-Đồng ý
-Không đồng ý
….
-Không đồng ý
-Đồng ý
-Và….
-Không đồng ý
-Đây là câu trả lời của em
Đan Đan khẽ gật đầu, điều đó làm Thiên Lâm thất vọng, cậu quay lưng, bước từng bước nặng nề về phía chiếc xe của mình
-Đi đâu đó?_Đan Đan hỏi vọng theo
Thiên Lâm im lặng
-Nè, Hoàng Thiên Lâm, anh đổi ý rồi à, trên tay em vẫn còn một nhánh bông lau cuối cùng mà, em vẫn chưa trả lời đấy…..
Thiên Lâm dừng lại
-Câu trả lời của em là …..EM ĐỒNG Ý,ĐỒ NGỐC!
Ngay giây phút đó: Thiên Lâm lập tức xoay người lại, cậu nhìn thẳng vào Đan Đan_nhìn thẳng vào người con gái mà cậu thật sự yêu thương.Còn Đan Đan, cô nhẹ nhàng cho ngọn cỏ lâu còn sót trên tay mình rời xuống đất, nước mắt cô lăn dài trên đôi má trắng hồng của cô_những giọt nước mắt chứa đầy hạnh phúc.
-Đừng khóc, cảm ơn em…_Thiên Lâm nhẹ lau nước mắt cho Đan Đan rồi vòng tay ôm lấy cô vào lòng.
Nhưng tia nắng ấm áp của buổi chiều tắt dần, ánh hoàng hôn nhẹ nhàng buông xuống, những cơn gió lướt qua ,nhẹ nhàng như đến chia vui niềm hạnh phúc mà hai con người đang nhận được.Tình yêu của họ chính thức bắt đầu.
-Đan Đan, em giỏi thật đấy!_Thiên Lâm vừa bước vào phòng vip của “Angel or Devil” lên tiếng mắng Đan Đan(bạn nào không nhớ “Angel or Devil” là cái gì thì vui lòng xem lại chương 2 giúp Snow nha!)
-Em giỏi cái gì nào?_Đan Đan ngây thơ hỏi
-Lúc chiều em xin nghỉ, vậy mà tối nay lại gọi điện cho anh bảo anh đến nơi này chơi.Thật là không biết nên nói em thế nào nữa
-Hj hj, hôm qua em quên mất một việc nên bây giờ gọi anh đến đây thực hiện việc đó.À, anh gọi cho bạn anh đến đây luôn đi,lúc nãy gọi anh mà quên mất_Đan Đan hí hửng nói
-Ừ, nhưng việc gì vậy?_Thiên Lâm nhíu mày
-Bí mật không thể bật mí_Đan Đan nhí nhảnh trả lời.
-Được rồi, nếu là bí mật không thể bật mí thì lát nữa anh biết cũng được
-Ừ, lát nữa anh sẽ biết_Đan Đan khẽ cười
-Anh ra ngoài gọi điện đây
-Ừm, anh đi đi , nhanh lên nhé!_Đan Đan giục.Thiên Lâm gật đầu rồi nhanh chóng bước ra ngoài
-Vâng, tỉ có gì dặn dò_Tú Anh lễ phép bắt máy
-Em mang cho chị vài chai rượu ngoại nha, loại nào ngon ấy.À lát nữa mang rượu vào cứ xem chị là khách quen nha, vù có bạn chị đến nữa mà bọn chị đang giấu thân phận nên…
-Vâng, em rõ rồi ạ!
-Ừ, vậy chị tắt máy đây!
-Vâng_Tú Anh lễ phép rồi chờ cho Đan Đan tắt máy rồi cũng tắt máy
-Anh gọi rồi, lát nữa bạn anh sẽ đến ngay_Thiên Lâm vừa bước vào phòng vừa thông báo
-Lát nữa bạn em cũng sẽ đến!
