The Soda Pop
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Công tắc tình yêu - Phần cuối

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 2309
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Công tắc tình yêu - Phần cuối


“Sao lại thế chứ?”


Hai người nói qua nói lại toàn những câu xã giao kiểu đó, bà Tưởng đã mang con quay lại mà họ vẫn chưa nói dứt. Chu Tiểu Manh cầm chiếc thìa nhỏ, chầm chậm múc canh uống, đang thầm cười khẩy trong lòng, đột nhiên nghe Tưởng Trạch hỏi: “Điện thoại của cô không sao chứ? Tôi chỉ sợ mình giật đứt dây tai nghe của cô thôi.”

Chu Tiểu Manh thầm bực tức, nhưng vẫn tỏ vẻ ngượng ngùng đáp: “Không sao”


Chu Diễn Chiếu cuối cùng cũng đưa mắt liếc cô một cái, Chu Tiểu Manh liền bỏ luôn chiếc thìa canh xuống, hỏi Tưởng Trạch: “Vừa nãy nghe anh Tưởng nói, anh mới đặt một chiếc xe đua màu làm bạc, ở trong nước không bán kiểu này…”


“Đúng vậy, vừa mới chuyển từ Hồng Kông về, hay mời cô Chu đi thử xe hộ tôi nhé.”


“Được đấy, tôi chưa lái xe đua bao giờ.”


Hai người bọn họ vừa bắt chuyện với nhau, Tưởng Khánh Thành liền tỏ ra hết sức vui vẻ, kéo Chu Diễn Chiếu qua nói chuyện. Tối hôm nay là nhà họ Tưởng mời khách, chủ khách đều tưng bừng vui vẻ, cuối cùng người nhà họ Tưởng ra tận cửa khách sạn tiễn Chu Diễn Chiếu và Chu Tiểu Manh lên xe, Tưởng Trạch còn bước lên trước, tự tay mở cửa xe cho Chu Tiểu Manh: “Không biết số điện thoại của cô Chu là bao nhiêu, mấy hôm nữa tôi còn phải nhờ cô thử xe giúp tôi mà.”


Chu Tiểu Manh liền đọc số điện thoại cho hắn, sau đó lại cảm ơn. Sau khi Chu Diễn Chiếu lên xe, chiếc xe chầm chậm khởi động, qua gương chiếu hậu, Chu Tiểu Manh thấy người nhà họ Tưởng vẫn đứng đó nhìn theo, khóe miệng còn chưa tắt nụ cười. Chu Diễn Chiếu thấy cô cười vẻ khoái chí, liền cười khẩy một tiếng: “Sao hả? Nhanh như vậy đã quên thầy giáo Tiêu rồi cơ à?”


“Anh dẫn em đi xã giao với người nhà họ Tưởng, sao em không dám không làm tốt chuyện anh giao phó chứ.” Chu Tiểu Manh cười nhạt đáp: “Đằng nào thì em thích ai, hay quên ai, anh cũng có để trong lòng đâu.”


Suốt dọc đường Chu Diễn Chiếu không nói một lời nào nữa, về đến nhà thì Tôn Lăng Hy đã đi ngủ, anh ta về phòng hút mấy điếu thuốc, tắm rửa xong đi ra, đột nhiên nghe thấy trong phòng của Chu Tiểu Manh ở bên cạnh phát ra những tiếng ong ong kì quái. Anh ta lắng tai nghe, thấy giống như tiếng khoan điện, bèn đẩy cửa đi ra hành lang, càng lúc càng nghe rõ hơn, chính xác là tiếng khoan điện. Cửa phòng Chu Tiểu Manh không khóa, anh ta vừa vặn nắm

đấm, cánh cửa liền mở ra luôn, cô đang ngồi trên giường cầm chiếc khoan điện nhỏ khoan thứ gì đó, nghe tiếng anh ta bước vào cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.


