Ring ring
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cạm Bẫy Của Ái Thê

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3462
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cạm Bẫy Của Ái Thê
O0O O0O O0O
“Buổi sáng trước khi đi, ta đem một phần văn kiện để trên bàn, ta hiện tại đang cần gấp, bảo Lí tẩu lập tức đem đến công ty cho ta.” Lục Tĩnh Dương nói qua điện thoại.
Hà Nhược Hinh sau khi treo điện thoại lên. Nhưng mà Lí tẩu vừa mới ra ngoài mua đồ ăn, sẽ không trở về nhanh như vậy, hắn đang rất cần văn kiện kia sao?
Ánh mắt của nàng không phải hoàn toàn không nhìn thấy, hiện tại nàng đã có thể nhìn thấy sự vật trước mắt, nhưng hình ảnh vẫn là mơ hồ không rõ, nhưng ít ra nàng không hoàn toàn không có hướng cảm.
Hà Nhược Hinh quyết định chính mình đem văn kiện đưa đến công ty.
Cầm lấy văn kiện trên bàn, nàng đi ra cửa, thỉnh bảo vệ dưới lầu giúp nàng gọi tắc xi, rất nhanh đi đến công ty điện tử Hoa Tín.
Đến nơi, nàng xuống xe không cẩn thận, ngã ra ngoài, làm cho lái xe tắc xi hoảng sợ giúp nàng ra ngoài.
“Ngươi bị thương.”
“Không sao.” Nàng cảm thấy cánh tay có chút đau đớn, nhưng nàng nhịn đau cầm lấy văn kiện đi vào. Nhân viên lầu một biết nàng là phu nhân tổng giám đốc, lập tức giúp nàng đáp thang máy lên lầu tìm Lục Tĩnh Dương.
Vừa đi ra khỏi thang máy, lập tức truyền đến thanh âm của Lục Tĩnh Dương: “Lí tẩu như thế nào lại chậm như vậy, lâu như vậy mới đến.”
“Tĩnh Dương ca, văn kiện ở trong này.”
Lục Tĩnh Dương quay đầu nhìn thấy Nhược Hinh cầm văn kiện đi đến công ty, nhất thời khiếp sợ không thôi, đặc biệt nhìn thấy cánh tay nàng bị thương, đầu gối đều đổ máu.
“Trời ơi! Nhược Hinh, ngươi bị thương.” Lục Tĩnh Dương lo lắng tiến lên đỡ lấy nàng, nhân viên lầu một lại đáp thang máy đi xuống.
“Ta không sao, văn kiện đây.”
Nhìn đầu gối của nàng không ngừng chảy máu, Lục Tĩnh Dương tức giận: “Ngươi tới đây làm gì, ta không phải bảo Lí tẩu đưa đến sao?”
“Lí tẩu nàng đi ra ngoài mua đồ ăn.”
“Nàng không có ở đấy sao ngươi không nói a!” Hắn lại gầm nhẹ.
“Đại ca, Hà Nhược Hinh cũng là hảo tâm đem văn kiện đến cho ngươi, nàng đang bị thương, ngươi dữ như vậy làm gì?” Lục Tử Dương thấy đại ca của hắn có chút quá mức. (Min: đoạn nầy ta thông cảm, là lo quá nên tức giận thui…)
“Ta không có gọi nàng đem đến.”
Thấy đại ca mắng Hà Nhược Hinh, Lục Tử Dương cũng nhịn không được. Từ khi đại ca hắn kết hôn đến nay, thái độ đối với nàng rất kém. “Đại ca, ta biết ngươi là bị buộc kết hôn, nhưng đã kết hôn rồi, chẳng lẽ ngươi muốn như vậy cả đời sao?”
“Việc này không cần ngươi quản!” Hiện tại nàng là giúp hắn đem văn kiện đến công ty, hắn không hiểu đệ đệ làm sao nói đến chuyện kết hôn của bọn họ.
Lục Tĩnh Dương tức giận nhìn người bị thương, Nàng rốt cuộc có biết hay không là nàng không nhìn thấy, một mình đón tắc xi ra ngoài không phải là chuyện rất nguy hiểm sao? Đặc biệt hiện tại có rất nhiều người xấu, nha đầu kia vốn không có ý thức về nguy hiểm.
