watch sexy videos at nza-vids!
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 8112
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Thế gian này từng chút đều là Anh - Phạm Anh Thư

Trong lòng nghĩ vậy thôi, tôi không định mang ra đàm đạo cùng Ngạo Quân. Im lặng ngồi vào chỗ, tôi từ tốn ăn bánh mì của mình, lòng lan man suy tư về cậu ta. Theo như tôi biết thì Quân từ nhỏ đã ghét người khác đến gần, phải rất thân quen mới có thể chạm vào. Nhưng đối với tôi, hình như có một ngoại lệ đặc biệt. Nếu không tại sao ôm tôi ngủ mà tỉnh dậy không chút tức giận? Có khi nào thằng nhãi này cô đơn đến phát điên rồi, thật sự vui mừng khi có thêm em gái và một lòng xem tôi là người nhà không?

Còn đang mải mê suy nghĩ, tôi thấy trước mặt bàn của mình xuất hiện một hộp sữa. Bàn tay thon dài trắng muốt rời đi, sau đó lại với đến cầm hộp sữa lên.

Tôi ngẩng đầu, thấy Ngạo Quân đang đứng ngay bên cạnh, mắt hồ ly nhỏ hẹp tìm gì đó trên hộp sữa, cánh môi cam mỏng khẽ mấp máy. Mất khoảng vài giây sau, cậu ta đặt hộp sữa xuống lại, bàn tay trắng như đậu hũ với từng ngón tay thon dài từ từ thu lại.

Tôi không nói gì, bóc ống hút ra cắm vào hộp sữa, lấy hơi hút một ngụm dài.

- Ăn xong chưa mà uống? - Tiếng Ngạo Quân khàn khàn vang lên trên đầu tôi.

Bận ngậm ống hút, tôi chỉ gật đầu.

- Lòng đỏ rất tốt. - Cái này tôi cũng biết, đâu cần cậu nói cho tôi nghe.

- Nhưng mà không thích. - Tôi nhả ống hút ra, ngẩng đầu, thản nhiên nói với Quân. Mấy ngày trong bệnh viện, từ lúc mở mắt ra cho đến khi đi ngủ đều phải thấy mặt cậu ta, tôi cũng có chút thân quen hơn. Ít nhất là không quá xa lạ và bí hiểm như những lần đầu tiếp xúc.

Tôi uống xong hộp sữa, định dọn dẹp mọi thứ, sau đó đi đánh răng rồi đi học. Nhưng khi vừa có ý đứng lên tôi đã bị Ngạo Quân ấn vai ngồi xuống. Cậu ta cầm lấy tay tôi, điều khiển nó dùng thìa múc cái lòng đỏ tròn trĩnh căng mọng bị bỏ lại trong đĩa lên.

- Không thích ăn lòng đỏ. - Tôi không muốn giằng co để văng lung tung vào quần áo nên chỉ khó chịu thở dài.

Cậu ra vẫn im lặng, nâng tay tôi lên sau đó từ từ cúi xuống, môi mỏng xinh đẹp hé ra vừa đủ, cầm tay tôi đút lòng đỏ vào miệng. Cậu ta vừa làm cái gì vậy? Ăn thức ăn tôi bỏ lại? Mà còn bắt tôi đút? Thằng nhãi này đúng là hết trò.

Từ tốn nhai nuốt xong, cậu ta đứng thẳng người lên, hướng phía tôi mà nói:

- Không được nói cộc lốc.

Tôi ngước nhìn, cảm nhận trong mắt mình là một mớ hỗn độn khó hiểu và khó chịu.

- Gọi anh xưng em. - Giọng khàn khàn mang chút nghiêm khắc, cậu ta nói rồi xoay người rời đi, bỏ lại tôi ngồi ngây ngốc. Thằng nhãi này thật đã xem tôi là người nhà mới tỏ ra thân thiết như thế.

Đờ đẫn ít phút, tôi đứng lên dọn dẹp phần chén đĩa.

- Để đó bác dọn cho An ơi. - Tiếng ông quản gia hiền hậu từ cửa bếp vọng đến.

Tôi nâng mắt nhìn, thấy ông ấy đang chỉnh lại chiếc caravat cho chỉnh tề.

