Bởi vì nàng thương hắn, thật sự muốn cùng hắn ở một chổ, cho nên biết rõ hắn không thương nàng, không thích hôn nhân này, nhưng nàng vẫn vì tâm tư chính mình mà đáp ứng hôn sự, sau đó nghĩ chỉ cần cố gắng, thậm chí không tiếc sắc dụ hắn, hắn sẽ yêu thương nàng.
Lúc mới bắt đầu, tuy rằng Tĩnh Dương ca thủy chung đối với nàng lạnh lùng, nhưng nàng chưa từng hối hận, bởi vì nàng chỉ cần ở bên cạnh hắn là đủ rồi. Nhưng là mới vừa rồi Tĩnh Dương ca ở trong công ty, nàng hối hận, hối hận gả cho hắn, bởi vì nàng không biết chính mình lại gây cho hắn thống khổ lớn như vậy. Nàng không trách hắn tức giận, không trách hắn nói ra những lời làm cho nàng tan nát cõi lòng, thật sự không trách hắn. Nước mắt lại lần nữa lã chã rơi xuống, Hết thảy đều là nàng sai …… Có biện pháp nào có thể bù lại sao?
Hà Nhược Hinh hai tay che mặt. Nàng duy nhất chỉ nghĩ đến biện pháp có thể làm cho Tĩnh Dương ca không còn thống khổ, thì phải là thả hắn ra, cứ nghĩ đến cả đời này không thể nhìn thấy hắn, nhưng là nàng không muốn nhìn thấy hắn thống khổ như vậy.
Thả hắn đi!
Nếu cứ như vậy, nàng thật sự sợ Tĩnh Dương ca có thể sẽ nổi điên như lời Tử Dương nói, tựa như ngày đó bà nội té xỉu, Tĩnh Dương ca cũng đột nhiên tức giận, hắn là không phải cảm xúc đi xuống sao?
Nghĩ đến chính mình gây cho hắn áp lực lớn như vậy, nàng liền cảm thấy rất khó chịu.
Chính là …..
Nàng không nghĩ đến muốn buông hắn ra, nàng còn muốn cố gắng lần nữa, không nghĩ nhanh như vậy buông tha, bởi vì nàng thật sự rất thương hắn, thật sự hi vọng vĩnh viễn có thể ở bên người hắn.
Hơn nữa nếu hai người rời đi, nàng biết bọn họ sẽ không còn giống như trước kia đại ca ca yêu thương tiểu muội muội, hắn có thể muốn không bao giờ gặp lại nàng.
“Tĩnh Dương ca, ta nên làm gì bây giờ?”
Chương 7
Hơn mười giờ tối, Lục Tĩnh Dương đi vào một câu lạc bộ cao cấp, đây là nơi hắn thường lui tới, hắn chọn một phòng VIP, những khi hắn muốn uống rượu, thường không thích bị kẻ khác quấy nhiễu.
Cả ngày hôm nay hắn cơ hồ không thể chuyên tâm làm được việc gì, tất cả đều vì chuyện đã phát sinh sáng nay.
Hắn chưa từng không khống chế được mình như thế, cau mày, hắn uống rượu.
Sắc dụ? Cái tiểu nữ nhân kia cư nhiên ngay cả cái laọi sự tình này cũng dám làm ra, nàng rốt cuộc còn làm những chuyện gì mà hắn không biết, rốt cuộc nàng còn lừa gạt hắn cái gì nữa? Vì sao nàng lại hoàn toàn không giống như trước kia, hoàn toàn làm cho hắn không thể nắm bắt được, trước kia ngay cả nụ cười của nàng hắn cũng có thể nắm bắt trong tay….
Nghĩ đến khi ở trên nguời nàng đạt được thoả mãn, hắn thậm chí từng nghĩ tới cứ như vậy thuậ theo tự nhiên, không ngờ rằng sau lưng lại có quỷ kế, hơn nữa là nàng cùng người khác nghĩ cách điều khiển hắn, cái loại cảm giác này thật là siêu khó chịu!
