Lamborghini Huracán LP 610-4 t
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4886
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
Sau một hồi, khi người David bầm tím, nó mới tha cho anh ta.
- Đừng bao giờ động đến gia đình tôi.
Nó nói đúng một câu như vậy rồi bị công an khu vực tóm đi vì tội gây mất trật tự nơi công cộng.
++++++++
Ngồi trong đồn công an, nó và David vẫn không yên, đấu nhau bằng ánh mắt. Chỉ khi bị ông cảnh sát nhắc trật tự thì cả hai mới thôi. Một lúc sau, thấy Laura chạy đến, dẫn theo cả Joe và Andrew xin cho nó về.
Trên đường về, nó vẫn không thôi lẩm bẩm chửi rủa, bị Andrew gõ cho mấy cái vào đầu.
- Chị xin lỗi, chị tại chị mà…….
- Chị em hoạn nạn có nhau. Sao em có thể để chị cam chịu thế được. Sao phải xoắn, mà xoắn là phải duỗi – nó nói vừa nói vừa cười để không khí bớt căng thẳng.
Có thể nhờ có nó mà bao năm qua sống cùng bố trong ngôi nhà đó mà Andrew và Laura mới không bị trầm cảm vì cái tính nghiêm khắc của ông Steven. Laura lau nước mắt, cũng cười nói nhiều hơn lúc ban sáng. Nó nhìn xuống đồng hồ. Hả, trời đất ơi, đã 4h chiều rồi, nó phải về đi chợ mau không tên điên kia lại lắm mồm. Mà nhắc đến tên điên đó là lại nổi máu điên mà.
- Thôi xin lỗi mọi người. Mọi người cứ đi ăn đi, đến giờ em phải đi làm rồi.
- Ơ kìa…… – Andrew chưa kịp nói gì thì nó đã chạy vèo đi mất – haizz, con bé này, mà thôi Joe, mày đi ăn cùng bọn tao cho vui – Andrew vỗ vỗ vai Joe.
- À thôi, tao hôm nay cũng có việc rồi, để khi khác nha – dứt lời anh cũng chạy đi theo sau Alissa.
- Ơ kìa, lại được cả mày nữa – Joe chạy đi rồi, Andrew vẫn còn í ới đằng sau.
Chạy đến chỗ Alissa, Joe dừng lại.
- Ơ, sao anh không đi ăn cùng mọi người?
- Anh muốn đi theo em hơn – Joe cười.
- Em bây giờ phải đi chợ rồi về nấu cơm cho tên điên kia nữa.
- Em làm giúp việc hả? – Joe nhíu mày hỏi.
(Nguồn:TruyenVip.Pro)
Nghe Joe hỏi thế, nó vội bịt miệng lại vì biết là mình lỡ lời.
- Sao đang làm nhiếp ảnh lại chuyển sang làm cái nghề này?
- Thì em vẫn đang làm nhiếp ảnh đó chứ. Chẳng qua cái nghề này là em bị ép buộc thôi – nó vừa đi vừa nói.
- Ừm, thôi em muốn làm gì tùy em, anh không nói nữa. Mà bây giờ anh phải về công ty rồi, khi khác gặp lại em vậy.
- Anh vẫn thế, lúc nào cũng công việc. Thôi anh đi đi.
Joe đi thì điện thoại trong túi nó khẽ rung. Là hắn gọi, nhìn đồng hồ thì đã 4h15, chết rồi, nó nhấc máy.
- Alo, hôm nay cô không phải đi chợ đâu, tôi đưa Amy đi dự tiệc, cô ăn một mình đi – hắn nói đúng một câu như vậy rồi cúp máy.
Nó thở dài, lại có điện thoại từ Joe.
- Aliss à, em giúp anh một chuyện nhé!
- Chuyện gì thế anh?
- Tối nay anh có bữa tiệc với đối tác, họ lại muốn anh dẫn bạn gái đi. Mà anh thì kiếm đâu ra, nên em giúp anh nhé.
- Nhưng mà…….
- Vậy nhé, tí nữa anh sẽ cho người mang đồ sang cho em. Tối anh sẽ qua đón em.
Nói rồi, Joe cúp máy. Nó lại thở dài, hôm nay quả là một ngày bận rộn…….
