Nhưng sau đó, chuyển thẳng tới ngày 20 tháng 11…
Hình Khải đã làm một việc mà tôi không ngờ tới. Từ sau hôm anh ấy đội mưa ngồi lật tìm đôi giày trắng ở bãi rác mà không có kết quả, chuyện này đã trôi qua hơn một tháng. Hôm nay, anh ấy lại mua một đôi giày màu trắng giống hệt đôi đã mất để an ủi tôi, thậm chí còn cố ý bịa ra một câu chuyện chẳng logic chút nào để làm tôi vui lòng…
Từ nhỏ tới giờ, tôi chẳng nhận được bất kỳ sự quan tâm nào của ai, cho dù là từ bố mẹ, cứ như tôi là vật thể sống dư thừa, dư thừa tới mức giống như cát bụi chẳng cần phải trân trọng, càng chẳng ai quan tâm tới hạt bụi này có tình cảm hay không.
Song, trong lúc tôi hoang mang trước giá trị sự tồn tại của mình, một người con trai tên là Hình Khải xuất hiện, cùng với sự biết lỗi chân thành, không những khẩn cầu xin tôi tha thứ, khi sự buồn tủi của tôi khiến anh quay ra tự trách mình, tôi sao có thể tiếp tục oán trách anh nữa?
Tôi phải thừa nhận rằng, tôi đã thật sự bị cảm động, chưa bao giờ có ai đối xử với tôi tốt như thế, càng không có người nào bù đắp cho tôi một cách thành khẩn như thế sau khi phạm lỗi lầm. Đương nhiên, anh cũng giống như đại đa số khác, vì một vài việc không cần thiết mà hứa hẹn, vì vậy tôi cũng không coi là thật.
Nhưng tôi thật sự không ngờ, anh ấy lại không quên lời hứa của mình, cho dù không tìm được đôi giày trắng, cũng nghĩ cách để tìm một đôi giày khác tương tự trả cho tôi.
Lời hứa, là thứ tôi không tin nhất trên đời này.
Hành động của anh, có thể chỉ mang ý nghĩa muốn chuộc lỗi, và anh sẽ nhanh chóng quên đi, nhưng đối với tôi nó lớn tới mức đủ sức chinh phục tôi.
Do đó, vì anh ấy, tôi nguyện từ bỏ mọi oán hận, vui vẻ nỗ lực để sống.
…
Tóm lại một câu là, cho dù sau này anh ấy có thành người thế nào, bắt đầu từ hôm đó. Hình Khải là người đàn ông duy nhất trên đời này của An Diêu, tôi đã chọn anh.
Tôi sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc anh, quan tâm anh bằng cách riêng của mình.
Ít nhất thì bây giờ tôi phải làm sao cho anh đừng ghét tôi nữa đã.
Ngày 22 tháng 11 năm 1996
Hình Khải thích một bạn nữ trong lớp, cô ấy tên là Phùng Xuyến Xuyến. Khi anh nhìn thấy cô bạn gái xinh đẹp đó, trong mắt anh hoàn toàn không có tôi, tôi không ngừng an ủi bản thân rằng, ai chẳng yêu cái đẹp, anh ấy còn trẻ con, tôi không cần phải quá để ý tới chuyện này.
Trước khi tôi vào nhà họ Hình, chú Hình không nói với tôi, tôi xuất hiện ở đây với thân phận là vợ chưa cưới của Hình Khải, vì vậy khi chú làm rõ mọi chuyện trước mặt Hình Khải, tôi rất kinh ngạc, nhưng không phản đối, dù sao chú Hình cũng là ân nhân của tôi.
Vào giây phút biết tin cha mẹ chết tôi đã không còn muốn sống nữa, tôi căm hận những vị quan chức nhà nước, căm hận họ không coi trọng tính mạng của binh sĩ, vì vậy tôi muốn chết trước đầu xe của một vị quan đó, làm ma cũng không tha cho họ.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng, chú Hình hoàn toàn không quát nạt mắng mỏ tôi, ngược lại còn dìu tôi lên xe tránh mưa, lại còn giúp tôi lau bùn đất ở chân, thậm chí bỏ dở công việc đang làm, đích thân đưa tôi tới nơi quân trại xa xôi để tôi được nhìn bố mẹ lần cuối.
