- Ách! Bạn gái của anh kìa . Cô lơ đãng thoáng nhìn trông thấy Lý n Trúc đứng cách 1 đoạn bên ngoài.
Giản Thư Hòa quay đầu lại, vừa thấy được bạn gái sắc mặt tái nhợt, ánh mắt của hắn cũng biến sắc, lông mày nhăn.
Tô Nhã An biết Lý n Trúc là bạn gái hắn, vậy thì vừa nãy nàng thật sự đi từ hướng phòng hành chính tổng hợp, mà không phải đi dạo, lời nói dối tự vạch trần. Bất quá tình huống lúc này không phải cho hắn ngẫm nghĩ quá nhiều.
Lý n trúc đau khổ quay đầu đi, hắn vô ý thức muốn đuổi theo, nhưng lại bận tâm trước mắt còn có một người……
- Anh đi đi, chúng ta hẹn khi khác gặp lại. Nhìn hắn vẻ mặt lo lắng, cũng không có tâm tình cùng mình ăn cơm. Hơn nữa cô cũng sợ bạn gái hắn hiểu lầm cái gì, hai người bọn họ lại tình cảm rạng nứt, cho nên nhắc hắn nhanh đi tìm bạn gái giải thích rõ ràng.
- Thật xin lỗi… Hắn vội vàng bỏ lại một câu liền đuổi theo, nội tâm âm thầm cảm tạ nàng đã thông cảm, bởi vậy cảm thấy nàng dù cho đã đi tìm bạn gái hắn cũng không phải là xuất phát từ ác ý, điểm này chỉ cần tìm bạn gái hắn chứng thực là được.
Tô Nhã An nhìn qua bóng lưng chạy nhanh như bay của hắn ngực nhói đau…Biết rõ muốn chúc hắn hạnh phúc, nhưng thấy trong mắt của hắn đối với 1 nữ nhân khác quyến luyến thật sâu, trong lòng cô có một tia khổ sở, nụ cười cũng đông cứng. Cô chậm rãi đi về hướng thang máy. Thật may là hắn không nhìn thấy vẻ mặt cô lúc này nếu không nhất định sẽ phát giác cô… Cô cũng chỉ biết rất thích hắn, so với mình trước kia cho rằng còn khắc sâu hơn nhiều, thủy chung không quên được thân ảnh anh dũng đó. Cô nhắm mắt lại, môi đang cười nhưng trong lòng lại giống như rơi lệ chua xót, hình như thấy đau……
Lần thứ ba hẹn hò với Giản Thư Hòa trong 1 tửu quán mượn rượu giải sầu, Tô Nhã An khuyên hắn không ngừng.
- Cô ấy muốn cùng tôi chia tay. Hắn thống khổ, lại cạn một chén rượu.
- Vì cái gì ? Bọn họ không phải là rất yêu nhau sao? Khó trách hắn đau khổ uống không ngừng.
- Cô ấy nói cô ấy rất áp lực, ba mẹ ta biết chúng ta còn qua lại, bức cô ấy nghỉ việc, còn tìm cha mẹ cô ấy tạp áp lực cho họ…Hắn không nghĩ tới cha mẹ biết làm đến loại thủ đoạn này, vì bức nàng rời đi ngay cả người nhà của nàng đều lấy ra làm công cụ để uy hiếp .Từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng có phản ứng bất kỳ an bài nào của cha mẹ, thi thành tích cao nhất, vào trường học tốt nhất, sự nghiệp vững chắc làm cha mẹ kiêu ngạo, vui vẻ.
n Trúc là việc duy nhất hắn chống đối cha mẹ, cha mẹ không ủng hộ hắn, không từ thủ đoạn nào chia rẽ bọn họ đơn giản là vì nàng không có gia thế hiển hách, không môn đăng hộ đối. Hắn đau lòng vì tình cảnh của bạn gái, oán giận đến nghĩ nháo loạn gia đình làm cách mạng nhưng bạn gái hắn không tán thành hắn và cha mẹ đối lập, sợ hành động lần này sẽ khiến cho bọn họ đối với nàng càng thêm phản cảm, không thuyết phục được cha mẹ, bạn gái sinh ra dao động, hắn mấy ngày nay tâm tình cũng bị dày vò.
