- về đến phòng nhìn hắn, lại đau lòng lại muốn khóc nhưng cố gắng để nước mắt k rơi. nó thấy túi đồ ăn trên bàn. dù đói nhưng mồm chẳng ăn nổi, ăn thế nào đc khi hắn thế này. nó lại ngôi xuống chiếc ghế nhìn hắn . tất cả chỉ tại cái tính ương bướng của nó mà giờ hắn đc ngủ trong bệnh viện . nó nghĩ ngợi rồi chẳng ngăn đc nữa nước mặt lại rơi. đúng lúc m.n đến nó quay ra nhìn lau vội nước mắt.
- nhóc có 1 đêm thôi mà tiều tụy qua đó. (lan )
- thôi nhóc đừng lo nữa đi ăn gì đi rồi về khách sạn nghỉ, bọn chị sẽ ở đây trông cậu ấy. (chi )
- k e k sao. e muốn ở đây, m.n đừng lo cho e.
- e cứ vậy sẽ ốm đấy . nghe lời m.n đi. ( phong )
- k e muốn ở đây mà.
- e…..
- thôi đc rồi e cứ ở lại đây, có gì điện cho bọn a. nhưng e phải ăn chút gì vào mới có sức mà trông cậu ấy, k đến lúc bọn a lại phải chăm luôn cả e đó. ( chung đùa )
- e biết rồi , m.n cứ về đi. a ấy tỉnh lại thì e sẽ điện.
- đồ a mua e chưa ăn sao ? (nhật )
- tí e sẽ ăn.
- nhớ ăn đó, trưa bọn a lại vào.
- vâng.
- m.n ra về còn lại mình nó , nó thở dài nói :
- a còn cứ nằm đây đến khi nào ? định lấy bênh viện làm nhà luôn hả ?
- tỉnh dậy nhanh đi tôi k thích ở trong bênh viện lâu đâu. nó cứ nói 1 mình như thế nói rất nhiều điều, đến khi bác sĩ vào khám xem tình hình cho hắn.
- bác sĩ thế nào rồi ạ ? (nó )
- ổn hơn rồi. cháu yên tâm.
- nó cười với bác sĩ nói.vâng !
- bây giờ chúng tôi cần chuyển cậu ấy đến phòng phục hồi sức khỏe.
- dạ. nó đi theo bác sĩ , hắn đc chuyển đến phòng phục hồi sức khỏe. phòng đặc biết (phòng víp chỉ ở 1 mình, đó là yêu cầu của nó khi bs hỏi nó chọn phòng nào, nó đã chọn phòng 1 mình cho hắn vì nó cũng k muốn hắn chung đụng với ai )
- ngày nữa lại qua đi, hắn vẫn chưa tỉnh nhưng sức khỏe đã khá hơn , nó cũng đã nghe lời m.n ăn uống rồi nghỉ ngơi để k mệt quá. ngày ngày trôi qua hắn đã nằm ngủ thế đc 2 ngày rồi. sang ngày thứ 3 k bít hắn có tỉnh k. bác sĩ nói chỉ 1, 2 ngày thôi sao đến ngày thứ 3 rồi vẫn chưa thấy gì.
- nó đang ngồi trông hắn , giờ là buổi trưa m.n vừa rời khỏi bệnh viên về nghỉ ngơi. nó nhìn hắn trông hắn cũng đã khá hơn nhiều rồi sao vẫn chưa tỉnh. nó nắm bàn tay hắn đưa lên áp vào mặt mình nói :
- a nhẫn tâm vậy, cử để tôi ngày nào cũng phải trông a mong a thế này, có phải a đang cố tình trả thù tôi. a k tỉnh lại tôi đánh a đấy.Chương 16
- tôi nói bao nhiều là nhiều , cứ thao thao bất tuyệt còn a thì vẫn nằm trơ mặt ra . hay là a khinh tôi k thèm tiếp lời với tôi.
- đúng là tên mặt dầy nói như vậy mà vẫn nằm im . đc a thích ở bệnh viện vậy thì tôi sẽ bảo ba a làm hộ khẩu cho a chuyển luôn vào viện ở.