Chu Diễn Chiếu nhận ra thứ trên tay cô, chính là một đôi giày gỗ, anh ta nằm mơ cũng không thể ngờ được thứ này lại ở trong tay cô, vô thức dấn lên mấy bước, vung tay giật lấy xem, đôi giày gỗ bị khoan điện khoan thủng lỗ chỗ, vết ngang vết dọc, đã không thể nào nhìn ra hình dạng chiếc giày nữa, mấy chữ ở đế giày cũng đã bị mài mờ hết. Trên giường vương vãi đầy mạt gỗ, mấy mảnh còn bắn cả lên tóc cô, như những sợi bông mềm mại. Chu Tiểu Manh thản nhiên nhìn Chu Diễn Chiếu tựa hồ đang đợi anh ta nổi cơn tam bành.


Nhưng cuối cùng Chu Diễn Chiếu chẳng nói chẳng rằng, cầm đôi giày ấy ném ra ngoài cửa sổ, nó đập vào cành cây “bốp” một tiếng, tiếp sau đó là một âm thanh trầm đục, hẳn đã rơi xuống đất.


Anh ta quay người đi về phòng ngủ rồi, Chu Tiểu Manh vẫn cầm khoan điện ngồi trên giường, tựa như đang ngẩn ngơ thất thần, lại giống như chẳng hề nghĩ ngợi bất cứ điều gì. Chu Diễn Chiếu rất thính ngủ, nửa đêm đột nhiên tỉnh giấc, đẩy cửa sổ ra nhìn, thấy khoảng sân bên dưới có một cột sáng nhỏ đang chầm chậm dịch chuyển qua, rồi một bóng người mảnh khảnh hiện lên dưới ánh sáng của ngọn đèn vườn, quả nhiên là Chu Tiểu Manh đang cầm đèn pin tìm kiếm đôi giày gỗ trong vườn. Cô mặc quần áo ngủ, trên nền áo trắng là từng đốm từng đốm hoa, dưới quầng sáng mờ mờ của ngọn đèn đường, cả người cô tựa như một đóa bồ công anh, tưởng chừng chỉ cần ngọn gió đêm kia lớn thêm chút nữa, ắt sẽ thổi cho cô bay tứ tán.


Mái tóc cô đã bị gió thổi tung, nhưng cô vẫn khom người, khăng khăng cầm đèn pin quét qua từng khóm hoa, đến khi phỏng chừng không thể tìm thấy nữa, cô bèn ngồi thụp xuống, bất động ở đó, thật lâu thật lâu cũng không đứng lên. Chu Diễn Chiếu có cảm tưởng cô đã thiếp đi, tựa như một chú vịt con, vùi đầu dưới cánh, ngồi chồm hỗm ở đó mà ngủ vậy. Một lúc lâu sau, thấy cô hơi nhúc nhích, anh ta bèn vươn người ra ngoài, khẽ vạt cành cây nhìn xuống, bấy giờ mới phát hiện thì ra cô đang gọi điện thoại.


Đang là lúc đêm khuya thanh vắng, giọng cô không lớn lắm, nhưng cũng có thể nghe thấy câu được câu chăng, dường như cô đang gọi điện cho Tiêu Tư

Trí, giọng nói hình như lẫn cả tiếng khóc, tựa hồ đang van cầu: “Anh đưa em trốn đi… em thực sự không muốn ở đây nữa… thực sự khó chịu lắm rồi…”


Nửa câu trước đó, cô cũng từng nói với anh ta, “anh đưa em trốn đi…” năm chữ nghe thật êm tai, chan chứa lòng tin tưởng và ái mộ toàn tâm toàn ý.


Anh ta chầm chậm khép cửa sổ lại, từng chút từng chút một, đóng chặt, một lần nữa ngăn cách tất cả gió đêm nhè nhẹ và giọng nói lí nhí của cô ở bên ngoài. Năm ấy, khi cô nói với anh ta câu này, anh ta quả thật đã buông bỏ tất cả để đưa cô đi, nhưng đến cuối cùng, bọn họ lại không thể dứt áo ra đi được.


Hồi ấy thật ngây thơ, cứ tưởng rằng chỉ cần dằn lòng xuống, thì có thể đến một thế giới mới, sở hữu tất cả những gì mình muốn có.


