Dân chúng trong thành phố này chỉ biết là đang có động đất, nhưng thật ra chưa ai ý thức được rằng lần động đất này rất mạnh, rào rào bàn tán, ai chẳng muốn sống chứ? Đáng tiếc trên đường ngoài ngõ chỗ nào cũng chật ních người, chẳng có cách nào đành tránh cho xa.
“Đi được bao xa thì đi, xin anh đấy.” Hình Dục quệt nước mắt, đặt mấy tờ một trăm tệ lên phía trước xe.
Anh chàng lái xe nào dám không nghe, tính mạng anh ta nằm trong tay nữ bác sĩ này mà! Thế là, nhấn ga cho xe chạy.
Hình Dục thấy xe đã khởi động, lúc này mới thu con dao phẫu thuật về, trịnh trọng nói lời xin lỗi: “Xin lỗi anh, người nhà tôi đang làm việc trong phạm vi khu vực bị động đất, điện thoại lại không gọi được. Anh đưa tôi đến gần đường vành đai hai là được rồi, tôi sẽ tự nghĩ cách tiếp.”
“Không sao không sao, có thể hiểu được. Cô cũng đừng lo quá, lần nào tin tức đưa chẳng sai với thực tế, báo mưa bão thì chỉ mưa phùn chứ? Tôi nhất định sẽ đưa cô đến tận nơi, ngồi vững nhé!” Anh lái xe tốt bụng an ủi. Đàn ông con trai thường chỉ ưa nhu chứ không ưa cương, bạn cứ nói chuyện khách sáo quá, đối phương lại còn cảm thấy ngại.
Hình Dục im lặng không đáp, nhìn về phía đám người đang chạy nạn, lòng rối như tơ vò.
Hơn hai mươi phút sau, chiếc taxi đi lên cầu vào Triều Dương Môn. Cảnh sát giao thông vì muốn đảm bảo an toàn cho nhân dân, đã nhanh chóng phong tỏa khu vực bị động đất, vì vậy Hình Dục đành phải đi bộ vào khu vực nguy hiểm đó, đoạn đường này nói dài thì cũng không dài, nói ngắn không ngắn, cô điên cuồng chạy suốt dọc đường…
Rất nhanh, cô đã đứng trước tòa nhà nơi Hình Khải làm việc, trước tòa nhà lớn hùng vĩ quốc kỳ bay phấp phới, các đồng chí cảnh vệ vẫn đứng im như tượng bên ngoài, từ ngoài nhìn vào, trông họ bình tĩnh dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.
Song trong nội bộ đã náo loạn hết cả lên, nói chính xác thì là, bận rộn căng thẳng. Các bộ ngành đang phối hợp chặt chẽ với nhau, chẳng ai còn thời gian mà để ý tới sự an toàn của bản thân.
Khi Hình Dục nói rõ thân phận của mình cho anh cảnh vệ biết, di động của cô đổ chuông, ngay lập tức, mười mấy tin nhắn liên tiếp được gửi đến.
Nội dung đại khái khá giống nhau: Tiểu Dục, Vấn Xuyên xảy ra động đất khá lớn, số người tử vong vẫn đang thống kê, khu vực bọn anh làm việc chỉ bị chấn động nhẹ, điện thoại hiện đang bị nghẽn mạng, không cần lo lắng cho anh. Hình Khải.
Tin nhắn báo bình an của anh khiến Hình Dục thở phào nhẹ nhõm, cô ngồi đờ đẫn trước bậc thềm của tòa nhà. Nhưng trước khi liên lạc được với Hình Khải, trái tim cô thật chơi vơi.
Lúc này, anh lính cảnh vệ ra lệnh cho Hình Dục đứng sang một bên chờ, dù sao bên trong tòa nhà này cũng không phải là nơi có thể tùy tiện ngồi nghỉ ngơi.
Tín hiệu điện thoại lại một lần nữa bị gián đoạn, Hình Dục đáp lại anh ta một tiếng, rồi đi đến bãi đỗ xe chờ máy kết nối.
