Nhưngthật đáng thương lại thật đáng buồn thay , cô thà rằng lần lượt chịu loại tra tấnnày , cũng không hy vọng hai người tình yêu thật sự trở về bằng không.
Mở rangăn kéo, Hàn Thấm lại vô thức mở ra bức vẽ. Mỗi khi đêm dài yên tĩnh cô quạnh,cô luôn mở ra xem đi xem lại bức vẽ này, nhớ lại trước đây cô cùng hắn hài hòa ởchung, lại coi như là một loại khích lệ chính mình, nói cho chính mình bất luậnnhư thế nào vất vả, không cần dễ dàng buông tha đoạn tình cảm này.
Mộtngày nào đó, cô sẽ lại cười sáng lạng như trong bức vẽ này!
Hàn Thấmlâm vào suy nghĩ sâu xa, không phát giác Lăng Dục Vĩ vào cửa, đi thẳng tới chỗcơ, không cẩn thận đá đổ cặp tài liệu của cô, cô mới giật mình nhận ra.
-“A!” Cô vội vàng đem bức vẽ cất vàotrong ngăn kéo,không cẩn thận làm bị thương ngón tay, đầu ngón tay bị sứt miếngda.
-“Côkích động cái gì? Tay chảy máu rồi kìa!” Lăng Dục Vĩ nhìn thấy cô chảy máu, nhất thời cũng quên mụcđích tiến vào phòng của chính mình , vội vàng từ ngăn tủ khác lấy ra hộp sơ cứu, đem tay cô bôi thuốc cầm máu.
Hàn Thấmcúi đầu, nhìn ngón tay thon dài của hắn ở trên tay trắng nõn của cô vuốt ve, mộtloại cảm giác như được bảo hộ an toàn tự nhiên sinh ra, cái cảm giác đau đều đãquên mất.
-“Mẹhôm nay nói cái gì với cô?”Bởi vì cảm thấy không khí trầm mặc có chút xa lạ, cũng vì quá xấu hổ, Lăng DụcVĩ một bên thay cô bôi thuốc, một bên mở miệng nói.
-“Khôngphải tại tôi sao?”Cô cười khổ.“Ở nhà thời gian quá ít, lại không biết chồng mình đi nơi nào……”
Quảnhiên. Hắn quan tâm nói:“Mẹ nói, cô chỉ cần nghe một chút. Bà ấy luôn luônthích giáo huấn, sẽ không thật sự đối với cô hà khắc hoặc ngược đãi.”
-“Tôibiết. Bất quá tôi cảm thấy bà nói có chút đạo lý, hành tung của chồng, người vợkhông hề hay biết tựa hồ thật sự có chút khoa trương. Dục Vĩ……” Cô đột nhiên nhìn thẳng vào hắn,ánh mắt mang theo thỉnh cầu.“Về sau mặc kệ đi nơi nào, anh nguyện ý nói chotôi biết được chứ?”
Cảm nhậnđược sự ôn nhu của cô, Lăng Dục Vĩ vẫn không nhìn cô, tay ngừng động tác, tránhnặng tìm nhẹ nói:“Điều này có vẻ không quan trọng.”
-“Coinhư là tôi thỉnh cầu anh được chứ? Tôi không nghĩ mỗi ngày đều bị mẹ truy vấnchuyện như thế này, lại luôn trả lời không được.” Và quan trọng yếu là, cô khônghy vọng hai người vĩnh viễn giống như hai người người xa lạ , chuyện lần này cólẽ là một cái cơ hội, làm cho cô có thể cùng hắn có chút thời gian tiếp xúc.
Nhưngmà hắn không muốn đối mặt với thức tế, nhìn vẻ mặt hòa nhã của cô, hắn căn bảnphân không rõ là thật tâm hay là giả ý. Nhưng khi nàng mỗi lần tiếp cận hắn, hắnchỉ có thể lại lần nữa dùng ngôn từ không tốt để ngụy trang chính mình.“Đủ!Đầu tiên là tiền tài, hiện tại là chỗ đi, cô liền nghĩ như vậy muốn khống chếtôi sao?”
Lại mộtlần nữa , Hàn Thấm lại lần nữa bị hắn đâm bị thương. Hắn có thể không tín nhiệmcô, nhưng không cần lại nhiều hơn làm tổn thương cô.