- hời….!! mệt quá nói nhiều mỏi hết hàm , thôi tôi ngủ 1 chút đây nhé. khi nào a dậy là phải gọi tôi đấy. (nó cứ tự 1 mình nói một mình nghe )
- nó nằm xuống gối đầu lên tay hắn ngủ. vì mệt nên nó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngon lành.
*. buổi chiều : (15h )
- nó vẫn đang ngủ. nhưng hắn thì k ngủ nữa rồi, nghe nó đe sợ quá phải tỉnh dậy sớm k thì sẽ k xong với nó. hắn cử động các ngón tay rồi dần dần từ từ mở khóe mắt . mọi thử ảo ảo nhìn k dõ lại toàn là màu trắng khiến hắn hoa mắt thêm , phải mất đến vài phút hắn mới có thể nhận biết là mình đang ở đâu. đầu đau ng đau làm hắn thấy khó chịu. + thêm cái mùi kháng sinh hắn rất ghét nữa.
hắn cứ động cánh tay mình thì cảm thấy 1 bên nặng trịu như có vật gì đè lên đó , hắn mới quay đầu sang nhìn. nhưng k phải là vật gì mà là nó. hắn khẽ cười nhẹ rồi đưa tay bên kia lên vuốt mái tóc của nó. hắn nhìn khuôn mặt nó có vẻ gầy và xanh hơn, chắc là do lo lắng suy nghĩ cho hắn mới vậy hắn thấy mà buồn . hắn cứ vuốt tóc nó nhẹ nhàng như thế. nó cựa quậy cái đầu tỉnh ngủ mở mắt lờ mơ ra hắn nhìn nó cười nó thấy hắn cười cũng cười lại .
- HẢ ? (nó giật mình mở mắt thật to ra nhìn hắn. nó tưởng nằm mơ cơ )
- gì thế sao nhìn tôi ghê vậy tôi đâu phải vật thể lạ .(hắn nói nhưng giọng vẫn còn yếu )
- nó dụi dụi đôi mắt xem có phải nhìn nhầm hay đang mơ k .
- a tỉnh rồi. ! (nó nói )
- cô k muốn tôi tỉnh hay sao ?
- nó cười vội ôm chầm hắn theo phản xạ trong tư thế hắn vẫn nằm. nó khóc và nói :
- cuối cùng a cũng đã tỉnh.
- hắn vui lắm biểu hiện của nó làm hắn khỏe hơn hẳn( tinh thần thôi).
- hắn thích nó ôm vậy nhưng giả vờ nói :
- cô bỏ tôi ra đi k tôi nghẹt thở bây giờ.
- nó mới nhận ra hành động của mình. hì (nó cười gượng ngại ngùng. bỏ hắn ra và lau nước mắt )
- sao a ngủ kỹ thế, ngủ gần 3 ngày rồi đấy, hôm này mà a k tỉnh là tôi tính cho a ở đây vĩnh viễn luôn.
- hắn chỉ cười lại nó.
- nhưng may là a biết điều mà tỉnh lại, nên tôi tha cho a. (cười )
- hắn cũng chỉ cười .
- có muốn ăn hay uống gì k để tôi lấy.
- k giờ tôi k muốn ăn gì cả. chỉ cần cô bên tôi thế này là đc rồi.
- vớ vẩn ! tôi thay thế sao đc thức ăn nước uống. nhìn tôi mà a no a sống đc thì…… nó định nói tiếp gì đấy nhưng lại ngừng lại.
- thật mà cô quan trọng với tôi hơn bất cứ điều gì trên đời.
- hơn cả chính bản thân a. (nó )
- phải hơn cả chính bản thân tôi.
- nó vui lắm vui trong lòng khi hắn nói vậy nhưng ra vẻ k thích trách móc hắn mắng hắn.
- a là 1 tên điên mới k cần mạng sống của mình.
- tôi chấp nhận làm tên điên vì cô.
- 2 đứa nhìn nhau trong lòng đầy cảm xúc khó nói khó diễn tả tự nhiên kéo đến làm cho cả 2 đều ngại ngùng, không khí trong phòng tự nhiên thật ngột ngạt khó thở . chỉ muốn chạy ngay ra ngoài hít khí trời cho dễ chịu. 2 đứa đang trong tình trạng càng phồng nồng ngực khó thở thì may quá bác sĩ đến 1 vị cứu tinh.