Cùng lúc ấy, một nhóm nhân viên công vụ vội vội vàng vàng đi về phía bãi đỗ xe, Phó Gia Hào đang chuẩn bị mở cửa xe, thì nhìn thấy Hình Dục mặc áo blu trắng đứng gần đó.
“Tiểu Dục, sao em lại ở đây?” Phó Gia Hào nói với đồng nghiệp một tiếng, rồi chạy lại phía cô.
Hình Dục như gặp được cứu tinh, vội vàng chạy tới, lo lắng hỏi: “Hình Khải không sao chứ?”
“Không sao, có điều phòng cậu ấy đang bận lắm, đang bận an ủi đại sứ quán các nước.” Phó Gia Hào nhìn đôi mắt đỏ mọng của cô, nụ cười dần dần tắt lịm: “Thật sự không sao đâu, Tiểu Dục, vừa rồi tòa nhà này đúng là có rung lắc một chút, nhưng từ tầng năm trở xuống thì không thể cảm nhận được.”
“Anh có thể đưa em vào gặp Hình Khải không? Em trốn ở một góc nhìn anh ấy cũng được.” Hình Dục vẫn không yên tâm.
Phó Gia Hào bối rối, suy nghĩ hồi lâu rồi gật đầu.
Trong thang máy, Phó Gia Hào nghiêng đầu nhìn Hình Dục, thoắt cái đã sáu bảy năm rồi không gặp, cô không thay đổi nhiều, hoặc nói cách khác thì là, từ thời thiếu nữ cô đã luôn thể hiện trước mặt người khác một vẻ mặt bình tĩnh nhàn tản.
“Tiểu Dục, anh phải thừa nhận với em một chuyện, anh đã từng đọc trộm nhật ký của em.”
Hình Dục khẽ khựng người lại: “Em biết là có người đọc trộm, sợi tóc em kẹp trong đó biến mất. Thì ra là anh.”
Phó Giao Hào cúi mình xin lỗi, ngượng ngùng nói: “Rất xin lỗi em, lúc ấy anh thật sự rất yêu em, em cũng là người con gái đầu tiên mà anh nghiêm túc theo đuổi, không nhận được tình cảm đáp lại của em anh rất đau khổ… anh cũng chỉ là đoán mò em có thói quen viết nhật ký, vì vậy đã… Xin lỗi.”
“Tại sao anh lại cho rằng em sẽ có thói quen viết nhật ký?” Hình Dục cười, nói: “Thôi, dù sao anh cũng đã không tiết lộ nội dung trong đó với người khác. Điểm này em có thể khẳng định.”
Phó Gia Hào nhún nhún vai: “Không sai. Anh chẳng nói với bất kỳ ai cả, nhưng em đúng là cô gái tự tin tới đáng sợ, khiến tất cả bọn đàn ông con trai đều cảm thấy mình thất bại. Còn việc anh nghĩ đến nhật ký…” Anh ta điềm nhiên nói: “Thời gian ấy vì theo đuổi em, anh có tham gia một khóa học về tâm lý, trong sách có viết người không muốn thổ lộ tâm sự của mình cho người khác, đa phần đều biểu lộ tình cảm bằng con chữ. Cuộc đời mỗi con người ai cũng có một cách để giải tỏa, bất luận là ôm búp bê khóc lóc hay đấm tay vào tường, đều giống nhau.”
Hình Dục lắc lắc đầu: “Em không phải muốn giải tỏa tâm sự qua con chữ, chỉ là em muốn ghi chép lại tất cả những gì xảy ra trong cuộc sống mà em trân trọng thôi.” Mắt Hình Dục thoáng buồn, nhưng rất nhanh cô đã lấy lại vẻ bình tĩnh.
Phó Gia Hào chau chau mày, đoán nói: “À há, không tường nào là không lọt gió, có phải Hình Khải cũng đọc được rồi không?”
“Đọc rồi, mà cũng có thể nói là chưa đọc được gì, vừa hay bị em phát hiện.” Hình Dục đưa tay lên miệng suỵt: “Đến đây thôi nhé, nếu anh đồng ý sẽ tôn trọng em.”