Nhắm mắtlại, cô thật sâu thở dài .“Anh nhất định phải bén nhọn như vậy sao? Nếukhông muốn , nói thẳng ra là tốt rồi, tôi sẽ không bức anh, không cần nói lờicay nghiệt làm tổn thương người khác như vậy.”
Nhìn thấyvẻ mặt bi thương của cô, Lăng Dục Vĩ biết chính mình quá mức xúc động, không cẩnthận biến cô thành vật hy sinh cho tính bốc đồng của mình.
Nhưng lờigiải thích hắn khônng làm sao nói ra được, bởi vì hắn không nghĩ yếu thế trướccô, vì thế hắn không hề nhiều lời, đem tay cô cẩn thận băng bó thật tốt, sau đódời đi lực chú ý .“Băng bó tốt rồi. Cô vừa rồi đến tột cùng đang nhìn thứgì, sợ bị tôi phát hiện sao?”
-“Không……Không có gì a!”Đột nhiên nhảy đến đề tài này , cô có chút không được tự nhiên.
-“Phảikhông?” Hắn độtnhiên sét đánh không kịp bưng tai, lướt qua cô mở ra ngăn kéo bàn trang điểm,đem tờ giấy thấy trên cùng mở ra.
Hàn Thấmdưới tình thế cấp bách đi lên muốn giành lại, hai người tranh giành không cẩnthận té ngã lên giường.
-“Đừngnhìn!” Cô vớitay muốn cướp lại, nhưng sức lực yếu kém tranh không lại hắn. Cuối cùng, cô thấyhắn mở ra bức vẽ, chỉ có thể xuất ra đại truyệt chiêu, xoay người đè lên hắn,nhanh chóng hôn môi hắn.
Nụ hônnày như sét đánh chấn động mặt đất, mơ hồ nhanh chóng dấy lên kích thích tìnhnguyện từ hai người. Lăng Dục Vĩ đảo khách thành chủ hôn môi cô, bàn tay tongăn chận cái gáy của cô , như là đòi lại những ngày ngày thiếu hụt vừa qua,trong lòng càng sợ thế giới ngọt ngào này sẽ biến mất.
Hàn Thấmkhông dự đoán được hắn phản ứng kịch liệt như vậy , không tự chủ được chìm đắmnụ hôn nóng cháy của hắn. Loại này thân mật lại ấm áp cảm giác, làm cho cô đãquên địch ý cùng sự châm biếm cảu hắn, hai tay dần để lên lưng hắn, bản năngđáp lại hắn.
Cả haiđều nhất thời quên vì sao lại thành thế này, không biết qua bao lâu, nụ hôn chấmdứt, Hàn Thấm sâu kín nhìn thẳng hắn, thình lình chuyển mình, nghĩ muốn đoạt lạitờ giấy trong tay hắn.
Nhưngmà Lăng Dục Vĩ sớm đã có phòng bị, lập tức kéo tay cô ra sau.
Xoạc–
Bức vẽnhanh chóng bị xé thành hai mảnh, chính là một người cầm một đầu, một người ngừnggiành lại.
Hàn Thấmtựa như bị điểm huyệt, rốt cuộc không thể chuyển động, tâm cơ hồ bị xé ráchtheo tờ giấy. Bản phác họa này là sự an ủi duy nhất cho cô để duy trì tình yêucùng lòng dũng cảm, hắn vì sao muốn vạch trần, vì sao lại muốn phá hư !
Nước mắtmột giọt giọt rơi trên mặt Lăng Dục Vĩ , hắn mới giật mình thấy cô khóc.Từ trước tới nay, cho dù hắn dùng lời nói chanh chua công kích cô, cô cũngkhông bao giờ khóc, nhưng mà chính là chỉ xé một tờ giấy, lại làm cho cô đaulòng phát khóc, hắn thật sự không biết tờ giấy này đối với cô trọng yếu như vậy.
Phản ứngkiệt liệt của cô làm cho hắn hốt hoảng, hắn hối hận cũng dần dần tăng lên. Chỉthấy Hàn Thấm trừng mắt nhìn hắn sau một lúc lâu, từ trên tay hắn đem một nửa tờgiấy còn lại lấy đi, từ trên giường đứng dậy, ngoan tuyệt đem hai mảnh giấy vòlại, ném vào thùng rác.
