CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4903
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Này Anh! Tôi Không Phải Là Ôsin
- Cô đừng có cằn nhằn nữa được không. Bình thường cô không sợ trời, không sợ đất, vậy mà lại đi sợ mấy con ma giả này, thật hết nói nổi với cô.
- Kệ tôi, ai khiến anh lôi tôi vào đây chi.
- Tôi biết đâu cô sợ mấy chỗ này.
- Không biết thì phải hỏi chớ.
- Tôi mà phải hỏi ôsin à.
- Này anh! Tôi không phải là ôsin.
- Nhưng cô đang trong thời gian làm ôsin nhà tôi nên cô vẫn là ôsin của tôi.
Chương 4
Ads Nó nhất thời không bật lại được câu nào, đành ngậm ngùi nằm trên lưng hắn. Ra khỏi nhà ma, nó lại xuống đất. Thực ra nó muốn ở trên lưng hắn hơn, để không phải đi bộ, nhưng có lẽ là nó muốn được hắn cõng. Ra đến hết ngoài, một chiếc BMW đen bóng loáng đã chờ sẵn. Hắn bước lên xe, không quên kéo theo cả nó.
- Cậu chủ muốn đi đâu ạ? – ông tài xế hỏi hắn với một giọng cung kính, có vẻ như hắn rất có quyền lực.
- Về nhà – hắn trả lời trống không.
Hừ, tên này thật đúng là không biết phép tắc gì cả. Dù gì thì bác tài xế cũng hơn hắn phải đến chục tuổi mà hắn dám ăn nói thế. Nó nhíu mày tỏ vẻ bất đồng. Đúng là không thể ưa nổi tên này mà. Nó ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ. Bao giờ mới có thể trở lại cuộc sống bình thường???
Chiếc xe đỗ lại trước bãi biển. Hắn xuống xe, nó bước theo sau hắn.
- Anh Stevennnnnnnnnnnnnnnnnnnn!!!!!!!!!
Một cô gái từ đâu chạy đến ôm chầm lấy hắn, làm hắn giật lùi vài bước và không may đẩy nó ngã. Nó định đứng lên mắng hắn, nhưng khi nhìn thấy cái cảnh trước mặt thì lại vô cùng ngạc nhiên. Bạn gái sao? Có lẽ mình ở đây chỉ làm kì đà cản mũi, nên đi thì hơn. Nó nghĩ vậy rồi nhẹ nhàng bước đi, nhưng trong lòng vẫn hơi có chút gì đó ấm ức.
Vào nhà, nó lên giường định đánh một giấc, nhưng nằm mãi vẫn không ngủ được. Nó vẫn băn khoăn về cô gái ban nãy, cô ấy là ai? Có phải là bạn gái hắn không? Nếu là bạn gái hắn thì mình phải biết từ lâu rồi chứ? Sao bây giờ cô ấy mới xuất hiện? Nó hết quay sang bên này lại lật sang bên khác. Cuối cùng nó ngồi dậy, lấy áo khoác và xuống biển đi dạo. Nó nhìn thấy hắn và cô gái ban nãy, có lẽ nó có duyên với hai người này. Liếc hai người kia một lần nữa rồi bước đi, nó ngồi cách xa đôi trai gái kia, nhưng cũng đủ để nghe thấy tiếng của hai người họ.
- Sao em lại đến đây? – hắn nói tay cầm một vỏ sò ném xuống biển.
- Em nhớ anh – cô gái kia vòng tay qua ôm tay hắn.
- Amy à, chúng ta chia tay lâu rồi, em nhớ chứ? Chính em là người nói chia tay mà – hắn đẩy tay cô gái kia ra rồi đứng dậy.
Nó nghe loáng thoáng hắn nói cô gái kia tên Amy.
- Bây giờ em đã về rồi mà, anh không thể cho em một cơ hội nữa sao?
- Muộn rồi.
( Nói thực, đoạn này ta viết chính ta còn cảm thấy nó hơi sến ).
Hắn mặc kệ Amy vẫn đang ngồi đó mà đi vào nhà. Nó nhìn Amy, bất chợt bắt gặp ánh mắt của cô đang nhìn mình, nó vội lảng sang bên khác. Amy mỉm cười nhìn nó rồi bước lại chỗ nó ngồi.