“Đại ca, ngươi đã kết hơn hôn hai tháng, tính tình của ngươi càng ngày càng xấu?” Lục Tử Dương cảm thấy tính tình đại ca hắn quá tệ. “Ngươi hãy chấp nhận chuyện này đi, dù sao ngươi cũng đã bị sắc dụ thành công, cùng Nhược Hinh danh chính ngôn thuận trở thành vợ chồng thực sự, vì sao còn muốn kháng cự cuộc hôn nhân này?” Tiểu Mạnh có nói qua với hắn việc Nhươc Hinh sắc dụ đại ca hắn.
“Tử Dương …….” Hà Nhược Hinh nghe thấy nhất thời hoảng hốt không thôi.
“Sắc dụ?” Lục Tĩnh Dương tức giận tái mặt. “Lục Tử Dương, ngươi nói rõ cho ta.”
Nói thì nói! “Tiểu Mạnh muốn Nhược Hinh sắc dụ ngươi, dùng thân thể thỏa mãn ngươi. Cho ngươi ngoan ngoãn chấp nhận cuộc hôn nhân này, nghe nói ngươi một đêm đến vài lần, một khi đã như vậy, ngươi vì sao còn không thể ở cùng Nhược Hinh ở chung, vì sao luôn đối với nàng như vậy?” Đại ca hắn trước kia luôn hiểu rõ Nhược Hinh nhất.
Dùng thân thể sắc dụ hắn? Nàng không cam tâm tình nguyện để cho hắn ôm nàng, mà lá có mục đính? Lục Tĩnh Dương quả thực không thể tin vào tai mình. Khi bọn họ kích tình hoan ái, nàng là có dụng ý khác?
Hắn tức giận đến nói không ra lời. Nàng thậm chó còn rất đắc ý chạy tới nói với người khác hắn một đêm muốn nàng vài lần, nàng hoàn toàn sắc dụ thành công sao?
Lựa giận bừng lên, Lục Tĩnh Dương ngữ khí nghiêm khắc lại: “Dùng chuyện bị mù bức bách ta kết hôn, hiện tại lại dùng thân thể sắc dụ ta đón nhận chuyện hôn nhân này, Hà Nhược Hinh, ngươi rốt cuộc còn có quỷ kế gì, ngươi nói!”
Hà Nhược Hinh không nói gì, trên thực tế nàng không biết chính mình nên nói gì.
“Vì sao không nói lời nào, ngươi hiện tại đang tính kế gì?!”
“Đại ca, ngươi không cần nói quá mức như vậy, Nhược Hinh là người như thế nào ngươi không biết sao?” Nhược Hinh có bao nhiêu đơn thuần cùng thiện lương, đây là mọi người đều biết.
“Ta không biết, ta thật sự càng ngày càng không hiểu nàng.” Nàng đã không phải như trước kia hắn quen biết, không còn là tiểu nữ nhân hắn có thể nắm giữ, khoảng cách này, làm cho lữa giận trong lòng hắn càng mãnh liệt hơn.
“Đại ca, ngươi rõ ràng là yêu Nhược Hinh, bằng không ngươi sẽ không ôm nàng, ngươi không cần thương tổn nàng như vậy.”
“Ai nói ta yêu nàng?” Nghĩ đến thời điểm chính mình ôm nàng là do nàng tính kế, Lục Tĩnh Dương rốt cuộc không thể áp chết lửa giận, tính cả trận phiền chán, muốn phát tiết đi ra: “Ta vì sao buổi tối muốn nàng vài lần, đó là bởi vì ta đem nàng trở thành công cụ tiết dục.”
“Đại ca, ngươi nói quá mức rồi.” Hắn thấy Hà Nhược Hinh rất nhanh muốn khóc.
“Ta từ đầu đến cuối đều chán ghét cuộc hôn nhần này, ta tùy thời muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này!” Lục Tĩnh Dương rõ ràng muốn thấy khi hắn nói muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này, Hà Nhược Hinh trên mặt lộ ra vẻ khổ sở, không hiểu vì sao ngực hắn đột nhiên cứng lại.
Nhưng nàng quỷ kế đa đoan không đáng đồng tình!
