Polaroid
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Osin của anh Full

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5715
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Osin của anh Full

Thấy Tư Đồ Trác cười phá lên như vậy, Ôn Ngọc mới nhậnra hành động ngu xuẩn của mình.

Khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, cảm giác xấu hổ lan trànkhắp người, cô không dám nhìn vào Tư Đồ Trác mà liếc mắt nhìn ba mình nhưng ÔnNhung Phương trừng mắt nhìn cô, sau đó quay mặt sang chỗ khác.

Tư Đồ Trác vẫn cười to làm Ôn Ngọc xấu hổ muốn tìm lỗnẻ chui đầu xuống.

“Tôi…”

Biết bản thân mình vừa tỏ thái độ bất lịch sự nhưngvì không muốn xin lỗi Tiêu Tung Thục và thấy cha không giúp cô giải vây, Ôn Ngọcê mặt muốn rời khỏi đây ngay lập tức.

Thế nên, cô lấy túi xách vội vàng đi lướt qua bàn đểra cửa, nhưng do cô không chú ý nên quai túi xách quét qua mặt bàn hất hộp bánhquy cô làm rơi xuống đất, cô chỉ muốn bỏ chạy ngay tức khắc nên giẫm gót giàylên những chiếc bánh làm chúng vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ.

Những chiếc bánh quy đẹp đẽ được bọc trong giấy bónggiống như hình tượng đẹp đẽ mà cô đã xây dựng bấy lâu, vì quá mỏng manh nênkhông thể trụ vững, chỉ cần vài câu nói vô tình là có thể vỡ vụn.

***

“Em nói sai gì sao?”

Sau khi Ôn Ngọc bỏ đi, Ôn Nhung Phương lấy lý dokhông được khỏe cũng đi về, kết quả việc ký hợp đồng không thành, điều này khiếnTiêu Tung Thục cảm thấy vô cùng áy náy.

Cô cứ nghĩ rằng nhất định là do cô nói sai điều gìđó nên mới làm chị Ôn phát điên, nếu cô không nói gì thì đã chẳng xảy ra chuyệnviệc ký hợp đồng bị trì hoãn.

“Em không nói gì sai hết, trên thực tế, em nói hay lắm.”

Tư Đồ Trác ôm cô vào lòng, đầu dựa vào ngực cô, cốnén cười.

Túm đầu anh kéo lên, cô trừng mắt.

“Anh không thấy chị Ôn nổi cáu hả? Mà nè, đừng cótranh thủ ăn đậu hủ của người ta.”

“Em nè, đậu hủ của em hơi nhỏ, lâu lắm anh mới thấy,anh chưa kịp ăn em đã kéo anh ra, cho anh ăn đi mà.” Anh muốn ám chỉ ngực cô nhỏ.

“Anh…” Cô nổi cáu đứng bật dậy.

“Nhưng nhìn rất đẹp, săn chắc và vun cao.” Anh liền bổsung thêm.

Nghe anh nói vậy, cô vừa tức vừa vui, bối rối khôngbiết đối phó với anh như thế nào. Tư Đồ Trác nhân cơ hội đó kéo cô vào lòng, ômchặt.

“Ghét ghê!”. Cô vẫn chưa hết giận, giãy dụa đòithoát khỏi anh, nhưng không được, đành phải trừng mắt.

Không để cô lại nổi cáu, anh nói ngay sang chuyệnkhác.

“Nói thật, vừa rồi em thể hiện rất tốt, khiến họ bỏđi hết.”

“Anh đang móc mỉa em hả?” Cô không biết là anh đangnói thật lòng. Hợp đồng vì cô mà trì hoãn việc ký kết, sao có thể nói là chuyệntốt.

“Anh nói thật đó, thực ra việc ký hợp đồng anh đãnói Quan Lĩnh làm việc với họ nhưng ông chủ Ôn kiên quyết muốn đàm phán vớianh. Anh đang nghĩ không biết phải làm thế nào để hai cha con ông ta bỏ của chạylấy người, không ngờ em nói có mấy câu mà hai người đó đều bỏ đi hết, anh rấtvui.”

