watch sexy videos at nza-vids!
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 8100
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư

Suốt những năm cấp hai và cả hai năm cấp ba, anh ấy là gia sư của tôi. Thực ra tôi không cần phải học thêm, nhưng cả hai vẫn muốn có cơ hội ở bên nhau nhiều hơn, thế nên mượn cớ để ngày nào cũng có thể gặp nhau, cùng chí chóe về mọi thứ.

Khoảng thời gian đó rất vui! Mỗi ngày tôi đều phải làm xong bài tập anh giao, sau đó sẽ được anh chở đi dạo vòng quanh Đà Lạt bằng xe đạp. Ngày ấy, cuộc sống của tôi có thể nói là vô âu vô lo đến mức thụ động. Hằng ngày chỉ quanh quẩn ăn, ngủ, học và chơi đùa với anh.

Lớn lên bên nhau, làm gì cũng cùng nhau, chúng tôi thực sự nghĩ rằng cả hai vốn được sinh ra để dành cho nhau, vì thế không hề mảy may nghĩ đến tình cảm của mình là gì, cứ ở bên nhau như một sự hiển nhiên. Thật ra nếu có thể cứ mãi mãi như vậy, tôi cũng tình nguyện không cần nếm qua cảm giác hồi hộp và những rung cảm yêu đương. Nhưng đó chỉ là phần tôi nghĩ thế, còn Thế Anh thì khác. Là tình cảm nhạt đi hay nó chưa bao giờ thật sự tồn tại, tôi không biết, chỉ biết rằng sau khi Diệu My đến học tại Trung Anh, từ khi Thế Anh thấy cậu ấy, anh đã không còn là anh của tôi nữa.

Vốn dĩ không thể trách móc một người vì họ hết yêu mình, bởi vì họ cũng bị kiểm soát bởi con tim mà thôi. Cảm giác từ con tim quyết định hành động và suy nghĩ của họ. Đối với chuyện này, tôi không cảm thấy oán hận hay cay cú. Tất cả chỉ vỏn vẹn là một cảm giác buồn bã luôn cố hữu trong lòng, làm cho bản thân trở nên càng lúc càng trơ lì với mọi thứ, tự tách mình ra khỏi tất cả và trốn trong góc tối của tâm hồn mình.

Tôi và Thế Anh chưa bao giờ là một cặp để nói lời chia tay, thế nên chẳng có gì để cần phải nói với nhau. Anh nói tôi hãy tìm gia sư mới, tôi điềm tĩnh đồng ý. Anh nói tôi không cần phải nhắn tin cùng anh mỗi đêm, mỗi sáng không cần gọi điện đánh thức anh dậy nữa, tôi rất nghiêm túc bỏ luôn cái sim đó đi. Và chúng tôi ngừng liên lạc với nhau.

Tôi đã nghĩ sẽ không bao giờ tìm anh hay chủ động hỏi thăm như một cái cớ để trò chuyện. Thế Anh mà trong lòng tôi nhớ thuộc về tuổi thơ, về những ngày tháng khi chỉ có hai đứa. Còn con người bây giờ đã khác rồi thì tôi cũng không còn gì để níu kéo. Thế nhưng tôi đã không làm được điều đó khi nghe tin ba mình mất. Hoang mang, không biết dựa vào ai, tôi đã gọi cho anh, và có lẽ anh đến bên tôi vì một chút tình nghĩa cuối cùng.

Ba tôi mất trong tù vì chứng viêm phổi, đám tang không được tổ chức vì tất cả họ hàng thân thích đều đã quay lưng khi ông bị bắt. Thi thể ông được đặt trong bệnh viện, cha sứ và một vài bác sĩ cùng y tá đọc kinh cho ông, sau đó ông được chuyển đi hỏa thiêu.