Chu Diễn Chiếu nằm trên giường, bên tai dường như vẫn còn văng vẳng giọng nói của cô, khe khẽ lặp đi lặp lại: “Anh, anh đưa em trốn đi…”


Khi ấy, vì một câu nói này của cô, anh ta đã bỏ nhà đi, chưa đến 24 tiếng đồng hồ sau đó, ông Chu Bân Lễ liền bị trọng thương, lúc anh ta chạy về đến nhà, ông chỉ còn một hơi thở thoi thóp, tính mạng như chỉ mành treo chuông.


Chu Diễn Chiếu nhớ tới bà Diệp Tư Dung, giọng nói của người đàn bà ấy trong suốt một cách lạ kỳ, ánh mắt bà cũng thế. Bà nói: “Tiểu Manh vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho cậu đâu; nếu để nó chọn lựa giữa tôi và cậu, nó nhất định sẽ chọn tôi, vì tôi là mẹ của nó.”


Khi ấy anh ta trả lời như thế nào nhỉ? Chu Diễn Chiếu còn nhớ, mình cười gằn lạnh lẽo: “Vậy sao? Nếu để tôi chọn lựa giữa bố tôi và cô ấy, tôi cũng sẽ chọn bố.”


Bà Diệp Tư Dung bình tĩnh như thể đang đối mặt với một đóa hoa tươi thắm, chứ không phải là họng súng đen ngòm, cuối cùng bà chỉ thốt lên bốn chứ: “Cậu sẽ hối hận.”


Ánh mắt bà chan chứa một thứ gì đó rất kỳ lạ, phải rất lâu rất lâu sau này, Chu Diễn Chiếu mới hiểu ra thứ kỳ lạ ấy hóa ra là sự thương hại, người đàn bà này nuôi dưỡng anh ta đã nhiều năm, anh ta không thể không thừa nhận,

thực ra bà ta còn hiểu mình hơn cả bố.


Kỳ thực, Chu Diễn Chiếu không hề hối hận, chỉ có điều, mỗi giây mỗi phút, anh ta đều đau đớn, tựa như trúng phải chất độc ăn mòn xương cốt, mỗi giây trôi qua, đều khiến người ta nhói buốt.







Chương 11




Khi Tôn Lăng Hy gặp chuyện, Chu Tiểu Manh đang ở cùng Tiêu Tư Trí. Tiêu Tư Trí vừa từ Myanmar trở về, công việc Chu Diễn Chiếu giao cho, anh làm rất trôi chảy, vì tất cả đều đã được sắp xếp từ trước, chỉ là lúc giao nhận, đối phương đột nhiên đổi một người mới rất cẩn trọng, quá trình xác nhận thân phận bị kéo dài thêm một chút. Sau đó, Tiêu Tư Trí lại không thể lên máy bay, đành phải bắt xe buýt đường dài từ biên giới Vân Nam trở về, hết sức vất vả. Chu Diễn Chiếu rất khách khí với anh, gặp mặt trong phòng làm việc ở công ty, bảo anh vất vả quá, còn đích thân rút tiền chia cho anh, đoạn nói: “Tiểu Manh có chuyện muốn nói với cậu, trưa nay đi ăn cơm với nó đi.”


Tiêu Tư Trí lấy làm bất ngờ, không hiểu sao Chu Diễn Chiếu lại nói thế, đến khi gặp Chu Tiểu Manh mới biết. Cô nói: “Anh trai dẫn tôi đi xem mặt, đối phương là em họ của Tưởng Khánh Thành.”


Tiêu Tư Trí thoáng giật mình, hỏi: “Anh ta định bắt tay với Tưởng Khánh
Thành à?”


“Không biết.” Chu Tiểu Manh đáp: “Có lẽ chỉ là anh ấy cảm thấy, tôi vẫn còn chút tác dụng, chi bằng đem ra làm một quân cờ.”


Tiêu Tư Trí có cảm giác chỉ cách mấy ngày mà cô trông tiều tụy hẳn đi, còn tưởng rằng cô bị áp lực vì việc xem mặt, bèn an ủi: “Không sao đâu, cô còn chưa tốt nghiệp đại học, anh trai cô có nôn nóng mấy cũng không thể gả cô đi ngay được.”


Chu Tiểu Manh chỉ cười hờ hững, thần tình như thoáng chút hoảng hốt,

một lúc sau mới nói: “Con người anh ấy, thực sự không thể nói chắc được.”