- Chào cậu. Cậu là giúp việc của anh Steven đúng không? – Amy nói rất nhẹ nhàng, khác hẳn với cái tên trời đánh kia.
Nó mỉm cười chào lại.
- Ừ, bạn là bạn gái tên đó hả?
- Không hẳn là vậy. Mình chỉ là một người thừa – Amy cúi mặt xuống nghịch nghịch ngón tay.
Khi ở gần mới nhìn thấy hết được Amy. Cô rất xinh, mái tóc dài bồng bềnh, cách ăn mặc rất phong cách, lại thêm giọng nói trầm ấm, nhưng điều đó cũng đủ để trở thành một người con gái hoàn hảo trong tất cả những tên con trai. Vậy mà tên kia….. Haizz! Đúng là đồ chảnh. Mỡ dâng đến miệng mèo mà còn chê.
- Mình sẽ giúp cậu.
Không hiểu thế nào mà lúc đó nó lại có thể nói ra câu như vậy.
- Không được đâu. Steven, anh ấy chưa bao giờ nghe ai cả, ngoài chủ tịch.
- Có vẻ như cậu rất thích hắn? – nó nhíu mày hỏi.
- Ừm, có thể người khác cho là tớ đùa giỡn, nhưng tớ thích anh ấy là thật.
Nó khẽ thở dài.
- Haizz! Tớ thật không hiểu nổi cậu, hắn ta thì có gì mà cậu thích chứ. Một tên chảnh chọe, vô nhân đạo, mà còn hay bức hiếp người khác nữa chứ.
Nghe nó nói xong một tràng những tính xấu của hắn, Amy bật cười thành tiếng.
- Có vẻ như cậu không thích anh Steven lắm nhỉ.
- Không phải là không thích mà là cực kì ghét. Nhưng vì cậu thì tôi sẽ giúp.
- Vậy….. cậu giúp tôi lấy lại được tình cảm từ Steven nhé.
- Ừm, tôi sẽ giúp cậu.
Tuy nói là giúp nhưng trong lòng nó lại đau thắt lại. Là cảm giác gì?
++++++++++++
- Alissa, sao giờ này mà vẫn chưa có đồ ăn sáng hả? – hắn lật tung chăn nó lên hét vào tai nó.
- Thì anh tự làm đi, sao cứ phải gọi tôi hoài à, mệt quá – nó lại chùm chăn lên đắp kín.
Hắn lắc đầu ngán ngẩm rồi đi ra ngoài, xuống nhà làm đồ ăn sáng. Sau khi biết chắc là hắn đã đi khỏi phòng, nó mới dám ngồi dậy. Trên khuôn mặt nó lúc này lẫn lộn những cảm xúc khác nhau, vui buồn lẫn lộn. Sự lựa chọn của nó…… là đúng hay sai…..
Vào bếp, hắn thấy có dáng người thân thuộc. Những kỉ niệm của 1 năm trước lại ùa về.
.
.
.
- Amy, em đang làm gì vậy?
- Em làm đồ ăn cho anh – Amy quay sang cười với hắn.
- Vợ anh đảm đang quá à – hắn vòng tay từ đằng sau ôm cô.
- Xì, ai đồng ý là vợ anh chứ – cô véo mũi hắn.
- Em dám không đồng ý không?
Hắn đẩy cô ngồi xuống cái ghế bên cạnh, đặt lên môi cô một nụ hôn…..
.
.
.
Người con gái trước mặt hắn vẫn đang mải mê. Cô vẫn như ngày nào, vẫn xinh đẹp và đảm đang như vậy, nhưng trái tim kia thì đã thay đổi. Hắn bươc đến bàn ăn rót nước.
- A, anh dậy rồi à. Em đang làm đồ ăn sáng cho anh – Amy mỉm cười nhìn hắn.
- Không cần đâu, hôm nay anh không ăn sáng.
Nói rồi, hắn khoác áo và ra xe. Bỗng nghe tiếng Amy từ trong nhà phát ra, không phải là lại đứt tay chứ. Hắn chạy vội vào nhà. Quả đúng như hắn nghĩ, Amy bị dao cứa một vết khá sâu. Hắn đưa tay cô lên ngậm để cầm máu. Amy nhìn hắn ngạc nhiên, rồi từ ngạc nhiên chuyển sang trầm ấm. Em biết anh vẫn yêu em!