Tôi không phải là đứa có tất cả, nhưng tôi nghĩ những gì mình có là rất nhiều. Thế nhưng trong thời gian ngắn, tôi mất tất cả. Nhìn chiếc quan tài được đẩy đi xa dần, tôi bất giác gào khóc vì gục ngã, muốn chạy theo giữ thi thể ba mình lại. Loại cảm giác cô đơn cùng sợ hãi khi chỉ còn lại một mình bơ vơ là điều rất kinh khủng. Khi ấy, Thế Anh kéo tôi lại, vòng tay giữ tôi trong lòng, cái ôm thân thuộc như những ngày còn bên nhau. Tôi vùi mặt vào ngực anh, nấc lên từng tiếng đau đớn, cảm giác mất mát sợ hãi dần giảm đi, thay vào đó là sự an toàn.

Tôi cứ gục mặt vào lòng anh như thế, cho đến khi bị một lực mạnh kéo ra, còn ngây ngốc chưa kịp hiểu gì đã bị tát đến bật máu miệng.

Tôi nhìn Diệu My đang đứng trước mặt mình, xen vào giữa tôi và Thế Anh.

- Muốn tỏ ra đáng thương để níu kéo sao? - Vòng tay trước ngực cao ngạo, cậu ta nhìn tôi một một cách khinh miệt, cái nhếch môi coi thường làm tôi rất muốn giết cậu ta ngay lập tức.

Nhưng kỳ lạ là ngay lúc đó, tôi thấy lòng mình bình tĩnh trở lại, bắt đầu có thể suy xét trước sau và nước mắt cũng ngừng rơi. Tôi đưa tay lau đi những ướt át còn trên mặt, kể cả máu và nước mắt.

- Em bình tĩnh đi My! - Thế Anh ở sau lưng vội khuyên giải.

- Anh bảo em làm sao bình tĩnh khi bạn trai mình ôm người khác? - Diệu My quay người lại đối diện với Thế Anh, đưa lưng về phía tôi, giọng nói rất nhỏ nhẹ, chất chứa một mảng đau buồn ghê gớm.

Tôi thấy trong mắt Thế Anh sự xót xa, bàn tay nhẹ nhàng đưa lên làm động tác lau nước mắt cho Diệu My.

- Thôi nếu anh muốn ở lại với cậu ấy thì cũng không sao đâu. Em một mình được mà. - Nói rồi Diệu My thật nhẹ nhàng gạt bàn tay của Thế Anh ra, cô đơn tự vòng tay ôm lấy mình, bước từng bước chậm rãi về phía cánh cửa.

Có lẽ đối với tôi, Thế Anh cảm thấy cắn rứt và tội lỗi, chính vì vậy chỉ biết lưỡng lự đứng tại chỗ hết nhìn tôi rồi nhìn bóng lưng Diệu My.

Tôi thấy mình cười nhẹ tênh, mắt ráo hoảnh không còn nước mắt, lòng cũng trống rỗng, không đau buồn. Tôi xua tay ra hiệu cho Thế Anh rời đi, sau đó kiên quyết đi nhận tro của ba mình.

Có những lúc yếu đuối, con người ta muốn tìm ai đó dựa dẫm và chia sẻ, để chạy trốn những u buồn cùng sợ hãi, mà quên rằng tâm sự của mình có thể chính là gánh nặng của người phải nghe. Hãy chỉ giữ những điều thầm kín sâu thẳm trong lòng mình, dùng nó tôi luyện một sự mạnh mẽ và tự mình vượt qua tất cả.

***

Tôi mơ hồ tỉnh lại, toàn thân là một nỗi vô lực mệt mỏi cùng đau đớn, xung quanh trắng xóa và nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Tôi đoán mình đang ở bệnh viện.

Trong phòng ngoài tôi ra còn có Ngạo Quân đang ngồi trên bệ cửa sổ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống dưới sân. Từ bên ngoài, ánh nắng đỏ của hoàng hôn hắt vô, in lên mái tóc đen một màu hung u buồn, đôi mắt hồ ly nhỏ hẹp nhuốm đỏ, nước da trắng như đậu hũ giờ cũng mang một sắc đỏ hờ hững. Bên ngoài cửa sổ, một mảng trời hung rực như đẫm máu, mảng chính là bóng dáng cô đơn cùng lạnh lùng của Ngạo Quân. Một bức tranh buồn nhưng mê hoặc!

