“Anh biết rồi, em vừa mới nói.” Thấy cô giấu đầu lòiđuôi, anh nheo mắt lại. “Sao lâu rồi anh không thấy A Việt?”
Không ngờ anh lại nhắc đến Tư Đồ Việt, cô hơi mở tomắt. “Dạ, không thấy ạ? Mấy ngày trước em có gặp ông chủ nhỏ, em còn nấu cơmcho anh ấy nữa.”
“Nấu cơm? Lúc nào?” Anh nhớ hình như cả tháng naykhông thấy A Việt trong bàn ăn.
“Dạ… dạ… Bữa tối mà em chạy ra ngoài đó.” Cô lúngtúng, tay nhớp nháp đầy mồ hôi, vội chùi vào tạp dề trước ngực.
“Thật sao? Vậy thì là nửa tháng trước chứ sao em lạinói mấy ngày trước?” Quan sát thái độ của cô, Tư Đồ Trác hỏi phủ đầu.
“Không khác nhau mấy, không khác nhau mấy, ha ha.”Cô gượng cười để che giấu sự lúng túng của mình.
“Tối hôm đó A Việt có nói gì không?”
“Dạ, không nói gì cả, chỉ ăn cơm thôi.”
“Ăn cơm xong, A Việt làm gì?”
“Em không biết, tại mệt quá nên sau đó em đi ngủ sớm,không biết ông chủ nhỏ đi đâu.” Cô làm đúng như lời dặn của Tư Đồ Việt, chuyệngì cũng nói không biết.
Nhìn vào mắt cô, Tư Đồ Trác biết cô đang nói dối.
Nếu anh đoán không nhầm thì lần này về nước Tư Đồ Việtkhông có ý định quản lý công ty, hơn nữa thằng nhóc ranh ma còn lập kế hoạchnào đó, có lẽ là từ lúc tuyển nữ giúp việc.
Anh nghĩ thằng em mình cô tình tuyển một cô bé giúpviệc ngốc nghếch để người ta nghĩ rằng nó luôn có ở nhà, và mục đích khác nữalà tìm một gián điệp biết nghe lời giúp che giấu hành tung của nó.
Bởi vì anh bận rộn nhiều việc nên không phát hiện rakế hoạch lưu manh đó.
“Vậy là em không biết nó đi đâu?” Tư Đồ Trác cười hiền.
“Dĩ nhiên, em cũng bận rộn, sao em biết được. Haha.”
Tiêu Tung Thục bật cười, nhưng người thông minh cóthể nhìn thấy trán cô lấm tấm mồ hôi.
Được lắm. Hóa ra bé Tung mà anh yêu say đắm lại làgián điệp của A Việt.
Hơn nữa, chuyện đã tới nước này rồi, cô vẫn nói dốiđể bao che cho A Việt… Phải trừng phạt cô như thể nào để hả giận? Hay là cấuvéo má cô?
Không, cách đó vẫn còn quá nhẹ, có lẽ anh phải “xử”cô ngay tại chỗ và thậm chí là cưỡng hiếp cô.
Ngửi thấy mùi nguy hiểm, cô lùi ra sau một bước. “Cậuchủ, nụ cười của anh sát thương người khác đó.”
“Em nhầm rồi.” Anh đứng dậy, bước lại gần.
“Á!” Thấy anh chỉ cần bước hai bước đã rút ngắn đượckhoảng cách, cô vội vàng bỏ chạy.
“Còn dám chạy!” Anh vươn tay kéo cô lại dễ như trởbàn tay. “Em là cô gái không có lương tâm, em biết là anh yêu em như thế nào màem còn tình nguyện làm gián điệp cho A Việt, bao che cho nó. Em muốn anh tức chếtcó phải không?”
Nghe anh nói, Tiêu Tung Thục đang giãy dụa liền cứngđờ người ngay tức khắc. Nhưng có đánh chết cô cũng không thừa nhận. “Em khôngcó, em không có, buông em ra ~~~”
Bàn tay to không thương tiếc phát mạnh một cái vàomông cô. “Dám nói dối!”