Tôi chỉ là một đứa trẻ quê mùa ốm không ai lo chết không ai thương, ông hoàn toàn có thể mặc kệ tôi, nhưng ông không làm thế. Chú Hình muốn tôi theo chú về nhà, sống cùng đứa con trai mà chú thương yêu nhất đời, tôi đã đồng ý.
Ngày 29 tháng 11 năm 1996
Hình Khải hẹn Phùng Xuyến Xuyến, anh Dương Minh và tôi cùng đi xem phim, tôi mãi mãi không quên được ngày hôm đó. Trong rạp chiếu phim tối mò Hình Khải đã cầm tay tôi, mặc dù ngồi ngay bên cạnh anh ấy là người bạn gái hiện tại, nhưng tim tôi đập rất mạnh, suýt nữa thì bị anh nhìn thấu.
Thực ra tôi muốn dùng hành động thực tế để nói với anh rằng, tôi đang cố gắng, cố gắng tạo ra cho anh một chỗ dựa, khi anh mệt mỏi, có một người con gái, chỉ cần người con gái ấy còn sống, thì sẽ nguyện vì anh gọi mà tới vì anh đuổi mà đi.
Ngày 24 tháng 12 năm 1996
Hình Khải đưa ra đề nghị chia tay với Phùng Xuyến Xuyến, yêu nhau mới một tháng, Phùng Xuyến Xuyến lại tỏ ra rất buồn, Hình Khải thản nhiên. Nhưng trước đó thì sao, Hình Khải đã thích thú yêu quý Phùng Xuyến Xuyến biết bao, chỉ ước một ngày cả hai mươi tư tiếng được ở bên cạnh cô ấy.
Đúng như tôi nghĩ, trong điều kiện thông thường tình yêu không thể chiến thắng được thử thách, có mới nới cũ là bản tính của đàn ông, Hình Khải lại chẳng phải người khác thường, bởi vì anh ấy đã quá cô đơn rồi. Tôi nghĩ cả đời này anh ấy có lẽ cũng không thể sống ổn định, mặc dù luôn miệng nói tôi không cần tình yêu, nhưng khi tôi nhìn thấy anh ấy đi giữa vườn hoa đầy màu sắc, lòng vẫn rất khó chịu. Thậm chí còn oán giận.
Ngày 25 tháng 1 năm 1997
Hình Khải có kết quả thi cuối kỳ, điểm số trung bình là 84.5, lòng tự trọng của Hình Khải bị tổn thương, tôi không biết làm thế nào để khiến anh ấy nghĩ thoáng hơn, vì vậy mới cởi hết quần áo để thay đổi tâm trạng cho anh, chiêu này rất hiệu quả, nhưng khi anh nằm đè lên người tôi, đột nhiên tôi lại thấy hơi sợ, bởi vì tôi vẫn chưa biết làm thế nào để tránh thai, vì vậy tạm thời tôi từ chối anh.
Ngày 26 tháng 1 năm 1997
Qua thư ký, chú Hình biết được điểm thi của Hình Khải, chú không ngờ rằng con trai mình có thể giành được số điểm cao như thế, hơn nữa điểm tiếng Anh của anh còn đứng thứ nhất toàn trường, vì vậy chú Hình vui sướng vô cùng, quyết định mua cho Hình Khải một chiếc xe làm phần thưởng. Rõ ràng là ông đã nuông chiều hư con trai nhưng lại luôn đi hỏi người khác rằng, tại sao mình không thể quản giáo được con.
Tối hôm ấy, Hình Khải uống rất nhiều rượu.
Ngày 27 tháng 1 năm 1997
Thư ký của chú Hình mang tới một con chó lông vàng, nói là tặng cho tôi, mặc dù con chó nhỏ này rất đáng yêu, nhưng tôi chẳng muốn nuôi nó chút nào, tôi nhẫn tâm bắt nó ở ngoài vườn không cho vào nhà.