- Cháo hay bột? - Tôi còn đang mải miết ngắm nhìn thì đôi môi cam nhạt đẹp đến bí ẩn kia khẽ mấp máy, giọng nói khàn khàn xa cách.

Dù cậu ta không quay đầu lại nhưng tôi biết là đang nói với mình, bởi vì trong phòng làm gì còn ai khác, có điều bản thân không hiểu lắm ý tứ trong lời nói ấy.

- Ăn cháo hay ăn bột? - Thấy tôi im lặng, cậu ta bỏ khoảng trời ngoài kia, chiếu ánh mắt vào tôi, giọng nói vẫn kiên nhẫn khàn khàn.

- Không. - Tôi nghe giọng mình yếu ớt đến cùng cực. Cả người tôi lúc này không muốn ăn uống gì hết.

- Cháo ngon hơn. - Ngạo Quân dứt lời, một mạch đi ra khỏi phòng. Hay là cậu ta muốn hỏi tôi về việc cậu ta nên ăn gì?

Còn lại một mình, tôi ngây ngốc nhìn ra bầu trời đỏ rực thê lương ngoài kia. Bóng chiều nghiêng ngả đè vào lòng người, bao nhiêu mất mát chợt trở nên nặng nề cùng hoang mang. Trời chiều lúc nào cũng gợi buồn, đầy đọa những trái tim xước loang lổ.

Tiếng chuông báo tin nhắn làm tôi bừng tỉnh. Với lấy chiếc điện thoại đang để trên bàn nhỏ bên giường, tim tôi khẽ run lên khi thấy người gửi là Khoa.

Chậm rãi hít vào thật sâu, tôi thở hắt ra, sau đó mở tin nhắn. Dòng tin không dài, chỉ vỏn vẹn câu: “Tớ chỉ muốn nói tớ xin lỗi!”, nhưng lại gợi nhớ cho tôi về một đoạn ký ức cũng gần tương tự.

Đó là những ngày cuối ở Trung Anh, sau khi ba tôi mất được khoảng một tuần. Thời gian này tôi bị làm phiền rất nhiều bởi các thầy cô khi nghe tôi nói muốn chuyển trường. Họ tìm tôi, khuyên nhủ, gợi ý về những điều quý giá mà tôi có trong ngôi trường này, định hướng về một tương lai khi tôi ở lại đây. Tôi lắng nghe, cười máy móc, dạ vâng cũng máy móc, trong lòng chưa bao giờ nghĩ về lời họ nói. Tôi vốn là đứa rất khó buông bỏ một điều gì đó, rất luyến tiếc những thứ thân thuộc, rất ghét phải thay đổi hay đón nhận điều mới mẻ. Thế nhưng một khi tôi đã muốn rời đi, điều đó có nghĩa là không ai có thể lay chuyển hay giữ tôi lại.

Gần như tất cả các thầy cô đều tìm gặp tôi, và người cuối cùng đến nói chuyện là Thế Anh, người mà tôi không nghĩ sẽ còn đối thoại thêm một lần nào nữa.

Trung Anh vốn không có sân thượng, nhưng có một khu rừng nhỏ ngay phía sau trường. Nơi đó rất đẹp, sạch sẽ và mát mẻ. Thảm cỏ không một mẩu rác dù nhỏ nhặt, thân cây không một vết rạch nào, hoa cũng chưa từng bị bẻ. Khu rừng như đứa con của cả tập thể Trung Anh. Chúng tôi săn sóc và giữ ý thức không phá hoại nó. Đây vốn là nơi lý tưởng để học bài, để nghỉ trưa, và nhất là để hẹn hò. Lúc trước có vài lần tôi và Thế Anh trốn ra đây ngồi riêng với nhau, còn những lần khác có mặt tại đây cùng với cả đội tuyển học sinh giao lưu.

Hôm nay tôi và Thế Anh không cùng nhau trốn ra như trước. Là tôi một mình đi tìm chỗ ngủ một lát, và anh tìm thấy tôi ở khu rừng này.

