“Tốtnhất là cậu nên nghĩ như vậy. Nếu để tôi biết được cậu tìm anh ấy làm thếthân…” Ngô Quế Lan cụp mắt xuống, lãnh đạm nói, chưa hết câu cũng đã đủ làmcho Tiểu Kinh phải rùng mình.
“Côthật là đáng ghét.” Tiểu Kinh tức giận nói: “Rõ ràng ngày đầu tiên tôi đi tìmanh Thành Công chơi, cô liền kè kè giữ anh ấy bên mình, không cho tôi đến gầnanh ấy, bây giờ còn đổ oan cho người ta. Hừ… Người ta chỉ muốn tìm người chơicùng thôi, đâu có hư như cô nói!”
“Muốntôi đưa cậu về nhà không?” Không đào sâu thêm xem rốt cuộc nó nói thật haykhông, Ngô Quế Lan thản nhiên chuyển đề tài.
“Khôngcần cô lo!” Tiểu Kinh giống như bị điều gì đó kích thích, hét lên. Khuôn mặtđáng yêu trong nháy mắt trở nên đầy oán độc làm cho người ta phải phát run.
“Tôiđang ở chỗ này rất tốt, tại sao phải đi? Tôi không muốn cô sống an ổn!”
NgôQuế Lan nhướn mày, buồn cười nhổ một bãi nước bọt, lẩm bẩm nói: “Tiểu quỷ thối,cậu muốn ở cứ ở, bà chị đây sợ cậu chắc? Nếu cậu gây phiền phức, tôi sẽ đi tìmngười bắt cậu.” Cô ngừng một lát, sau đó chán nản khoát tay, “Được rồi, cậu cứtự nhiên… Mệt chết đi được!” Nói rồi, Ngô Quế Lan đứng dậy, liêu xiêu rời rãđi về phía phòng ngủ.
TiểuKinh trợn mắt há miệng nhìn Ngô Quế Lan lê bước chẳng mấy chốc sẽ đi vào gianphòng kia, thần sắc oán hận kinh khủng khi nãy bỗng biến đâu mất hết, thay vàođó là vẻ tủi thân rất đáng thương.
“Côchơi với tôi đi… chẳng có ai chơi với tôi cả…” Nó cầu xin rồi òa khóc, bộdáng tội nghiệp khiến người ta khó có thể chối từ.
NgôQuế Lan lại không thèm quan tâm đến nó, cứ thế đi thẳng vào phòng.
TiểuKinh thấy vậy liền thu hồi bộ dạng đáng thương, cười tinh quái, “Nếu cô khôngchơi với tôi, tôi sẽ đi tìm anh Thành Công chơi cùng.”
Lờicòn chưa dứt, Ngô Quế Lan quả nhiên xuất hiện trước mặt nó, nhưng ánh mắt vôcùng dữ tợn.
Thựcra nó cũng không dám chọc giận cô, lập tức trở về dáng vẻ rụt rè khi trước, ngậpngừng nói: “Chỉ cần cô đồng ý với tôi một chuyện, về sau tôi sẽ ngoan ngoãnnghe lời, không bao giờ làm phiền cô.”
Nhắmmắt hít sâu một hơi, Ngô Quế Lan cố áp chế lửa giận trong lòng, hừ một tiếng,“Nói đi, đừng có không biết điều!” Nếu điều kiện đúng mực, sau đó có thể đượcbình an vô sự, tất nhiên không gì có thể tốt hơn.
Bịcô nạt sợ run cả người, Tiểu Kinh nhát gan gục đầu xuống, trong đôi mắt đen láyxẹt qua một tia giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt ve bụng Ngô Quế Lan,lí nhí nói: “Để tôi làm con của cô nhé… Không có ai chơi cùng, tôi thấy rấtcô đơn, tôi không muốn tiếp tục một mình ở đây.”
NgôQuế Lan trợn mắt nhìn đỉnh đầu có hai xoáy tóc của nó, hồi lâu nói không thànhtiếng. Như thế làm sao được?
“Khôngnói gì chính là đồng ý rồi nhé, thật hay quá, tôi có mẹ rồi!” Tiểu Kinh chớp thờicơ, ngẩng đầu, nhảy lên nhào vào lòng Ngô Quế Lan, đôi mắt to sáng lên tinh nghịch.