Cô cầmlấy cặp tài liệu, rời đi phòng, không thèm liếc nhìn hắn một cái, mà Lăng DụcVĩ cho đến khi cô bỏ đi xa rồi, mới tiến tới thùng rác nhặt ra cục giấy votròn, thật cẩn thận mở ra.
Sau khithấy rõ mảnh giấy, hắn không biết phải nói gì. Tình yêu của cô, đã muốn biểu lộra, nhưng mà hắn lại dùng sự lỗ mãng cùng tự cho là đúng của chính mình , đemnó phá hư hầu như không còn.
-“ANghĩa, tôi nhanh muốn biết bản thân mình thật ra đang làm cái gì !”
Lăng DụcVĩ phiền chán cầm lấy tóc, kiểu tóc luôn kiểu cách bây giờ bị hắn vò thành hỗnđộn, nhưng hắn tựa hồ không phát hiện, chỉ một lòng phiền não tìm người kể khổ.
-“Tôinghĩ hận cô ấy, lại không có biện pháp hận ; Tôi nghĩ rời xa cô ấy, nhưng cứ đụngtới cô là lại không thể kiềm chế được……” Bi thảm là, đến bây giờ hắn vẫn nghĩ tới cảm giác tốt đẹpkhi cùng cô hôn môi .“Hiện tại bất quá là xé bức họa của cô, tôi nhưnglại cảm thấy chính mình là thiên đại đắc tội nhân…… Rõ ràng, rõ ràng đólà do tôi vẽ nha!”
-“Vậyngươi chỉ cần vẽ lại bức khác cho cô ấy không phải là được sao.” A Nghĩa xem bộ dáng này của hắn,chỉ cảm thấy hắn thật sự là gieo gió gặt bảo.“Cậu chính là không hạ xuống đượcmặt mũi’’ (Nee: ý bảo Hàn ca sĩ diện , tự cao quáđó mà =.=!). Ai, như vậy quả thực là lừa mình dối người, ngươi vì saokhông theo chân chính tâm ý của chính mình cùng cô ấy ở chung? Dù sao hai ngườiđều đã kết hôn, thử cố gắng ở chung không được sao?”
-“Chodù biết của cô ấy nhất cử nhất động đều là mang theo tâm cơ cùng tính kế?” Nghĩ đến từng bị lừa gạt, máunóng trong người hắn dần hồi phục .“Hơn nữa động cơ của cô ấy tiếpcận tôi , lại là vì lợi ích quyền thế. A Nghĩa, tôi thật sự thực mâu thuẫn,nghĩ muốn tiếp nhận cô ấy, nhưng lại đề phòng cô ấy, vì sao tình yêu lại vất vảnhư vậy ?”
-“ Haingười nên nói chuyện cùng nhau.” A Nghĩa nhất châm kiến huyết (một câu nóiđúng trọng tâm) chỉ ra trọng điểm, hết thảy đều là vì Lăng Dục Vĩ trốn tránh, mớilàm cho khúc mắc hai người càng lúc càng lớn.“Ít nhất hiện tại, trừ bỏ cô ấytừng giấu diếm với ngươi chuyện kia , tôi còn là nhìn chưa ra cô ấy đã làm chuyện gì quá đáng . Một người phụ nữ bình thường luôn hy vọng chồng mìnhlàm quan to chức lớn kiếm ra đồng tiền, nhưng cô ấy tựa hồ chưa từng cóbức bách hoặc yêu cầu cậu tiếp nhận xí nghiệp gia tộc khổng lồ , nếukhông cậu làm sao còn có thể như vậy tiêu dao làm nghệ thuật ngươi thích cùng sựnghiệp từ thiện ?”
“Có lẽ cô ấy chính là muốn chính mình độcchiếm quyền lực.” Hắn cảm thấy đây hoàn toàn có thể.