Phó Gia Hào đồng ý, bao nhiêu năm qua rồi, Hình Dục vẫn là kiểu con gái xinh đẹp băng giá như thế, dường như trong thế giới của cô không tồn tại hỉ nộ ái ố, cô ấy có thật sự hiểu thế nào là niềm vui không?
Phó Gia Hào đưa Hình Dục vào phòng nơi Hình Khải làm việc. Trong phòng điện thoại reo liên tục, nhân viên trong đó bận tới mức không có thời gian nói chuyện. Hình Dục dừng ở cửa tìm kiếm bóng dáng của Hình Khải.
Phó Gia Hào chạy vào phòng, khẽ tiếng hỏi tin tức của Hình Khải. Nghe đồng nghiệp của anh nói, Hình Khải đang tham gia một cuộc họp khẩn cấp, lần động đất đột ngột này, đã gây ra sự chú ý mang tính toàn cầu, cuộc họp này không thể kết thúc sớm được.
Nghe xong, cuối cùng Hình Dục cũng có thể chắc chắn Hình Khải bình an vô sự rồi, đột nhiên cô nhận thấy tay mình vẫn còn đeo găng bệnh viện, trên găng tay dính đầy những vệt máu do xử lý vết thương. Thế là, cô hỏi Phó Gia Hào dùng nhờ phòng tắm, vừa đi vào phòng tắm liền nghe thấy tiếng khóc nho nhỏ nghẹn ngào.
Hình Dục lần theo tiếng khóc rồi gõ cửa, hỏi thăm tình hình của đối phương. Không lâu sau, một nhân viên nữ mở cửa ra, bàn tay cầm di động của cô ấy toàn nước mắt, trông cô ấy thật bơ vơ, đột nhiên, ôm chầm lấy Hình Dục bật khóc nức nở.
Hình Dục loạng choạng hai bước rồi đứng vững, mặc dù không quen nhưng cô gái xa lạ này đã truyền sự bi thương vô tận của mình sang tim cô.
Hình Dục vỗ vỗ vai cô gái, nữ nhân viên đó áp chiếc di động vào tai Hình Dục, trong ấy vang lên những động thái đang xảy ra của trận động đất. Rõ ràng là, trận động đất vẫn đang diễn ra, số người tử vong từ vài trăm lên tới vài nghìn, và con số kinh hoàng ấy vẫn đang không ngừng tăng cao.
Còn cô gái này lại đến từ Vấn Xuyên, cô ấy đã mất liên lạc hoàn toàn với người nhà, nên đang rơi vào trạng thái khủng hoảng tột độ.
Cũng có thể mới một giây trước, cô ấy vẫn còn nói cười vui vẻ với người thân bạn bè, nhưng chỉ ngay một giây sau, cơn ác mộng đã ập xuống.
Hình Dục đứng ngẩn ra tại chỗ rất lâu… câu chuyện liên quan tới hạnh phúc, ai cũng có thể kể ra một phiên bản không giống nhau. Nhưng chờ đợi mà không biết đối phương còn sống hay đã chết, cảm giác lo lắng thấp thỏm bất an đó, cô lại cảm thấy đồng cảm, mỗi buổi tối khi đi ngủ, mỗi buổi sáng khi tỉnh dậy, đều sợ rằng ngay giây sau sẽ là sự biệt li.
Cô hít một hơi thật sâu, ngay lập tức đưa ra quyết định, rồi cười nói với cô gái đó: “Tôi sẽ tham gia đội tình nguyện, muộn nhất là một tuần sau đó sẽ tới Vấn Xuyên. Cô ghi họ tên và địa chỉ của người nhà cho tôi, mặc dù khả năng tìm được không cao, nhưng tôi sẽ cố gắng tìm giúp cô. Đừng khóc, trước khi nhận được thông báo tử vong thì tất cả vẫn còn là ẩn số. Còn sống đương nhiên là tốt, nhưng nếu không may… cô phải hiểu rõ một điều rằng, khóc lóc chẳng giải quyết được vấn đề gì cả. Cô phải kiên định lên, lạc quan lên một chút được không?”
