watch sexy videos at nza-vids!
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 8096
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư

Nói tới nói lui cũng chỉ dừng lại ở việc móc xa mỉa gần, không ai đủ rảnh rỗi đến trước mặt mà ném cho tôi lời khinh miệt nào. Bọn họ chỉ kỳ thị, tôi biết không có ý đuổi tôi ra khỏi ngôi trường này. Không có tôi thì lấy ai cho bọn họ tỏ ra cao quý?

Buổi học lại bắt đầu như mọi ngày và kết thúc trong bình lặng, tôi trước sau ngồi lỳ trong lớp, tranh thủ lúc năm phút chuyển tiết và giờ ra chơi để làm bài tập. Xung quanh không ít ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía này, tôi biết cũng làm như không, cặm cụi hoàn thành bài về nhà của môn Giải tích.

Còn đang mải miết làm bài, một vật gì đó va vào đầu làm tôi giật mình, nhìn lại liền phát hiện ra là vỏ hộp sữa.

- Trời! Nguyệt xin lỗi nha An! Nguyệt muốn ném vào sọt rác bên cạnh, không ngờ lại trúng đầu bạn. - Lại là Nguyệt. Hình như con nhãi này đặc biết ghét tôi một cách toàn tâm toàn ý.

Tôi mỉm cười hết sức ôn nhu, cầm chiếc vỏ hộp thẳng tay ném lại, đáp trúng đầu Nguyệt một cái nhẹ nhàng:

- Không sao. Trả cho cậu nè. - Tôi lại cười, cười đến híp mắt lại, nhưng trong lòng không hề cười. Thật ra tôi là đứa rất đanh đá. Nói chung nếu rảnh rỗi muốn tìm người gây sự, tốt nhất đừng tìm tôi, bởi vì dù không thích đụng chạm nhưng tôi đặc biệt không sợ một thứ gì.

Tôi biết là Nguyệt rất tức giận, cũng rất muốn quát thẳng vào mặt tôi, nhưng mà là cậu ta ném trúng trước nên không thể nói năng gì. Một lần cho nhớ nhé, tốt nhất đừng có đụng vào tôi làm gì, vì tôi sẽ làm lại y như vậy hoặc tệ hơn là gấp trăm lần.

Chấm dứt suy nghĩ về Nguyệt khi chuông vào học vang lên, tôi tiếp tục công việc thường ngày là chăm chú nghe giảng, đến khi tiếng chuông cuối cùng vang lên thì lại lặng lẽ về phòng.

- Cả trường đang nói về An. - Vừa đóng cánh cửa lại đã nghe tiếng Ngọc sau lưng.

- Ừ. - Tôi không nặng không nhẹ trả lời. Bọn họ nói là quyền của bọn họ, liên quan gì đến tôi?

- Chuyện An đánh thầy Thế Anh là thật hả? - Ngọc hoài nghi.

- Ừ. - Tôi không phủ nhận, đi đến bên bàn học soạn sách vở cho bốn tiết buổi chiều. Hôm nay học phụ đạo Toán và Anh.

- Không thể tin nổi! Hồi đó trường mình ai cũng biết cậu thích thầy Thế Anh mà. - Giọng Ngọc cao vút ra chiều bất ngờ cùng ngỡ ngàng.

Tôi không trả lời, tập trung tìm vở phụ đạo. Thích thì thế nào? Hôm nay thích không có nghĩa là ngày mai cũng vậy. Tình cảm vốn là thứ không thể định hình, vì vậy rất dễ đổi thay. Tôi bây giờ đã không còn thích hay nghĩ về con người mang tên Thế Anh đó nữa rồi.

- Kể cho Ngọc nghe chuyện xảy ra ở trường đi! - Ngồi xuống bên bàn, Ngọc níu lấy cánh tay tôi mà năn nỉ. Khi còn ở Trung Anh, Ngọc là đối thủ duy nhất của tôi, nhưng là một đối thủ tốt bụng và ngay thẳng. Tất cả những gì thắng tôi đều do tự mình cố gắng, một chút thủ đoạn cũng không dùng. Như vậy nên ít nhiều tôi cũng không hề ác cảm hay xa cách.