Nàng không phải nói thực yêu thương hắn sao? Vậy vì sao nàng lại hết lần này đến lần khác lừa gạt hắn? Hắn còn nhớ khi cùng nàng đạt tới cao trào, vẻ mặt nàng thoả mãn kêu tên hắn, kia rốt cuộc là thật tâm hay vẫn là cố ý giả vờ?
Hiện tại hắn thực sự càng lúc càng không hiểu nàng, trước kia chẳng phải nàng luôn ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, mặc kệ hắn nói gì nàng cũng đều mỉm cười gật đầu sao? Vì sao nàng lại muốn đem quan hệ của hai người làm đến mức này, bây giờ bảo hắn về sau đối đãi nàng như thế nào đây?
Lúc này có phục vụ của câu lạc bộ gõ cửa, nói hắn có khách, là An Kì Kì. (Chys: Ta ghét con mụ nỳ)
“Tĩnh Dương, đã lâu không gặp, em vừa thấy anh một mình vào câu lạc bộ, muốn cùng ah nói chuyện một chút có thể chứ?”
“Ngồi đi.” Mọi người dù sao cũng vẫn là bằng hữu, nói chuyện không sao cả.
“Cám ơn.” Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn.
An Kì Kì vừa nhìn thấy Lục Tĩnh Dương mới bước vào câu lạc bộ, thế mà trên bàn rượu đã uống đến nửa chai. Khi hai người kết giao, nàng nhớ rõ hắn cũng không có thích uống rượu, xem ra hôm nay hắn tâm tình thật không tốt.
Lúc trước khi hắn nói chia tay với nàng, nàng lập tức đáp ứng hơn nữa lập tức chạy lấy người, không phải bởi vì nàng cá tính tiêu sái, mà là nàng biết rõ nam nhân một khi đã mất đi hứng thú với nữ nhân, mặc kệ nàng có đau khổ cầu xin hoặc quấn quýt không buông như thế nào đi nữa, nam nhân cũng sẽ không bao giờ quay đầu, đặc biệt là Lục Tĩnh Dương giống lại nam nhân cao cao tại thượng như vậy.
Bởi vậy nàng lựa chọn đáp ứng rời đi, không phá hư quan hệ hữu hảo của hai người trong lúc đó, nếu không giờ phút này chắc hẳn nàng không thể ngồi bên người hắn như vậy, không phải sao? Cái gọi là nhiều kẻ thù không bằng nhiều bằng hữu, nàng làm mô đen (Min: cái này là model ạ, nhưng bản convert nó để như vậy) nhiều năm qua đã hiểu rất rõ.
“HIện giờ nhìn anh có vẻ tâm tình không tốt, là vì việc công hay việc tư?”
Lục Tĩnh Dương không trả lời, laạ tự mình nâng chén rượu lên uống sạch.
Không trảlời thì chính là việc tư, bất quá, nàng sẽ không tiếp tục truy vân, nam nhân một khi không muốn trả lời thì cũng sẽ không muốn tiếp tục bị hỏi lại, xem ra gần đây giới truyền thông đưa tin tình trạng hôn nhân của hắn không tốt có thể là sự thật, nghe nói lúc trước là hắn bị ép buộc nên mới phải cưới Hà Nhược Hinh, bởi vì chính hắn làm cho mắt nàng bị mù.
Tuy rằng chính mình cũng từng một lần mơ tưởng trở thành hu nhân tổng giám đốc Hoa Tín, thậm chí cũng cố ý tung tin đồn cho giới truyền thông, hy vọng như vậy sẽ đem tình cảm lưu luyến giữa hai người tiến thêm một bậc, nhưng sự việc lại bất đắc dĩ không như mong muốn, vốn nàng cũng đã định buông tha hắn, nhưng bất quá hôn nay tình cờ gặp lại Lục Tĩnh Dương, nàng lại phát hiện chính mình đối với bề ngoài xuất sắc của người đàn ông này vẫn vô cùng mê luyến. (Min: đại sắc nữ lại mê tiền a…)
Thấy hắn muốn rót rượu, An Kì Kì liền chủ động phục vụ hắn. “Để em giúp anh.”
