Bất quá so với hiểu lầm lớn giữa vợ chồng bọn họ , cái nàyhiểu lầm nhỏ thật không trọng yếu. Có vẻ sau khi nói xong hai người kia cũngkhông để ý đến cô, tiếp tục xem tivi, hơn nữa mới vừa rồi bọn họ thái độ cùng lờinói, tràn ngập nhắc nhở cô, tại đây trong nhà này, cô là tứ cố vô thân.
Lăng gia, không ai giúp đỡ cô.
-“Chú Davy , quả táo của cháu vẽ đẹp lắm, xem có đẹp không?”
Cần Cần đem bức vẽ đưa tới trước mặt Lăng Dục Vĩ , lại pháthiện hắn hai mắt vô thần ngẩn người, không biết đang suy nghĩ cái gì.
-“Chán ghét! Chú cũng không để ý cháu!” Cô bé giận dỗi, bàntay nho nhỏ bắt lấy cánh tay hắn dùng sức lay động.
-“Cháu cũng vẽ tốt lắm! Cháu cũng vẽ tốt lắm!”
Một đám trẻ con đột nhiên nhao nhao lên, tranh nhau muốnLăng Dục Vĩ xem bọn chúng vẽ, đem Cần Cần đẩy qua bên cạnh, hại tiểu cô nương ủykhuất đến độ muốn khóc.
Tình huống này giống như đại quân tiếp cận làm Lăng Dục Vĩkinh động, thế này mới phát hiện là mình còn đang ở lớp học, bình thường, hắnhay tới khu tiểu học địa phương xa xôi, để dạy vẽ cho lũ trẻ có năng khiếu hộihọa yêu thích nghệ thuật, cũng bởi vậy hắn có rất nhiều bạn nhỏ kém hơn hắn mườituổi , ngay cả thầy giáo ở lớp học , cũng trở thành bạn thân của hắn.
-“Thật có lỗi, chú ngẩn người, không phát hiện mọi người vẽtốt lắm.” Hắn mỉm cười tiếp nhận mọi người giấy vẽ,“Chú mở ra xem nha! Có haykhông ở mặt trái viết tên nha? Nếu không đến lúc đó chú tưởng nhầm bức vẽ là củaCần Cần, chú đây mặc kệ nha!”
-“Có!” đám nhóc kêu lên, nhất là bị đụng đến bên cạnh Cần Cầnkêu lớn , sợ chính mình họa làm thật sự bị vương tiểu minh xử lý.
Giao xong, đám nhóc lập tức giải tán đi chơi đùa, chỉ còn cóCần Cần ở lại, đi tới bên cạnh Lăng Dục Vĩ .
-“Chú cháu vẽ là quả táo!” Vì là người thứ nhất nộp bài, bứcvẽ của cô bé ở ngay đầu tiên, tay nhỏ bé không ngừng khoa tay múa chân,“Trên quảtáo còn có con sâu lông, sâu lông được tô màu sắc rực rỡ, mặt trên có cầu vồngsẽ sáng lên, mặt trên cầu vồng có chim nhỏ bay tới bay lui , sâu lông trên thâncó những đốm đốm, còn có chân sâu lông , nhìn xem như một dãy phòng ở, màu củatáo đỏ là màu xanh nước biển……”
Lăng Dục Vĩ nhìn bức vẽ của cô bé, thập phần đánh giá cao việctáo bạo sử dụng màu sắc và sự sáng tạo của cô bé. Liền ngay cả người lớn như hắn,cũng không thể tưởng tượng sáng tạo được như thế, không khỏi vươn tay sờ sờ đầucủa cô bé.
-“Cần Cần vẽ thật tốt!” Hắn tự đáy lòng ca ngợi, tiểu cônương lại giống như không được khen ngợi , ngược lại nghiêng đầu buồn bực nhìnthẳng hắn.
-“Chú, chú hôm nay là lạ.” Cô bé nhanh mồm nhanh miệng tâm đắcnói ra quan sát của mình.“Quả nhiên cùng thầy A Nghĩa nói giống nhau.”
-“Thầy A Nghĩa nói cái gì?” .Hắn lơ đãng thuận miệng hỏi, mộtbên thưởng thức của nàng bức vẽ.