“Hu!” Không ngờ anh lại nhẫn tâm dùng hình phạt vềthể xác, cô kêu la.
“Nói! A Việt đang ở đâu?”
“Em đã nói là em không biết sao anh hỏi em hoài, cònđánh em nữa? Anh quá đáng!” Cô vung tay loạn xạ. “Buông em ra ~~~ Buông em ra~~~”
“Dám nói dối!” Phát đầu tiên là để cảnh cáo nhưng côvẫn cứng đầu cứng cổ, anh nheo hai mắt lại, phát thêm mấy cái vào mông cô.
Tiêu Tung Thục đau quá la hét vang cả biệt thự.
“Á Á Á! Đau quá, bạo lực, giết người, cứu tôi ~~~”
“Nói!” Anh lại giơ cao tay.
“Không nói!” Thà chết chứ nhất quyết cô không chịukhuất phục, nước mắt giàn dụa.
Thấy cô khóc, anh giơ cao tay nhưng không đánh. “Rốtcục thằng nhóc cho em cái gì quý giá mà em luôn giúp nó?”
“Không có gì hết, làm người phải giữ uy tín.”
“Uy tín cái đầu em. A Việt là gì của em, còn anh làgì của em, em phải hiểu rõ chứ? Uy tín cái con khỉ, anh là người đàn ông củaem.” Đúng là cô nàng ngốc nghếch.
“Nhưng em đã hứa với ông chủ nhỏ rồi.” Cô buột miệng,nhìn anh bằng ánh mắt tội nghiệp.
“Em…” Sự cứng đầu của cô làm anh tức điên. “Bướng bỉnhquá! Phải áp dụng hình phạt về thể xác với em.”
Nghe anh nói “áp dụng hình phạt về thể xác”, cô mởto hai mắt, hoảng hốt. “Anh đánh cũng đánh rồi, anh còn muốn làm gì nữa?”
“Còn muốn làm gì hả? Dĩ nhiên là cưỡng hiếp em.” Anhcười tàn ác.
“Hả???”
Đánh không thương tiếc giờ lại còn muốn “ăn” cô. Ápdụng hình phạt về thể xác thực chất là trừng phạt lên cơ thể.
Nhân lúc cô đang sững sờ, anh ôm cô đi đến sofa nhẹnhàng đặt cô xuống sau đó nằm đè lên trên.
Nụ hôn của anh khiến cô đê mê, mãi mới thốt đượcthành lời. “Đừng…”
“Anh sẽ làm em phải thích.” Anh cười khẽ.
“Nhưng…”
Vừa mới mở miệng, anh liền ngậm hết những lời cô địnhnói.
Vốn dĩ trong lòng đang cảm thấy giận dữ nhưng saukhi nhấm nháp hương vị ngọt ngào của cô, cơn giận ngay lập tức bốc hơi khôngcòn dấu vết.
Nghe tiếng cô thở gấp nhẹ nhàng, anh càng muốn xâmnhập vào nơi ngọt ngào, hơn nữa dục vọng đang sôi sục trong cơ thể, cảm giác đêmê càng khiến hai cơ thể quấn quít lấy nhau, tận hưởng cảm giác nóng bỏng run rẩy.
Đầu tiên là áo, sau đó là quần jean, anh bắt đầu cởiđồ cho cả hai, cơ thể khát khao được hòa làm một…
Đúng lúc đó, cửa biệt thự đột ngột mở ra, ánh nắng mặttrời chiếu rọi vào trong phòng khách trở nên sáng choang và có thể nhìn thấyhai thân hình đang quấn lấy nhau trên sofa.
“Tiêu Tung Thục, chị cháu đến tìm cháu… Á! Cháu…cháu… cháu… đang làm cái gì vậy? Stop, stop lại ngay cho chú…”
Quản gia Trần, quản gia già nhất và làm việc lâu nămnhất trong nhà Tư Đồ, trong 57 năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên ông thấynhư trời sắp sập.
