Tiểu Quang nói: “Anh Mười và ông Chu là hai loại người khác nhau, anh ấy sẽ không làm thế đâu.”
Chu Tiểu Manh cười cười, ngoảnh đầu nhìn bóng cây xa xa bên ngoài cửa sổ, nói: “Giờ thì không, nhưng tương lai cũng khó nói lắm. Có lẽ anh ấy sẽ gả tôi cho người khác, để rồi đến cuối cùng anh ấy lại không kiềm chế được đi giết chết người đó, vì anh ấy đố kị. Bố tôi năm xưa, không phải cũng làm thế
hay sao?”
Tiểu Quang nói bằng giọng hết sức nghiêm túc: “Cô có thể lấy tôi, anh ấy muốn giết tôi, sẽ phải băn khoăn nhiều hơn.”
Chu Tiểu Manh thoáng ngây người, một lúc sau, nụ cười nhàn nhạt dần hiện lên khóe môi, cô vừa cười vừa nói: “Đúng rồi, anh ấy không đánh lại anh.”
“Cũng chưa chắc.” Nét mặt Tiểu Quang vẫn nghiêm túc như trước: “Cũng mấy năm rồi chúng tôi chưa cọ sát. Mấy năm trước anh ấy quả thật không phải đối thủ của tôi, giờ thì thực sự không biết được.”
“Hay chiều nay thử một trận xem sao?”
Người đứng ngoài cửa rốt cuộc cũng lên tiếng, trên tay còn cầm một chén trà, tựa hồ chỉ tình cờ đi ngang qua.
Tiểu Quang đưa mắt quan sát Chu Diễn Chiếu, nói: “Được!”
“Em làm trọng tài.” Chu Tiểu Manh cười rạng rỡ: “Ai thua thì buổi tối phải nấu cơm.”
Chu Diễn Chiếu hỏi: “Nếu hòa thì sao?”
Tiểu Quang nói: “Vậy thì ăn cơm trọng tài.”
Chu Diễn Chiếu chau mày: “Cơm trọng tài khó ăn quá, nếu như đánh hòa, vậy thì trọng tài mời khách, chúng ta gọi bên ngoài mang đến.”
Chu Tiểu Manh hờn dỗi nói: “Em không có tiền.”
Chu Diễn Chiếu đi vào bếp, tiện tay đặt chén trà lên bàn, khom người mở chiếc tủ âm tường, kéo ba ngăn kéo ở dưới cùng ra, bên trong toàn những cọc tiền màu hồng phấn xếp gọn gàng, chật cứng, ít ra cũng phải mấy chục triệu. Chu Tiểu Manh không ngờ bao nhiêu tiền mặt như vậy lại bỏ trong ngăn kéo tủ bếp, nhất thời nghẹn họng, hồi lâu sau mới nói: “Đây có phải tiền của em đâu.”
“Giờ là của em rồi.” Chu Diễn Chiếu điềm đạm nói: “Trên lầu còn mấy va li nữa, em lấy bao nhiêu thì lấy.”
Chu Tiểu Manh nói: “Em không cần tiền của anh.”
“Tiền này vốn là của em.” Chu Diễn Chiếu nói: “Lợi nhuận hàng năm của công ty, vốn đều có một phần của em, chỉ là không đưa cho em thôi, lần này xảy ra chuyện, anh rút hết ra rồi.”
“Dù sao em cũng chẳng cần.” Chu Tiểu Manh bỏ cái bát đang rửa dở xuống, xoay người đi ra.
Tiểu Quang tiếp tục cúi đầu rửa bát, Chu Diễn Chiếu châm một điếu thuốc, hỏi: “Cậu muốn lấy em gái tôi thật à?”
Tiểu Quang không đáp.
Chu Diễn Chiếu nói: “Cậu nói xem, nó có gì tốt? Được mỗi gương mặt xinh đẹp, còn thì chẳng chút dịu dàng gì của con gái cả. Tính tình nóng nảy quái gở, hễ nói một câu không vừa ý là sưng mặt lên cho cậu tức cả ngày.”
Tiểu Quang ném cái giẻ rửa bát đi, đanh mặt nói: “Anh muốn đấu một trận thật à? Chúng ta ra vườn đi.”
“Được thôi!” Chu Diễn Chiếu ném đầu mẩu thuốc: “Tôi biết cậu nhịn lâu lắm rồi!”
Tiểu Quang “hừ” một tiếng, lại cầm cái giẻ lên, nói: “Em không thèm đánh với người bị bắn xuyên qua xương bả vai, truyền ra ngoài thì mất hết thể diện!”