“Không ký được hợp đồng sao anh lại vui?” Cô vẫn cảmthấy vô cùng áy náy.

“Thực ra không ký được hợp đồng cũng không sao, mặcdù công ty Ôn thị là đối tác lý tưởng nhất nhưng có rất nhiều công ty khác cũngmuốn hợp tác với Tư Đồ, nếu Ôn thị không đáp ứng được những yêu cầu của anh,anh vẫn có thể đơn phương hủy ngang việc hợp tác, tìm đối tác khác.”

Nghe anh nói như nước đổ đầu vịt, nhưng Tiêu Tung Thụcvẫn thấy lo lắng. Mặc dù cô không am hiểu về lĩnh vực kinh doanh nhưng cô nghenói nếu hủy bỏ việc hợp tác, nếu bên nào vi phạm sẽ bài bồi thường và chắc chắnđó không phải là số tiền nhỏ.

“Liệu có tổn thất gì không?” Cô hỏi.

“Dĩ nhiên là có.” Anh nói chắc như đinh.

“Vậy sao anh nói nhẹ nhàng như không có chuyện gì vậy?”Cô không thể nào hiểu nổi.

“Đừng coi thường năng lực và thực lực chồng tươnglai của em. Ôn thị dù sao cũng chỉ là một công ty nhỏ, anh cần quái gì họ.”

Nói xong, anh đưa tay bắt đầu cấu véo hai má cô.

“Xì, anh lại véo má em…” Cô nhéo nhéo tay anh nhưngkhông địch lại được đành để anh muốn làm gì thì làm.

“Mềm mại quá, anh muốn cắn một cái.” Véo thôi khôngđã, nhìn hai má phúng phích cô, anh rất muốn cắn.

Cô cứng đờ cả người. “Anh nói thật hả?”

Vốn định nói cho vui nhưng khi thấy phản ứng đángyêu của cô, Tư Đồ Trác không còn muốn nữa mà trong đầu xuất hiện câu nói. “Nóikhông bằng làm liền.” Đây là câu danh ngôn kinh điển, vì thế anh nghe theo lờikhuyên của cha ông, làm liền.

Cô chỉ kịp thấy anh há miệng cắn một cái vào cái máphúng phính của mình.

“Đừng mà… Á!”

Tiếng hét thất thanh sau đó im bặt.

Nghe tiếng hét, Quan Lĩnh ngồi ngoài văn phòng đanglật cuốn bách khoa toàn thư tìm kiếm thông tin về bàn chải chà bồn cầu và axitclohydric liền ngẩng đầu lên, sau đó cuối xuống tiếp tục nghiên cứu cuốn báchkhoa toàn thư.

Không ngờ kiến thức về bàn chải chà bồn cầu và axitclohydric lại hay đến vậy, khiến anh say sưa đọc, hèn gì chị Tiêu yêu thíchcông việc cọ rửa bồn cầu.

***

“Tức quá!”

Sau khi buông mình xuống sofa, Ôn Ngọc như nổi cơnđiên, hất tất cả đồ đạc trước mặt xuống đất.

“Con còn dám nói nữa. Hôm nay con bị sao vậy, tạisao lại có thể thiếu kiên nhẫn như vậy? Con có biết mặt mũi của nhà họ Ôn chúngta đều bị mất hết chỉ vì con không?”

Vì không ký được hợp đồng, sau khi về nhà, Ôn NhungPhương buồn bực, thấy con gái la hét, ông liền lên tiếng trách móc.

“Đừng có trách con, tất cả đều tại con nhỏ giúp việcrỗi hơi đến phá đám, cố tình liếc mắt đưa tình với tổng giám đốc Tư Đồ trước mặtcon, để lên mặt với con đấy.” Ôn Ngọc muốn đổ hết tội cho Tiêu Tung Thục.

“Sao lại liên quan đến con bé? Con không nghe Tư ĐồTrác nói cậu ta đưa con bé đến sao?” Ôn Nhung Phương biết con gái đang muốn đổtội cho người khác.