NgôQuế Lan không kịp tránh, kinh ngạc nhìn khuôn mặt tràn ngập sướng vui của thằngbé, đồng thời cũng cảm nhận được hơi lạnh từ chỗ hai người tiếp xúc truyền vàocơ thể, một chữ “không” thật khó để buông ra.
Trongphòng làm việc thoáng đãng sáng sủa, Lâm Tu Kiều đứng bên cửa sổ, vừa nghe báocáo từ điện thoại, vừa nhìn ra trời tuyết tung bay bên ngoài đem cả thành phốbao phủ trong lớp màn mờ mịt. Tuyết rơi đã nhiều ngày, những người lang thang đầuđường xó chợ e rằng vô cùng chật vật. Chờ đến khi tuyết ngừng rơi, trời chuyển ấm,từng ngõ ngách của thành phố này sẽ có một dịp được “sạch sẽ” nhất từ trước đếngiờ.
“Đượcrồi… dừng ở đây đi.” Trầm ngâm nói xong câu cuối cùng, anh cúp máy.
Xemra, những ngày anh hôn mê đã xảy ra rất nhiều chuyện thú vị. Trên môi thoáng hiệnnét cười, anh xoay người trở về ngồi bên bàn làm việc. Ép một cô gái bán hoa đếnnông nỗi đi nhặt rác, như vậy cũng được rồi, trừng phạt một chút mà thôi, khôngcần dồn người ta đến đường cùng.
Nhớđến một đoạn thời gian anh và Gia Gia phải sống trong bất an sợ hãi, Lâm Tu Kiềucó chút buồn bực, lại không hiểu sao cũng cảm thấy buồn cười. Cho nên… ừm,anh muốn trừng phạt cô gái kia một chút, để cho cô biết làm gái bán hoa cũng phảicó đạo đức nghề nghiệp, đừng tùy tiện lấy loại bệnh nan y kia đi dọa người. Nếukhông nghĩ đến việc cô ta từng cứu Gia Gia, chỉ bằng vài cái tát trên mặt GiaGia, anh cũng có thể cho cô vĩnh viễn không bao giờ thấy được mặt trời, giốngnhư mấy tên côn đồ bắt nạt Gia Gia kia.
Dayday thái dương, ánh mắt anh dừng ở tấm ảnh đặt bên tay phải. Cô gái trong hìnhcười rạng rỡ như ánh mặt trời, sau lưng là ngọn núi tuyết thanh khiết càng làmnổi bật vẻ đẹp trong sáng động lòng người của cô.
Là ảnhchụp năm mười sáu tuổi nhỉ? Anh không khỏi nhớ lại thời gian đó, khi cô chưa từngbiết tình ái là gì, trong mắt cô dường như chỉ có anh, bám anh chẳng khác chi mộtchú cún con. Thật làm cho người ta hoài niệm! Trên môi anh, một nụ cười khổ nhènhẹ phất qua.
Đôikhi, anh thật sự tưởng như mình không còn kiên trì được nữa.
Khôngbiết từ khi nào, cô bắt đầu rời xa anh, thậm chí còn kịch liệt chống đối khôngchịu tiến thêm một bước với anh. Nhìn cô như cánh bươm bướm rực rỡ bay lượn giữađám nam sinh, tốc độ đổi bạn trai còn nhanh hơn thay quần áo, anh chỉ hận khôngthể giam cô lại, không cho bất kì ai tiếp cận ngoại trừ mình. Với năng lực củaanh, đương nhiên sẽ làm được, nhưng anh chỉ có thể đè nén ham muốn thôi thúc đếnphát cuồng ấy, bởi điều anh cần là một cô gái vô ưu vô lo cười tươi như ánh mặttrời trong bức ảnh chứ không phải một con rối giận hờn.
Thởdài, anh tháo kính, để lộ đôi mắt đẹp đến thái quá với một người đàn ông, màcũng bén nhọn đến thái quá.