Bên ngoài cánh cửa bếp, nó nhìn đôi trai gái bên trong tự cảm thấy vui. Mà không phải là vui, có thể là cảm giác ghen tức, không phải, là cảm giác buồn. Nó vò đầu bứt tai, lúc này nó không còn biết làm gì nữa.
++++++
- Hôm nay anh không đi làm hả? – nó vừa uống nước vừa hỏi hắn đang đọc báo ngoài ghế sa lông.
- Hôm nay Amy bị ốm nên tôi ở nhà, cô đi chợ, tí nữa về nấu cơm – hắn vật lật giở tờ báo trong khi nói.
Tên này, càng ngày càng quá quắt, không tôn trọng người khác gì cả. Nếu không phải vì Amy thì tôi đã đánh chết anh ngay tại đây rồi. Nó nói thầm rồi đi lên lầu. Mặc quần áo, nó xuống nhà.
- Cô đi đâu đấy? – hắn ngẩng lên nhìn nó.
- Đi làm – nó không thèm nhìn hắn, nói trong khi buộc dây giày.
- Cô làm ở đây rồi còn làm gì nữa?
- Này, chứ anh tưởng tôi nhàn rỗi lắm hả.
- Cô làm gì?
- Làm gì kệ tôi, anh quan tâm làm gì.
Buộc xong dây giày, nó đứng lên đi ra ngoài, đóng cửa cái Rầm. Hắn nhún vai tỏ vẻ không hiểu gì.
Tên điên, tên khùng, tên đầu đất, tên…… Đang định nói tiếp, nó nhìn xuống dây giày lại bị tuột.
- Sao đến mày cũng muốn chọc tức tao luôn hả!!!!! – nó đành phải cúi xuống buộc lại dây giày.
Một bóng đen che khuất ánh sáng của nó, nó ngẩng lên. Một khuôn mặt điển trai đập vào mắt.
- Lâu rồi không gặp em, Alissa!
Chương 5
Ads – Anh Joe, sao anh lại ở đây – nó nhảy cẫng lên.
Joe là bạn thân của Andrew, nên nó cũng thân với Joe. Hồi nhỏ, bọn bạn hay trêu nó và Joe là thanh mai trúc mã, nó cũng không biết thanh mai trúc mã là cái gì nên hồi đó chỉ biết cười cùng. Đến bây giờ nó cũng chả quan tâm đến chuyện đấy lắm. Joe với nó thân nhau từ nhỏ nên nó hiểu rõ tính Joe. Anh là con người đa cảm, nhưng không bảo giờ để lộ cảm xúc cho người ngoài thấy, bên ngoài là một vỏ bọc hoàn hảo.
- Anh mới về nước. Biết em đang làm ở đây nên anh ghé qua.
- Anh gặp anh Andrew chưa? Em đưa anh đi – nó khoác tay Joe kéo đi.
- Andrew, anh Joe đến này.
Sau khi bị bà Elena phá tan tành ngôi nhà cũ. Ba anh chị em nó chung tiền mua một căn biệt thự nhỏ ở gần tòa soạn chỗ nó làm. Vì tiền lương của ba anh chị em cũng khá khẩm nên không phải lo về việc ăn mặc. Andrew nghe tiếng của nó, đang ăn tí nữa thì nghẹn, vội chạy ra.
- Mày đi đâu mấy ngày hôm nay mà không……. – chưa nói hết câu, anh nhìn thấy Joe ở đằng sau nó.
- Hì, chào, lâu không gặp
mày – Joe giơ tay chào Andrew.
Andrew bất ngờ quá, thiếu điều mắt bị lộn tròng. Rồi anh lấy lại được bình tĩnh, lao đến quàng vai bá cổ thằng bạn thân.
- Thằng này, trông mày khác quá, cũng 4 năm rồi còn gì. Dạo này làm ăn thế nào…….. – Andrew vẫn lải nhải rồi kéo tuột thằng bạn thân vào bàn.
Joe vẫn phải cố gượng cười vì thằng bạn lắm điều này.
- Laura, Alissa, đi mua đồ ăn về đây. Hôm nay chúng ta phải mở tiệc ăn mừng đón bạn mới chứ.