Cô gái đó khóc nấc không thành tiếng, lúc này mới nhận ra Hình Dục đang mặc quần áo của bác sĩ, cô ta gật gật đầu, nhanh chóng ghi lại tên tuổi và địa chỉ của người nhà đưa cho Hình Dục, nhưng cô ta còn chưa kịp cúi người để cảm ơn cô, thì đột nhiên thấy phó cục trưởng Hình đi vào phòng tắm nữ.
“Ai cho phép em tham gia đội tình nguyện viên?! Em còn sợ anh chưa đủ mệt, muốn anh lo lắng tới chết đúng không?!” Ánh mắt Hình Khải tràn đầy phẫn nộ, anh hoàn toàn quên mất rằng đây là nơi… đàn ông không thể vào.
Khi anh nghe Phó Gia Hào nói Hình Dục vì lo lắng cho mình mà tới tận đây để tìm, có trời biết anh đã cảm động thế nào, nhưng khi anh chạy tới trước cửa phòng tắm đứng đợi chuẩn bị tặng cô một cái ôm siết, thì bị ngay một cú sốc đập thẳng vào đầu như thế.
Cô gái đó chưa từng nhìn thấy Hình Khải nổi giận bao giờ, ngượng ngùng hành lễ, sau đó lách qua người anh chạy mất.
Hình Dục cụp mắt không nói, Hình Khải cầm tay kéo cô đi vào văn phòng mình, rầm một tiếng đóng cửa lại.
Trong văn phòng, Hình Khải tức giận tới mức đi tới đi lui, hét lên: “Em biết tình hình lúc này là thế nào không? Trận động đất có sức tàn phá mạnh nhất từ trước tới nay trong lịch sử Trung Quốc vừa xảy ra một tiếng trước! Em mau ra đây!”
Hình Khải kéo cô tới trước màn hình máy vi tính, mở báo cáo cơ mật về trận động đất ra cho cô xem, ấn vào gáy khiến cô phải cúi xuống tự mình nhìn xem: “Trời đất sụp đổ! Tất cả chỉ còn lại một đống đổ nát hoang tàn! Em nghĩ với khả năng trói gà không chặt của em em sẽ sống sót mà ra khỏi đó sao?”
Hình Dục sững sờ nhìn vào màn hình máy tính, nhà cửa đổ nát, thi thể vãi vương, những cơ thể máu me be bét đang hiện ra trước mắt cô.
Cô chầm chậm nhấc tay lên, sờ vào màn hình, một cánh tay bị đè dưới tảng đá máu me bê bết vằn vện, nước mắt nhòe nhoẹt.
“Hình Khải, anh còn nhớ bố mẹ đẻ em đã chết thế nào không? Lúc ấy em cũng nghĩ… cũng tức giận… Trung Quốc nhiều người như thế, có bao nhiêu ban ngành có thể lựa chọn, tại sao lại chọn họ làm vật hi sinh… nhưng bây giờ, em đã hiểu rồi, luôn phải có một đôi tay giơ ra níu kéo, nếu bây giờ em đang đứng cạnh đứa trẻ kia, có thể em đã nâng hòn đá lên và cứu nó ra rồi… anh cũng nhìn thấy rồi đấy, đứa trẻ đó chết thảm quá, em muốn cứu nó, chỉ hận là không thể chui vào màn hình mà tới thẳng đấy…” Hình Dục nức nở khóc, chầm chậm nằm bò ra bàn, khóc một cách rất thương tâm.
Nghe xong, Hình Khải lại thấy hoảng sợ thật sự, bởi vì Hình Dục là mẫu người một khi đã quyết thì sẽ làm bằng được, nhưng sao anh có thể để người con gái mình yêu dấn thân vào nơi nguy hiểm? Sao anh có thể cho phép cô rời bỏ mình?...

Phone: 01657595739 