“Cảm ơn”. Lục Tĩnh Dương nhìn nàng, nữ nhân này đã từng làm cho hắn thấy thưởng thức, nàng vẫn xinh đẹp như trước, gợi cảm lại hào phóng, cùng nàng ở một chỗ cảm giác không sai, nhưng bất quá lại như thiếu cái gì. (Min: cái đấy gọi là tính yêu a…)
Là kích tình sao? Không, nàng là một người phụ nữ vô cùng nhiệt tình, ở trên giưưòng cũng như vậy, nhưng là hắn cũng không phải là một nam nhân trọng dục 0 như vậy, hai người trong lúc tình ái phát tiết dục vọng chỉ đơn thuần là để hưởng lạc, bởi vậy trong khi kết giao số lần hoan ái cũng không nhiều, cảm giác hoàn toàn không bì được một nửa so với lúc hắn ôm Nhược Hinh.
Đột nhiên hắn chợt hiểu được một điều, khi hắn ôm Nhược Hinh, hoàn toàn không phải là vì muốn phát tiết dục vọng, mà là bởi vì hứn muốn ôm nàng, phát ra từ nột tâm khát vọng nàng, cũng chính bởi vị nên làm cho hắn thường quấn quít lấy nàng, nhớ tới mỗi khi nàng đạt tới cao trào khóc ngâm, bộ dáng kia thật là vừa làm cho người ta đau lòng lại làm cho hắn càng muốn khi dễ nàng, mà hắn cũng thường làm như vậy….. 0
Mắt hắn khẽ hạ xuống, tự mình nhớ lại. Hắn nghĩ đến là nàng thật sự yêu thương hắn, nên mới đem chính mình hoàn toàn cho hắn, kết quả lại không nghĩ tới đó chỉ là mưu kế, hiện tại bây giờ hắn không thể xác định, khi hắn ôm nàng cùng nhau trầm mê, liệu có phải hay không là nàng cố ý phối hopự hắn diễn xuất?
Sắc dụ, thật là một kế sách rất kém cỏi nhưng lại vô cùng đả thương người.
An Kì Kì không biết Lục Tĩnh Dương đang suy nghĩ cái gì. Vừa mới rồi hắn nhìn nàng một hồi lâu, hiện tại laạ cúi đầu không nói câu nào, hắn rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì? Bất quá hắn vừa rồi thật sự là có nhìn nàng. (Min: pà lại ăn dưa bở chăng???)
Lại thay hắn rót một chén rượu, nàng nâng chén lên đưa cho hắn,, dáng người khêu gợi lợi dụng lúc đó dựa vào hắn, “Tâm tình của anh hiện giờ thoạt nhìn thực sự không tốt, có cần người bạn gái cũ này an ủi một chút không?”
An Kì Kì nàng cũng là một người mẫu rất nổi tiếng, nếu là trước kia nàng tuyệt đối sẽ không bao giờ ở chung một chỗ với một người đàn ông đã kết hôn, việc đó dù sao cũng làm hỏng giá thị trường của chính mình (Min: cái “giá thị trường” kia là nguyên văn nha…), nhưng nếu đối tượg là Lục Tĩnh Dương, như vậy nàng nguyện ý, bởi vì hắn là người đàn ông làm cho mọi người phụ nữ ở bên hắn đều lâm vào mê muội.
Thấy thái độ của Lục Tĩnh Dương khi nàng sát lại gần không có phản đối, dường như là ngầm đồng ý đề nghị của nàng, bơi vậy An Kì Kì thật lớn mật ngồi lên đùi hắn, lấy tay nhẹ nâng khuôn mặ anh tuấn lên, hôn lên bạc môi thoạt nhìn thập phần khêu gợi kia. Nàng sẽ làm cho hắn nhớ lại những nhiệt tình khi bọn họ ở cùng chỗ trước kia …..