Hình Khải làm một cái chuồng cho con chó, mắng tôi không có tình yêu thương động vật, tôi thừa nhận, còn nguyên nhân thì… tuổi thọ của chó quá ngắn, một khi lún vào tình cảm sâu đậm với nó, tôi sẽ lại phải đối mặt với sự mất mát, xin lỗi Đại Dục, mày đừng hận tao nhé.
Ngày 30 tháng 1 năm 1997
Chú Hình hỏi Hình Khải muốn học đại học hay vào trường quân sự, Hình Khải đến hỏi ý kiến của tôi, lựa chọn khác chính là câu trả lời của tôi, chưa bao giờ tôi quan tâm tới việc anh bay cao bay xa đến đâu, tôi chỉ quan tâm anh bay như thế có mệt hay không thôi. Hơn nữa, trong trường quân sự rất gian khổ, đương nhiên tôi không muốn anh vào đó, vì vậy tôi nói muốn anh học đại học trong thành phố này, nhưng anh ấy không nghe.
Ngày 26 tháng 8 năm 1997
Hình Khải nói anh ấy thích Porsche, tôi đến hiệu sách tra tài liệu, rẻ nhất cũng phải mất hơn bảy mươi vạn tệ, tôi nghĩ cả đời này tôi cũng chẳng kiếm đủ tiền để mua chiếc xe ấy, vì vậy, tôi đành lén lút đi làm thêm kiếm chút tiền, định mua cho anh một chiếc mô hình Porsche.
Nhưng sau này, bên cảnh sát tìm ra được nơi làm của tôi, tôi bị giam trong đồn gần mười tiếng đồng hồ, trước khi đi, cục trưởng cục cảnh sát hỏi tôi có phải là quen Hình Khải không, tôi liền biết ngay chính Hình Khải báo cảnh sát. Tôi đoán, anh ấy muốn tôi cầu cứu anh ấy, nhưng tôi không thể làm thế, cho dù không phải anh báo cảnh sát, tôi cũng không cầu cứu anh. Bởi vì từ nhỏ bố đã dạy tôi rằng, tự mình phải học sống thật kiên cường, không ai có thể kiên cường thay mình cả. Dựa dẫm vào người khác quá mức sẽ khiến người quan tâm tới bạn cảm thấy nặng nề.
Ngày 18 tháng 7 năm 1998
Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của tôi, nhưng tôi không nói với Hình Khải. Tôi đến trường thăm anh ấy, anh ấy cháy nắng nên rất đen, trông rắn rỏi hơn nhiều, chúng tôi đã cùng nhau trải qua một buổi tối vui vẻ. Mặc dù trước khi rời khỏi trường quân sự đã cãi nhau, nhưng sau khi về đến nhà tôi vẫn cười thầm mất mấy ngày, có Hình Khải cùng đón sinh nhật thật vui.
Ngày 21 tháng 1 năm 1999
Được sự cho phép của nhà trường, Hình Khải về thăm nhà nửa tháng, nhưng bố nuôi đúng lúc ấy cũng ở nhà, Hình Khải đành phải ở bên ngoài. Anh thường tìm cơ hội như muốn tâm sự với tôi, thực ra tôi cũng biết, nhưng sự xuất hiện của An Dao, con gái hiệu phó trường tôi cùng ánh mắt sùng bái của cô ấy dành cho anh, khiến tôi lại một lần nữa không tìm được ưu điểm gì trên con người mình.
Tôi có thể nấu cơm giặt quần áo cho anh, nhưng những điều này phàm là phụ nữ ai cũng biết làm cả, khiến tôi không thể trịnh trọng mà nói với An Dao rằng, tôi là bạn gái của anh ấy.
