Lamborghini Huracán LP 610-4 t
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3164
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết
“Khi cậu quen mình mình đã trở thành một kẻ tương đối chấp nhận được, nhưng mình của ngày xưa là một đứa trẻ hư, đi đâu cũng gây chuyện thị phi, cậy bố là cán bộ cao cấp mà gặp ai cũng bắt nạt, bỏ học, chơi gái, đánh nhau… Tóm lại, Hình Dục đã nhìn thấy con người xấu xa nhất của mình, nhưng cô ấy chưa từng nói một câu nào.”
“Ngày đó mình thường xuyên mắng mỏ cô ấy, nói những lời rất khó nghe, động tí là đòi đuổi cô ấy ra khỏi nhà họ Hình, nhưng cô ấy chẳng nói gì cả, vẫn giúp mình giặt quần áo, nấu cơm, giống như một a hoàn để mặc mình giày vò trút giận…”
“Lâu dần, mắng mãi cũng mệt, từ từ mình chấp nhận sự tồn tại của cô ấy, thích những món ăn cô ấy làm, vì một bữa cơm, mình có thể vứt lại đám bạn hung hăng tan học là về thẳng nhà. Cô ấy sẽ ngồi ở ghế sô pha đợi mình, dù mình nhăn nhó hay tỏ ra mệt mỏi, cô ấy cũng luôn tươi cười chạy đến đưa cho mình đôi dép lê, còn nói một câu là “Em nấu cho anh món mà anh thích ăn, mau vào rửa tay đi”. Cảm giác ấy, thật ấm áp… vì vậy vì cô ấy, mình nguyện trở thành người mà cô ấy muốn, còn cô ấy, lại chưa bao giờ thừa nhận chính cô ấy đã đưa mình về con đường đúng đắn.”
Nghĩ đến Hình Dục, Hình Khải lại bắt đầu lo lắng, anh siết chặt vòng tay, vùi mặt, giấu đi bộ dạng đáng thương để Phó Gia Hào không thể nhìn thấy. Bộ dạng kém cỏi nhất của anh đã bị Hình Dục nhìn thấy hết, anh chỉ có thể để lộ nhược điểm của mình trước mặt cô mà thôi, cũng chỉ người con gái ấy mới biết tính cách ngoan cố ngang ngược của anh thật khó coi tới mức nào.
Phó Gia Hào cảm thấy vạt áo mình bị thấm ướt, anh buồn bã thở dài, không ai có thể cứu vớt trái tim đang tan nát của Hình Khải. Bởi vì anh biết Hình Khải yêu Hình Dục biết bao, mười ba năm rồi, anh dùng thời gian mười ba năm đó yêu một người con gái, không gì có thể thay thế được, không gì có thể lay chuyển được.
Lúc này, điện thoại đổ chuông, thư ký của bộ trưởng mời Hình Khải sang gặp ông.
Hình Khải nhanh chóng chỉnh đốn lại hình thức, sau đó ra khỏi văn phòng.
Phó Gia Hào ngồi xuống trước bàn làm việc của Hình Khải, trên bàn đặt một bức ảnh của Hình Dục, trong ảnh, Hình Dục nhón chân đứng giữa vườn hoa, cười rạng rỡ.
Phó Gia Hào bất giác nhếch miệng lên, rút một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau mặt kính của khung ảnh, trong lòng dấy lên cảm giác chua xót, rõ ràng nước mắt của Hình Khải đã làm ướt cả khung ảnh, hết lần này tới lần khác anh dùng nước mắt để tưới lên khuôn mặt thanh tú và u buồn khiến người khác rung động này.
Hình Dục, em có thể phớt lờ cả thế giới, nhưng không thể phụ bạc Hình Khải, cậu ta yêu em như sinh mạng của mình.
Nửa tiếng sau, Hình Khải vui sướng đẩy cửa bước vào, nụ cười tươi tắn nở trên môi.
