CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Đợi nắng về trong mắt em

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 2710
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Đợi nắng về trong mắt em

- Là vì em sợ anh cũng giống như anh ấy… nhưng anh không phải vậy.

Trời chuyển chiều, quán Son vẫn đóng cửa im lìm. Chắc tôi phải khất lỗi với một vài khách quen vì đã lỡ chân ghé thăm nhưng quán đột nhiên đóng cửa. Vì cô bạn gái của tôi, vừa mới nhận lời yêu tôi trước đây ít phút, đang ngủ ngon gối đầu trên vai tôi. Còn tôi, cười ngô nghê hồi tưởng lại từng quãng thời gian trước, và những khoảng thời gian trong ngày. Tôi vui đến độ nhìn thấy nụ cười trên môi Phan ngay cả khi em đang ngủ. Và nụ cười ấy có màu của nắng, trong vắt, đẹp lạ.

Son đón Phan về vào một ngày như thế. Ngày không ồn ã, ngày chỉ riêng hai chúng tôi…

Tôi đón Phan ùa vào vòng tay mình một ngày như thế. Ngày chúng tôi có thể ngồi tựa vào nhau an yên…

(Hết) nháy mắt khác, rồi hắng giọng, ra vẻ trịnh trọng.

- Ừ. Cũng có việc trọng đại cần phải lo.

- Ví như?

- Đi hẹn hò chẳng hạn…

Tôi đặt đống đồ của Phan xuống bàn, mới nhận ra là bột làm bánh và khuôn inox hình tim. Có thêm mấy hộp mứt dâu, chocolate và đồ bắt kem. Tôi nhìn Phan.

- Em định làm bánh?

- Thì hôm nay sinh nhật anh mà…

Thoáng thấy má Phan ửng hồng, em vội vàng chạy lại bàn, sắp cẩn thận từng thứ ra trước mắt. Tôi lâng lâng mỉm cười. Là Phan nhớ sinh nhật tôi nên mới đến, còn làm bánh cho tôi. Câu trả lời thế này đã đủ ngọt ngào chưa nhỉ?

- Anh còn đứng đó? Giúp em một tay đi!

Không biết vô tình hay cố ý, cô bạn của Phan lẻn lẻn ra chỗ tôi, dúi vào tay tôi một tờ giấy nhỏ: “Hôm nay em bận, cho em nghỉ nhé!”

Nói rồi cô bạn ấy nhanh chóng xách túi ra về, khi ra khỏi cửa quán còn không quên cầm theo cái biển nhỏ bằng hai lòng bàn tay thường hay được treo bên ngoài nếu hôm nào tôi lười nhác không mở quán:

“Closed! See U tomorrow”

Là vậy đó!

Một buổi gặp mặt chỉ có riêng tôi và Phan. Ở trong lòng quán Son. Một vài chậu cây làm chứng, một vài cái chuông gió reo hò cổ vũ. Chúng tôi nói dăm ba câu chuyện kể từ ngày Phan đi. Và tôi cố sức để không than thở mình đã nhớ em đến nhường nào. Tôi chỉ nói, Son buồn và vắng khách một thời gian (cái này không thật hẳn, vì Son vẫn luôn đông khách mà), rồi tôi nói tôi bí bách trong việc giữ khư khư không gian quán Son dành riêng cho một người, đến mức không muốn tuyển thêm bất kỳ một nhân viên mới nào cả. Cho đến khi bạn Phan xuất hiện.

Tôi chợt cười, bàn tay còn vương bột trắng xóa.

- Bạn em có thật là bị bạn trai đá không thế?

Phan quay sang nhìn tôi.

- Anh biết rồi à?

- Không. Chưa biết gì cả. Ngoài việc em cũng thích anh!

Phan cười. Em vẩy vẩy hai bàn tay dính nhiều bột về phía tôi. Như chưa đủ để bớt ngại ngùng, Phan xoa hai tay lên má tôi, để mặt tôi thành màu trắng của bột, lấm lem thê thảm.

May mắn là bánh cũng đã được làm xong và đặt ngay ngắn trong lò. Hai đứa chúng tôi ngồi dõi mắt về phía lò nướng, mặt mũi vẫn còn lấm tấm bột, ngửi thấy mùi bánh thơm lừng. Phan bất giác mỉm cười, tôi bất giác chạm môi vào chóp mũi em.

- Cảm ơn em!

Lúc Phan quay sang, em toan nói vội điều gì đó, nhưng tôi xoay nghiêng một góc 45 độ, hôn em tiếp sau nụ hôn vừa rồi, lần này nụ hôn trượt xuống môi, ngọt như vị chocolate. Nụ hôn sâu và nồng nàn, giống như quãng thời gian tôi chờ đợi tin tức từ em, giống như vị ngọt khi mà tôi biết em có tình cảm với tôi, cũng giống như lúc tôi nhìn khắp mọi nơi trong quán Son đều thấy hình ảnh của em. Tình yêu vì lẽ gì lại ngọt ngào đắm say đến thế. Có đắng đót, nhưng vừa đủ để khiến người ta say mê thêm. Tôi lồng tay vào bàn tay Phan, em viết một vài chữ nghệch ngoạc lên bàn tay tôi. Đến khi nụ hôn vừa dứt, em ghé bên tai tôi thì thầm.