- Cháu tự làm được mà. - Tôi đáp khẽ rồi cúi đầu tiếp tục công việc. Điều gì bản thân có thể tự làm, đừng ỷ lại vào người khác, vì lâu dần sẽ hình thành thói quen lười biếng. Đến lúc ngay việc đơn giản ai cũng làm được mà mình làm không được thì rất vô tích sự.

- Công việc của bác mà. Để cháu tự làm bữa sáng đã là lỗi của bác rồi. - Ông quản gia vội đi vào ngăn tôi lại.

- Dạ? - Bữa sáng không phải ông ấy làm, cũng không phải tôi, nhà chỉ có ba người, không lẽ...

Nhân lúc tôi thất thần suy nghĩ, ông quản gia cướp chiếc đĩa trong tay tôi, đi nhanh về phía bồn rửa chén, nhẹ nhàng bỏ vào trong.

- Chuẩn bị đi học đi không muộn An ơi. - Quay người lại, ông nhẹ nhàng nhắc tôi.

- Dạ vâng. - Tôi khẽ cười sau đó mau chóng đi về phòng mình, trong lòng có khá nhiều băn khoăn không biết hỏi ai. Tôi cảm thấy đối với tôi, Ngạo Quân có một tình cảm đặc biệt. Đó là thích hay tình anh em tôi không biết, có điều nếu nó vượt quá tình cảm gia đình, chắc chắn sẽ có rắc rối về sau. Bởi vì, qua một vài ngày tiếp xúc, một vài ngày được chăm sóc, tôi cũng đã có thiện cảm với cậu ta mất rồi.

Khi người ta bị tổn thương là lúc bản thân trở nên mềm yếu và dễ cảm kích nhất. Tôi biết mình vì chuyện của Khoa nên trước sự quan tâm của Quân dễ cảm thấy gần gũi và có thiện cảm. Nhưng cảm giác này, tôi sẽ dùng nó để sống như người một nhà với cậu ta. Tôi ở đây với thân phận là con riêng của mẹ kế, còn cậu ta lại là con riêng của ba dượng. Cho là cậu ta thích tôi, cho là tôi có thiện cảm với cậu ta. Như vậy thì đã sao? Chúng tôi nếu không muốn phiền phức thì nên tự biết ý thức. Tất cả cũng chỉ là thoáng qua mà thôi.

***

Tôi vừa vào lớp đã lập tức đón nhận không khí của một phiên chợ đông đúc, cả lớn đang ồn ào và náo nhiệt đến khác thường. “Tâm bão” là bàn của Diệu My. Thấy tôi đi vào, cậu ta hơi ngẩng đầu, hướng phía tôi mà nói:

- Minh An, ngày mai là chủ nhật, Khoa tổ chức tiệc mừng mình trở về trường, mời tất cả các bạn trong lớp, thiệp của cậu nè. - Lời nói đi đôi với hành động, cậu ta đứng tại chỗ đưa ra phía trước một tấm thiệp màu nâu.

Cái kiểu gì đây? Mời tôi mà ngồi yên tại chỗ rồi bắt tôi đến lấy như đi xin chữ ký thế này á? Có đạo lý này nữa sao? Xin lỗi nha! Tôi đối với cậu đặc biệt không ưa cho nên đừng có chọc vào.

- Đã nói là mời cả lớp thì cần thiệp làm gì? - Tôi xoa xoa đầu, mặt chắc đủ ngây ngốc để thể hiện sự thắc mắc.

- Phải có thiệp cảnh vệ mới cho vào, tại vì khu nhà mình ở là khu cao cấp, không phải muốn ra vô thế nào cũng được. - Diệu My rất rành rọt giải thích cho tôi, còn nói rõ ràng hẳn hoi là khu nhà cao cấp.

Tôi trong bụng cười ra tiếng. Thế cậu có biết tôi đang sống trong căn biệt thự sang trọng nhất khu biệt thự cao cấp đó không?

- Cậu để cảnh vệ đón tụi mình? - Tôi chau mày thể hiện sự không vừa ý chính đáng.

- Tất nhiên mình sẽ đích thân đón các cậu. - Diệu My cười e lệ, tay vuốt tóc vén lên mang tai, âm thầm trao cho tôi một ánh nhìn sắc lạnh.

