Còn chưa kịp yên giấc thì cửa nhà kho có tiếng mở ra, sau đó mạnh mẽ đóng vào rồi chốt luôn từ bên trong, tiếp theo là tiếng bước chân dồn dập, hơi thở cùng với giọng cười lả lướt. Từ chỗ tôi nằm có thể nhìn thấy có tổng cộng bốn bàn chân của hai con người một nam một nữ. Cô gái từ từ ngả đầu ra khiến tôi có thể nhìn thấy toàn bộ gương mặt cùng cơ thể, đó là Nguyệt của lớp tôi. Chàng trai cũng không phải ai xa lạ, là Ngạo Quân.
Từ chỗ tôi có thể nhìn rõ ánh mắt Quân tà ác đến lạnh lẽo, đôi môi cam đẹp đẽ nhấm nháp cổ Nguyệt, khiến cô bạn khe khẽ thở ra tiếng, đôi tay trắng muốt như đậu hũ non chậm rãi ghì lấy Nguyệt một cách thành thạo.
Tại sao đến việc ngủ tôi cũng không yên thân thế này? Muốn tìm một chỗ để đặt lưng, không ngờ lại chứng kiến cảnh nóng bỏng mắt. Hai đứa nhãi này cũng thật là! Đối với vấn đề nhạy cảm này, tôi không khích lệ, chẳng phê phán. Ông bà ngày xưa mười ba mười bốn tuổi đã có con thì việc đám trẻ bây giờ mười tám đôi mươi không thể coi là “yêu” sớm. Có điều đây là trường học mà, đâu có phải chỗ âu yếm.
Tiếng Nguyệt rên lên gay gắt hơn làm kẻ đã đánh mắt nhìn đi chỗ khác là tôi cũng phải nhìn lại. Nhìn Nguyệt lúc này, có thể nó là đê mê cùng mờ mịt, thế nhưng con người đang làm ra điều đó là Ngạo Quân hai mắt vẫn mở rất tỉnh táo, ánh nhìn lạnh lùng như chẳng chút hứng thú. Dù đang làm ra một việc mờ ám cùng gây nên ngượng ngùng, nhưng nét mặt kia hoàn toàn phẳng lặng như nước, mang hơi hớm của sương, động tác đẹp mắt một cách kỳ lạ.
Ngay khi môi Quân từ từ chuyển xuống ngực, Nguyệt bất ngờ kéo gương mặt cậu ta lên, đặt một nụ hôn nồng cháy vào đôi môi cam nhạt đẹp một cách bí ẩn. Ngay một giây sau, Quân mang cả thân mình rời khỏi người Nguyệt.
Đến lúc này tôi không còn nhìn thấy gương mặt cậu ấy nữa.
- Em... em xin lỗi! - Nguyệt cũng đứng lên ngay sau đó, giọng nói mang đầy run rẩy sợ hãi cùng lúng túng.
Giờ tôi lại chỉ có thể thấy bốn cái chân mang giày.
- Cút đi! - Đến tôi đang nằm ở đây cũng bất giác run lên vì giọng nói lạnh lùng của Quân. Trong đầu tôi có thể tưởng tượng ra gương mặt cậu ta lúc này. Ánh nhìn quỷ dị lạnh lùng cùng mái tóc đen cắt tỉa đẹp đẽ vương vãi trên trán, gương mặt trắng như đậu hũ non không cảm xúc khiến người khác vừa mê đắm, vừa sợ hãi.
- Em... - Có tiếng nấc cùng thút thít của Nguyệt.
- Ba... hai...
Khi Quân chưa kết thúc đếm ngược, tôi nghe tiếng cửa bị mở vội cùng tiếng bước chân dồn dập xa dần. Theo tính toán của tôi thì Nguyệt không có thời gian để chỉnh lại áo. Rốt cuộc là điều gì làm thằng nhãi này đang mờ mờ ám ám lại đuổi con gái người ta bỏ chạy thế nhỉ?