Tuychuyện xảy ra lần trước khiến cô đúng mực hơn rất nhiều, thái độ với anh bắt đầucải thiện, nhưng cũng làm cho anh càng cảnh giác, nhắc anh phải nhanh chóng khiếncô cam tâm tình nguyện trốn trong vòng tay anh. Bằng không thời gian kéo dài, tậtkết giao bè bạn linh tinh của cô lại tái phát, cho dù phái người theo dõi côhai mươi tư giờ một ngày cũng khó có thể đảm bảo không xảy ra chuyện gì.
Nghĩđến đây, anh bất giác đau đầu. Nếu cô nhóc kia chịu nghe lời anh thì đâu đến nỗixảy ra việc này.
Tiếnggõ cửa vang lên. Anh lên tiếng, đeo kính vào, cửa cũng đã bị đẩy ra, Thẩm Giacười giòn tan bước tới. Mấy ngày nay cô ngoan hơn rất nhiều, chủ động yêu cầu đếncông ty anh thực tập. Có thể ở bên chăm sóc cho cô, anh đương nhiên sẽ không từchối.
“Xongviệc rồi à?” Tay cô cầm túi xách, hiển nhiênđã chuẩn bị tan tầm.
“Ừm.”Lâm Tu Kiều đứng dậy, cầm áo khoác, Thẩm Gia lại gần khoác tay anh.
“Emmuốn ăn sủi cảo anh gói.” Đang đợi thang máy, ánh mắt Thẩm Gia bỗng tươi hẳn, từmột tay chuyển hẳn sang cả hai tay ôm lấy quấn chặt lấy anh, cười đến nịnh nọt.
LâmTu Kiều ngẩn ra, rồi bật cười, “Vậy giờ chúng ta phải đi siêu thị đã…” Sau đóanh quả nhiên nghe được tiếng hoan hô của cô, cửa thang máy mở ra, hai ngườisánh vai đi vào.
“Emmuốn ăn nhân gì?” Nhìn Thẩm Gia đưa tay đóng thang máy, anh hỏi, trong mắt là ýcười chiều chuộng.
“Ừm…cần tây nhé.” Thẩm Gia từ nhỏ đã đặc biệt yêu thích cần tây. Có một lần, Lâm TuKiều dùng cần tây và thịt làm nhân sủi cảo, cô ăn xong thấy thích vô cùng, sauđó rất thường xuyên nhắc đến.
LâmTu Kiều bất đắc dĩ lắc đầu, “Em ấy, sao ăn mãi không thấy chán vậy? Còn baonhiêu thứ khác cơ mà…”
“Mặckệ, em thích cần tây.” Thẩm Gia chu môi, “Lâu rồi không ăn, em rất muốn ăn.” Côtừ nhỏ đã thế, đã thích thứ gì là thích đến cùng, rất khó thay đổi, chỉ có chuyệnhẹn hò là không như vậy.
LâmTu Kiều cười cười, không khỏi xoa xoa đầu cô, cũng không nói thêm gì nữa.
“Lạicoi người ta như trẻ con rồi…” Thẩm Gia đối với hành động này của anh có vẻkhông hài lòng, lén lút thì thào.
“Cáigì cơ?” Lâm Tu Kiều nghe không rõ.
“Khôngcó gì.” Thẩm Gia chun mũi, chuyển đề tài, “Đúng rồi, hai ngày nay anh có chỗnào khó chịu không?” Ngay sau hôm xuất viện, anh đã về công ty làm việc ngay.Trải qua một lần anh mất kí ức rồi nhớ lại, cô và người khác đều lo lắng, chỉ eanh đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
“Chẳngqua não bị chấn động nhẹ mà thôi, không cần quan trọng hóa vấn đề như thế.” LâmTu Kiều cười đáp, mỗi ngày đều bị một đám người hỏi đi hỏi lại cùng một câu khiếnanh vừa bất đắc dĩ, vừa mất kiên nhẫn.
“Chấnđộng nhẹ á?” Thẩm Gia nghe vậy cao giọng nhắc lại, “Mất trí nhớ, lại mất tích,anh còn dám nói…” Đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, cô hốt hoảng ngậm miệng, âmthầm véo đùi mình một cái, thiếu điều hối hận tự cắn đứt đầu lưỡi.