- Vậy thì được rồi, không cần thiệp đâu nhỉ. - Tôi mặt mày sáng lạng, mỉm cười rất thân thiện, sau đó đi về chỗ của mình. Diệu My này, tốt nhất nước sông đừng phạm đến nước giếng, tôi không phải cô gái đơn thuần tốt bụng chịu ấm ức cũng chỉ cúi đầu đâu. Tiệc của cậu, cũng đừng mong làm trò gì với tôi ở đó, bản thân tôi có hẹn với Bích Ngọc rồi.



Chương 9:



Thực chất, lòng dạ con người thuộc dạng “đòn gánh hai đầu”, đối với người giàu hơn mình, quyền thế hơn mình, trong lòng ganh ghét không ít, nhưng ngoài mặt lại rất đon đả cùng xu nịnh. Tôi cũng có chút thắc mắc không biết làm như vậy có được kẻ giàu có quyền thế kia bố thí cho điều gì hay không, nhưng thiết nghĩ lại mỗi người có một cuộc đời để sống, đám nịnh hót đã chọn cho mình con đường như vậy, tôi không có quyền can thiệp. Nhưng nó chỉ đúng khi không dính dáng gì đến tôi mà thôi. Còn lúc này, khi hai đứa con gái chuyên xu nịnh Diệu My đang đứng trước mặt tôi mà chống nạnh răn đe vì chuyện ban sáng làm Diệu My không vui, thì tôi không thể xem như không phải chuyện của mình.

- Học sinh của Trung Anh mà ở trong trường dám hỗn láo như vậy à? - Cầm quyển vở của tôi đang để trên bàn đập mạnh xuống, Nguyệt to giọng quát ngay trong giờ ra chơi.

Mọi người còn ngồi lại trong lớp đều bắt đầu nhìn về phía chúng tôi.

- Tôi bây giờ là học sinh Đông Anh. - Tôi ngẩng đầu, cảm nhận nét mặt mình rất lạnh, giọng nói đanh cứng. Quá khứ là điều không thể phủ nhận, nhưng hiện tại mới là cái nói lên vấn đề. Trung Anh? Ngày xưa thôi.

- Mới đến vài tháng đã quên cái cống mình chui lên rồi sao? Nói thẳng là trong lớp chẳng ai vừa mắt với bạn. Khôn hồn thì chuyển trường đi! - Nguyệt rành rọt nói như ra lệnh.

- Chuyện bạn không vừa mắt liên quan gì đến tôi? - Tôi nhướn mày, thấy mình chẳng có lỗi gì. Tự bản thân bọn họ muốn ghét, sao lại bắt tôi chịu trách nhiệm?

- Mày còn dám cãi? - Nguyệt quát lên, một gạt tay làm tất cả sách vở trên bài tôi văng xuống đất.

Mặt tôi đanh cứng lại rõ đến mức tự bản thân có thể cảm nhận được, hướng Nguyệt mà ném ra một cái nhìn sắc lạnh. Có hai loại người đừng bao giờ đụng đến: thứ nhất là những kẻ không có gì để mất, và thứ hai là những kẻ không sợ bất cứ điều gì. Không may, tôi lại thuộc cả hai dạng, vì vậy hôm nay xem như xui cho hai con nhãi này.

Im lặng không nói, tôi rời khỏi chỗ, nhặt sách vở của mình lên cất vào ngăn bàn. Có vẻ không biết tôi đang muốn làm gì nên Nguyệt và Ly chỉ đứng im.

Vẫn giữ thái độ lạnh lùng im lặng, tôi đi đến bàn Nguyệt, mang tất cả đồ đạc trong cặp đổ xuống đất trong sự ngỡ ngàng của cả lớp. Trong khi cậu ta còn không kịp trở tay, tôi lấy chiếc zippo của ba luôn mang bên mình ra, ngồi xuống, rất rành rọt bật lên và bắt đầu đốt.

- Con quỷ kia sao mày làm thế hả? - Nhìn hành động của tôi, hai mắt Nguyệt trợn tròn, hét lên rồi lao đến chỗ tôi.