-Vậy à
Cốc!Cốc!Cốc
-Vào đi_Đan Đan nói
-Chị Đan Đan, rượu của chị đây
-Ừ, cảm ơn em, em cứ để đó đi
-Vâng, vậy em xin phép ra ngoài.Có gì dặn dò thì chị cứ gọi cho em
-Chị biết rồi_Đan Đan mĩm cười
-Em xin phép_tú Anh cúi chào rồi bước nhanh ra ngoài
-Ủa, mà nhỏ Tiểu Tuyết này sao không trả lời lại.Kiểu này chắc đang làm việc nên không biết mình nhắn tin cho rồi_Đan Đan thở dài nói
-Có vấn đề gì sao Đan Đan?_Thiên Lâm ngồi cạnh hỏi
-Em đã nhắn tin cho các bạn em rồi, em bảo nếu nhận được tin nhắn thì nhớ nhắn lại cho em để em biết.Mọi người đều đã nhắn lại hết rồi, riêng Tiểu Tuyết là nãy giờ vẫn chưa thấy nhắn lại cho em thôi, em đoán là nó đang bận nên không biết.Chắc bây giờ em phải Alô cho nó thôi, đợi em chút_Đan Đan trình bày rồi bấm số gọi điện cho Tiểu Tuyết
-”Tại hạ” xin nghe!_Tiểu Tuyết bông đùa
-Đang làm gì đó, tớ nhắn tin mà không thèm nhắn lại cho người ta luôn, chảnh dữ z má!_Đan Đan vờ giận dỗi
-”Các hạ” có nhắn tin cho “tại hạ” à?
-Ừ, không them nhắn lại cho người ta nữa, dỗi luôn
-Hjf, sorry nha!Tại tớ đang làm viecj nên không biết.Nào, gọi tớ có việc gì nói tớ nghe xem
-Đến “Angel or Devil” đi, nhanh nhá! Cho cậu 20′_Đan Đan nói thật nhanh rồi tắt máy
-Có vấn đề gì vậy, sao em nói nhanh thế_Thiên Lâm hỏi
-Không nói nhanh thì Tiểu Tuyết sẽ cắt ngang lời em nói rồi từ chối cho xem.Vì nó rất xem trọng công việc nên phải làm vậy thôi_Đan Đan giải thích rồi cầm cốc nước lên uống một ngụm
-Nhưng em là bạn cô ấy mà_Thiên Lâm thắc mắc
-Ừ, em là bạn của cô ấy, bốn chúng em còn chơi rất thân với nhau nữa cơ.Với Tiểu Tuyết cô ấy rất xem trọng công việc nhưng đối với bạn bè cô ấy còn xem trọng hơn gấp nhiều lần.Tuy nhiên, hiện tại nó phải tuân thủ quy định của công ti nên mới vậy.Em biết điều đó nhưng em vẫn phải bắc nó xin về sớm vì nó là bạn em nên….lát nữa anh sẽ biết_Đan Đan ra chiều bí ẩn
-Hi, Đan Đan_Vy Vy hớn hở
-Nhờ cậu mà tớ có dịp ra ngoài đấy.Không là tớ chết ỉu trong công ty lun rồi.Ủa, mà sao cậu ta lại ở đây_Vy Vy ngơ ngác
-Là tớ bảo anh ấy đến đấy_Đan Đan vừa nói vừa kéo đến chỗ ngồi
-”Anh ấy”, lạ à nha!_Tiểu Phong bước vào trêu chọc
-Hj hì, làm gì mà để ý ngôn ngữ của người ta ghê thế_Đan Đan ngoáy lại
-Thiên Lâm, mày gọi bọn tao đến nơi này làm cái gì?_Anh Khang từ đâu chui ra oang oang
-Mày bé bé cái mồm giùm tao cái, cái gì mà la lên ghê thế.Mày xem Vy Vy:bạn Đan Đan kìa, bị mày dọa cho khiếp quá đến nỗi chưa uống xong ngụm nước đã phun hết ra ngoài rồi kìa.
-Ơ, mình xin lỗi_Anh Khang gãi đầu, mặt bắt đầu đỏ dần lên.Nhìn mặt Anh Khang cả lũ không ai bảo ai đều lăn đùng ra, ôm bụng cười sặc sụa.
-Ha ha, mày nhìn lại cái mặt của mày ha ha đi ha ha ha Anh Khang_Thiên Lâm cố gắng nói
-Thiên…ha ha ..Thiên….Lam nói đúng…đún…đúng đấy…ha ha_Gia Kiệt vừa ôm bụng cười vừa nói
-Yaaaaaaaaaaaaa, bọn mày là bạn tao mà cư xử như thế đó à_Anh Khang bực mình gắt
-Xin….Xin….ha…ha…lỗi.Bọn tao chỉ là…ha ha…_Thiên Lâm cố nói từng chữ
-Có thôi không?