-“ Thầy A nghĩa nói, chú vừa mới cưới vợ, đánh mất đi mùaxuân.” Nói xong, cô vừa nghi hoặc hỏi:“Vì sao cưới vợ lại sẽ bỏ lỡ mùa xuân ?”
Lăng Dục Vĩ nghe rõ những gì Cần Cần nói , thiếu chút nữa lỡtay xé rách bức tranh.“ Không nên nghe thầy A Nghĩa giảng loạn! Loại giáo dụcnày của hắn thật là phá hủy cây non quốc gia.”
-“Vì sao chú bỏ lỡ mùa xuân lại là tàn phá cây non quốc gia?” Tiểu cô nương hiếu kỳ hỏi.
-“Bởi vì……” Thật muốn đâm đầu chết, hắn thừa nhận chính mình mới vừa rồi trongđầu quanh quẩn, tất cả đều là Hàn Thấm kia nữ nhân, nhưng hắn chính là phiềnlòng của cô tồn tại luôn quấy nhiễu suy nghĩ của hắn, cũng không phải theo nhưlời A Nghĩa cái gì tư xuân!
Đúng vậy, hắn đã sớm chặt đứt tình yêu đối với cô , thế nào còn có thể nhớ tớicô?
-“Cần Cần,” hắn chống đỡ không được , đành phải chuyển hướngđề tài,“Giúp chú tìm thầy A Nghĩa đến đây được không?”
-“Được!” Có thể giúp chú thích nhất phục vụ, tiểu cô nương tựnhiên là không thể từ chối.
Cô bé nhanh chóng chạy đến phòng học phía sau, kéo đến một cái béo mập, ngườiđàn ông trung niên mặt hiền hòa.
-“Thầy A nghĩa, chú tìm thầy!” Cần Cần lôi kéo hắn ngồi ởbên cạnh Lăng Dục Vĩ ,“Thầy, vì sao thầy nói chú ở bỏ lỡ mùa xuân ? Bây giờ làmùa hè nha! Còn có, chú nói thầy tàn phá…… Cái gì cây non, đó là có ý tứ gì?”
Cái này làm hai cái người lớn đều ngây ngẩn cả người, sau mộtlúc, đều là lắc đầu rồi cười khổ. A Nghĩa vội vàng cầm mấy viên kẹo cho Cần Cần, đem cô bé đuổi tới một bên.
-“Cậu lại như vậy ‘Hủy nhân không biết mỏi mệt’ , tôi thật lo lắng người chủtương lai quốc gia chúng ta .” Lăng Dục Vĩ không khỏi bắt đầu chế nhạo bạn tốt.
-“Ai biết sẽ bị cô bé nghe được? Cậu có thấy mấy đứa nhócnày sau khi tôi dạy bảo, cùng khỉ con giống nhau sao ?” A Nghĩa cười to sau tòmò hỏi:“Sau đám cưới! Cậu với thê tử của cậu ở chung như thế nào?”
Bởi vì hắn chính là thầy giáo đơn thuần , cá tính hào sảngtrọng nghĩa khí, lại cơ hồ là ẩn cư ở trong núi cả ngày cùng tiểu bằng hữu làmbạn, bởi vậy Lăng Dục Vĩ thực yên tâm mà đem chính mình bí mật nói cho hắn, baohàm cùng quá khứ với Hàn Thấm .
-“Cô ấy tựa hồ bị ba tôi bắt ép đến công ty đi làm, cho nênchúng ta hai người không thường gắp mặt, cũng cơ hồ chưa nói quá một câu.” LăngDục Vĩ làm bộ như không cần nhún vai.
-“Tôi thấy……” A Nghĩa nheo lại mắt,“Là cậu tên này xấu tínhcố ý không cùng người ta nói chuyện đi?”
-“Tôi không phủ nhận.” Bởi vì đối với cô cảm giác lại vừayêu vừa hận, hắn chỉ có thể làm như không thấy.