Như lời Đỗ Lục Hằng nói, tâm hắn đã bị nàng ức chế, hắn không thể không để ý đến nàng, nhưng hắn chán ghét chính mình như vậy, càng chán ghét nôn nóng cùng khó chịu không thể thoát khỏi. Lục Tĩnh Dương đi qua lấy đi văn kiện trên tay nàng, cũng không quay đầu lại rời đi.
“Đại ca…..” Đại ca hắn thật sự điên rồi! “Nhược Hinh, ta nghĩ đại ca ta không phải là cố ý nói những lời này, hắn chỉ là nông nổi mà thôi.”
Hà Nhược Hinh không nói gì.
“Hắn bình thường không phải như thế, ta thấy hắn thật sự điên rồi.”
Hà Nhược Hinh về nhà, Lí tẩu hoàng sợ khi nhìn thấy nàng bị thương, nàng cười nói không có việc gì, tiếp theo liền trở về phòng nghĩ ngơi.
Mới vừa rồi Lục Tử Dương lái xe đưa nàng trở về nhà, đã đi đến phòng khám xử lí vết thương trước, hắn hi vọng nàng đừng để ý những lời đại ca hắn nói, nàng chỉ mỉm cười.
Vừa mới đi vào phòng, điện thoại liền vang lên, là mẹ nàng gọi.
“Bởi vì ngươi mấy ngày nay không có gọi cho mẹ, mẹ thực lo lắng cho ngươi.”
“Ta chỉ là đã quên, ta không sao.” Nàng quyết tâm không chịu nói, nói cho mẹ nàng tin tức tốt. “Mẹ, hôm kia ta đi bệnh viện là trị liệu, hiện tại ánh mắt của ta đã có thể thấy được, mặc dù có điểm mơ hồ, nhưng bác sĩ nói từ từ sẽ có chuyển biến tốt hơn. Rất nhanh ta sẽ có thể thấy được rồi.
Nghe được nữ nhi có thể thấy được, Thái Văn Quế ở trong điện thoại thật cao hứng. “Thật tốt quá, ta nghĩ gần nhất sẽ trở về Đài Loan thăm ngươi.”
Hà Nhược Hinh lập tức cự tuyệt việc mẹ trở về, bởi vì sợ nàng sẽ lo lắng hôn nhân của nàng. “Mẹ, ngươi không cần phải gấp gáp trở về Đài Loan, không lâu sau, ta sẽ bay đến Tân Gia Pha nhìn ngươi cùng cha.”
“Mẹ hy vọng ngày đó sẽ nhanh đến.”
“Rất nhanh cho nên ngươi không cần lo lắng cho ta.”
“Ánh mắt đã muốn không cần lo lắng, vậy còn ngươi, gần nhất cùng Tĩnh Dương như thế nào rồi?” Chuyện của nữ nhi cùng Tĩnh Dương đã được cải thiện, bọn họ đã ở cùng phóng, vậy hiện tại như thế nào?
Hà Nhược Hinh hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi trả lời: “Cũng giống như bình thường, không có chuyện gì đặc biệt.”
“Nhược Hinh, nếu ngươi thật sự không nghĩ đến mẹ đang lo lắng cho ngươi, liền thành thật nói với mẹ, có phải phát sinh chuyện gì hay không?” Thanh âm của nữ nhi có chút không bình thường. Nàng cũng chỉ có một đứa nhỏ là Nhược Hinh, nàng biết rõ ràng nư nhi không vui.
“Thật là, chuyện gì cũng không lừa được mẹ.”
“Vậy ngươi nhanh chút nói.”
“Kỳ thật, ta cùng Tĩnh Dương ca có chút hiểu lầm nho nhỏ, hiểu lầm kia ta cũng không nói, tóm lại là không có chuyện gì lớn.” Hà Nhược Hinh vẫn là không muốn mẹ nàng lo lắng. Những lời này của Tĩnh Dương ca, nàng nghe qua rất khó chịu, mẹ nàng nhất định càng khó chịu!
Ngay cả nói cũng không cùng mẹ nói, như vậy sẽ khiến nàng lo lắng? Có thể thấy được đây không phải là việc nhỏ.
