một xác hai mạng, anh còn khuyên tôi đừng làm loạn? Đội trưởng Phương, nếu bạn gái anh xảy ra chuyện như vậy, anh có làm loạn lên không?”
Tôn Lăng Hy rốt cuộc bị kẻ nào hại? Nhất thời cả thành phố chìm trong dông bão, tin đồn kiểu gì cũng có. Chu Tiểu Manh vì trong nhà xảy ra chuyện nên cũng xin nghỉ mấy ngày không đi học, Tiêu Tư Trí được giao việc phụ trách hậu sự của Tôn Lăng Hy, cứ chạy qua chạy lại giữa nhà họ Chu và bênh viện. Riêng Chu Diễn Chiếu, chắc do thương tâm quá đỗi, đã biến thành một con người hoàn toàn khác, về nhà chỉ vùi đầu ngủ, ban ngày thì ở trong phòng làm việc đóng chặt cửa bàn chuyện với Tiểu Quang. Tiểu Quang hằng ngày ra ra vào vào rất bận bịu, chỉ là không ai biết gã ta bận bịu làm việc gì.
Đến tối hôm thứ năm Chu Tiểu Manh mới gặp Chu Diễn Chiếu. Nửa đêm
khuya khoắt, anh ta chắc bị đói, đi xuống tầng hầm lấy rượu, không ngờ lại gặp Chu Tiểu Manh đang ngồi bên chiếc bàn dưới hầm, đã rót một chai vang đỏ lâu năm vào bình cho hả hơi.
Chu Diễn Chiếu mấy hôm nay gầy rộc đi, chiếc áo ngủ khoác trên người như rộng ra mấy số, anh ta chẳng buồn liếc Chu Tiểu Manh lấy một cái, tự tiện cầm bình chiết rượu trên bàn lên rót cho mình một ly, ngửa cổ uống cạn như thể đang uống nước. Lúc anh ta rót ly thứ hai, Chu Tiểu Manh chợt lạnh lùng hỏi: “Anh làm chuyện gì trái lòng, cũng sợ nửa đêm ngủ không được hả?”
Chu Diễn Chiếu chẳng nói chẳng rằng, lẳng luôn cái bình chiết rượu trên bàn về phía Chu Tiểu Manh. Cô sớm biết anh ta sẽ lên cơn, vội nghiêng người né được, bình chiết rượu bằng thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan tành, rượu vang bắn tung tóe trên nền nhà trắng đục, trông như vết máu, khiến người ta nhìn mà kinh hãi.
Chu Diễn Chiếu đã lao bổ tới, cắm chặt cánh tay cô hung hăng ấn ngửa cô lên bàn, nghiến răng kèn kẹt nói: “Cô đã làm chuyện gì trái lòng? Sao cô không nói cô đã làm chuyện gì hổ thẹn với lòng chứ?”
Dù bị đập lưng vào cạnh bàn đau điếng, nhưng Chu Tiểu Manh vẫn cười tươi như hoa, hơi thở của cô dường như còn thoang thoảng mùi thơm của men rượu vang, cô ngửa mặt lên hôn phớt một cái vào má Chu Diễn Chiếu, giọng nói cũng như đôi môi, vừa thơm lại vừa mềm: “Anh đã bày bố xong xuôi cả rồi, em sao có thể không giúp anh đẩy một cái chứ?”
Chu Diễn Chiếu cười gằn: “Anh bày bố cái gì hả?”
“Con mồi hấp dẫn như Tôn Lăng Hy, không phải anh dùng để câu cá hay sao? Có một cái cớ tốt như vậy, muốn diệt nhà họ Tưởng thì giờ chính là lúc đấy.” Giọng Chu Tiểu Manh toát lên một vẻ khoan khoái khó tả, nhân lúc lực tay Chu Diễn Chiếu hơi lơi lỏng, cô bèn rút hai tay ra, sau đó vòng tay ôm lấy cổ anh ta, tựa hồ đang nũng nịu: “Em biết anh ghét tên họ Tưởng đó mà, em cũng ghét, giờ rốt cuộc em không phải gả cho hắn nữa rồi!”