***
Nhìn quả bí đỏ trên đầu quản gia Trần, hai tay runrun xách hai thùng nước, quỳ ở cửa sổ chịu phạt, Tiêu Nguyệt Hà cảm thấy may mắnvì mình không bị phạt.
“Cô là chị của bé Tung?”
“Dù không phải ruột thịt nhưng còn yêu thương nhauhơn ruột thịt, nên tôi đúng là chị của con bé.”
Nhìn mặt Tư Đồ Trác không hề đỏ, giống như chưa từngcó chuyện gì xảy ra, rất bình tĩnh, Tiêu Nguyệt Hà thầm thán phục anh.
Khác với anh, Sóc Nhỏ mặt tái mét, len lén nhìn cô,núp sau cái gối ôm. Cô quay sang nhìn thấy Tư Đồ Trác đang âu yếm nhìn cô nhócxấu hổ.
“Em định núp đến bao giờ?” Anh giật cái gối ôm.
Tiêu Tung Thục vội giật lại. “Đừng chú ý đến em, cứcoi như em không có ở đây.”
Nghĩ đến việc, người khác nhìn thấy mình nude bánthân, Tiêu Tung Thục xấu hổ muốn chết, sau này cô còn mặt mũi nào gặp họ nữa.
“Em nên bịt tai lại.” Tư Đồ Trác trêu cô.
“Đừng có chú ý đến em, đừng có chú ý đến em.” Cô lạinúp sau cái gối, không dám nhìn Tiêu Nguyệt Hà.
“Sóc Nhỏ, Tư Đồ Trác là cậu chủ của em, em lén lútquan hệ với cậu chủ từ lúc nào?”
Tiêu Tung Thục cứng đờ cả người nhưng cô không còn mặtmũi nào để trả lời. Tư Đồ Trác ngồi một bên nghe mấy chữ “lén lúc quan hệ”, cảmthấy không thích liền lên tiếng để làm sáng tỏ.
“Không phải lén lúc quan hệ mà là yêu đương côngkhai.”
“Hả? Chuyện lớn như vậy sao người chị này lại khôngbiết?” Tiêu Nguyệt Hà cười dịu dàng nhưng trong ánh mắt ẩn chứa tia sắc bén.
“Là lỗi của tôi.” Tư Đồ Trác nhận lỗi. “Do tôi khôngdạy dỗ cô ấy tốt nên cô ấy chưa nói cho mọi người biết sự tồn tại của tôi.”
“Anh nói do lỗi của anh nhưng tại sao tôi lại nghethành lỗi của Sóc Nhỏ?” Người đàn ông này còn không thấy xấu hổ.
“À, cô Tiêu nói hơi quá rồi, tôi nghĩ rằng việcchúng tôi yêu nhau không có gì sai và dù sao đó cũng là chuyện riêng tư, khôngcần ai khuyến khích.”
“Ý của anh Tư Đồ tôi hiểu nhưng nghe anh nói “khôngcần ai khuyến khích” nghĩa là không muốn ai biết? Tại sao anh lại không muốn aibiết?”
Nghe câu nào của Tiêu Nguyệt Hà cũng sắc bén, Tư ĐồTrác biết rõ nhìn bề ngoài cô xinh đẹp yếu đuối không thể là cô gái không hiểuchuyện nhưng trái lại cô rất khôn khéo, cực kỳ thông minh, vì thế anh cần phảiđảm bảo với cô về tương lai hạnh phúc của Tiêu Tung Thục, dù sao suýt chút nữaanh đã làm chuyện đó với Sóc Nhỏ trước mặt chị gái của cô nhóc.
“Những lời cô Tiêu nói không sai, thực ra tôi địnhkhi nào thích hợp sẽ gửi thiệp đến người thân và bạn bè của bé Tung, thông báotin vui của tôi và cô ấy.” Tư Đồ Trác nói ra kế hoạch của mình.