“Tại nó hết, nó rủa con bị bệnh trước mặt Tư ĐồTrác. Nó ỷ được cưng chiều tỏ ra kiêu căng không coi con ra gì.” Nhớ lại nhữnggì Tiêu Tung Thục nói, cô càng cảm thấy phẫn nộ, vung tay hất bình hoa.

“Do con phản ứng thái quá. Ba nghe còn biết nó đangquan tâm đến con.” Ôn Nhung Phương nhíu mày.

“Rõ ràng nó cố ý mà.” Cô đột nhiên tái mặt ngã vàoghế. “Đúng là nó cố ý để làm cho con tức giận, con thật ngu ngốc…”

“Nghĩ nhiều làm gì, con không chịu suy nghĩ đến việcký hợp đồng, hôm nay con bất lịch sự lắm, không cần biết hợp đồng có được kýhay không, chuyện lớn chưa thành, sợ rằng Tư Đồ Trác sẽ đổi ý không hợp tác vớichúng ta nữa.” Ôn Nhung Phương chỉ nghĩ đến công việc, không muốn an ủi con gáiđang bị kích động.

Trong lòng ông, chuyện công ty là quan trọng nhất,thứ hai là việc Tư Đồ Trác có thể trở thành con rể ông hay không, nhưng khinhìn thấy thái độ của anh đối với con gái ông, rất khó để chiếm được tình cảm củaanh, cho nên lúc này ông chỉ quan tâm đến hợp đồng hợp tác với Tư Đồ.

Dường như không nghe cha nói gì, Ôn Ngọc lẩm bẩm.

“Nhìn bề ngoài ngốc nghếch mà hiểm thật, Tư Đồ Trácchắc chắn bị trúng bùa mê của con nhỏ nên mới thích nó… Anh ấy thật tội nghiệp,con phải nghĩ cách khiến anh ấy nhận ra bộ mặt thật của nó.”

Nghe con gái nói vậy, Ôn Nhung Phương khuyên nhủ.“Con đừng ảo tưởng nữa, thái độ của cậu ta thể hiện rõ ràng như vậy, con cũngthấy những hành động của cậu ta với cô bé giúp việc rồi đó, có lẽ cậu ta đã yêucon bé đó.”

“Nhưng con nhỏ đó là kẻ lừa đảo. Nó không giống nhưbề ngoài của nó đâu.” Ôn Ngọc đột nhiên ngẩng đầu lên nói to.

Nghe con gái chỉ bô bô về Tư Đồ Trác mà không quantâm đến tình hình khó khăn trước mắt của công ty, Ôn Nhung Phương tức giậnnhưng vẫn dịu giọng khuyên nhủ con gái.

“Thế thì đã sao? Việc quan trọng nhất bây giờ là hợpđồng, con phải nhớ công ty có phát triển được hay không đều phụ thuộc vào lần hợptác này, dù sao hai người đó cũng chưa kết hôn ngay bây giờ, chờ sau khi việcđàm phán thành công, con cướp lại cũng chưa muộn.”

“Không được, chờ đến lúc đó sẽ không kịp nữa, trongthời gian ngắn như vậy nó đã làm cho Tư Đồ Trác yêu nó, có thể nói con nhỏ đóđã giở thủ đoạn, ai mà biết được con nhỏ đang dùng thủ đoạn nào đó để lừa Tư ĐồTrác cưới nó. Con phải làm cho Tư Đồ Trác nhận ra bộ mặt thật của nó. Sau đó đánó đi.”

Tưởng tượng ra cảnh cô giúp Tư Đồ Trác thoát khỏibùa mê của ma nữ, sau đó anh sẽ mỉm cười cảm kích, trong lòng Ôn Ngọc trào dângmột ý chí mãnh liệt.

Đúng vậy. Một người thông minh xuất sắc như Tư ĐồTrác làm sao có thể để lọt lưới con bé giúp việc xấu xí ti tiện, cô sẽ cứu anhra.

“Con làm được không?” Rốt cục không chịu nổi việccon gái không nghĩ đến công ty, Ôn Nhung Phương lên tiếng răn đe. “Ba nói conkhông nghe, chẳng lẽ với con Tư Đồ Trác quan trọng hơn công ty?”