“Mấttrí nhớ lại mất tích?” Lâm Tu Kiều nhạy cảm bắt được hai từ then chốt trong câunói dở dang kia, tim đột nhiên loạn nhịp.
ThẩmGia âm thầm kêu khổ, chỉ biết gượng cười, ánh mắt dáo dác, “Không… em nóilung tung…” Cô ngập ngừng ấp úng, sốt ruột nghĩ cách lấp liếm.
Chínhvào lúc này, thang máy dừng lại, cửa mở, có người bước vào. Cuộc nói chuyệnđành kết thúc ở đây. Bắt gặp Thẩm Gia đang thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt Lâm Tu Kiềusau cặp kính lóe lên thâm trầm.
Hômnay giao thừa, Ngô Quế Lan dậy thật sớm đi chợ. Tuy chỉ có một mình nhưng khôngthể qua loa, cho dù không náo nhiệt như ở nhà, chí ít cũng phải tự thưởng chomình một ít đồ ăn, mừng đã vượt qua một năm vất vả.
Vòngđi vòng lại ngoài chợ mấy tiếng liền, chọn một con cá trắm cỏ khoảng nửa cân, lạimua một cân thịt ba chỉ cùng nửa cân thịt nạc, thêm một ít rau, túi lớn túi nhỏđi về. Qua một cửa hàng chuyên bán pháo, cô do dự một lát, nghĩ đến vận đen haitháng vừa rồi, cuối cùng cắn răng quyết định bỏ ra hơn ba mươi đồng mua mộtbánh pháo để đuổi xui, cho năm mới thêm may mắn.
Đúnglúc cô chuyển hết túi đang cầm sang tay trái, còn tay phải lấy ví chuẩn bị trảtiền thì bên cạnh đột nhiên có một bàn tay thò ra giật lấy ví của cô. Cô giậtmình, cuống quýt quay đầu, đã thấy một thằng nhóc choai choai tầm hai mươi tuổicầm ví của mình chạy sang bên kia đường.
Ăncướp?
“Trônggiúp tôi mấy thứ này…” Không kịp nghĩ gì, cô lập tức đem tất cả những thứtrên tay ném xuống trước cửa hàng, vội vã bỏ lại cho bà chủ quán đang sững sờ đứngđó một câu, lời còn chưa dứt, người đã xông ra ngoài.
Têncướp kia hiển nhiên không ngờ cô dám đuổi theo. Lúc đó hắn ta thấy cô vừa gầy vừanhỏ, mảnh mai tưởng gió thổi cũng bay mới nổi lòng tham cướp ví. Giờ thấy cô đuổitheo, hắn cũng không sợ lắm, chỉ chạy như bay về phía ngõ nhỏ, lòng thầm nhủcho dù cô đuổi theo nhưng chắc gì đã kịp.
NgôQuế Lan bị chọc giận đến hồ đồ, quên cả tri hô tìm người giúp đỡ, không thèmnhìn xem đèn đỏ hay đèn xanh, cứ thế chạy băng băng qua đường, làm lơ tiếng còixe cùng những tiếng phanh gấp lộn xộn xung quanh, kết quả đuổi kịp tên cướp kiangay trước khi hắn chạy vào trong ngõ.
Têntrộm nghe thấy sau lưng có tiếng thở dốc, trong lòng đánh cái thót, vừa quay đầulại chưa kịp nhìn thấy người ở đâu, đã bị người ta tóm áo, kéo mạnh một cái ngãngửa ra sau, ngồi vật xuống đất.
“Mẹkiếp, mắt mù à, dám cướp tiền của chị đây hả!” Hắn đang vùng vẫy đứng lên đãnghe mắng xối xả, ngực nhói lên, bị đạp cho một cái đau đến rúm người như contôm, con dao vẫn cầm trên tay thành ra vô ích.
NgôQuế Lan nheo mắt nhìn lưỡi dao sáng loáng, không ngần ngại phi ngay một đá vàocổ tay tên cướp. Keng một tiếng, lưỡi dao bay lên, rơi tuốt ra xa. Mà lúc nàytên kia cũng đã kịp nắm được tình hình, ánh mắt lóe lên ác ý, ra chiêu gạt chânNgô Quế Lan, định làm cô ngã....

Phone: 01657595739 