- À thôi không cần đâu. Tao về bây giờ mà – Joe cố gắng từ chối.
- Sao lại về, mày phải ở đây ăn cùng bọn tao cho vui, lâu rồi không gặp lại mày mà…… – Andrew vẫn luôn mồm.
Nó cười, đúng là bó tay với ông anh. Quay sang Laura, nó thấy Laura có vẻ hơi buồn. Một lúc sau, Laura đăt đụa xuống, khẽ thở dài rồi tháo tạp dề ra.
- Chị đi đâu vậy? – nó hỏi.
- Chị đi ra chợ xem có gì không, mày ở nhà tí nữa chuẩn bị đồ ăn.
Thấy tình hình Laura có vẻ không ổn, nó vội đi theo sau.
Laura đi một vòng các khu chợ, chả có gì để mua vì đi chợ muộn quá nên đóng hết cửa. Cô đánh quay ra siêu thị, nói là đi chợ nhưng nhìn cô không tập trung gì cho lắm. Bước chân cô vẫn cứ bước trong siêu thị, không biết nên dừng chân ở đâu. Một bóng người đi ngang qua, đập vào vai cô. Laura quay lại, bắt gặp một gương mặt quen thuộc, là David, bạn trai cũ của cô. Nó đứng từ xa có thể cảm nhận rõ tay Laura đang run.
- Ô mô, chạm phải người ta còn không xin lỗi, lại còn đứng nhìn trân trân thế nữa chứ – cô bạn gái đứng bên cạnh David lên tiếng.
Laura liếc cô gái đó rồi đi thẳng. Bỗng bàn tay cô bị một bàn tay ai đó bóp chặt. Cô ngoảnh lại, là tay David. Những đường gân trong mắt David vằn đỏ, có thể thấy Laura đang khó nhọc rút tay mình ra khỏi bàn tay của David.
- Anh nghĩ anh đang làm gì vậy? – Laura cất giọng nói lạnh như băng, mắt hơi rơm rớm.
- Mau xin lỗi cô ấy đi – David hất mặt về phía cô gái bên cạnh.
Laura nhìn sang bên cô gái đó. Cô ta không xinh bằng cô, tại sao David có thể đối xử với cô như vậy chứ.
- Mau bỏ tay tôi ra – Laura trợn trừng mắt nhìn David – anh biết tôi là ai chứ, tôi là con gái chủ tịch Steven, anh làm gì tôi thì anh phải biết hậu quả rồi đấy.
- Ha, cô nghĩ cô vẫn là đứa con gái trong mắt ông ta sao. Bây giờ ông ta chỉ cần tiền và gái, vậy thôi – bàn tay David siết mạnh hơn.
- Anh dám…… – Laura gằn giọng.
…….. C H Á T……….
Một cái tát như trời giáng vào mặt David. Không phải là từ tay Laura, vì dù có căm ghét anh đến cỡ nào cô cũng không thể tát anh, vì cô yêu anh. Như vậy, cái tát chỉ có thể là từ tay nó.
- Con ranh này – David chuyển hướng sang nó.
Anh túm tóc nó giật ngược về phía sau. Nó vẫn không có một biểu hiện gì gọi là sợ hãi, mà ngược lại nó cười khẩy rồi nói bằng một giọng lạnh đạm.
- Đừng nghĩ tôi là con gái mà coi thường, một đứa con gái với huy chương vàng karate và 4 năm học pencasilas, không đáng để anh coi thường đâu.
Dứt lời, nó lật ngược lại tình thế, vật David xuống sàn rồi đạp lia lịa lên người anh ta.
- Cái này là dành cho những gì anh đã đối xử với chị tôi. Cái này là dành cho những gì cậu đã nói ban nãy về bố tôi. Cái này là dành cho….. – nó vừa nói vừa đạp anh ta như để xả cơn tức....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hotgirls Siêu Quậy – Ma Nữ Tái Sinh
» Ai nhắc cho em nhớ, em còn được yêu ?
» Anh biết làm gì với nỗi buồn của em?
» Anh đã tìm người con gái cũ và ra đi trong khi tôi van xin, níu kéo...
» Anh Là Cái Thá Gì? Anh Chỉ Là Đồ Chơi Của Tôi Thôi!
1234...242526»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

pacman, rainbows, and roller s