Buổi tối, Chu Tiểu Manh ngủ rất sớm, nửa đêm đột nhiên tỉnh dậy mới phát hiện Chu Diễn Chiếu đi vào từ lúc nào chẳng hay, đang ngồi trên chiếc xô pha ở góc phòng hút thuốc. Thấy cô tỉnh dậy trở mình, anh ta mới dập tắt điếu thuốc. Chu Tiểu Manh rất rộng rãi nhường cho anh ta nửa chiếc giường. Giường chật, anh ta lại nặng, lúc nằm lên cả chiếc giường tựa hồ hơi trầm
xuống một chút. Anh ta vươn một cánh tay ra ôm lấy cô, tay kia không cử động, chắc là do bị thương ở vai, cô bèn chủ động đưa tay ôm lấy anh ta, áp mặt vào hõm cổ anh ta, nghe rõ mồn một tiếng mạch đập bên tai, khiến cô yên tâm hẳn. Cô hỏi: “Sao lại hút thuốc?”
“Tối mai chúng ta sẽ đi.” Chu Diễn Chiếu nói như đang kể một chuyện hết sức bình thường. Chu Tiểu Manh đột nhiên rùng mình một cái, thì thầm hỏi: “Sau này không trở về nữa?”
“Trong vòng dăm ba năm, tốt nhất đừng về.” “Sao đột nhiên gấp vậy?”
“Thuyền đã thu xếp xong rồi, ngày mai là một cơ hội, nghe nói ngày mai cảnh sát có việc bận, chúng ta tranh thủ cơ hội đi luôn.”
Chu Tiểu Manh không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên tìm môi anh ta, Chu Diễn Chiếu được cô hôn, nhưng tâm tình dường như vẫn để tận đâu. Chu Diễn Chiếu dừng lại hỏi: “Sao thế anh?”
“Mẹ em vẫn ở nhà tang lễ, có muốn đến đó không?”
Trong bóng tối, Chu Tiểu Manh không nhìn rõ nét mặt anh ta, có điều, bóng tối có thể che giấu rất nhiều thứ, cô nghe thấy giọng mình lẩm bẩm hỏi: “Có nguy hiểm lắm không?”
“Còn phải xem sắp xếp thế nào đã… cũng chưa chắc cảnh sát đã theo dõi nhà tang lễ suốt ngày đêm.” Chu Diễn Chiếu dường như vừa hạ quyết tâm gì đó, nói: “Ngày mai anh đi với em.”
“Không, mình em đi là được.”
“Tên họ Tưởng kia vẫn chưa cam lòng đâu, anh đi cùng em thì tốt hơn.” Chu Diễn Chiếu vỗ nhẹ lưng cô như an ủi: “Không sao đâu, đừng sợ.”
Chu Tiểu Manh ôm anh ta rất chặt, khiến Chu Diễn Chiếu thấy hơi khó chịu, bèn hôn lên trán cô một cái, lặp lại: “Không sao đâu, đừng sợ.”
Trong bóng tối, đôi mắt Chu Tiểu Manh sáng long lanh, tựa như có ánh lệ, giọng cô rất nhẹ: “Anh ơi…”
“Hả?”
“Em yêu anh.” Tiếng Chu Tiểu Manh bảng lảng trước ngực anh, ấm áp, mang theo mùi hơi thở: “Em vẫn luôn yêu anh. Thực ra em cũng không hiểu nổi, tại sao anh làm bao nhiêu chuyện xấu xa như thế mà em vẫn yêu anh.”
Chu Diễn Chiếu mỉm cười lặng lẽ, không nói gì cả.
Chu Tiểu Manh lại tiếp lời: “Thứ ở trong tay Tưởng Khánh Thành, nếu không lấy về được, thì bỏ đi. Em không quan tâm, bây giờ em bắt đầu thấy hối hận rồi, lẽ ra nên để người khác biết rằng, anh không phải con của bố, em mới là con gái ông ấy.”
“Nói bừa.” Chu Diễn Chiếu siết chặt cô vào lòng như vỗ về: “Anh là con trai của bố, em không phải con gái ông ấy, mọi khoản nợ đều tính vào anh, nhân tình cũng là anh nợ, có thù có oán, đều phải nhằm vào anh.”
Chu Tiểu Manh không nói gì thêm, chỉ dùng đôi môi bịt kín miệng anh ta lại. Nụ hôn của cô kéo dài triền miên, Chu Diễn Chiếu thậm chí còn có cảm giác cô chưa bao giờ dịu dàng như thế, tựa như nước vậy, khiến người ta chết chìm trong đó.
Gió đêm ấm áp là thế, ánh sáng nhàn nhạt của trăng thu chiếu qua cửa sổ, Chu Diễn Chiếu gối đầu lên lồng ngực Chu Diễn Chiếu, anh ta đã ngủ, một tay vẫn còn nắm lấy tay cô, ôm nửa người cô vào lòng mình. Cô nhớ lại rất lâu rất lâu trước đây, vào đêm trước khi hai người quyết tâm bỏ trốn, nửa đêm Chu Diễn Chiếu leo cửa sổ vào phòng cô, lúc cô mở mắt ra, đã thấy anh ta ngồi trong bóng tối nhìn cô bần thần.
“Sao anh không ngủ!” Chu Tiểu Manh nũng nịu: “Sáng sớm mai lên máy bay rồi, anh chẳng bảo phải lẻn ra khỏi nhà sớm hơn em để ra sân bay đợi em sao?”