Chu Diễn Chiếu “hừ” một tiếng, đẩy cô ra, tự mình đi tới trước giá để rượu vang, chọn một chai mới, sau đó dùng dụng cụ mở chai bật nắp. Chu Tiểu
Manh liếc anh ta: “Bình chiết rượu vỡ rồi, còn uống gì nữa?”
Chu Diễn Chiếu phớt lờ cô, tự rót cho mình một ly rượu, nhưng Chu Tiểu Manh cứ quấn lấy anh ta như sợi tơ hồng, mềm mỏng nũng nịu hỏi: “Rốt cuộc anh có gả em cho người khác không vậy?”
“Không phải cô muốn lấy Tiêu Tư Trí à?” Gương mặt Chu Diễn Chiếu vẫn trơ trơ không chút xúc cảm, “Con gái mãi không lấy chồng, cũng không ra thể thống gì.”
Chu Tiểu Manh ôm lấy eo anh ta từ phía sau, áp mặt vào lưng anh ta, nhẹ giọng nói: “Em không lấy ai hết, nếu anh muốn em lấy người khác, em sẽ giết anh luôn.”
Chu Diễn Chiếu rốt cuộc cũng bật cười thành tiếng: “Cô giết thử xem.”
Chu Tiểu Manh chầm chậm buông tay ra, nở một nụ cười thê lương, đoạn nghiêng mặt nhìn Chu Diễn Chiếu: “Khinh em không đánh lại anh chứ gì? Hay là khinh em trong lòng vẫn luôn yêu anh?”
Chu Diễn Chiếu không nói gì, chỉ uống thêm ly nữa. Chu Tiểu Manh lại nói: “Con người anh ấy, đúng là lòng gang dạ sắt, chị Tôn yêu anh như vậy mà anh cũng ra tay được. Em yêu anh như vậy, mà anh vẫn muốn gả em cho người khác.”
Chu Diễn Chiếu rót một ly rượu, đẩy cho cô: “Đừng nói nhảm nữa, uống rồi lên lầu đi ngủ đi!”
Chu Tiểu Manh nâng ly rượu ấy lên, chỉ nhấp một ngụm, rồi chau mày dốc nốt vào họng như uống một chén thuốc. Cô đặt ly xuống, thở dài một tiếng: “Đúng là em đã làm chuyện trái với lòng nên không ngủ được, anh đi ngủ với em nhé.”
Chu Diễn Chiếu còn chưa tỏ thái độ, Chu Tiểu Manh đã nhao lên hôn anh ta, nụ hôn đượm mùi thơm nồng của rượu vang, vô cùng quyến rũ. Chu Diễn Chiếu vô thức ôm lấy eo cô, đẩy nụ hôn sâu thêm. Đang khi ý loạn tình mê, đột nhiên anh ta nghe Chu Tiểu Manh nói: “Anh à, anh đừng lấy những người
đàn bà bên cạnh chọc tức em nữa có được không?”
Chu Diễn Chiếu như bị một thùng nước lạnh giội từ đầu xuống chân, lửa tình hừng hực lập tức tắt ngấm, anh ta đẩy Chu Tiểu Manh ra, cầm ly lên, lắc lắc chỗ rượu bên trong, nói: “Anh không lấy Tôn Lăng Hy ra để chọc tức cô, cô cũng đừng nghĩ nhiều nữa. Chuyện của hai chúng ta đã trôi qua từ lâu rồi. Cô nên nghiêm túc tìm một người mình yêu mà cưới đi, người mà cô cưới, sau này cũng có thể làm trợ thủ cho anh, Công ty nhiều việc, thêm một người trong nhà dù sao cũng tốt.”
Chu Tiểu Manh vẫn cười, song vẻ hụt hẫng trong mắt đã không sao che giấu nổi: “Anh đã hại em đến nông nỗi này rồi mà vẫn cho rằng em còn có thể yêu được người khác sao?”