Bộ trưởng điều anh đi vào vùng địa chấn để thăm hỏi đại sứ các nước, mặc dù thời gian chỉ có một tuần nhưng anh đã mãn nguyện lắm rồi.
Đương nhiên, Hình Khải hoàn toàn không biết rằng, Hình Phục Quốc đã đích thân xin với bộ trưởng nhất định cho phép con trai ông đi vào vùng nguy hiểm. Đưa ra quyết định khó khăn này, là người cha, cần phải có dũng khí hơn người.
Ngay chiều ngày hôm ấy, Hình Khải lên trực thăng chuyên dụng bay tới nơi giáp danh với huyện tự trị dân tộc Khương Bắc Xuyên, trong tình hình dư chấn có thể lên tới cấp 6, cấp 7, anh lại chỉ ước mình có thể mọc cánh bay tới nơi mà Hình Dục gặp nạn.
Trong tay Hình Khải cầm một tấm ảnh của Hình Dục, nhìn rồi lại nhìn, sờ rồi lại sờ, trên khuôn mặt tiều tụy của anh cuối cùng cũng có thể nở một nụ cười…
Anh đến đây Hình Dục, đến đón em về nhà.
Cùng lúc này, Hình Dục và sáu người bị nạn khác đang bị giam ở trong một hang núi sụp. Trong đó có năm người lớn và một em bé.
Người bị thương nằm ngổn ngang trên đất rên rỉ, không khí trong hang rất loãng, nhưng cũng may còn có nguồn nước, dòng nước róc rách chảy vào qua khe đá, vì vậy cho đến hiện tại chưa có ai tử vong.
Hình Dục vừa bận rộn làm sạch vết thương cho những người bị thương, vừa chỉ huy những nông dân khác đào đất mở đường.
Khoảng ba ngày trước, họ còn có thể nghe thấy tiếng trực thăng, nhưng bây giờ thì tất cả đã chìm vào trong sự im lặng chết chóc.
Theo Hình Dục phân tích, vị trí mà họ đang ở rất hẻo lánh, xung quanh đất đá phủ lên, từ trên cao nhìn xuống, có lẽ chỉ nhìn thấy một đống đất đá lộn xộn bị vùi lấp mà thôi, xem ra, những người cứu hộ đã không tin khu vực này còn người có thể sống sót.
“Bác sĩ Hình, sao vẫn chưa có ai tới cứu chúng ta…” Những người gặp nạn mặt nhăn mày nhó hỏi.
“Đừng lo, có thể chúng ta cứ đào ra ngoài rồi sẽ gặp được đội cứu hộ đấy, cố lên!”
Qua ánh sáng yếu ớt, Hình Dục nhìn những người bị nạn đang mất dần niềm tin cười, cô tin rằng, lòng ham sống có thể tạo ra kỳ tích và sức mạnh vô hạn.
Quay ngược trở lại hai tháng trước, chính vào cái ngày xe chở đội cứu hộ bị lật, cô thấp thoáng nghe thấy tiếng trẻ con khóc vọng lại từ trong núi, vì vậy trong lúc khẩn cấp cô cầm theo túi thuốc của mình chạy vào trong núi, ai ngờ cô vừa đặt chân lên núi thì lại một trận rung lắc dữ dội nữa xảy ra, khi ấy cả quả núi lắc lư, chặn đứng đường về của cô.
Nhưng cô chẳng nghĩ ngợi nhiều, bởi vì tiếng khóc xé gan xé phổi kia đang văng vẳng ngay bên tai, cô tiến lên phía trước để tìm kiếm, và vô tình phát hiện ra một ngôi làng nhỏ đến cái tên cũng không có ngay dưới chân núi, dân số chưa đến ba mươi mấy người, bình thường sống nhờ nghề săn bắn. Trận động đất xảy ra đột ngột, mấy người đàn ông trong làng đều bị mắc kẹt trong núi.