-“Tôi nói cậu cũng thật là người kỳ quái, nếu còn thích cô ấy,sẽ cấp cho nhau một lần cơ hội! Vợ chồng là muốn sống cả đời, cậu chẳng lẽ muốnnhư vậy cùng cô ấy lâm vào bế tắc?” Đối với sự ngoan cố của hắn, A Nghĩa chỉ cóthể lắc đầu.
-“Nhưng là tôi không thể tha thứ sự lừa gạt của cô ấy cùngtâm cơ.” Hơn nữa cô ấy hiện tại chính thức vào Lăng Uy xí nghiệp công tác, lại ứngvới tâm kế cô ấy từng thừa nhận , tự nhiên hắn không thể chấp nhận.
A Nghĩa trầm ngâm một chút, đột nhiên hỏi:“Cậu cảm thấy cô ấyđẹp sao?”
-“Không cần hoài nghi xinh đẹp.” Chính là ai biết xinh đẹp bềngoài, đúng lại là thứ người đầy gai.
-“Vậy, cá tính cô ấy được không?”
-“Nếu cô ấy phía trước không phải là diễn trò……” Nhìn ANghĩa một mực mướn hắn thành thực bày tỏ, Lăng Dục Vĩ nhếch miệng, đành phảitheo tình hình thực tế nói:“Như vậy của cô ấy cá tính quyết đoán kiên cường, cóchủ kiến cũng không bảo thủ, hẳn là xem như khá tốt.”
-“ừ…… Cùng cậu chơi thân sao?”
-“Sau hôn lễ chúng ta chưa từng nói một câu, còn lúc trướcchúng ta không có gì giấu nhau.”
Hỏi xong trọng điểm, A Nghĩa khơi nhướn lông mày, thực không cho là đúng.“Chonên cậu đối với cô ấy đánh giá rất cao, người như vậy bỏ lỡ không phải thựcđáng tiếc sao? Các cậu hiện tại bất quá là giữa nhau còn tồn tại hiểu lầm, hiểulầm giải tỏa không phải tốt lắm sao?”
Lăng Dục Vĩ tức giận bĩu môi.“Nhưng là hiện tại tôi căn bảnkhông nghĩ cùng cô ấy có cái gì tiếp xúc.”
Hắn không dám thừa nhận chính mình sợ lại yêu cô, cũng khôngnghĩ muốn thỏa mãn ý của cô, làm cho cô đạp qua đầu hắn ở Lăng gia cùng Lăng Uyxí nghiệp muốn làm gì thì làm, vạn nhất tiếp sau đó lại càng nhiều lừa gạt , hắnkhông hiểu được chính mình còn có thể thừa nhận được bao nhiêu.
-“Cậu lại muốn tiếp tục trốn tránh!” Chỉ cần liếc mắt mộtcái, A Nghĩa chỉ biết hắn suy nghĩ cái gì. Yêu càng sâu lại càng sợ hãi, bạn tốtđã sớm không thể tự cứu vãn, chính là [trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường">thấy không rõ lắm.“Davy, hãy để tôi khuyên cậu một câu, chuyện nên đối mặt sớmhay muộn cũng phải đối mặt, không cần chờ đến sự tình không thể vãn hồi, thươngtổn đã muốn quá sâu, đến lúc đó cậu nghĩ hối hận cũng đã muộn.”
Đây là ngày thứ mười ba ở Lăng Uy xí nghiệp công tác .
Hàn Thấm cầm một đống văn kiện đi qua văn phòng, viên côngthấy cô, nhiều lắm chính là gật đầu khách sáo, có nịnh nọt chút thì kêu nàng mộttiếng phó tổng, đại đa số là sau khi cô đi , bắt đầu cúi đầu khe khẽ nói nhỏ,chỉ trỏ.
Cô hiểu được bọn họ đang nói cái gì. Mới vào cửa được vàingày, Lăng Phú Quý nghe xong những việc cô từng trải qua, liền cho cô vị tríphó tổng giám đốc Lăng Uy xí nghiệp ,lại là đại tiểu thư Hàn thị xí nghiệp đốiđịch của công ty , bởi vậy, mười người thì có đến tám viên công đều cho rằng côrắp tâm bất lương, khẳng định là tới đánh cắp cơ mật hay là là tới làm nộigián.