Nguyệt chạy khỏi không lâu, Ngạo Quân cũng rời đi, để lại căn phòng chỉ còn mình tôi. Lúc này mới có thể bật ra cơn ho nãy giờ đang nén trong lồng ngực, cảm giác nhẹ nhõm và dễ chịu hơn hẳn.
Bên ngoài kia, cơn mưa bắt đầu trở nên nặng hạt khiến tôi cảm thấy hơi lạnh. Đúng lúc này, cửa phòng lại mở ra một lần nữa. Có tiếng bước chân tiến càng lúc càng gần về phía mình. Nhận ra đôi giày của Ngạo Quân, tôi vội vàng nhắm mắt, giả vờ như đang ngủ, cả người căng cứng như mình làm chuyện xấu bị bắt gặp. Có một vật ấm áp bao phủ lên tôi, cảm giác mềm mại và mùi thơm rất dễ chịu. Tôi không rõ Quân có biết tôi giả vờ ngủ hay không, chỉ biết cậu ta rời khỏi ngay lập tức, để lại tôi cùng chiếc chăn bông ấm áp.
Tôi thỏa mãn cuộn tròn người trong chăn, mệt mỏi không muốn nghĩ vì sao Ngạo Quân biết tôi ở đây, và vì sao cậu ta lại làm như vậy, từ từ chìm vào giấc ngủ, cảm nhận cả cơ thể ngày một nóng bừng.
***
Sang ngày chủ nhật, tôi thật sự đã nằm liệt giường, cả người nóng ran và cổ họng bỏng rát, đầu óc nặng trĩu, đau đến ong ong.
Hôm nay Ngọc cùng với “anh trai” đi chơi trước khi người anh ấy trở lại Sài Gòn. Buổi sáng, phát hiện tôi ốm, cậu ấy còn có ý ở lại chăm sóc, nhưng đã bị tôi nhất quyết đuổi ra ngoài. Ấy thế mà đi rồi vẫn không để cho tôi yên, hiện tại đang là nguyên nhân khiến chiếc điện thoại reo ầm ỹ.
- An nghe. - Tôi mệt mỏi bắt máy, cổ họng đau rát nên nói chuyện cũng khó khăn.
- Đã ăn gì chưa An? - Ngọc gấp gáp hỏi.
- Chưa. - Tôi không nghĩ mình đủ sức đi xuống nhà ăn.
- Không ăn làm sao uống thuốc? Không uống thuốc làm sao mà khỏi được? - Ngọc như bà cụ non, càu nhàu giọng nghiêm khắc.
- An ngủ một lát, khá hơn sẽ ăn rồi uống thuốc. Ngọc đi chơi đi! - Tôi rất muốn nói thêm rằng đừng làm phiền nữa, nhưng thiết nghĩ như vậy thì tệ quá. Dù sao cũng là lo lắng cho tôi nên mới gọi.
- Ngọc sẽ về sớm với An. - Ngọc hứa.
- Không cần phải như vậy đâu. Cứ đi chơi thoải mái đi. Thế nhé! - Tôi nặng nhọc nói, cảm thấy rất mệt khi phải hoàn thành một câu dài, vội vàng cúp máy.
Cả người càng lúc càng nóng và hai mắt nặng trĩu, tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ mê man, cho đến khi chuông điện thoại lại vang lên. Lần này là Khoa gọi.
- Mở cửa cho tớ! - Tôi vừa nghe máy Khoa đã nói nhanh.
Chuyện gì đây? Đang ở trước cửa phòng sao?
Tôi lật đật ngồi dậy khỏi giường. Rất may ban sáng vì Ngọc lo tôi mệt, trèo lên trèo xuống không tiện, nên bảo tôi nằm xuống tầng dưới, nếu không lúc này không biết làm thế nào xuống giường mà mở cửa cho Khoa.
Bước từng bước khó nhọc đến bên cửa, cả cơ thể tôi mềm nhũn vô lực, mắt gần như tối sầm không nhìn rõ phía trước.