“Anh không ngủ được.” Anh ta bật cười, hàm răng lóe lên trong ánh trăng mờ nhạt: “Cứ nghĩ đến chuyện sẽ ở bên em suốt đời, anh lại không ngủ được.”
“Anh không ngủ thì em ngủ đây.” Chu Tiểu Manh đỏ mặt, kéo chăm trùm kín đầu. Thực ra cô cũng không ngủ được, lúc anh ta leo cửa sổ chui vào, tim cô đập mạnh đến nỗi chừng như sắp nhảy vọt ra khỏi miệng.
Lúc đó cô đang nghĩ gì nhỉ? Liệu anh ấy có cúi xuống hôn mình không? Vừa ngọt ngào vừa chờ mong lại vừa ngượng ngùng xấu hổ… cả đời đấy, ngày mai sẽ ở bên nhau rồi, cả một đời. Vậy thì anh ấy hôn mình một cái, cũng không phải là chuyện gì to tát nhỉ? Nhưng cuối cùng Chu Diễn Chiếu vẫn rất thành thực, cứ thế ngồi trên xô pha, suốt cả một đêm.
Có lẽ cô không bao giờ quên được tâm trạng mình trong đêm hôm ấy, vừa mong cho trời sáng, lại vừa hy vọng trời vĩnh viễn không sáng, đó là lần đầu tiên hai người ở với nhau suốt đêm, trong mắt cả hai đều đầy những tia máu li ti, khi bình minh đến, anh ta leo cây đi ra, cuối cùng còn ngoảnh đầu lại nhìn cô nhoẻn cười.
Tất cả mọi người trên thế gian này đều không thể biết Chu Diễn Chiếu còn có lúc cười ngây ngốc, vui vẻ đến thế, tựa như hết thảy báu vật trên đời này đều dâng tới trước mặt anh ta vậy. Anh ta cười tới độ gần như chỉ thấy răng không thấy mắt, khi ấy Chu Tiểu Manh đã nghĩ, thật đáng tiếc, không chụp nụ cười này của anh ấy lại, khi nào tám mươi tuổi lấy ra cho con cháu xem, chắc sẽ thú vị lắm.
Có điều cô lại nghĩ, cũng may, ngày tháng còn dài. Ngày tháng còn dài, có rất nhiều thời gian và cơ hội khiến anh ta cười vui vẻ như thế, để cho cô chụp ảnh.
Khi ấy, bọn họ đều không biết, số phận sẽ thình lình tung ra một đòn chí mạng. Khi ấy, bọn họ đều không biết, chờ đợi họ phía trước không phải là ngày tháng dài rộng, mà là vọng tưởng sớm chiều.
Chương 12
Ngày hôm sau, bọn họ thận trọng ra khỏi nhà. Tiểu Quang không đi theo, Chu Diễn Chiếu mặc áo khoác có mũ trùm đầu, quần bò và giày đế bằng, trông như học sinh. Chu Tiểu Manh buông tóc mái xuống thành một lớp dày che kín cả trán, rồi trang điểm rõ đậm, Chu Diễn Chiếu nhìn cặp lông mi giả dài cả lóng tay của cô cảm thấy tức cười, nói: “Phong cách phi chủ lưu à?”
Chu Tiểu Manh có vẻ cáu kỉnh: “Anh mới phi chủ lưu ấy! Cả nhà anh đều phi chủ lưu!”
Chu Diễn Chiếu cũng không lấy làm bực mình, ngược lại còn bật cười: “Cả nhà anh không phải là cả nhà em à?”
Đường phố bên ngoài vẫn đông đúc ồn ào như thế, vì sắp có triển lãm quốc tế, nên người và xe trên đường đều đông hơn thường ngày. Phần lớn lực lượng cảnh sát đã được điều tới vùng phụ cận nhà triển lãm, những nơi tập trung dòng người như ga tàu điện ngầm cũng được tăng cường bảo vệ. Hai người bọn họ ra bến xe buýt đợi xe đi ngoại ô. Giờ đang là mùa đẹp nhất trong năm của thành phố này, trong bầu không khí đượm vị thuần hậu và mùi hương của mùa thu, sạp hoa quả ven đường còn bán cả trà giải khát, các loại hoa quả tươi rói được bày biện gọn gàng ngăn nắp. Chu Tiểu Manh mua một chai nước mía, cắm hai ống hút vào, hai người đứng ở dưới đường uống hết sạch, bộ dạng thân thiết tựa như một cặp tình nhân trẻ. Chu Diễn Chiếu nhớ lại thời thiếu niên, mỗi lần tan học Chu Tiểu Manh hay thèm ăn quà vặt, về sau lần nào anh ta cũng nhớ mang về cho cô một suất bánh cuốn. Giờ chắc cái quán nhỏ ấy đã đóng cửa từ lâu. Nếu tương lai có cơ hội, thế nào cũn

Phone: 01657595739 