- Là vì em sợ anh cũng giống như anh ấy… nhưng anh không phải vậy.

Trời chuyển chiều, quán Son vẫn đóng cửa im lìm. Chắc tôi phải khất lỗi với một vài khách quen vì đã lỡ chân ghé thăm nhưng quán đột nhiên đóng cửa. Vì cô bạn gái của tôi, vừa mới nhận lời yêu tôi trước đây ít phút, đang ngủ ngon gối đầu trên vai tôi. Còn tôi, cười ngô nghê hồi tưởng lại từng quãng thời gian trước, và những khoảng thời gian trong ngày. Tôi vui đến độ nhìn thấy nụ cười trên môi Phan ngay cả khi em đang ngủ. Và nụ cười ấy có màu của nắng, trong vắt, đẹp lạ.

Son đón Phan về vào một ngày như thế. Ngày không ồn ã, ngày chỉ riêng hai chúng tôi…

Tôi đón Phan ùa vào vòng tay mình một ngày như thế. Ngày chúng tôi có thể ngồi tựa vào nhau an yên…

(Hết) nháy mắt khác, rồi hắng giọng, ra vẻ trịnh trọng.

- Ừ. Cũng có việc trọng đại cần phải lo.

- Ví như?

- Đi hẹn hò chẳng hạn…

Tôi đặt đống đồ của Phan xuống bàn, mới nhận ra là bột làm bánh và khuôn inox hình tim. Có thêm mấy hộp mứt dâu, chocolate và đồ bắt kem. Tôi nhìn Phan.

- Em định làm bánh?

- Thì hôm nay sinh nhật anh mà…

Thoáng thấy má Phan ửng hồng, em vội vàng chạy lại bàn, sắp cẩn thận từng thứ ra trước mắt. Tôi lâng lâng mỉm cười. Là Phan nhớ sinh nhật tôi nên mới đến, còn làm bánh cho tôi. Câu trả lời thế này đã đủ ngọt ngào chưa nhỉ?

- Anh còn đứng đó? Giúp em một tay đi!

Không biết vô tình hay cố ý, cô bạn của Phan lẻn lẻn ra chỗ tôi, dúi vào tay tôi một tờ giấy nhỏ: “Hôm nay em bận, cho em nghỉ nhé!”

Nói rồi cô bạn ấy nhanh chóng xách túi ra về, khi ra khỏi cửa quán còn không quên cầm theo cái biển nhỏ bằng hai lòng bàn tay thường hay được treo bên ngoài nếu hôm nào tôi lười nhác không mở quán:

“Closed! See U tomorrow”

Là vậy đó!

Một buổi gặp mặt chỉ có riêng tôi và Phan. Ở trong lòng quán Son. Một vài chậu cây làm chứng, một vài cái chuông gió reo hò cổ vũ. Chúng tôi nói dăm ba câu chuyện kể từ ngày Phan đi. Và tôi cố sức để không than thở mình đã nhớ em đến nhường nào. Tôi chỉ nói, Son buồn và vắng khách một thời gian (cái này không thật hẳn, vì Son vẫn luôn đông khách mà), rồi tôi nói tôi bí bách trong việc giữ khư khư không gian quán Son dành riêng cho một người, đến mức không muốn tuyển thêm bất kỳ một nhân viên mới nào cả. Cho đến khi bạn Phan xuất hiện.

Tôi chợt cười, bàn tay còn vương bột trắng xóa.

- Bạn em có thật là bị bạn trai đá không thế?

Phan quay sang nhìn tôi.

- Anh biết rồi à?

- Không. Chưa biết gì cả. Ngoài việc em cũng thích anh!

Phan cười. Em vẩy vẩy hai bàn tay dính nhiều bột về phía tôi. Như chưa đủ để bớt ngại ngùng, Phan xoa hai tay lên má tôi, để mặt tôi thành màu trắng của bột, lấm lem thê thảm.

May mắn là bánh cũng đã được làm xong và đặt ngay ngắn trong lò. Hai đứa chúng tôi ngồi dõi mắt về phía lò nướng, mặt mũi vẫn còn lấm tấm bột, ngửi thấy mùi bánh thơm lừng. Phan bất giác mỉm cười, tôi bất giác chạm môi vào chóp mũi em.

- Cảm ơn em!

Lúc Phan quay sang, em toan nói vội điều gì đó, nhưng tôi xoay nghiêng một góc 45 độ, hôn em tiếp sau nụ hôn vừa rồi, lần này nụ hôn trượt xuống môi, ngọt như vị chocolate. Nụ hôn sâu và nồng nàn, giống như quãng thời gian tôi chờ đợi tin tức từ em, giống như vị ngọt khi mà tôi biết em có tình cảm với tôi, cũng giống như lúc tôi nhìn khắp mọi nơi trong quán Son đều thấy hình ảnh của em. Tình yêu vì lẽ gì lại ngọt ngào đắm say đến thế. Có đắng đót, nhưng vừa đủ để khiến người ta say mê thêm. Tôi lồng tay vào bàn tay Phan, em viết một vài chữ nghệch ngoạc lên bàn tay tôi. Đến khi nụ hôn vừa dứt, em ghé bên tai tôi thì thầm.