- Nếu là…… Tôi đi khuyên nhủ bá phụ bá mẫu, anh cảm thấy có tác dụng không? Cô không đành lòng thấy hắn vì chuyện này thương tổn, cô muốn hết sức xem cú giúp được chút gì không.
- Bọn họ sẽ không nghe , đến bây giờ tôi mới biết được thì ra trong suy nghĩ của bọn họ tâm tình của con trai không bằng mặt mũi của bọn họ. Cha mẹ là cây cổ thụ bảo thủ, há để cho nàng nói vài câu là có thể thay đổi sao? Nhưng vì thành ý của nàng, hắn nâng ly kính…
- Đừng uống. Cô giành lại ly rượu của hắn, đại nam nhân say đến không phản kháng, thân thể cao lớn tựa trên ghế dài, ý thức hỗn độn, lười mở mắt. Thấy hắn kể khổ, tâm tình cô cũng đau…Muốn hắn hạnh phúc !
Vài ngày sau, buổi sáng công ty Giản Thư Hoàn có chuyện, buổi chiều liền mang theo hành lý chuẩn bị đi ra sân bay ngay để đi công tác. Khi dừng lại ở đèn đỏ hắn giật mình nhìn thấy quán cà phê đối diện có 1 bàn khách
Là bạn gái của hắn cùng Tô Nhã An!
Hắn hạ xuống cửa xe cho tầm mắt rõ ràng hơn, chứng kiến Tô Nhã An đang nói chuyện, bạn gái hắn giống như đang nghe giáo huấn cúi đầu xuống, cầm lấy khăn tay lau nước mắt. Nhận từ Tô Nhã An 1 phong bì màu trắng
Cách một đường lớn, Giản Thư Hòa vẫn có thể nhìn thấy bạn gái hắn trên mặt đau thương, hắn trông thấy bạn gái hắn lắc đầu đem thư phong lui về, buông thỏng hai vai, che mặt khóc thút thít……Một chiếc xe vận tải nhỏ ngăn trở tầm mắt, dòng xe cũng bắt đầu đi di động .
- Quay lại, đi xe tới nơi kia. Hắn kích động khi nhìn thấy bạn gái hắn khóc
- Nếu quay xe lại, chúng ta sẽ trễ máy bay
Hắn nhìn thời gian, nhìn đằng sau . Chuyến đi này liên quan đến một khoản tiền hợp tác trên trăm triệu đô, hắn thực không thể bỏ chuyến bay. Xe tiếp tục chạy nhanh, hắn lo lắng tìm ra điện thoại di động gọi cho bạn gái.Phải đến lần thứ 5 nàng mới nhận máy
- Chúng ta…… Hay là chia tay đi. Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến tiếng nghẹn ngào khàn khàn thỉnh cầu, làm hắn tan nát cõi lòng.
- Ừ
- Em thực sự cảm thấy rất mệt, Tô tiểu thư mới là 1 cô gái tốt thích hợp với anh, về sau chúng ta không cần gặp lại … rồi nàng dập máy
- n Trúc…n Trúc !!!!!!!!! Hắn gọi to, kinh hoàng, ngây ra như tượng, đáp máy bay đi…
Hơn một tháng sau, Giản Thư Hòa hẹn Tô Nhã An đi ra ngoài gặp mặt. Đây là hắn lần đầu tiên chủ động mời nên cô đương nhiên sẽ không cự tuyệt. Nhưng thấy mặt, ánh mắt của hắn không trong sáng ấm áp mọi khi, mà là ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt của cô rất tối tăm, lạnh lẽo.
- Chúng ta kết hôn đi. Hắn ngữ khí kinh người, hại nàng thiếu chút nữa làm rơi đồ uống.