Hình Dục cùng với những người già và phụ nữ trong làng hợp lực đốt lên một đống lửa, hi vọng sẽ gây được sự chú ý với đội cứu hộ, cô vác xẻng lên đào, tự mình đi tìm những người gặp nạn.
Song, cô không ngờ được rằng, dư chấn liên miên không ngớt, trên đường đi cô gặp không ít người bị thương. Trong tình hình chẳng có công cụ gì thay thế, cô đành phải cứu giúp từng người từng người một, cõng từng người quay lại ngôi làng nhỏ kia để cứu chữa.
Trong lúc đi đi lại lại, cô đã giẫm lên con đường bị phong kín một nửa này hàng nghìn lần.
Năm ngày trước, trong một lần đi cứu hộ cô gặp phải động đất. Động đất lần này rất mạnh khiến cô bị kẹt giữa đường.
Ánh sáng yếu ớt xuyên qua những kẽ đá, đột nhiên rọi thẳng lên tấm thân đang bận rộn của Hình Dục.
Hình Dục xắn tay áo lên, lau bùn đất trên mặt, trước mặt hiện ra cảnh Hình Khải đang hoảng loạn, cô không cầm được lòng để nước mắt rơi.
“Cô ơi đừng khóc… chúng ta nhất định có thể thoát ra được, cô yên tâm, cháu là đàn ông, cháu sẽ bảo vệ cô!” Một đôi tay nhỏ mũm mĩm sờ lên má Hình Dục, giúp cô lau đi vệt nước trên đó.
Hình Dục nghiêng đầu cười, ôm đứa bé trai lên nựng nịu: “Ừ có con bảo vệ cô rồi, cô chẳng sợ gì hết…”
Người ta xem nhẹ tính mạng của mình, bởi vì có người coi trọng sự tồn tại của bạn.
Do đó, có thể cô sẽ thất hứa, không bảo vệ được bản thân, người duy nhất cô thấy có lỗi, là Hình Khải.
Hình Khải, anh nhất định phải tha thứ cho em.



Chương 39 – Anh ở bên em


“Phó cục trưởng Hình, khu vực này đã được đào xới tìm kiếm nhiều lần, không còn ai sống sót đâu, người nào có thể cứu đều đã cứu cả rồi.” Đội trưởng đội cứu hộ có thể hiểu được tâm trạng lo lắng cho người thân của Hình Khải, nhưng năm ngày trước họ đã thuận lợi cứu ra một đám thôn dân bị thương, cho tới ngày hôm nay thôn trang đó đã hoàn toàn biến mất, tang thương phủ khắp nơi.
Hình Khải mặc quân phục rằn ri, nhảy lên đỉnh một đống đổ nát quan sát xung quanh.
Suốt dọc đường đi anh trầm mặc không nói, trong mắt vẫn lấp lánh niềm vui, bởi vì qua lời một người được cứu anh biết rằng nơi cuối cùng Hình Dục xuất hiện ở gần đây, cô rời đi từ tám ngày trước, đối với anh mà nói, đây là một tin tức hết sức tốt đẹp.
Anh tin, Hình Dục còn sống.
Hình Khải chầm chậm ngẩng đầu, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ tâm trạng vui vẻ lạc quan.
Tiểu Dục, ngày 18 tháng 7 là sinh nhật 28 tuổi của em, rất xấu hổ, bao nhiêu năm chưa bao giờ ở bên em vào ngày sinh nhật, năm nay định xin nghỉ phép mấy ngày đưa em đi chơi, thì trời lại không chiều lòng người.
Sang năm! Anh hứa với em, nhất định sẽ cùng em tổ chức một sinh nhật vui vẻ.
Tiểu Dục, xin em, bằng bất cứ giá nào cũng hãy tin vào lời anh đã hứa.
Mặc dù anh không biết em đang lâm vào cảnh khó khăn như thế nào, nhưng anh tin em có thể nghe thấy tiếng anh gọi em. Mười ba năm rồi, mười ba năm rồi Tiểu Dục, chỉ cần đấy là việc Hình Khải anh hứa với em, có việc nào anh chưa làm được, em nói xem có đúng không?