- Là vì em sợ anh cũng giống như anh ấy… nhưng anh không phải vậy.

Trời chuyển chiều, quán Son vẫn đóng cửa im lìm. Chắc tôi phải khất lỗi với một vài khách quen vì đã lỡ chân ghé thăm nhưng quán đột nhiên đóng cửa. Vì cô bạn gái của tôi, vừa mới nhận lời yêu tôi trước đây ít phút, đang ngủ ngon gối đầu trên vai tôi. Còn tôi, cười ngô nghê hồi tưởng lại từng quãng thời gian trước, và những khoảng thời gian trong ngày. Tôi vui đến độ nhìn thấy nụ cười trên môi Phan ngay cả khi em đang ngủ. Và nụ cười ấy có màu của nắng, trong vắt, đẹp lạ.

Son đón Phan về vào một ngày như thế. Ngày không ồn ã, ngày chỉ riêng hai chúng tôi…

Tôi đón Phan ùa vào vòng tay mình một ngày như thế. Ngày chúng tôi có thể ngồi tựa vào nhau an yên…

(Hết) nháy mắt khác, rồi hắng giọng, ra vẻ trịnh trọng.

- Ừ. Cũng có việc trọng đại cần phải lo.

- Ví như?

- Đi hẹn hò chẳng hạn…

Tôi đặt đống đồ của Phan xuống bàn, mới nhận ra là bột làm bánh và khuôn inox hình tim. Có thêm mấy hộp mứt dâu, chocolate và đồ bắt kem. Tôi nhìn Phan.

- Em định làm bánh?

- Thì hôm nay sinh nhật anh mà…

Thoáng thấy má Phan ửng hồng, em vội vàng chạy lại bàn, sắp cẩn thận từng thứ ra trước mắt. Tôi lâng lâng mỉm cười. Là Phan nhớ sinh nhật tôi nên mới đến, còn làm bánh cho tôi. Câu trả lời thế này đã đủ ngọt ngào chưa nhỉ?

- Anh còn đứng đó? Giúp em một tay đi!

Không biết vô tình hay cố ý, cô bạn của Phan lẻn lẻn ra chỗ tôi, dúi vào tay tôi một tờ giấy nhỏ: “Hôm nay em bận, cho em nghỉ nhé!”

Nói rồi cô bạn ấy nhanh chóng xách túi ra về, khi ra khỏi cửa quán còn không quên cầm theo cái biển nhỏ bằng hai lòng bàn tay thường hay được treo bên ngoài nếu hôm nào tôi lười nhác không mở quán:

“Closed! See U tomorrow”

Là vậy đó!

Một buổi gặp mặt chỉ có riêng tôi và Phan. Ở trong lòng quán Son. Một vài chậu cây làm chứng, một vài cái chuông gió reo hò cổ vũ. Chúng tôi nói dăm ba câu chuyện kể từ ngày Phan đi. Và tôi cố sức để không than thở mình đã nhớ em đến nhường nào. Tôi chỉ nói, Son buồn và vắng khách một thời gian (cái này không thật hẳn, vì Son vẫn luôn đông khách mà), rồi tôi nói tôi bí bách trong việc giữ khư khư không gian quán Son dành riêng cho một người, đến mức không muốn tuyển thêm bất kỳ một nhân viên mới nào cả. Cho đến khi bạn Phan xuất hiện.

Tôi chợt cười, bàn tay còn vương bột trắng xóa.

- Bạn em có thật là bị bạn trai đá không thế?

Phan quay sang nhìn tôi.

- Anh biết rồi à?

- Không. Chưa biết gì cả. Ngoài việc em cũng thích anh!

Phan cười. Em vẩy vẩy hai bàn tay dính nhiều bột về phía tôi. Như chưa đủ để bớt ngại ngùng, Phan xoa hai tay lên má tôi, để mặt tôi thành màu trắng của bột, lấm lem thê thảm.

May mắn là bánh cũng đã được làm xong và đặt ngay ngắn trong lò. Hai đứa chúng tôi ngồi dõi mắt về phía lò nướng, mặt mũi vẫn còn lấm tấm bột, ngửi thấy mùi bánh thơm lừng. Phan bất giác mỉm cười, tôi bất giác chạm môi vào chóp mũi em.

- Cảm ơn em!

Lúc Phan quay sang, em toan nói vội điều gì đó, nhưng tôi xoay nghiêng một góc 45 độ, hôn em tiếp sau nụ hôn vừa rồi, lần này nụ hôn trượt xuống môi, ngọt như vị chocolate. Nụ hôn sâu và nồng nàn, giống như quãng thời gian tôi chờ đợi tin tức từ em, giống như vị ngọt
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai
» Anh là một phép tính sai số không định trước
» đến lúc anh phải buông em thôi
» Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ
» Chỉ là chênh vênh
1234...192021»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

80s toys - Atari. I still have