- Như cô mong muốn, n Trúc rời đi, nàng thừa dịp ta đi công tác mà biến mất hút, vô luận như thế nào ta tìm cũng không được tung tích của nàng. Trong một tháng này, hắn giống như nổi điên phái người truy tìm tung tích bạn gái, bốn phía hỏi thăm tin tức của nàng, kết quả không tăm hơi, ngay cả người nhà của nàng cũng không biết nàng ở phương nào, chỉ có bị động mong rằng nàng sẽ bình an.Có thể biến mắt trong như vậy, hắn nghĩ chắc có ” cao nhân” chỉ điểm
- Anh nói cô ấy ra đi không nói 1 lời? Cô rất kinh ngạc hơn nữa hắn lại còn nói ” như cô mong muốn” như vậy là ý gì ? cô chưa từng có ý nghĩ như vậy
- Cần gì phải giả bộ giật mình như vậy ? Chẳng phải cô rất tốn công sức diễn trước ta 1 bộ mặt, sau lưng ta lại giở trò, không phải cô muốn làm vợ ta sao? Hắn nghĩ cô không hổ danh sinh gia trong 1 gia đình chính trị đầy âm mưu và thủ đoạn, thật là cao minh…Trước kia hắn thực đánh giá quá thấp vẻ xảo trá của nàng, mới có thể cho cô ta có thời cơ lợi dụng, ở trước mặt hắn làm bộ làm tịch giả bộ người tốt, sau lưng lại âm hiểm đối với hắn bạn gái ra tay, khiến hai người bọn họ chia tay. ( L : anh này tự cao thế, làm như ko cưới anh ko có ai lấy chị ấy ko = mà phải chơi trò đó, muốn ra tay thì thiếu gì cách. [cười nham hiểm">)
- Xin lỗi, em nghe không hiểu anh nói gì ? Tô Nhã An có nét sợ hãi, càng nghe càng cảm thấy hình như có gì đó không đúng, cảm thấy Giản Thư Hòa giống như hiểu lầm cô rất lớn.
Kết thúc 3 lần hẹn hò, cô dựa theo lời hứa trước nói với cha mẹ mình không vừa ý với hôn sự này nên không thể tiến thêm, nhà họ Giản cũng không hỏi gì cô tưởng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc, nghĩ hắn và bạn gái sẽ có thể sống hạnh phúc, cho nên thoải mái…nhưng bây giờ…
- Cô cứ tiếp tục cái bộ mặt thiên sứ của mình đi, đừng giả ngu, cô đã đi tìm n Trúc bức cô ấy rời đi. Hắn cười lạnh mỉa mai, nhớ tới hôm đó cô tại quán cà phê bức bạn gái hắn, trong nội tâm nổi lên l
ửa giận cho ” kẻ lừa gạt” này.Nhưng hắn sẽ không đau 1 mình, hắn phải lôi nữ nhân đáng hận này phải đau khổ theo ( L : anh thật tàn bạo, thâm độc, ta ghét… tác giả đâu ? đổi người — tác giả : dạ có em…xin lỗi quý vị nhưng mà độ này giá cả leo thang, ta không có tiền thuê diễn viên khác, ko thể phá hợp đồng được. có gì dùng nấy,thông cảm nhiều…[khóc sướt mướt">)
- Đúng là em đã đi tìm cô ấy, nhưng không phải như anh nghĩ, em là vì…
- Tôi biết, cô cùng cha mẹ ta 1 ruột, đi tìm nàng tâm sự nhưng thực chất lại nhắc gia thế của ta có nhiều cách xa, hơn nữa gia đìn cô lại hiển hách như vậy…Hắn bén nhọn chế nhạo, nếu không phải hắn tận mắt nhìn thấy khả năng cũng sẽ không tin nữ nhân này nhìn như ngay thẳng vô hại như vậy lại diễn trò đùa giỡn
- Em không có…… Cô sợ hãi, phủ nhận sự lên án của hắn. Hôm đó đi gặp bạn gái, hắn là vì thấy hắn vì yêu hao tổn tinh thần, không vui cho nên mới gạt hắn lén lút hẹn Lý n Trúc gặp, hi vọng đối phương đừng bỏ cuộc. Hắn bị ba mẹ quản chế, sẽ không thế giúp bạn gái xử lí mọi chuyện, cô thậm chí còn cho cô ấy mượn 1 khoản tiền để bạn gái hắn thuê phòng ở, an bài cho gia đình cô ấy, để cô ấy không chịu áp lực nữa, yên tâm làm việc, do cô xúc động mà làm, không nghĩ lại cho kết quả như vậy…!