Vì vậy lần này, em nhất định phải tin tưởng nơi anh, dùng hơi thở yếu ớt hoặc mạnh mẽ của em, giúp anh chỉ ra con đường đi đến bên em. Con đường đó có khó khăn gập ghềnh tới đâu, hay là phải dời núi lấp biển, chỉ cần tìm được em, anh nguyện sẽ đi.
Tiểu Dục, xin hãy giúp anh tìm ra phương hướng, anh biết em còn sống, nhất định còn sống. Mười ba năm nói dài không dài nói ngắn không ngắn, em chắc chắn không nỡ rời xa anh khi chưa nói lời tạm biệt, đúng không?
Chờ đợi một phút.
Hai phút…
Đúng vào lúc ấy, một con gió lạnh thổi tới, nhân viên cứu hộ người nào người nấy như bừng tỉnh, nhảy lên thang mà chiếc trực thăng vừa thả xuống.
“Cục phó Hình, mặt đất đang chuyển động, mau lên đi!” Đội trưởng đội cứu hộ túm lấy loa gọi lớn.
Hình Khải lờ đi như không nghe thấy, anh thậm chí còn không muốn nghe thấy những kết luận được đưa ra từ máy thăm dò nữa, anh phải dùng cách nguyên thủy nhất, dùng thính giác, hơi thở, dùng trái tim để cảm nhận, để tìm thấy người con gái anh trân trọng hơn cả bản thân mình.
Chậm chậm, Hình Khải giơ ba ngón tay lên, trái tim kiên định như thép không dễ gì lay chuyển.
Tiểu Dục, chẳng cần phải bàn bạc gì nữa, anh cảnh cáo em một lần nữa, hoặc là cùng chết, hoặc là cùng sống!
Cứ thế, lại chờ đợi thêm vài phút…
Không biết do ông trời cảm động sự si tình của anh, hay đúng lúc có một tia sáng rọi thẳng vào mắt, Hình Khải chầm chậm mở to đôi mắt, nhìn về hướng đông trong rừng sâu.
Anh cầm ống nhòm lên nhìn… thấy một con suối nhỏ đang không ngừng chảy từ trên cao xuống. Ánh sáng phản chiếu qua mặt nước đến vị trí của anh, một điểm sáng, sáng lấp lánh như kim cương.
Rất dễ thấy rằng, những nơi có nước mới có đủ điều kiện cơ bản để sự sống sinh tồn.
Trái tim Hình Khải đập thình thịch, nhanh như một mũi tên nhảy lên thang dây, chỉ huy người phi công xuyên qua rừng cây rậm rạp, đi về phía nguồn nước!
Mặc dù không ai tin một nơi bị núi sập xuống như thế còn có sự sống, nhưng tất cả vẫn tuân theo mệnh lệnh của Hình Khải. Dù sao, kỳ tích vốn do con người tạo ra.
Trực thăng ù ù tiến về phía đó, nhưng khu rừng rậm rạp không có nơi để đáp xuống, dư chấn lúc nào cũng có thể xảy ra, Hình Khải không thể vì một mình mình mà hi sinh tính mạng của những thành viên trong đội cứu hộ, vì vậy anh tự mình nhảy xuống, ra lệnh cho mọi người tạm thời ở trên không trung, đợi anh thông báo tình hình.
Đầu tiên Hình Khải tìm tới nơi nguồn nước bị đứt dòng, một mô đất đổ nát, con suối đó thuận theo kẽ đá chảy vào trong. Anh vội vàng mở máy dò tìm tín hiệu sống ra, lau mồ hôi, sau đó chậm chậm di chuyển cái máy, chỉ đợi trên màn hình tĩnh lặng kia nhảy ra báo cáo về sự tồn tại của một sinh mạng....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Chân ngắn sao phải xoắn
1234...678»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