Cánh cửa vừa mở ra, tôi lờ mờ nhìn thấy gương mặt Khoa cũng là lúc hai mắt nặng trĩu khép lại. Tôi nghĩ tôi đã đổ hẳn cơ thể vào người cậu ấy.
***
Khoảng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời tôi tính đến thời điểm này là khi còn bé. Xóm của tôi từ đầu đến cuối chỉ có mỗi một đứa bé gái, chính là tôi đây, vì không có bạn để cùng chơi búp bê hay bán đồ hàng nên tôi theo mấy đứa bé trai đi quậy phá đủ mọi thứ. Khi đó rất vui, tắm suối cùng hái trộm trái cây, trò nào tôi cũng có mặt.
Nếu thiên nhiên có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, thì xóm tôi lại chia ra từng mùa cho các món đồ chơi như quay, kiếm, diều, bi, hình. Cũng không rõ ai đề ra điều này, chỉ biết mỗi cái đều có mùa của nó, sau đó tuần hoàn từ năm này đến năm khác, không lúc thiếu thú vui.
Đến mùa quay cùng kiếm, gỗ trở nên vô cùng quý giá với bọn trẻ chúng tôi. Tôi theo đám con trai cùng tập tành cầm dao đẽo quay, đẽo kiếm, bị đứt tay không ít lần, cuối cùng có thể làm ra một con quay. Có điều, nó không chịu quay mà chỉ lắc đầu nguầy nguậy rồi nằm im tại chỗ. So ra thì đẽo kiếm có vẻ khá khẩm hơn vì nó chỉ để cầm trên tay. Đến mùa diều, tôi lại biết thêm một môn nghệ thuật mang tên làm diều, có điều diều của tôi không bay lên, suốt ngày nhằm mặt đất mà cắm đầu xuống, nếu không cũng đảo tròn đến chóng mặt, tiếp theo vẫn là cắm đầu xuống đất. Mùa diều qua đi mùa bi ùa về, đứa con gái là tôi được trao cho nhiệm vụ thiêng liêng nhất đó là làm cái lỗ bắn bi. Sở dĩ tôi chỉ có thể làm lỗ mà không được bắn bởi vì tay tôi không hiểu kiểu gì bắn ra bi không đi xiên thì cũng đi lùi một cách thảm hại, vì thế chỉ có thể ngồi xem mấy đứa trẻ kia vừa bắn vừa cãi nhau ầm ĩ, khi không thể tìm ra ai đúng ai sai sẽ hỏi tôi như một trọng tài. Mùa hình là lúc tôi được chơi nhiều nhất, tạt hình, khẩy hình, về món này tôi không thua một đứa con trai nào.
Sau này khi lớn lên, tôi càng lúc càng tiếc nuối những ngày thơ bé. Lớn rồi, muốn chơi lại những trò đó cũng không phải không thể, có điều không có người cùng chơi nên cảm thấy buồn bã và tiếc nuối hơn nữa.
Khi người ta thật sự lớn khôn, họ sẽ muốn bé lại. Đây là một biểu hiện của trưởng thành và ích kỷ. Con nít vô âu vô lo cùng vui đùa thỏa thích là vì sự nuông chiều của người lớn. Chính vì sung sướng như thế nên mới muốn lại được bé lại, được nuông chiều và chăm sóc. Thế nhưng ai cũng muốn bé lại, không ai muốn làm người lớn. Vì vậy việc khao khát bé lại, muốn những người bên cạnh lại nuông chiều mình lần nữa thực chất là suy nghĩ ích kỷ. Thượng đế không bao giờ ủng hộ nhân loại ích kỷ, cho nên không chấp nhận quay ngược thời gian. Bởi nếu có thì ai cũng sẽ làm như vậy, cả thế giới đều là trẻ con sẽ rất loạn và nhức đầu. Vì thế, tôi khẳng định là mình đang mơ cho nên mới thấy bản thân là một đứa trẻ, đang cười nói bên binh đoàn nhỏ của mình.
Hôm nay chúng tôi tổ chức đua xe, mỗi tay xế đều dắt theo chiếc xe đạp mini có hai bánh phụ.