Ở trong phòng phó tổng ngồi vào chỗ của mình, cô đã muốnchính mình đừng đi để ý những người đó, nhưng trước khi mà vào công ty, LăngPhú Quý đối với cô một phen lời nói thấm thía , trong lời nói như là cảnh cáo ,xoay vòng trong tâm trí cô –
-“Nói thực ra, Hàn thị xí nghiệp muốn ta nguồn lực , tôinguyên tưởng rằng gả vào sẽ là Hàn Ngữ, cô ta đơn thuần dễ khống chế, khả nănghiệp trợ tôi đạt tới mục đích, nhưng khi tôi biết tân nương thay đổi người màkhông có ngăn trở, là vì tôi biết cô có tài. Hàn thị xí nghiệp thiếu cô, sẽnhanh suy yếu, nếu tôi có thể trọng dụng cô, như vậy Lăng Uy xí nghiệp sẽ cónhiều thêm một cái người lãnh đạo mới, có thể thay thế được Dục Vĩ đối với buônbán không có hứng thú . Hàn Thấm, cô nguyện ý vào công ty giúp tôi chứ?”
Ngay lúc đó cô thực hiểu được, này cũng không phải phải côngty giao cho cô kế thừa, mà là muốn cô hỗ trợ trông coi gia nghiệp, thẳng đến đờithứ ba tiếp quản. Nhưng mà căn cứ vào tình yêu đối với Lăng Dục Vĩ cùng đối vớichính mình tự tin năng lực , càng căn cứ vào khi Hàn thị xí nghiệp bị áp chếkhông cam lòng, dứt khoát kiên quyết đáp ứng Lăng Phú Quý.
Tuy rằng bất đắc dĩ, cô cũng không chịu thua, kiên trì dùngchính mình năng lực cùng trí tuệ vượt qua hết thảy việc này, chứng minh cô mộtmình cũng có thể chống đỡ được rất tốt Lăng Uy xí nghiệp, cho nên quá trình chỉcó thể nói gian khổ vô cùng.
Cho dù lời nói của Lăng Phú Quý vẫn giống như tòa đại sơn, nặngnề đặt ở trong lòng cô, nhưng đồng dạng cũng là một loại trợ lực, làm cho cô cóthể có hiệu suất tập trung chú ý công sự, đối mặt với lực cản.
Bình tĩnh xem qua tất cả tư liệu có liên quan tới Lăng Uy ,Hàn Thấm càng xem trong lòng càng sợ hãi.
-“Nguyên lai…… Lăng Dục Vĩ được làm việc này, được tổ chức đấugiá , triển lãm cùng bán hàng từ thiện, làm mục đích từ thiện lớn…… Thật khôngnghĩ đến tác phẩm hắn có thể bán ra với mức giá cao như vậy!” Cô xem lại địnhgiá bán đấu giá, lại đối chiếu với hạng mục chi tiêu, rõ ràng phát hiện có chỗkỳ quái.“Vì sao các khoản thu chi của quỹ lại không hợp nhau? Cái kia không phùhợp đi nơi nào?”
Cô nhanh chóng ấn máy tính, quả nhiên thiếu hụt rất nhiều,này đại biểu cho tiền đến trên tay Lăng Dục Vĩ cuối cùng , chỉ còn một nửa sốtiền bán đấu giá.
Trái lo phải nghĩ, cô hơi do dự cầm lấy điện thoại, gọi chongười chồng kết hôn đã ba mươi vài ngày nhưng lại nói nói không vượt qua mườicâu kia.
Điện thoại chuyển được, nghe thanh âm đáp ứng của hắn, cô độtnhiên nói không nên lời. Bình thường gặp mặt, hai người cũng chỉ có lời nói lạnhnhạt, chưa từng nói chuyện qua điện thoại, âm điệu của hắn mới có thể nhu hòanhư thế, làm cho cô yên lặng nghĩ đến hai người vẫn là cảm tình thật sâu, thậtkhông muốn phá vỡ không khí thế này.
-“Em là Hàn Thấm.” Cô báo tên mình , vẫn là phải đối mặt vớithực tế....


Phone: 01657595739 