“Thầy giáo Tiêu không phải rất tốt sao? Không phải cô cũng thích nó sao?” Chu Tiểu Manh cắn môi, mấy giây sau mới nhả ra, để lại một vết răng mờ
mờ màu trắng. Cô đáp: “Đúng thế, em thích thầy giáo Tiêu, vì khi anh ta xoay
người, trông giống anh nhất.”
Chu Diễn Chiếu chẳng hề xúc động, chỉ nói: “Tiêu Tư Trí ngộ tính hơi kém, may mà không phải thằng ngu, anh dẫn dắt nó một thời gian, chắc hẳn nó cũng học được cách làm ăn. Đến lúc ấy, cô với nó ra ngoài tự lập, sống qua ngày chắc không thành vấn đề.”
“Anh muốn tống cổ em ra khỏi nhà như vậy à?” Giọng Chu Tiểu Manh bất giác trở nên the thé: “Được thôi, em tốt nghiệp xong sẽ cưới Tiêu Tư Trí luôn, đảm bảo không ở trong nhà làm ngứa mắt anh nữa!”
Nhưng Chu Diễn Chiếu dường như đã hạ quyết tâm từ trước, dù cô có châm chọc khiêu khích thế nào cũng không lay động được, anh ta cầm nửa chai rượu còn lại và một chiếc ly, nói: “Anh lên đi ngủ đây, cô cũng uống ít thôi.”
Chu Tiểu Manh tức tối nhặt một chiếc ly ném về phía anh ta. Chu Diễn Chiếu thân thủ cao cường, đương nhiên cô không thể ném trúng, nhưng tiếng chiếc ly rơi xuống đất vỡ tan tành khiến cô thấy lòng đau như dao cắt. Tuồng
như hơn dỗi, Chu Tiểu Manh cũng cầm một chai rượu đi lên lầu, nhưng sau khi vào phòng, cô không khui rượu, mà trèo qua cửa sổ, men theo cành cây sang phòng ngủ chính, gõ lên ô kính cửa sổ. Chu Diễn Chiếu kéo một góc rèm cửa ra nhìn cô, nhưng không mở cửa. Chu Tiểu Manh giận dữ vung chai rượu lên đập vào cửa kính, “choang” một tiếng, ô kính vỡ tan, trong đêm tĩnh mịch, âm thanh lại càng thêm vang động. Con chó nuôi trong vườn sau sủa lên ầm ĩ, người trong phòng bảo vệ cũng chạy về phía này.
Chu Diễn Chiếu hết cách, đành mở cửa kéo cô vào trong. Lúc này, tay bảo vệ trực đã tới cạnh gốc cây, ngẩng đầu lên nhìn thấy Chu Diễn Chiếu đứng bên cửa sổ, dưới gốc cây lấp lóa lấp lóa, có thứ gì đó phản chiếu ánh đèn trong vườn, tựa như mảnh kính vỡ. Tay bảo vệ hỏi: “Anh Mười, có chuyện gì vậy ạ?”
“Vỡ kính ấy mà.” Chu Diễn Chiếu đáp: “Không sao, tôi lỡ tay thôi, cậu quay về đi.”
Đợi người kia đi rồi, Chu Diễn Chiếu mới quay đầu lại nhìn Chu Tiểu Manh, vừa nãy vội vàng kéo cô vào cửa sổ làm đầu gối cô bị mảnh thủy tinh cứa rách một vết, máu chảy ra. Cô tiện tay vơ một góc ga trải giường ấn vào, nhưng máu vẫn tuôn như suối, trông rất đáng sợ. Chu Diễn Chiếu chau mày, đi vào phòng tắm lấy khăn bông ném cho cô, rồi xoay người đi ra cửa, một lúc sau anh ta trở lại, trên tay cầm thuốc cầm máu và bông băng.