“Ngườianh em à, ngươi mới là người có quyền thừa kế, cô ấy cho dù có làm cả đời, xínghiệp Lăng Uy cũng sẽ không biến thành của cô ấy. Nếu cô ấy nguyện ý vận độngngươi vào công ty, đến lúc đó người bận rộn chính là ngươi, cô ấy có thể annhàn ngồi hưởng cuộc sống của một thiếu phu nhân, cớ sao cô ấy không làm? Chonên ta cảm thấy, cô ấy chịu vất vả công tác như vậy , nhất định còn có ý nghĩakhác .”
“Ýnghĩa gì?” Lăng Dục Vĩ tâm giống như bị kích động mạnh.
“Đứa ngốc!Còn có thể là vì ai chứ? Cô ấy trước khi vào cửa, cũng chỉ biết ngươi mà thôi,ngươi làm ơn dùng não cân nhắc suy nghĩ thử xem?” A Nghĩa thật muốn lấy búa gõlên đầu hắn .
Lăng DụcVĩ nghẹn lời, hắn cho tới bây giờ chưa bao giờ nghĩ tới phương diện này, mộtlòng liền đem cô biến thành người xấu, cho rằng cô vào công ty là muốn mưu quyền.Có lẽ đúng vậy, cô muốn có cảm giác thành tựu, nhưng lão ba hắn cũngkhông phải người chết, không có khả năng thật sự làm cho cô an toàn phát triển, mặt khác, công ty có một đống lời đàm tiếu phản đối cô , vậy cô sẵn sàng vấtvả làm việc, đến tột cùng là vì cái gì?
Càngsuy nghĩ nhiều, mồ hôi lạnh càng chảy ròng ròng, những âm mưu tính kế của cô,thật sự là do hắn tưởng ra sao?
“Quênđi, chính ngươi trở về từ từ nghĩ đi!” A Nghĩa lắc lắc đầu, đột nhiên xuất ra một túi văn kiện.“Đúng rồi, có chuyện muốn tìm ngươi hỗ trợ, về Cần Cần.”
“Cần Cần?”Lăng Dục Vĩ tiếp nhận túi văn kiện, đem bên trong gì đó lấy ra xem.
A nghĩachỉ vào trên tay hắn văn kiện giải thích,“Lần trước cô bé vẽ quả táo, ngươikhông phải gửi ra nước ngoài tham gia hội thi sao? Hiện tại thông báo đã dược gửitrở lại , mà lại còn là giải nhất! Chủ sự giải thưởng hy vọng Cần Cần đi nướcngoài nhận giải, hơn nữa nguyện ý cung cấp cho cô bé một khóa học nghệ thuật,làm cho cô bé có thể tiếp thu rộng hơn nữa về nghệ thuật.”
Lăng DụcVĩ nghe được mắt sáng lên.“Vậy thật tốt quá, ngươi không còn không nhanh chútđem chuyện này nói cho Cần Cần sao?”
“Tanói.” Hắn cười khổ lắc đầu.“Nhưng vấn đề đem cô bé đưa đi nước ngoài không phảiđơn giản như vậy.”
“Nóicũng đúng, hơn nữa cô bé mới chỉ là một tiểu cô nương, sống một mình ở nước ngoài……”
“Ngươinghĩ sai rồi, chuyện này đã được giải quyết, cô giáo dạy mỹ thuật ở trường sẵnsàng đi cùng cô bé, chăm sóc cuộc sống hàng ngày của cô bé, bởi vì cô giáo cũngmuốn ra nước ngoài du học, mà Cần Cần cũng rất vui vẻ.” A Nghĩa từ tập văn kiện, rút ra giấy tờ chứng minh.“Nhưng quan trọng nhất nguyên nhân là, nhà Cần Cầnthực nghèo, không đủ khả năng đưa cô bé ra nước ngoài học.”
“Như vậyrất đáng tiếc.” Lăng Dục Vĩ không khỏi lâm vào cảm giác bó tay. Tài năng của CầnCần là trăm năm khó gặp, khó có được cơ hội này, nói thế nào cũng thật khó bỏqua .
“Đây làtất cả những gì cần ngươi giúp đỡ.” A Nghĩa cầm tay hắn, thành khẩn nói:“Davy,quỹ hội Lăng Uy xí nghiệp các ngươi , không phải vẫn tài trợ phát triển nghệthuật sao? Có thể trao học bổng cái gì đó cho Cần Cần được không?”...


Phone: 01657595739 