Chúng tôi ngồi cách nhau một khoảng đủ cho thêm hai người ngồi vào, mặt quay về hai hướng khác nhau, bầu không khí rất quỷ dị cùng khó xử.

- Em muốn chuyển trường hả? - Mất một lúc rất lâu sau Thế Anh mới mở lời.

- Ừ. - Tôi đoán trong trường ai cũng biết tin này.

- Là do anh à? - Tôi không nhìn thấy mặt anh, nhưng có thể đoán giờ đây anh rất cắn rứt và áy náy.

- Một phần. - Đúng! Tôi chuyển trường vì anh, nhưng đó chỉ là một phần lí do. Phần còn lại là tôi cần tìm trường có ký túc xá.

- Anh... không đáng để em như vậy. - Thật khó đoán ra gương mặt Thế Anh lúc này như thế nào, nhưng tôi nghĩ trong lòng anh đang tự nhận mình là nguyên nhân làm tôi bỏ đi. Nghĩ đến đây, tôi có chút muốn bật cười ra tiếng. Dù tôi có trân quý yêu chiều đến mức nào thì cũng không một ai đủ khả năng làm tôi hành động bốc đồng mặc kệ hậu quả.

Tôi thừa nhận mình ở lại Trung Anh vì anh, nhưng chuyện rời đi thì không phải như anh nghĩ. Cuộc thi học sinh giao lưu, tôi cố tình trượt chính là để ở lại trường, đương nhiên là vì Thế Anh. Khi ba tôi bị bắt, nhà bị người ta lấy đi nên phải ra ngoài thuê phòng trọ, tôi đã nghĩ mình sẽ tìm trường có ký túc xá để chuyển đến. Nhưng tôi còn đắn đo, lý do tôi nghĩ ai cũng biết. Giờ thì tôi thấy mình rất dứt khoát, rất quyết tâm, hơn nữa trong lòng còn rất nhẹ nhõm. Đoạn tình cảm này, tuy hơi tàn nhẫn nhưng tôi phải nói rằng nó đứt rất đúng lúc.

Tôi mải suy tư, chợt nhận ra mình đã im lặng quá lâu. Mà cũng chẳng cần thiết phải trả lời. Đáng hay không đáng đâu phải là chuyện tôi và anh nói là được. Tất cả hồi ức, những gì đã có cũng như những lỗi lầm đã xảy ra chính là thứ trả lời chính xác nhất.

- Anh chỉ muốn nói là... anh xin lỗi. - Xem ra đến đây không phải để khuyên ngăn tôi giống các thầy cô khác. Tự tôi và anh đều hiểu, anh không còn tư cách để can thiệp vào cuộc đời tôi.

- Lời xin lỗi của anh chẳng làm được gì cho em hết. Nó chỉ giúp anh hết cắn rứt thôi. - Tôi nghe giọng mình lạnh lẽo vô cùng. Chẳng phải người ta nói xin lỗi để giũ sạch mọi cắn rứt sao?

- Vậy anh phải làm gì? - Giọng Thế Anh rất thấp, hơi thở hắt ra bất đắc dĩ.

- Đứng lên! - Giọng nói và cả gương mặt tôi lúc này đều rất vô cảm. Trong lòng tôi đích thị cũng không có cảm xúc gì.

Anh làm theo lời tôi nói, đứng lên chờ đợi.

- Nhắm mắt lại! - Tôi cũng đứng lên theo.

Anh nhìn tôi, như đang muốn tìm hiểu tôi định làm gì, nhưng cuối cùng cũng miễn cưỡng làm theo.

Tôi vặn vẹo cổ tay, dùng hết sức mình đấm Thế Anh một cái bật máu miệng. Cả người anh không đề phòng nên ngã nhào xuống đất.

- Em... - Thế Anh mở mắt, bàng hoàng nhìn tôi
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai
» Anh là một phép tính sai số không định trước
» đến lúc anh phải buông em thôi
» Cô gái có đôi má tàn nhan
» Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ
1234...262728»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