Chương 6
Ads Nó về nhà, nằm vật lên ghế sa lông, bật TV, giờ này là giờ thời sự, chả có gì để xem, nó bật các kênh khác nhau và chả dừng cố định ở một kênh nào cả. Mà khoan, Joe bảo sẽ gửi đồ đến cho mình, mà là đồ gì? sao Joe biết địa chỉ này mà gửi đến? Đúng lúc đó có tiếng gọi cửa. Chạy ra mở cửa đập vào mắt là một hộp quà to tướng, đằng sau là người chuyển phát nhanh.
- Xin hỏi cô có phải là cô Alissa??
- Vâng, tôi là Alissa, anh là người chuyển phát nhanh?
- Vâng, cậu Joe gửi cho cô cái này, mời cô kí vào đây.
- Rồi, cảm ơn anh – nó đóng cửa rồi đi vào nhà.
Mở cái hộp to tướng ấy ra, bên trong là một chiếc váy màu hồng tím với một đôi guốc cùng tông màu với cái váy. Chắc cái váy này phải đắt lắm. Nó đã từng mặc rất nhiều đồ hiệu đáng ra cả tý bạc trên người nhưng với hoàn cảnh của nó như bây giờ không đáng để mặc cái váy này. Nhưng đã nhận lời với người ta rồi chẳng nhẽ hủy, thế thì mất lịch sự. Thôi thì đành đến chỗ đó vậy. Nghĩ rồi nó đứng dậy và đi chuẩn bị đồ đạc.
.
.
7h30.
You raise me up, so I can stand on mountains……. You raise me up, to walk on…..
Nó nhấc máy, bên kia một giọng nam trầm ấm vang lên.
- Alo, em xuống nhà đi, anh đang đợi dưới nhà – là Joe
- Vâng.
Nó chỉnh lại quần áo rồi chạy xuống nhà. Khóa cửa cẩn thận, nó nhẹ nhàng tiến đến xe của Joe. Joe nhìn nó ngẩn người trong giây lát. Hôm nay nó trang điểm nhẹ nhưng vẫn nổi bật được khuôn mặt trắng hồng. Sau một hồi ngơ ngẩn, anh cũng lấy lại được bình tĩnh mở cửa xe cho nó. Nó vào xe, cảm thấy hơi khó chịu với cái váy đang mặc. Joe nhìn nó bật cười thành tiếng.
- Sao? Nhìn em kì lắm sao mà cười?
- Không có gì. Chỉ là tự nhiên thấy buồn cười thôi – Joe lại cười.
Anh tra chìa khóa rồi phóng xe đi.
Dừng lại trước một tòa nhà sang trọng, anh chạy xuống mở cửa cho nó. Nó bước ra, ngước mắt nhìn khung cảnh diễn ra trước mặt, trang hoàng và lộng lẫy, trong đời nó đã từng tham gia không biết bao nhiêu bữa tiệc, nhưng một bữa tiệc quy mô thế này thì đây là lần đầu tiên. Khoác tay Joe đi vào trong đại sảnh đón khách, vì là một tiểu thư từ khi còn nhỏ nên nó biết cách ăn nói sao cho giống là một dân quý tộc, nhưng cái kiểu chào hỏi khách sáo này làm nó thấy khó chịu.
Nó xin phép vào trong trước. Nhìn bên ngoài đã thấy hoành tráng, ai ngờ vào trong nó càng cảm nhận như mình đang đứng trước một đồng cỏ mênh mông. Không ngờ Joe lại bỏ tiền ra thuê một nơi như thế này để tổ chức tiệc tùng. Nó biết Joe là người rất hào phóng, nhưng chỉ không thể tưởng tượng nổi cái hào phóng của anh lại đến mức này thôi. Mà thôi không nghĩ ngợi nhiều nữa, cái chính nó muốn đến đây là để ăn, bụng nó đang xôi lên ùng ục biểu tình. Bước đến bàn ăn gần nhất, nó lấy đũa gắp, vì đây là tiệc buffet nên không thiếu món gì, nó nhìn đã thấy thèm.
Bên ngoài cửa, một đôi trai gái khoác tay nhau bước vào đại sảnh.
- Anh Steven, rất vui được gặp lại anh. Hôm nay còn đưa cả bà xã đến sao – Joe cố tình dùng giọng nói đểu.