Tôi chạy về nhà, lấy sáu chiếc caravat của ba, thắt lại rồi cột lên làm băng rôn về đích. Trên cổ còn đeo chiếc còi trúng được từ quay kẹo kéo.
Tôi mặt mũi nghiêm nghị, hai mày chau lại đầy kịch tính, đưa còi lên miệng thổi một tiếng dài. Bốn cậu bạn nghe được hiệu lệnh đồng thời lấy sức đạp mạnh cho xe tiến về phía trước, rất quyết tâm giành chiến thắng trong giải đua này. Cả bốn có thân hình ngang nhau nên gần như ngang tài ngang sức. Đích đến không còn bao xa, tôi âm thầm dự đoán năm nay sẽ có đến bốn nhà quán quân đồng giải nhất vì cả bốn đang chạy bằng nhau. Thế nhưng, không hề có ai giành chiến thắng, cả bốn vừa chạm vào băng rôn về đích đã ngã lăn ra đất, khóc hét lên, ầm ĩ một mảng. Lý do là tôi cột băng rôn quá chặt, nó không tự rơi xuống như trong TV, thứ rơi xuống là bốn cậu bạn của tôi kia. Sau “giải” đua lần đó, tôi bị phạt quỳ nửa tiếng vì dám lấy caravat của ba ra nghịch, còn bị bốn thằng nhóc kia giận cho một ngày. Mặc dù kết quả không mấy hay ho, nhưng đó là một ký ức rất đẹp mà sau này nghĩ lại, tôi vừa bật cười vì sự ngốc nghếch khi ấy, lại vừa muốn bật khóc vì nuối tiếc.
***
Tôi từ từ mở mắt ra, cảm thấy mình rất chính xác khi đoán vừa rồi là một giấc mơ. Ở hiện tại, tôi đang nằm tại giường, trên trán là cái gì đó mát lạnh mà tôi đoán là miếng dán hạ sốt. Tôi thấy Khoa ngồi ở cuối giường, mắt đang nhìn mình chăm chú.
- Đừng cử động! - Khoa can ngăn vội khi tôi định ngồi dậy. Nhìn kỹ một chút mới biết tôi đang được truyền nước biển.
- Bệnh sao không nói cho tớ biết? Cậu có xem tớ là bạn trai không vậy? - Đúng là không biết thương xót người bệnh. Tôi thế này mà còn nổi giận với tôi.
- Dù sao cậu cũng biết rồi mà. - Tôi cười yếu ớt, chẳng còn sức mà dài dòng.
- Tớ với Văn và Quân đi xem phim, vô tình đi ngang qua bạn cùng phòng của cậu, nghe được cuộc điện thoại nên mới biết. - Nét mặt Khoa rất rõ ràng giận dỗi cùng trách móc.
Tôi im lặng, không giải thích, không xin lỗi, càng không dỗ dành. Tôi không muốn tiếp tục thói quen đụng việc gì cũng gọi người giúp đỡ hoặc than thở với ai đó. Điều này đâu có ích lợi gì, chỉ làm mình càng vô dụng hơn khi không còn ai bên cạnh.
- Tớ hỏi này. - Khoa đột nhiên đến gần tôi hơn.
Mệt quá, hỏi luôn đi, đừng có bắt tôi phải trả lời nữa! Tôi rất mệt và buồn ngủ.
- Cậu đã từng yêu ai chưa? - Thấy tôi im lặng, Khoa rốt cuộc cũng phải vào thẳng vấn đề.
Loại câu hỏi gì thế này? Đúng là các chàng trai luôn muốn biết về quá khứ của cô gái họ thích.
- Có lẽ rồi. - Tôi bình thản trả lời, chẳng thấy có gì phải giấu giếm. Nếu tôi có làm gì sai lầm trong quá khứ thì người duy nhất tôi có lỗi là chính bản thân mình.
- Cậu từng bị phản bội chưa? - Khoa tiếp tục hỏi....


Phone: 01657595739 