“Vậy bước tiếp theo chúng ta tính sao đây? Ý anh trai cô là bảo chúng ta chia tay à?” Tiêu Tư Trí lo lắng một chuyện khác: “Hay anh ta đã nhìn ra sơ hở gì rồi?”


“Chắc không có đâu.” Chu Tiểu Manh đáp ngắn gọn: “Chỉ là anh ấy cảm thấy không cần thiết phải giấu giếm anh, hai người chúng ta, đối với anh ấy đều là hạng chẳng đáng để ý. Có thể anh ấy chỉ mong anh không làm loạn lên thôi.”


Đúng lúc này, Tiêu Tư Trí đột nhiên nhận được điện thoại của Tiểu Quang, đối phương hỏi ngay: “Ở đâu?”


“Đang ăn cơm.” Tiêu Tư Trí nghe giọng Tiểu Quang khang khác, lập tức hỏi: “Anh Quang, xảy ra chuyện gì rồi?”


“Cô hai có ở cùng cậu không?” “Vâng, cô ấy đang ở đây.”
“Đưa cô ấy về nhà ngay tức khắc.”


Tiêu Tư Trí rất nhạy bén, biết ngay đã xảy ra chuyện, liền bảo Chu Tiểu
Manh: “Đi thôi, chúng ta về nhà đã.”


Lái xe đã đợi sẵn bên dưới, bọn họ lên xe là đi ngay, sau khi về đến nhà họ Chu mới biết, thì ra hôm nay Tôn Lăng Hy đến bệnh viện làm xét nghiệm thai sản lần đầu tiên, Chu Diễn Chiếu vốn định đi cùng cô, nhưng lúc chuẩn bị đi thì nhận được một cú điện thoại, phải xử lý một chuyện gấp nên đã đi trước, để tài xế và vệ sĩ đưa Tôn Lăng Hy đi. Sau khi đến công ty, Chu Diễn Chiếu nhận được điện thoại của Tôn Lăng Hy, nhưng chưa kịp nói gì thì đã ngắt máy. Anh ta tức khắc gọi cho lái xe, nhưng điện thoại của lái xe tắt máy. Một tiếng đồng hồ sau, tên vệ sĩ bị đánh vỡ đầu được phát hiện ngã gục bên ngoài trạm thu phí bên đường cao tốc chạy ra khỏi thành phố, bất tỉnh nhân sự, còn lái xe, chiếc xe và cả Tôn Lăng Hy ở trên xe đều đã biến mất không tăm tích.

Thành phố Nam Duyệt có cả chục triệu dân, giấu một chiếc xe hoặc một con người trong thành phố lớn thế này thực sự quá dễ dàng. Chỉ là, kẻ nào dám vuốt râu hùm đây? Chu Diễn Chiếu không về nhà họ Chu mà ở lại công ty, không khí trong nhà tự dưng cũng trở nên căng thẳng. Chu Tiểu Manh nghe nói Tôn Lăng Hy mất tích chỉ thoáng ngẩn người ra, còn Tiêu Tư Trí thì cảm thấy, mưa gió sắp sửa ập tới.


Suốt ba ngày liền, cả thành phố Nam Duyệt nhìn bên ngoài có vẻ bình lặng khác thường, thậm chí lũ móc túi trên các phương tiện giao thông công cộng cũng bớt đi nhiều. Mấy người bọn Chu Diễn Chiếu gần như đã lật tung cả Nam Duyệt lên, không nói không rằng lục soát từng ngóc ngách nhỏ của một nửa thành phố, thậm chí còn dùng đến vài mối quan hệ đặc biệt, tra xét băng ghi hình giám sát giao thông bên ngoài bệnh viện. Người trong giới đều biết sắp xảy ra chuyện lớn, giống như lũ cá tôm biết trước sắp có mưa to bão lớn, thảy đều trốn vào hang ổ của mình, không dám ra ngoài gây chuyện thị phi nữa....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Công tắc tình yêu - p1
» Truyện Teen Cô Ấy Là Của Tôi
» Truyện teen – Vợ ơi ! Học bài
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