-Được..được rồi_Gia Kiệt nói
-Vui nhỉ?_Tiểu Tuyết lên tiếng rồi rất tự nhiên cô lại ngồi vào chiếc ghế sofa rót một cốc rượu rồi húp lấy một ngụm
-Người đó là bạn em à?_Thiên Lâm quay sang hỏi Đan Đan
-Vâng_Đan Đan mĩm cười trả lời
-Cậu đến rồi!_Tiểu Phong nói rồi tiến lại bên bạn
-Sao, Đan Đan gọi tớ đến đây làm gì?_Tiểu Tuyết uống thêm một ngụm rượu, hỏi
-Mọi người đã đến đầy đủ rồi, vậy tớ xin thông báo một chuyện cực kì quan trọng_Đan Đan ra vẻ nghiêm trọng
-Tớ đoán nhé!_Tiểu Phong xen vào
-Cũng được_Đan Đan cười
-Lúc nãy cậu gọi hắn ta là anh lại nói năng nhẹ nhàng với hắn, ngoài việc cậu và hắn…._Tiểu Phong để lửng câu nói của mình
-Đang Love_Tiểu Tuyết nói
-Ừ, hôm nay tớ mời các cậu đến đây là để kỉ niệm ngày chúng tớ chính thức cặp với nhau_Đan Đan tuyên bố
Mọi người trong phòng Vip lúc này vô cùng ngạc nhiên, riêng Tiểu Tuyết và Tiểu Phong_họ không lấy làm ngạc nhiên lắm
-Haizzzzzzzzzzzzzz, phiền thật giờ tính sao đây.Họ say nên gục hết rồi_Tiểu Phong thở dài
-Đưa Tiểu Đan và Vy Vy về, còn bọn họ cho họ ở đó cũng được, lát bảo Tú Anh móc trong phòng cho họ chiếc chìa khóa để mai họ tự mở cửa ra về, bảo nó gắn ghi chú lên chiếc chìa khóa nữa kẻo họ không biết đó là chìa khóa gì_Tiểu Tuyết nhẹ nhàng nói
-Ý cậu là nhốt họ lại?_tiểu Phong hỏi
Tiểu Tuyết gật nhẹ đầu
7h sáng, tại ban công dãy 12 trường Royal:
-Đan Đan đâu?_Thiên Lâm hỏi
-Hỏi làm gì?_Tiểu Phong hỏi
-Cco ấy đâu?_Thiên Lâm vẫn kiên nhẫn hỏi lại
-Hôm nay nghĩ_Tiểu Tuyết trả lời
-Nghĩ, Tiểu Đan có chuyện gì sao?cô ấy bị sao à?_Thiên Lâm lo lắng
-Mệt, đau đầu gì đó do tối qua uống quá nhiều_Tiểu Phong ngán ngẫm trả lời
-Cô ấy không sao chứ?_Thiên Lâm hỏi
-Không biết_Tiểu Tuyết trả lời rồi quay sang nháy mắt vói Tiểu Phong
-Cậu là bạn cô ấy mà?_Thiên Lâm bắt đầu bực
Tùng!tùng!tùng_Tiếng trống vào học đột nhiên vang lên
-Cứ từ từ mà nổi cấu đi nhé!Tụi này vào lớp đây._Tiểu Phong cười đáp.Cô rất hài lòng với kết quả mà mình đạt được:Đó là chọc tức được Thiên Lâm.Còn Tiểu Tuyết, cô cũng khẽ mĩm cười, cô vui vì người mà Đan Đan chọn là người lo lắng cho Đan Đan thực sự,cô tin rằng Đan Đan sẽ được hạnh phúc.Điều đó làm cô thấy an tâm hơn.