- Tùy cô nói thế nào, tóm lại tôi đồng ý hôn sự này, câu trả lời của cô? Hắn lạnh lùng nhìn nàng
Nghe thì như hắn đang cầu hôn cô, nhưng giọng điệu thì như 1 cuộc cò kè mặc cả làm ăn, đồng ý hay không do mình trả lời
- Thư Hoàn…anh nghe em nói, ngày đó…
- Đáp án của cô! Ta chỉ muốn biết cái này. Hắn lạnh lùng cắt đứt vẻ mặt điềm đạm của cô.
- ……. Tô Nhã An ánh mắt khổ sở, nếu thực hắn muốn cầu hôn thì cô rất cao hứng, nhưng bây giờ đầu óc loạn lên
- À! Thiếu chút nữa tôi quên mất, trước mặt tôi cô có bao giờ nói thật. Hắn giễu cợt nói một tiếng, đứng dậy liếc nhìn nữ nhân giả bộ đáng thương.
- Trước trưa mai cho tôi đáp án. Nói rồi quay đầu rời đi như 1 cơn gió.
Cô giật mình ngồi tại chỗ, sững sờ nhìn vị trí đối diện không có một bóng người , thân thể mảnh mai giống như 1 cành lá rụng, run rẩy cuốn vào giữa cổ thấm lạnh.
Trưa hôm sau, Giản Thư Hòa vô tình nhận điện thoại của Tô Nhã An.
- Như thế nào?
- Thư Hoàn, em nghĩ…nhờ ba của em giúp anh tìm tung tích của Lý tiểu thư được chứ ? Bọn họ quan hệ rộng, có thể sẽ tìm ra tung tích của cô ấy!
Hắn liền giật mình, không nghĩ tới nàng không phải là vội trả lời, mà là giúp hắn tìm người. Chẳng lẽ không phải cô bức n Trúc đi sao? Cô ta định làm trò gì vậy?
Ngày hôm đó hắn rõ ràng nhìn thấy không phải là ảo giác, chính ta cô buộc n Trúc mất tích, hắn sẽ không tin
- Ý của cô là không muốn cùng tôi kết hôn? Hắn lấy đao đâm thẳng vào không để cho cô có cơ hội vòng quanh. Hắn chỉ biết trước mắt hắn đã mất đi nữ nhân mình yêu mến, trong đầu chỉ có 1 ý nghĩ duy nhất là ” trả thù ”
- Anh thật sự muốn cùng em kết hôn? Cô thở dài nói, đêm qua vì vấn đề này lăn lộn khó ngủ đến gần sáng cũng không ngủ ngon.Ai chẳng muốn kết hôn với người đàn ông mình yêu, nhưng người này không yêu mình…
- Cô nghĩ rằng tôi có tâm tư nói giỡn? Hắn khẩu khí không kiên nhẫn, phiền chán.
Cô trầm ngâm trong chốc lát.
- Thôi được, chúng ta kết hôn. Này có lẽ cũng là cô đền bù tổn thất cho hắn. Mặc dù cô chưa từng có ý muốn bức bạn gái hắn đi, nhưng cuối cùng kết quả như vậy, cảm giác mình cũng có liên quan, nên sẽ ở cạnh an ủi hắn, giúp hắn lành vết thương lòng. ( L : sao chị hiền thế, phải e đá cho phát…. – tác giả : ấy, cao thủ bình tĩnh, hắn chưa hết hạn hợp đồng, chết ta lại phải phí bảo hiểm, ta phá sản mất…[hu hu...">)...


Phone: 01657595739 