- Ồ, vậy bà xã anh đâu nhỉ – hắn cũng nói đểu lại Joe.
- Cô ấy đang ở trong kia tiếp khách, tí nữa tôi sẽ đưa cô ấy ra để tiếp đón anh – Joe xòe tay ra bắt tay hắn.
- Vậy thôi, anh cứ ở đây tiếp khách, tôi vào trong kia, tí nữa đến giờ chúng ta sẽ kí hợp đồng – hắn nói rồi dẫn Amy vào trong.
Trong lúc cuộc chào hỏi ngoài đại sảnh diễn ra thì ở trong phòng nó đã nó căng. Nó đi loăng quăng tham quan. Phải công nhận, Joe lúc nào cũng chu đáo. Một bóng người quét ngang qua nó, đập vào vai, khiến nó hơi mất thăng bằng. Quay lại, bắt gặp ánh mắt của người kia. Cả hai đểu không khỏi ngỡ ngàng. Rồi tự ngỡ ngàng chuyển sang mất tự nhiên, nó cúi mặt xuống, xin lỗi hắn rồi bước đi thẳng. Ánh mắt màu ngọc bích của Amy đã chứng kiến tất cả sự việc. Ánh mắt đó bỗng sắc lên.
Alissa, cô vẫn nhớ lời hứa với tôi chứ……. cô chỉ có thể giúp tôi……
.
.
.
Nó chạy ra vườn ngồi. Vì tất cả đang ngồi trong phòng để xem cái màn kí hợp đồng nên không ai ở ngoài vườn. Một mình nó ở ngoài này, không gian yên tĩnh nên nó cảm thấy dễ chịu.
Nó bắt đầu nghĩ ngợi vì những gì diễn ra ban nãy. Sao hắn lại có mặt ở đây. Chẳng nhẽ bữa tiệc hắn nói qua điện thoại lúc chiều là chỗ này sao. Haizz! Biết thế mình chả thèm nhận lời Joe, tự nhiên gặp thằng cha điên đó ở đây, mất cả hứng. Nó lắc đầu. Joe nhẹ nhàng bước đến sau nó định bịt mắt nó.
- Ê anh Joe, em biết là anh đấy – nó quay người lại.
- Sao biết là anh? Em vẫn thế nhỉ, lúc nào cũng bắt thóp được anh – Joe chán nản ngồi xuống cạnh nó – mà sao không vào kia, ngồi ngoài này làm gì?
- Ngoài đó toàn bạn bè anh, em vào làm gì? – nó thở dài.
- Thôi, đi ra đó cùng anh, anh giới thiệu em – chưa kịp để nó từ chối hay đồng ý anh đã kéo tuột nó vào trong.
Kéo nó lên trên bục, Joe đập đập mic.
- E hèm! Nhân ngày hôm nay tôi cũng xin giới thiệu một người. – anh kéo nó vào đứng sát cạnh mình – Đây là Alissa, và cũng là bạn gái của tôi.
Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay rầm rập. Nó tròn mắt quay sang nhìn Joe, anh mỉm cười nhìn nó. Bên dưới, ở một góc trong gian phòng, hắn đang nhìn nó, hắn cũng vô cùng ngạc nhiên, hắn nắm chặt tay, móng tay đâm vào da thịt gần như muốn bật máu. Bên cạnh, Amy nhếch môi, một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi cô, ánh mắt sắc lạnh ban nãy lại ánh lên.
Alissa, cô đã không để tôi thất vọng…… Coi như tôi nợ cô một lời cảm ơn……
Chương 7
Ads Nó vùng vằng đi ra ngoài. Joe cứ chạy theo sau nó năn nỉ xin nó tha lỗi.
- Em làm sao vậy? Anh đã xin lỗi rồi mà. Mà chuyện đó thì có gì to tát đâu mà em phải cáu thế???
- Hừ, chuyện đấy mà không to tát à. Anh có biết em ngượng thế nào không – nó nói vẫn không quay mặt lại.
- Thôi mà Aliss, cho anh xin lỗi nha, nha!!!! – Joe vòng qua đằng trước mặt nó, chắp hai tay lạy.
- Không!!!! – nó nói dứt khoát rồi hùng hổ đi trước.