- An muốn chuyển khỏi Trung Anh. - Tôi nhìn Ngọc, giọng nói có chút nhạt nhẽo.

- Làm thế nào mà các thầy cô lại để cho An đi thế? An là người có thành tích cao nhất Trung Anh mà. - Ngọc chau mày nhận xét.

- Chính vì vậy nên phải tìm cách để bị đuổi. - Tôi nhún vai. Khi đó các thầy cô đều lần lượt khuyên nhủ cùng định hướng để tôi ở lại Trung Anh. Từ chối thì ngại vì tôi rất vụng về trong việc nói chuyện với người lớn. Chính vì vậy, buộc phải làm cho mình bị đuổi. Vô lễ với giáo viên là tội dễ bị đuổi học nhất.

- Nhưng vì sao lại là thầy Thế Anh mà không phải giáo viên khác? An rất quý thầy ấy mà? - Ngọc càng nghe càng không hiểu gì, vẻ ngờ nghệch hiện rõ trên gương mặt.

- Tại vì thầy Thế Anh hiền. - Tôi nói rồi bật cười, nhưng quả thật trong lòng không cười. Tôi không thích ai nhắc đến cái tên ấy, càng không thích chính miệng mình nói ra.

Đã biết được đầu đuôi câu chuyện, Ngọc buông tha cánh tay tôi:

- Đi ăn trưa!

- Ừ. - Tôi cũng vừa soạn xong sách vở, vui vẻ theo Ngọc ra khỏi phòng, tiến thẳng xuống nhà ăn.

Hôm nay khối mười hai học phụ đạo buổi chiều nên đa số các học sinh không về mà ăn trưa ở trường rồi tiếp tục học. Chính vì vậy mà nhà ăn khá đông.

Tôi và Ngọc tìm được một chiếc bàn trống, thỏa mãn ngồi dối diện nhau.

- Này! Lại mỳ gói hả? - Ngọc nhăn mặt nhìn tôi.

- Mỳ ly. - Tôi chỉnh lại. Dù gì nó cũng cao cấp hơn mỳ gói.

- An ăn mỳ hai tuần rồi đấy. - Ngọc nhìn tôi như kiểu nhìn một sự việc siêu nhiên khó tin nào đó. Đúng là ít ai ăn mỳ ba bữa suốt hai tuần như tôi. Nhưng biết làm sao được. Lương tháng này hai tuần nữa mới có, tháng trước đóng tiền nhà xong chỉ còn lại một ít.

Thế rồi Ngọc ăn cơm gà, tôi vẫn trung thành với mỳ ly. Không sao, qua tháng có lương tôi sẽ ăn uống bù lại. Còn có thể ngồi trong nhà ăn của một ngôi trường khang trang, ăn một ly mỳ thơm phức nóng hổi thì vẫn là may mắn. So với những số phận không được đến trường thì tôi vẫn tốt số hơn rất nhiều.

***

Tôi làm nhân viên phục vụ trong một phòng trà tên là Hoàng Gia. Hằng ngày công việc là oder thức uống rồi mang đến phòng pha chế, sau đó đứng đợi mang lên cho khách. Sau khi khách rời khỏi thì dọn dẹp bàn, lau sạch sẽ rồi kê lại ghế cho ngay ngắn.

Ở đây rất náo nhiệt, đa số khách đều đã đứng tuổi. Hai, tư, sáu có hát cho nhau nghe. Ba, năm, bảy thì khiêu vũ. Chủ nhật thường tổ chức các cuộc thi hát hò nhảy múa. Nói chung là một bầu không khí náo nhiệt.

Tôi mới chỉ làm được tháng thứ hai, nhưng công việc không khó nên cũng đã trở nên thông thạo. Ông chủ có vẻ không đặc biệt nâng đỡ, cũng chẳng dìm một nhân viên nhỏ bé như tôi. Vì vậy ngày qua ngày tôi đi làm rồi về trường, đi làm rồi lãnh lương một cách yên bình, hoàn toàn không có sóng gió.