-Ra về gặp tôi một lát_Tiểu Tuyết đứng trước bàn Thiên Lâm nói rồi lặng lẽ về chỗ ngồi của mình
-Có chuyện gì vậy?_Gia Kiệt ngồi bàn dưới chồm lên chỗ Thiên lâm tò mò hỏi
-Tó cũng không biết nữa_Thiên Lâm lắc đầu.Thực sự cậu cũng đang tò mò đây, nhưng mặc kệ nó bây giờ tâm trí cậu chỉ nghĩ đến Đan Đan.Cậu tự hỏi:”Không biết Đan Đan sao rồi?Chắc là Đan Đan mệt hay gì đó nên mới nghĩ học”rồi cậu tự nhủ ra về cậu sẽ đến thăm Tiểu Đan(eo ơi!Chết Tiểu Đan rồi.Mỗi lần để Thiên Lâm đưa về cô toàn chỉ cho cậu nhà giả chứ có phải nhà thật đâu)
-Cậu thật sự yêu Đan Đan chứ?_Tiểu Tuyết hỏi
-Sao cậu lại hỏi vậy?Cậu nghi ngờ tình yêu của tôi dành cho Đan Đan_Thiên Lâm không hài lòng
-Trả lời tôi đi_Tiểu Tuyết ra lệnh
-Đúng vậy
-Vậy thì tốt, hãy đem hạnh phúc đến cho bạn tôi.Đừng bao giờ làm Đan Đan khóc, nếu không…
-Không có chuyện nếu không đâu
-Tôi mong là vậy.Nếu như cậu dám làm bạn tôi khóc, cậu chuẩn bị tinh thần đi, tôi sẽ không tha thứ cho những ai làm bạn tôi tổn thương đâu_Tiểu Tuyết lạnh lùng nói
-Cậu không phải thích Đan Đan chứ?_Thiên Lâm nghi hoặc khi thấy Tiểu Tuyết rất quan tâm đến Tiểu Đan. Ngay từ đầu, cậu đã không thích Đan Đan làm bạn với một tên con trai rồi, vậy mà Tiểu Đan còn hơn thế đã chơi với tên con trai này ngay từ nhỏ, mà không những là một tên con trai mà cô ấy còn chơi thân với hai tên con trai nữa chứ.
-Ha ha, tôi thích Đan Đan_Tiểu Tuyết cười lớn
-Không phải sao?
-Hj, cậu đa nghi quá đấy.Nhưng không sao, đừng đa nghi quá là được.Giữa tôi và Đan Đan sẽ không thể xảy ra chuyện gì cả.Càng không thể có chuyện tôi thích Đan Đan, vì tôi là…_Tiểu Tuyết bỏ dở câu nói
-Vì cậu là gì?_Thiên Lâm nhíu mày khó hiểu
-Chuyện đó không quan trọng.Quan trọng là cậu đối với Đan Đan thật lòng là tôi an tâm rồi!_Nói rồi Tiểu Tuyết lặng lẽ bước xuống sân thượng
-Đan Đan, rốt cuộc nhà em ở đâu hả?_Thiên Lâm gắt
-Thì em đã chỉ rồi còn gì?_Đan Đan lo lắng
-Hôm qua anh có đén đó rồi.Nhưng người trong nhà bảo trong nhà không có ai tên là Đan Đan cả_Thiên Lâm tức giận
-Hả, cái gì?Anh đã đến đó sao?Anh vào nhà chưa?Nhà đó thế nào, đẹp không?Em chưa vào đó lần nào, anh sướng thật đấy, được vào ngôi nhà đó luôn.Em nghe họ nói là vườn nhà đó rất đẹp, có rất nhiều hoa, nhưng khổ nổi là ông chủ nhà đó hắc ám quá không thích người lạ vào nhà của mình nên rất ít người có cơ hội vào đó tham quan.Vậy mà anh lại được vào đó mở mang tầm mắt.Thế nào nơi đó đẹp không kể cho em nghe xem nào_Đan Đan thao thao bất tuyệt mà không hề để ý đến Thiên Lâm đang nóng mặt đỏ tai vì tức giận
-Hoàng Linh Đan, em thật quá đáng.Dám chỉ nhà giả cho anh làm anh suýt nữa bị chó cắn, may mà anh chạy nhanh ra xe nếu không thì giờ này anh đã nằm trong bệnh viện rồi em có biết không hả? _Thiên Lâm cáu
-Hơ, em xin lỗi chỉ là em chưa thể chỉ cho anh nhà ở thật của em vì em có nổi khổ riêng. Ai mà biết anh lại tìm vào đó chứ_Đan Đan “bào chữa” cho mình
-Cái gì mà chưa thể chỉ chứ.Quan hệ giữa chúng ta là gì nào?
-Em biết nhưng…nhưng…tóm lại sau này đến lúc, em sẽ nói cho anh biết tất cả còn bây giờ thì em xin lỗi.Mà anh bị chó rượt thật à?_Đan Đan tỏ vẻ hối lỗi
-Chứ còn gì nữa, xe của anh bị con chó đó cào xước hết rồi.Anh mói đem nó đi “bệnh viện” vào tối hôm qua đấy
-Haizzzzzzzzzzz.Khổ thân anh._Đan Đan an ủi nhưng ngay sau đó hình như không thể nhịn cười được nữa cô liền ôm buungj cười sặc sụa khiến cơn giận vừa mới dịu xuống Thiên Lâm bùng phát, cậu gắt lên:...

Phone: 01657595739 