Trong rất cả mọi chuyện, nếu để bản thân mất bình tĩnh, tức là mình đã thua một nửa. Chính vì vậy, tôi bình thản nhìn Nguyệt lao đến, thẳng chân đạp cậu ta mạnh đến mức Nguyệt lảo đảo ngã vào chiếc bàn, làm đổ cả những bàn phía sau.

Bị đau, Nguyệt ôm bụng rên rỉ, không thể đứng dậy nữa. Các bạn trong lớp ú ớ hét lên vài tiếng rồi lại im lặng xem trò vui, không một ai có ý can ngăn hay giúp đỡ. Thấy vậy, Ly lao đến, tay vung ra cào trúng mặt tôi đau rát.

Mạnh tay nắm lấy tóc mái của Ly, tôi kéo đầu cậu ta xuống, kê chiếc zippo đang phập phùng lửa vào. Tóc cháy rất nhanh, một giây sau đã ngửi thấy mùi khét. Ly gào khóc đẩy tôi ra, tay hoảng loạn phủi lên đầu mình.

Đảo mắt một vòng nhìn quang cảnh hỗn loạn xung quanh, tôi bắt gặp cái nhìn của Ngạo Quân. Trông cậu ta không quá bình thản như mọi khi, đôi mày kiếm hơi nhíu lại, ngón tay thon dài gõ gõ lên má.

Tôi máy móc đưa tay chạm lên má mình, lập tức gặp phải thứ ướt át dẻo quánh. Móng tay Ly đã gây ra trên mặt tôi một đường xước chảy máu.

***

Tôi được cho vài phút lên phòng y tế xin băng cá nhân dán chỗ vết xước mặt mình, sau đó lập tức xuống phòng giám thị làm việc. Đương nhiên tôi không đi một mình, cả Nguyệt và Ly cũng bị gọi xuống cùng. Tôi đi sau, không định đi trước mặt để hai con nhãi này dở trò sau lưng. Dù cách một đoạn khá xa, trong lòng tôi cũng biết hai người đi trước đang kịch liệt chửi rủa mình.

Trong chuyện này, tôi là đứa ra tay ác nhất, nhưng lại không phải người gây sự. Xét yếu tố này, cả ba đều chịu cùng một hình phạt là viết bản kiểm điểm, mời phụ huynh và trực nhật sân trường cùng sân thượng. Đương nhiên trước khi biết hình thức kỷ luật của mình, chúng tôi đều nghe đầy tai những lời trách mắng cũng như định hướng.

Rời khỏi phòng giám thị, Nguyệt và Ly theo hướng phòng y tế mà đi, còn tôi một mạch lên sân thượng. Dù sao cũng đã mất nửa tiết học, giờ về lớp chẳng để làm gì.

Nhìn mái tóc nham nhở dài ngắn của Ly và dáng vẻ ôm bụng đau đớn của Nguyệt, tôi nhận thấy mình có hơi ác. Công bằng mà nói thì đứa quá đáng nhất chính là tôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi đâu có tự nhiên gây sự. Bọn họ vì cái gì mà không nhìn ra tôi vốn nhỏ mọn, độc ác, đanh đá, còn thù vặt nhớ dai? Tôi nghĩ ngũ quan trên mặt mình đâu có hiền lành gì để mà ai đó có ý định bắt nạt. Đanh đá là một phần trong tính cách từ nhỏ của tôi, một phần nữa là vì suốt ngày tiếp xúc với mấy đứa con trai nên cũng khá dữ tợn. Mặt khác, đối với những con người “trắng tay” như tôi, ý tôi muốn nói là cả về tình cảm lẫn vật chất, thì điều duy nhất có được chỉ là tự tôn. Vì vậy, đừng ai đứng trên đầu tôi mà bắt nạt, sai bảo hay có ý hạ thấp, bởi vì tôi sẽ vì bảo vệ điều duy nhất mình có mà trở nên vô cùng tàn nhẫn....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» XIN LỖI ! VÌ EM KHÔNG CÓ MÀNG TRINH ĐỂ TRAO CHO ANH
» Xin lỗi..Anh nghèo
» Xin lỗi, anh chỉ yêu vợ anh
» VỊ NGỌT CỦA CÀ PHÊ... KHÔNG ĐƯỜNG
» Vì anh... nghiện em rồi!
1234...222324»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