Hôm nay phòng trà có chút sự kiện đặc biệt, ông chủ tổ chức sinh nhật cho vợ nên không cho khách vào, chỉ những ai có thiệp mới có thể tham gia. Phần tôi thì không có thiệp, nhưng vẫn có mặt ở đây để phục vụ. Ngoài tôi ra còn có ba cậu bạn làm cùng và chị pha chế, thêm vào đó là nhân viên của bên dịch vụ nấu ăn. Chúng tôi được phát cho những chiếc áo khoác đồng phục màu trắng, cúc cài hai hàng phía trước, mục đích là để những khách mời biết ai là phục vụ cho tiện sai bảo.

Tám giờ tối, phòng trà đầy ắp những chiếc váy dạ hội lướt qua, bên cạnh mỗi quý bà là một quý ông mặc vest lịch lãm. Mọi người uống vang Pháp, khiêu vũ trên nền nhạc do những nghệ sĩ violon chơi. Bầu không khí rất quý phái và trang trọng!

Tôi được giao nhiệm vụ khi tiếng đàn bài Happy Birthday vang lên thì sẽ đẩy chiếc bánh kem ba tầng cầu kỳ ra sân khấu. Vì vậy, để đảm bảo mọi việc theo đúng kế hoạch, ba cậu bạn làm cùng và chị pha chế yêu cầu tôi đứng im bên chiếc bánh kem, trước mắt không cần chạy ra chạy vào phục vụ rượu và thức ăn.

Khi tiếng violon vang lên cùng tiếng hát, tôi đẩy chiếc bánh kem đi ra đúng như yêu cầu, lúc này mới nhận ra khách đã đông hơn ban nãy rất nhiều. Người đang đánh đàn là nam sinh hay đi cùng Khoa và Quân. Nếu đúng như tôi nghĩ thì chính là “hoàng tử âm nhạc” Đình Văn. Cậu bạn này được nhắc đến như một thiên tài, có khả năng cảm thụ và tiếp thu cực nhanh. Chỉ cần nghe qua một lần có thể chơi lại bản nhạc ấy một cách thành thạo. Theo như truyền kỳ nghe được trong nhóm học sinh thì Đình Văn rất ít nói, gần như là sợ người lạ.

Tôi đẩy chiếc bánh kem ra là hết việc, mau chóng rời khỏi sân khấu. Trước khi quay đi, tôi thấy Văn kết thúc bài nhạc và ôm lấy người phụ nữ mặc váy đen sang trọng đứng bên cạnh, giọng nói ấm áp:

- Mẹ! Chúc mừng sinh nhật!

Sống lưng tôi lập tức cứng đờ. Cậu ta là con của ông chủ sao? Nếu biết tôi làm việc ở đây, biết tôi mười một giờ mới về, biết tôi sống trong ký túc xá, thì sẽ không cáo tội tôi đấy chứ? Lạy Chúa! Trái đất quả nhiên tròn.

Tôi vừa rời khỏi sân khấu, đi vào đám đông để phục vụ thì đã thấy ngay Ngạo Quân đứng cạnh Anh Khoa. Tôi một lần nữa gào lên trong lòng. Mẹ kiếp! Trái đất tròn! Nhìn vào tình hình có thể hiểu rằng hôm nay sinh nhật mẹ Văn, và cậu ta mời hai người bạn thân.

Bọn họ cũng thấy tôi, nhưng đương nhiên sẽ không vẫy tay chào hay mỉm cười. Tôi với họ thân quen gì đâu. Khoa thì tôi nghĩ cậu ấy không muốn mọi người biết bọn tôi có chút quan hệ, nếu không trên lớp đã chẳng diễn bài lạnh nhạt không quen biết.

Tôi cũng không có ý đứng lại nhìn bọn họ, quay đầu đi qua phía khác và làm công việc của mình. Dù gì cũng bị phát hiện rồi. Cái gì đến sẽ đến, suy nghĩ không thể làm cho mọi thứ khác đi.