- Này! Em mà không tha cho anh thì em sẽ phải hối hận đấy!!!
- Anh làm gì em???
Joe cúi xuống, đặt lên môi nó một nụ hôn.
Dời môi, Joe cười tươi.
- Thế nào? Bây giờ thì được rồi chứ?
- Anh…… – nó đưa tay lên môi rồi trợn trừng mắt nhìn Joe – TRẢ LẠI FIRST KISS CỦA EM ĐÂYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!
Nó và anh cứ đánh nhau trên đường đi về nhà. Ở một góc trên phố, bóng một chiếc BMW vẫn đậu ở đó chứng kiến tất cả mọi việc. Tay hắn nắm chặt, móng tay lại một lần nữa đâm vào da thịt, giống như nó vừa đâm một mũi kim vào tim hắn.
.
.
.
Anh đã quá nhát phải không Aliss…..
Tại sao em không ngồi yên……
Tại sao em không phải là em như trước đây…….
Có phải anh đã quá vội vàng?
Hay….. Phải chăng anh đã quá ích kỉ???
.
.
.
- Anh thích Aliss? – Amy ngồi bên cạnh bỗng lên tiếng hỏi.
- Em không cần biết – hắn ngả đầu ra sau ghế.
- Anh không dấu nổi mắt em đâu – Amy quay sang nói với hắn.
- Em biết từ lúc nào – hắn ngồi thẳng dậy nhíu mày hỏi Amy.
- Không có gì có thể dấu nổi em đâu – Amy mỉm cười nhưng nụ cười đó vụt tắt, thay vào đó là một cái nhếch mép – ….. nhưng mà…. em sẽ không cho cô ta cơ hội đâu…. ngay từ đầu anh đã không có quyền lựa chọn……
Hắn chỉ biết nghe và ngạc nhiên. Hắn không thể ngờ một cô gái hiền lành như Amy lại có thẻ nói ra những lời lẽ như vậy. Môi hắn xuất hiện một nụ cười nhạt. Lẽ nào ngay từ đầu, tất cả là do hắn sai.
++++++
Nó không cho Joe đèo hẳn đến tận nhà, vì nó muốn đi bộ một mình trước khi vào nhà. Lang thang một mình trên bãi biên, không biết bước chân đang đi đến đâu. Bây giờ nó lại thấy thú vị khi có nhà sát bờ biển, biết vậy trước kia cũng chuyển đến đây cho rồi. Đang nghĩ vơ vẩn, nó bị ánh đèn của một chiếc BMW chiếu thẳng vào mắt. Nó nheo mắt đồng thời đưa tay lên che ánh đèn. Nó cố gắng nhìn xem ai là chủ nhân của cái xe này.
“Bíp… bíp…”
Tiếng còi xe ô tô vang lên.
- Này! Đồ heo ngố!!! Mau về mở cửa cho tôi để tôi dắt xe vào – hắn thò đầu ra cửa sổ hét to.
Nó lờ mờ nhận ra giọng nói của hắn.
- À….. ờ…… – nói ậm ừ rồi chạy vào mở cửa.
Hắn lái xe và gala rồi chạy xuống mở cửa cho Amy. Đóng cửa xong, nó quay ra, thấy hắn đang đỡ Amy xuống nó định lên tiếng hỏi thăm Amy thì hắn đã lên tiếng trước.
- Amy uống nhiều rượu quá, cô vào pha cho cô ấy một cốc nước cam giúp tôi!
Nó lại ậm ừ rồi chạy nhanh vào nhà. Vô thức trên khóe mắt có gì đó nóng hổi lăn xuống má. Nước mắt?!? Aliss, mày đang khóc vì cái gì cơ chứ, đừng mà! đừng rơi nữa, tao xin mày đấy! đừng khóc nữa. Nó cố gắng ngăn không cho những dòng nước mắt kia lăn. Hắn bước vào bếp, đứng tựa vào cửa....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hotgirls Siêu Quậy – Ma Nữ Tái Sinh
» Ai nhắc cho em nhớ, em còn được yêu ?
» Anh biết làm gì với nỗi buồn của em?
» Anh đã tìm người con gái cũ và ra đi trong khi tôi van xin, níu kéo...
» Anh hứa sẽ không quên em
1234...262728»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