- nó quay ra chào ông bác sĩ.
- chào bác. (may quá nó nghĩ )
- bác sĩ gật đầu cười lại với nó .
- ông bs nhìn hắn đã tỉnh cười nói :
- cậu bé chịu dậy rồi sao ? (nói chọc )
- hắn chỉ cười. rồi bs khám cho hắn nó xin phép đi ra ngoài 1 chút. vừa ra đến cửa nó thở 1 cái dài .
- tí thì mình chết ngạt ở trong đó. (nó )
- nhưng nghĩ đến điều hắn vừa nói làm tim nó đập nhanh kinh khủng, nó thấy vui và thấy hp trong lòng. đang mơ màng thì tiếng gọi của lâm làm nó tan biến hết .
- vy. (lâm gọi khi nhìn nó đang đứng ngoài cửa phòng bệnh. )
- a lâm. (cười )
- sao lại đứng ngoài này e ?
- à bác sĩ đang khám cho a ấy.
- sao k ở bên trong xem bs nói gì.
- e….,, à báo cho a 1 tin a BẢO tỉnh rồi. (nó đánh trống lảng câu hỏi của lâm )
- tỉnh rồi. (cười )
- vâng! (cười)
- thật tốt cuối cùng cậu ấy cũng tỉnh.( lâm thở nhẹ lòng).
- a vào thăm a ấy đi. e đi mua chút gì để tí cho a bảo ăn.
- đc e đi đi. có tiền chưa a đưa ?
- e có mà. hì
- rồi nó chạy đi nhanh. lâm cười rồi mở cửa phòng bc vào.
- chào bác sĩ . (lâm)
- chào cậu.
- hắn nhìn lâm cười. lâm cũng cười lại.
- cậu ấy sao rồi ạ ? (lâm hỏi )
- khá hơn rất nhiều rồi, chỉ cần nghỉ ngơi ăn uống tốt thì 1 tuần có thể xuất viện.
- lâm gật đầu cười với bs.
- đc rồi tôi đã khám xong . tôi xin phép.
- vâng. chào bác. (lâm ). bs đi còn lại hắn và lâm trong phòng. lâm đỡ hắn ngồi dậy tựa lưng vào thành giường rôì ngồi xuống ghế .
- cậu thấy trong ng thế nào ? (lâm ).
- hơi mệt thôi.
- ừm ! cậu làm cho tụi này hồn phách thất lạc 1 phen đó.
- có nghiêm trọng vậy k ?
- có đấy. (cười )
- mà m.n đâu ? (hắn hỏi )
- ở khách sạn, ngủ chưa dậy, mình dậy liên đến đây thăm cậu luôn.
- cảm ơn thằng bạn tốt. (cười )
- thôi đi đừng cảm ơn đểu.
- ha ha. gì chứ ai cảm ơn đểu.
- cậu chứ ai.
- ha ha. 2 ông này nc vui vẻ tâm sự này nọ. cho đến khi nó về.
- có chuyện gì mà 2 a cười vui vậy ? (nó mua đồ về vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng cười của họ )
- lâu ngày k nói chuyện nên có nhiều điều muốn nói đó e. (lâm )
- trời !! cứ làm như hàng mấy trục năm các a k gặp vậy. ( nó)
- hì. ( lâm cười )
- nó để đồ ăn lên bàn rồi nói tiếp :
- a đã nói cho m.n biết a bảo tỉnh rồi chưa ?
- đây bây giờ a về báo cáo nè.
- vâng.
- thôi a về nhé tối a và m.n sẽ vào.
- dạ.
- mình về đây. nghi ngơi ăn uống cho chóng mà khỏe. ( lâm đặt tay lên vai hắn nói )
- hắn cười và gật đầu lại.
- lâm ra về nó và hắn trong phòng. nó sợ lại gặp cảm giác như vừa nãy nên phải lên tiếng nói chuyện cho đỡ ngại.
- a muốn ăn k ?
- có.
- vậy tôi lấy cho nhé.