Vì hôm nay có tiệc, nên khi khách về hết, chúng tôi còn phải lau sàn nhà và kê lại bàn, xếp lại ghế. Là vì tiệc đứng nên từ sớm ghế đã được mang toàn bộ ra ngoài. Xong xuôi tất cả ngó lại đã mười hai giờ.

Từ Hoàng Gia, lên một con dốc, rẽ phải, sau đó xuống một con dốc, đi qua một ngã tư, là đến Đông Anh. Đi bộ mất khoảng hai chục phút. Hằng ngày tôi vẫn dùng chân để đi về hai địa điểm này.

Đường mười hai giờ so với lúc mười một giờ không khác nhau là mấy, đều vắng vẻ và nhòe nhoẹt trong ánh đèn vàng vọt. Đà Lạt là một thành phố, nhưng mọi người không có thói quen sống về đêm nhiều. Chính vì vậy, giờ này nhà nhà đều đã đóng cửa yên giấc.

Tôi lặng lẽ đi trên lề đường, hai tay chắp sau lưng. Đi một mình vào giờ này sẽ có rất nhiều điều phải sợ hãi, nhưng tôi thì không. Đã nói từ trước, tôi không hề sợ điều gì hết.

Bóng trường Đông Anh hiện ra trong màn sương đêm và ánh đèn đường lay lắt. Tôi tiến xa vài bước lấy đà, chạy đến đạp chân lên tường, bắt đầu lưu loát trèo lên. Hai tuần lặp đi lặp lại hành động này làm tôi có chút kinh nghiệm.

Không mất nhiều thời gian, tôi an toàn vượt qua bức tường, chễm chệ đứng bên trong trường. Nội quy không cấm ra khỏi phòng và đi trong trường vào giờ này, một khi đã ở bên trong, tôi hoàn toàn không sợ bị ai nhìn thấy.

Đang định ung dung đi về phòng, một cánh tay bất ngờ ôm tôi từ phía sau, kéo cả cơ thể ép sát vào người đó.

- Tiệc tan từ lúc mười một giờ hơn, tại sao giờ này cậu mới về? - Vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng Khoa có vẻ không vui.

Tôi không nói, tập trung gỡ cánh tay đang ôm ngang eo ra khỏi người mình. Từ lúc nào mà tôi và thằng nhãi này có thể thân thiết đến mức dám ôm tôi thế này?

Khoa không những không buông tay còn mạnh mẽ xoay tôi lại, ép mạnh vào bức tường, hai tay chống hai bên giam giữ.

- Cậu đi chơi với ai à? - Nhìn vào mắt tôi, Khoa lạnh lùng hỏi. Cậu ta lúc này hoàn toàn không giống vẻ cười nói năng động thường ngày. Cái nhìn ấy đầy ghen tức và độc chiếm.

- Không. - Tôi miễn cưỡng trả lời, dùng lực đẩy Khoa ra. Nhưng rõ ràng sức của tôi không thể bì được với dân thể thao.

- Vậy cậu đi đâu? - Khoa tiếp tục tra khảo.

- Dọn dẹp, lau sàn, kê lại bàn ghế. - Tôi cảm thấy rất mệt mỏi khi phải trả lời, trong lòng không hiểu cậu ta dựa vào cái gì mà hành động thế này.

Nhận được câu trả lời của tôi, nét giận dữ trên gương mặt Khoa giảm đi không ít, tuy nhiên vẫn không để tôi thoát khỏi vị trí giữa bức tường và cậu ta.

Cả thân người Khoa đứng trong bóng tối, chỉ có gương mặt sáng tối lập lòe do ánh đèn đường hắt vào, nổi nên những đường nét mạnh mẽ cùng mê hoặc. Đôi môi đỏ dẫn dụ bất ngờ tiến sát, khi tôi còn chưa kịp hiểu ra đã thấy môi mình bị nó chạm vào....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» VỊ NGỌT CỦA CÀ PHÊ... KHÔNG ĐƯỜNG
» Truyện Teen – Lớp Học Đặc Biệt
» Trả lại anh hạnh phúc
» Tổng Giám Đốc Gặp Nạn
» Tôi gặp nhỏ vào một chiều mưa
12345»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