Hình Khải, không phải em không tin tình cảm anh dành cho em, nhưng em thật không dám chìa tay ra đón nhận. Anh còn nhớ không? Anh thường xuyên nói vu vơ trước mặt em rằng, anh thích người con gái này thích người con gái kia, anh cũng từng thề hẹn với những người con gái ấy, nhưng cuối cùng vẫn nói lời chia tay. Vì vậy, em sợ, đến một ngày, em và anh sẽ là hai người xa lạ.
Đợi thêm vài năm nữa nhé, đợi khi anh chơi bời đủ rồi, chín chắn rồi, đến lúc ấy, nếu anh còn cần em…
Ngày 3 tháng 7 năm 2000
Hình Khải học xong quay về, người đàn ông tôi ngày đêm nhung nhớ đã quay về rồi, vui tới muốn quay mòng mòng.
Nhưng tối đó, anh ấy lại hẹn An Dao đến nhà ăn cơm. Lòng tôi bỗng dưng nguội ngắt, tôi còn có thể tin anh không?
Trước khi nổi giận tôi ra khỏi nhà, lang thang khắp nơi trên đường, đầu óc không ngừng hiện ra cảnh anh và An Dao chàng chàng thiếp thiếp, trong lòng buồn bực.
Nửa đêm về đến nhà, tâm trạng tôi vẫn hết sức bình tĩnh. Tôi cứ nghĩ ngủ một giấc rồi mọi chuyện sẽ ổn, nhưng không ngờ anh ấy lại đang đợi tôi, càng không ngờ là anh ép hỏi tôi bằng được về động cơ tôi rời nhà. Dường như là tôi cố ý tạo cơ hội cho họ được ở riêng với nhau.
Nghe xong những lời ấy, tôi thật sự rất giận, lần đầu tiên không thể khống chế được tâm trạng của mình. Tôi đâu phải người mời An Dao tới, còn anh ấy biết rõ An Dao có tình ý với mình còn gọi cô ấy đến nhà? Thế là tôi liền nói ra một loạt những lý do khiến anh nghe xong không thể nào chối cãi được, bao gồm cả những áp lực do sống trong gia đình cán bộ cao cấp vân vân…
Tôi thừa nhận, bây giờ tôi không thể giống như mấy năm trước coi chuyện anh yêu đương là một trò chơi nữa, tôi càng ngày càng không thể đặt mình đứng ngoài chuyện tình cảm của anh, đúng, tôi đang ghen, tức giận tới cùng cực.
Hình Khải cũng rất giận, chạy ra ngoài uống rượu, tôi không yên tâm về anh, len lén theo anh suốt dọc đường, định đợi anh ra rồi sẽ xin lỗi, nói với anh rằng những lời vừa rồi là do tôi quá giận.
Nhưng, tôi đã nhìn thấy gì, An Dao dìu Hình Khải lên taxi.
Viết đến đây, tim tôi như bị dao đâm.
Hình Khải, em có thể mắng anh là kẻ khốn nạn không? Đến bao giờ anh mới có thể khiến một người con gái lúc nào cũng thiếu cảm giác an toàn này được yên tâm?
Giờ này phút này, em hiểu rõ một sự thật, em vốn chẳng có hấp lực để níu giữ trái tim anh.
Bởi vì, mặc dù em có bất mãn với anh đến đâu, cũng không thể nghe thấy một ngày anh nói với em rằng: “Hình Dục, tôi bắt đầu ghét cô rồi, cô cút đi.”
Vì vậy, em đành nỗ lực để trở thành người thân của anh. Tình thân có thể tồn tại mãi mãi, còn tình yêu chỉ là chốc lát. Hình Khải, anh là kẻ đa tình khốn nạn, khốn nạn.
Ngày 7 tháng 3 năm 2001
Hôm qua là sinh nhật hai hai tuổi của Hình Khải, tâm trạng của anh không tốt, tôi cũng không biết làm thế nào để anh vui. Tôi vô tình được biết lớp Hình Khải có một học sinh mới chuyển đến, tôi đi gặp người đó, đúng như tôi nghĩ, là một anh chàng con lai tự yêu bản thân hơn cả Hình Khải, tên Phó Gia Hào....


Phone: 01657595739 