Ôn Nhung Phương cảm thấy con gái mình đã thay đổi.

Khi chưa gặp Tư Đồ Trác, con gái ông luôn nghĩ chocông ty. Sau khi gặp Tư Đồ Trác, cô đã trở nên say đắm người đàn ông đó, trongđầu óc toàn hình ảnh của Tư Đồ Trác, mỗi lần gặp mặt đều trở nên mất bình tĩnh,lơ ngơ như bò đội nón.

Giống như hôm nay, dù là ba của cô nhưng ông vẫn cảmthấy xấu hổ vì hành động của con gái.

Mắt Ôn Ngọc đột nhiên sáng lên, không trả lời ba màhỏi. “Ba, tháng sau là lễ mừng thọ của ba đúng không?

“Con hỏi làm gì?” Ôn Nhung Phương mệt mỏi xoa haibên thái dương, uể oải ngồi xuống sofa.

Ôn Ngọc chớp chớp mắt, sôi nổi. “Cũng không có gìquan trọng, con muốn tổ chức một bữa tiệc.” Cái cô thiếu chính là cơ hội, chỉ cầncó cơ hội, cô nhất định sẽ làm cho Tư Đồ Trác nhận ra cô mới là người xứng đángvới anh.

“Sau đó thì sao?” Ông nghĩ con gái đang có ý đồ gìđó.

“Sau đó dĩ nhiên con phải tạ tội với Tư Đồ Trác, conbiết con sai rồi, con đã không xin lỗi nên ba hãy tổ chức tiệc mừng thọ mời TưĐồ Trác để con có cơ hội xin lỗi anh ấy.” Ôn Ngọc tỏ thái độ thành khẩn. “Bađang lo lắng Tư Đồ Trác nổi giận sau đó không hợp tác với công ty chúng ta nữađúng không? Tất cả là lỗi của con, con sẽ giải quyết chuyện này.”

Thấy con gái nhận lỗi, vì công ty mà hứa hẹn, ÔnNhung Phương nở nụ cười.

“Được rồi, lần này con phải cư xử cho đúng mực, đừnglàm mọi chuyện trở nên hỏng bét, nếu không tình thế của chúng ta giống như câunói ‘kiếm củi ba năm thiêu một giờ’”.

Hôm kia, biệt thự nhà Tư Đồ nhận được thiệp mời dongười của nhà họ Ôn đưa đến, đề bên trên là lễ mừng thọ Ôn Nhung Phương ngày mườilăm tháng sau, rất hân hạnh được mời Tư Đồ Trác.

Sau khi đọc tấm thiệp, Tư Đồ Trác không nghĩ nhiềuquăng lên bàn. Đúng lúc đó trong phòng khách vang lên tiếng chuông điện thoại,Tư Đồ Trác định bắt máy nhưng Tiêu Tung Thục nhanh chân hơn chạy đến nhấc ốngnghe.

“Dạ, đây là nhà Tư Đồ, ai vậy ạ?” Người ở đâu dâylúc đầu im lặng nhưng sau khi nghe giọng của Tiêu Tung Thục liền lên tiếng.

Tiêu Tung Thục đứng nghe điện thoại bỗng dưng vẻ mặttrở nên lúng túng, rồi cười toe, trả lời.

“Anh đang nói gì vậy, sao tôi không hiểu gì cả? Anhnhầm số rồi phải không? Ở đây là nhà Tư Đồ… Dạ, không sao, chào anh.”

Gác điện thoại, cô ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt đămchiêu của Tư Đồ Trác, liền chột dạ.

“Người ta nhầm số.” Cô vội vã giải thích sợ Tư ĐồTrác phát hiện ra....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh biết làm gì với nỗi buồn của em?
» Anh đã tìm người con gái cũ và ra đi trong khi tôi van xin, níu kéo...
» Anh Là Cái Thá Gì? Anh Chỉ Là Đồ Chơi Của Tôi Thôi!
» Anh lấy của cô chữ ” TRINH ” và gửi lại cô chữ ” KHINH”
» Anh ngủ với em bao nhiêu lần thì cứ thế mà tính tiền !
1234...151617»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