“Thiệp? Có phải loại thiệp mà tôi đang nghĩ đếnkhông nhỉ?” Lúm đồng tiền trên má Tiêu Nguyệt Hà và đôi mắt đều trở nên sắcbén, có khả năng sát thương người.
Nếu anh ta đúng là người tốt sẽ không coi Sóc Nhỏnhư trò chơi, nếu không phải như vậy, anh ta tới số rồi.
“Tôi không biết cô Tiêu đang nghĩ đến loại thiệpnào? Ý tôi là thiệp vàng in chữ song hỉ, dán ảnh của tôi và bé Tung, cô Tiêu đãhài lòng chưa?”
Nghe được lời hứa của Tư Đồ Trác, nụ cười trên môiTiêu Nguyệt Hà mới trở lại bình thường, không còn sát thương nữa.
Được, tính ra anh ta cũng hiểu chuyện đấy.
“Nếu anh cho tôi thời gian cụ thể để tôi và tất cảcác thành viên trong gia đình tin tưởng, tôi sẽ vừa lòng.”
Hiểu ý Tiêu Nguyệt Hà, Tư Đồ Trác nói ngay. “Ngàynày tháng sau.”
“Không được, thời gian quá gấp, nhà chúng tôi rấtđông, nhiều thành viên đang ở nước ngoài không về kịp.”
Tư Đồ Trác liền sửa lại. “Ngày này hai tháng sau.”
“Hai tháng sau thì còn được nhưng không nhất thiếtphải là ngày hôm nay, hãy tìm ngày lành.” Sau đó lại hỏi. “Anh định đưa baonhiêu?” Cô đang hỏi sính lễ.
“Nhà cô Tiêu yêu cầu bao nhiêu, tôi sẽ đưa bấynhiêu.” Anh không tiếc tiền, nhất là tiền để cho người con gái anh yêu.
“Tốt, anh cũng có thành ý đấy, nhà gái chúng tôi sẽlo bánh kẹo, thiệp mời, tiệc rượu, hai tháng sau anh chỉ cần đem ảnh tới vàthông báo với ba mẹ anh là được.”
“Ok, cứ quyết định như vậy.”
“Quyết định như vậy ha.”
Giống như đã đàm phán thành công hợp đồng kinhdoanh, hai người nhìn nhau cười, còn Tiêu Tung Thục xấu hổ ngồi một bên núp saugối ôm không ngờ được rằng tương lai của mình đều đã được định đoạt.
“Không biết anh đã nghe chuyện chồng sắp cưới củaSóc Nhỏ chưa?” Tiêu Nguyệt Hà buột miệng hỏi để quan sát sát thái độ của Tư ĐồTrác.
“Chuyện đó là sao?” Tư Đồ Trác cười nhẹ.
“Anh không sợ bị đánh hả?” Biết anh thực sự yêu SócNhỏ nên cô mới nói ra chuyện đó chứ cô không bao giờ kể chuyện nhà với ngườingoài.
“Tôi không lo điều đó.”
“Anh cũng tự tin quá nhỉ?”
Tư Đồ Trác cười không trả lời.
“Chuyện quan trọng đã đàm phán xong rồi, bây giờ nóiđến chuyện chính.” Nguyệt Hà sực nhớ mục đích đến chơi của mình, vươn tay giậtcái gối ôm che mặt Tiêu Tung Thục.
“Á! Gối của em.” Tiêu Tung Thục kêu thảm thiết.
“Trên người em có cục thịt nào to để người ta nhìnkhông? Có đáng để lấy gối che không?” Chuyện đám cưới đã thỏa thuận xong, nênTiêu Nguyệt Hà không còn ý kiến gì khác.
“Có mấy cục thịt bị người ta xem sạch bách hết rồi.Sau này em còn mặt mũi đâu nữa…” Không có gối ôm, mặt Tiêu Tung Thục đỏ bừngnhư máu dồn hết lên mặt....

Phone: 01657595739 