Anh ta xử lý vết thương cực kỳ thành thạo, Chu Tiểu Manh nhìn Chu Diễn Chiếu ngồi xổm ở đó băng bó cho mình, khẽ hỏi: “Anh à, anh có hối hận không?”
“Có gì mà hối hận?” Chu Diễn Chiếu loáng cái đã băng bó xong chỗ bị thương, để mặc Chu Tiểu Manh ngồi đó, đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ, gạt mấy mảnh thủy tinh vỡ sáng lấp lóa xuống dưới. Những mảnh vỡ ấy phản chiếu ánh đèn huỳnh quang, hắt lên mặt anh ta loang loáng như ánh sáng lạnh lẽo trên lưỡi dao.
“Có những lúc anh không nói, không có nghĩa là em không biết. Tôn Lăng Hy muốn làm gì, trong lòng anh chắc đã nắm được từ lâu, nên mới tương kế tựu kế. Có điều, ra tay trong thời điểm này, anh không sợ người nhà họ Tưởng
cắn ngược một phát sao?”
Chu Diễn Chiếu bỏ mấy mảnh kính vỡ vào nhà vệ sinh, sau khi quay trở ra mới lạnh lùng hỏi ngược lại: “Chuyện tôi làm bên ngoài, từ khi nào đến lượt cô hỏi vậy?”
Chu Tiểu Manh thở dài: “Anh không cho em hỏi, rốt cuộc là để hại em, hay vì muốn tốt cho em?”
Chu Diễn Chiếu không nói năng gì, ném một thứ lên giường, cười lạnh lùng: “Thứ này cô lắp trong phòng ngủ của Tôn Lăng Hy hả?”
Chu Tiểu Manh cầm lên xem, quả nhiên là cái máy nghe trộm kia, không khỏi bật cười “hích” một tiếng: “Đúng là anh đã biết trước, đáng tiếc quá, em cũng chẳng nghe được gì cả.”
“Sau này đừng làm thế nữa.” Giọng Chu Diễn Chiếu vẫn lạnh nhạt như trước: “Tôn Lăng Hy rất thông minh, nếu khi ấy bị cô ta phát hiện ra, cô định giải thích thế nào?”
“Có gì mà khó giải thích, đương nhiên là anh sẽ gánh vạ thay em rồi. Không may bị cô ta phát hiện, đương nhiên đây chính là máy nghe trộm do anh lắp đặt.” Tâm trạng Chu Tiểu Manh dường như tốt dần lên, rúc người trong góc giường vươn vai lười nhác như chú mèo nhỏ, chăm chú nhìn đầu gối được băng bó của mình, nói: “Anh, anh còn không thắt nơ con bướm cho em!”
Lần đầu tiên Chu Tiểu Manh băng bó vết thương cho Chu Diễn Chiếu, là hồi ở phố Chợ Bánh, khi ấy cánh tay anh ta không hiểu bị ông Chu Bân Lễ cầm thứ gì quật cho toác cả da. Chu Diễn Chiếu đánh nhau như cơm bữa, hoàn toàn không coi vết thương nhỏ ấy vào đâu, thời tiết bấy giờ lại nóng, mấy ngày sau vết thương liền sưng tấy mưng mủ lên, Chu Tiểu Manh trông thấy mà rợn cả người, nhất quyết đòi Tiểu Quang kiếm bông băng và thuốc chống viêm đến, băng bó lại cho Chu Diễn Chiếu. Khi ấy cô đâu biết cách băng bó, chỉ rắc thuốc chống viêm lên trước, sau đó lấy băng quấn dối vài vòng, cuối cùng còn thắt một cái nơ bướm lên trên nữa. Chu Diễn Chiếu không nói gì, nhưng cô lại lấy làm ngần ngại, thẽ thọt nói: “Thắt nơ bướm đẹp…” Hồi ấy Chu Diễn Chiếu một lòng muỗn dỗ cho cô vui vẻ, còn phụ họa theo: “Thắt nơ bướm đẹp lắm...

Phone: 01657595739 