Lục Tĩnh Dương bị động nhận An Kì Kì chủ động hiến hôn, nụ hôn của nàng luôn luôn phi thường nhiệt tình, đột nhiên, hắn nhớ tới tiểu nữ nhân kia chưa từng chủ động hôn hắn. Rốt cuộc phản ứng của nàng là thật, hay chỉ là phối hợp cho hắn được thoả mãn? (Min: càng ngày ta càng thấy cái suy luận của anh nó… chẳng liên quan…)
“Dương?” (Dê =">">) An Kì Kì dừng lại. Hắn thế nhưng đối với nụ hôn của nàng một chút phản ứng cũng không có?
Trước kia cho dù hắn có lạnh lùng như thế nào, nhưng chưa bao giờ đến mức là đối với sự câu dẫn của nàng hòn toàn không có chút phản ứng.
Lục Tĩnh Dương ôm lấy thắt lưng của nàng, đem cả người nàng chuyển qua một bên ngồi xuống, sau đó đứng lên.
“Kì Kì, căn phòng này hôm nay ta đã bao trọn, ngươi có thể tiếp tục sử dụng, mọi tiêu phí của ngươi ở đây đêm nay đều tính ở ta, ta hôm nay một chết đi, đi trước.” (Min: chẹp chẹp, phản ứng không có tức giận hay bực bội nhưng những anh khác nha… Nhưng cũng được, như thế này nghĩa là hoàn toàn không để tâm đến việc vừa xảy ra… hehe)
Hắn cũng không quay đầu lại đi ra khỏi phòng.
**********
“Tĩnh Dương ca, anh đã trở lại.”
Nghe thấy tiếng mở cửa, Hà Nhược Hinh đang ngồi ở ghế sô pha đứng lên.
Nàng hiện giờ chỉ nhìn thấy hình ảnh trước mắt thật mơ hồ. Nàng luôn luôn ngồi ở đây chờ Tĩnh Dương ca trở về, nàng nghĩ tới, nàng sẽ cố gắng một lần nữa, không nghĩ nhanh buông tay, bởi vậy nàng tính giải thích với hắn, nàng sẽ không lại chọc tức hắn, nàng sẽ ngoan ngoan nghe lời, hắn không cần nàng lấy giúp văn kiên, nàng sẽ không cầm.
Lục Tĩnh Dương nhìn nàng, không nói gì, đã có điểm say đi tới một bên sô pha không có người ngồi ngồi xuống.
Hà Nhược Hinh ngửi thấy vị rượu nồng đậm. “Tĩnh Dương ca, anh uống rượu sao? Em đi lấy giúp anh một ly trà, tối hôm nay Lí tẩu đã sớm nghỉ ngơi rồi.” Đêm nay là sinh nhât của cháu nội Lí tẩu, nàng đã cho Lí tẩu ở đó một đêm rồi trở về, dù sao hiện tại ánh mắt của nàng cũng không phải là hoàn toàn không thể nhìn thấy.
“Không cần.”
“Không sao, em …” Hà Nhược Hinh đột nhiên lảo đảo một cái, cả người nàng ngã xuống người Lục Tĩnh Dương đang ngồi ở ghế sô pha, mà hắn lại thuận tay ôm lấy nàng.
“Nhu thế nao, ta vừa mới về một hồi, ngươi liền lập tức muốn sắc dụ ta sao?” Hắn trong lời lời nói có nửa là châm chọc nói.
“Không phải, là em không cẩn thận nên mới…” Hà Nhược Hinh đang nói, không ngờ ngược lại lại bị kéo lên về phía trước, làm cho nàng cả người ngã ngồi trên người hắn.
Lục Tĩnh Dương một tay vây quanh khoá trụ thắt lưng nàng, làm cho nàng khồn thể đứa dậy, tay kia lại chế trụ cằmg nàng, đem gương mặt nhỏ bé tinh xảo hwongs lên nhìn thẳng vào mình. “Ta rất ngạc nhiên, không hiểu khi ngươi ở dưới thân ta dùng sức vặn vẹo thân thể, thở gấ rên tỉ, rốt cuộc thời điểm nào là thật, thời điểm nào là giả, hay là toàn độ đều là giả, đều chỉ là diễn trò?”...

Phone: 01657595739 