- ừm! (cười )
- nó lấy tô cháo kéo chiếc bàn ăn nhỏ để lên giường cho hắn ăn.
- a ăn đi.
- tôi vừa mới tỉnh chân tay vẫn yếu lắm cô đút tôi ăn đi. hì.
- nói chuyện thì cười to thế sao k thấy yếu . (nó chọc )
- mồm k yếu nhưng tay yếu mà.
- lắm chuyện. đc rồi hôm nay tôi sẽ vì a 1 lần.
- nó bê tô cháo lên đút cho hắn ăn hắn thích
thú vừa ăn vừa nhìn nó.
- nhìn gì , ăn k hả , nhìn nữa là tôi cho a tự túc đấy. ( tại hắn cứ nhìn nó làm nó ngại )
- hì. nhìn tí thôi mà. ai bảo cô xinh thế. (hắn chêu nó, nhưng khen thật )
- a thích ăn đòn hay ăn cháo . nó dơ nắm đấm lên dọa hắn.
- hắn vội đưa tay lên che trc mặt. nè con khỉ du côn ! tôi đang ốm đó.
- a ốm tôi cũng k tha đâu.
- cô đúng là dã man mà.
- biết điều thì hãy ăn nhanh đi. làm tôi phật ý là a chết đấy.
- hắn phụng phịu xị mặt trông baby ngất ngây. làm nó buồn cười . nó lườm yêu hắn rồi đút tiếp cho hắn ăn.
- ốm như a cũng sướng. (nó nói vừa đút cháo cho hắn )
- sao ?
- thì sướng chứ sao. có ng phục vụ tận tình , tận nơi.
- ý cô nói là cô phải phục vụ tôi chứ gì.
- ờm. chứ còn ai.
- đc rồi tôi sẽ phục vụ cô gấp đôi khi khỏe lại .
- chẳng mong đâu.
- cứ mong đi rồi sẽ có.
- nó bĩ môi. cười. hắn cũng cười .
- nó đút cho hắn ăn hết tô cháo , hắn k muốn ăn nó ép ăn bằng đc k ăn là nó càu nhàu điếc tai, đc nó chăm cho thế này k bít khỏe nhanh hay lại thêm bệnh viêm màng nhĩ tai nữa đây.
- hắn vừa tỉnh dậy còn khá mệt mồm ăn k ngon nhưng nó có hiểu và thương cho đâu. hơi !!!! hắn ăn xong phải thở dài.
- nó thì vui cười vì hắn nghe lời nó. k phải nó k bít hắn còn mệt nhưng nó muốn hắn ăn nhiều để cho sức khỏe mau hồi. nó quan tâm hắn lắm ấy ai bảo k quan tâm, k thương, k để ý. hắn mới là ng k hiểu lòng nó.
- a ngôi nghỉ tí đi. tôi đi rửa cái tay rồi về cho a uống thuốc.
- ừm. hì. cô đi đi.
- nó mang đồ ( rác ) đi vất , và đi rửa cái tay cái mặt cho thoải mái.
- cô đi ăn gì đi k đói cũng muộn rồi đấy. (hắn nói khi nó bc vào phòng )
- tôi chưa đói, bao giờ đói tôi sẽ ăn.
- 6h (18h ) rồi cô còn k đi ăn thì định để đến khi nào mới ăn hả ?
- tôi chưa đói mà. k đói ăn sao đc.
- cô ngang đến thế là cùng.
- nó cười . tí tôi ăn , nào giờ thì uống thuốc đi. nó đưa cho hắn 1 vốc thuốc 1 cốc nc.
- gì mà nhìu vậy . (hắn )
- bs kê thì phải uống chứ k uống sao khỏi đc. uống mau đi .
- tôi ghét nhất là uống thuốc và cái mùi thuốc. buồn nôn quá đi mất. (hắn nhăn mặt )
- công tử ạ a khó tính vừa thôi. uống đi.
- hê lô !!!!! (chung và m.n đến)
- m.n đến rồi. (nó )
- hắn cười, tay vẫn ôm vốc thuốc.
- a bảo khỏe nhiều chưa ? ( lan )
- ừm a khỏe nhìu rồi. (hắn )...


Phone: 01657595739 