Nhưng là nữ nhi không muốn nói, cho dù bức nàng, nàng cũng chỉ cười nói không việc gì. “Nhược Hinh, nếu không muốn ở lại Đài Loan, mẹ cùng cha tùy thời hoa nghênh ngươi trở về Tân Gia Pha sống cùng chúng ta, biết không?”
“Mẹ…..” Hà Nhược Hinh ẩm ướt đỏ mắt.
“Không cần việc gì cũng miễn cưỡng, cùng đừng làm cho chính mình quá khó khăn, biết không?” Thái Văn Quế chỉ có thể khuyên nữ nhi như vậy. Tuy nói rằng bà đã đáp ứng cuộc hôn nhân này, nhưng bà vẫn không muốn nữ nhi phải chịu thương tổn.
“Ta đã biết.” Hà Nhược Hinh vụng trộm lau đi nước mắt. “Ta đáp ứng mẹ, nếu ta cảm thấy quá mệt mỏi, ta sẽ đến Tân Gia Pha sống cùng các người.”
“Hảo.” Nàng hy vọng nữ nhi không vui giống như trong lời nói, ít nhất cũng có thể rời khỏi Đài Loan, đến Tân Gia Pha bắt đầu cuộc sống mới.
Treo điện thoại lên, Hà Nhược Hinh nằm ở trên giường. Nàng bị thương rất đau, nhưng vẫn còn kém hơn trong lòng nàng, nàng cảm thấy toàn bộ ngực đều đau.
Ai nói ta yêu nàng ….. Ta vì sao buổi tối muốn nàng vài lần, đó là bởi vì đem nàng trở thành công cụ tiết dục….. Ta từ đầu đến cuối đều chán ghét cuộc hôn nhân này, ta tùy thời đều muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này ……
Lời nói của Lục Tĩnh Dương cứ vang lên bên tai nàng, nước mắt của nàng cũng theo đó chảy xuống.
Qủa nhiên là không được, muốn dựa vào thân thể để Tĩnh Dương ca yêu nàng, cuối cùng vẫn là thất bại.
Nàng biết Tĩnh Dương ca không có thương nàng, cũng bởi vậy mỗi lần khi hắn ôm nàng, nàng mới cảm thấy khổ sở cùng trống rỗng, bởi vì đó không phải là điều nàng muốn, nàng hi vọng Tĩnh Dương ca bởi vì yêu nàng mà muốn ôm nàng.
Nhớ tới khi ở trên đường về, Tử Dương vẫn an ủi nàng, muốn nàng đừng nghĩ nhiều, nói đại ca hắn chỉ là nhất thời xúc động mới nói như vậy, bởi vì hắn bình thường không phải là người thô lỗ.
Tĩnh Dương ca bình thường là người như thế nào, chỉ sợ không có ai rõ hơn nàng, bởi vì nàng từ nhỏ ánh mắt đã nhìn hắn, trước đây ôn nhu gọi hắn là đại ca ca, sau khi lớn lên tắc trở nên anh tuấn thành thục, tự tin ồn trọng, cũng bởi vậy nàng đối với hắn mê luyến càng sâu, bởi vì mặc kệ khi nào xem Tĩnh Dương ca, hắn đều là có mắt mê người như vậy.
Nhưng Tĩnh Dương ca thay đổi khi nào? Vừa rồi tức giận rống giận như vậy, ngay cả nàng cũng giật mình, tuy rằng ánh mắt nàng không nhìn thấy, nhưng mà nàng biết, Tĩnh Dương ca tức giận trên mặt là biểu tình gì, chắc là rất khó coi, không hề tự tin mê người.
Tuy rằng lời nói của hắn làm cho nàng đau lòng vạn phần, nhưng nàng càng khổ sở là, là nàng đem hắn bức đến biến thành cá tính táo bạo, không thể không chế cảm xúc, ám lực của hắn đều đến từ nàng....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thương là mãi mãi
» Yêu em tự khi nào...
» XIN LỖI ! VÌ EM KHÔNG CÓ MÀNG TRINH ĐỂ TRAO CHO ANH
» Xin lỗi..Anh nghèo
» Xin lỗi, anh chỉ yêu vợ anh
1234...272829»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