“Đằng ấy nghĩ gì mà lại làm thế? Một sinh linh đó! Giờ ăn nói sao với cha mẹ hai bên đây?”
“Có gì đâu mà không biết ăn nói sao.”
“Đằng ấy tự nhiên phá bỏ đứa bé, thử hỏi làm sao ăn nói với cha mẹ cả hai? Điên mất thôi!”
“Hơi, có phá đâu. Đứa bé còn sống sờ sờ trong bụng tớ này.”
Chan Chan ngừng than trách, cau mày vẻ khó hiểu: “Nghĩa là sao?”
“Tức là tớ chưa phá bỏ baby. Nó vẫn sống đấy.”
“Vậy nãy giờ đằng ấy đùa?”
“Không, nói thiệt hết. Tớ có đến bệnh viện định phá thai nhưng sau đó nghĩ lại, không phá.”
“Thật không? Baby vẫn còn hả?”
Thấy tôi gật đầu thì tên Chan Chan mừng quýnh mau chóng cúi người xuống thấp, vòng hai tay ôm hông tôi và áp mặt vào bụng tôi thì thầm khe khẽ:
“Ôi này, baby chưa tiêu.”
“Xê ra! Làm cái quái gì thế?”
Tôi đẩy Chan Chan ra. Cậu ta cười nhe răng rồi đột ngột làm mặt nghiêm, tiếp tục hỏi lại:
“Nhưng sao đằng ấy lại định phá thai? Đằng ấy có biết là điên rồ không?”
“Tại hổng ai muốn nó chào đời thì giữ chi.”
“Ai bảo không ai mong baby chào đời? Gia đình chúng ta đều chờ nó đấy.”
“Thế còn cậu, cool boy? Quan trọng là cậu có thích baby này ra đời không?”
Chan Chan gật đầu liên tục. Tôi hỏi lần nữa: “Thiệt hông?”
“Thiệt. Nói láo làm con đằng ấy. Sao đằng ấy lại đi nghi ngờ đằng này chứ?”
Trông sự kiên quyết của Chan Chan thì tôi hơi thừ người. Cậu ta nói là mong đứa bé sinh ra.
“Ừm… chỉ vì một chút hiểu lầm nên tớ mới nghĩ không thông suốt.”
“Ôi trời, có gì thì đằng ấy nói rõ với đằng này. Phải mặt đối mặt, đâu ra đó rõ ràng chứ.”
“Biết rồi, từ giờ sẽ không thế nữa. Dù gì, baby vẫn còn trong bụng.”
“May mà biết nghĩ lại. Nhưng sao đằng ấy quyết định không phá đứa bé?”
“Tại không nỡ và vì con bé vô trước la kinh thiên quá nên tớ xanh cả mặt.”
Chan Chan lắc đầu tặc lưỡi thật to. Còn tôi, cảm thấy bản thân có chút may mắn. Giờ thì tôi chẳng rõ cô bé cấp II đó ra sao nữa. Thai của cô bé còn lớn hơn tôi, mà lại nhỏ tuổi mới khổ.
“Ban nãy nghe đằng ấy báo tin đến bệnh viện phá thai, đằng này sợ muốn chết. Vừa thương baby vừa lo cho đằng ấy sau này không biết sẽ ra sao.”
Chan Chan nói nghe nghiêm túc dễ sợ. Cứ như cậu ta hơn tôi đến chục tuổi.
“Thai còn nhỏ xíu, phá bỏ cũng không đến nỗi nào đâu.”
“Đằng ấy không hiểu.”
“Hiểu cái gì?”
“Đằng này không muốn đằng ấy giống chị Hoà Trâm!”
Tôi tròn xoe mắt khi Chan Chan buột miệng nói thế. Không muốn như chị Hoà Trâm? Chan Chan biết tôi sắp hỏi gì nên nhìn trước nhìn sau rồi nói:
“Hồi trước, chị Hoà Trâm cũng mang thai sớm và sau đó thì phá thai.”
“Thiệt hả? Chị Hoà Trâm mang thai lúc mấy tuổi?”
“Năm mười ba, nhỏ hơn đằng ấy tận bốn tuổi.”
“Trời đất! Mới mười ba tuổi mà dính bầu???”
Chan Chan đưa tay lên môi ra dấu bảo tôi khe khẽ cái mồm. Tôi liền bịt miệng, gật gật đầu.
“Đằng này nghe anh Dũng Văn kể là lúc chị Hoà Trâm mười ba tuổi thì lỡ dính bầu với một anh lớp trên. Vì anh ta dạy kèm chị ấy nên mới nảy sinh tình cảm rồi “gạo nấu thành cơm”. Lúc cha mẹ đằng này phát hiện thì chị Hoà Trâm đã mang thai hơn năm tháng.”
“Thật không ngờ được. Vậy chị Hoà Trâm quyết định phá bỏ đứa bé à?”
“Không, chị Hoà Trâm nhất quyết muốn sinh con dù khi đó chỉ mới học lớp bảy. Nhưng cha mẹ phản đối vì chị ấy còn quá nhỏ lại đang đi học. Rồi mẹ đằng này lén đưa chị Hoà Trâm đến bệnh viện phụ sản, sau đó chẳng rõ làm thế nào mà đưa được chị ấy vào phòng nạo phá thai. Anh Dũng Văn nói, ở ngoài nghe tiếng chị ấy la mà tội. Cha mẹ đứng ngay cửa khóc.”
“Tội nghiệp chị Hoà Trâm. Thế phá thai xong, chị ấy sao?”
“Chị Hoà Trâm giận cha mẹ một thời gian dài. Có thời kỳ chị ấy nhốt mình trong phòng, không tiếp xúc với ai. Chị ấy bị sốc tâm lý mấy tháng trời. Rồi một năm sau, chị Hoà Trâm bắt đầu cuộc sống bình thường trở lại. Vẫn đi học, vẫn nói chuyện lại với cha mẹ nhưng dường như tính tình chị ấy đã dần thay đổi. Đến tận bây giờ, vết thương lòng quá khứ vẫn không thôi ám ảnh chị Hoà Trâm. Từ lúc lên đại học cho đến nay, chị ấy chẳng bao giờ dẫn bạn trai về nhà, hỏi ra mới biết là vì chị ấy không còn tha thiết để yêu ai nữa.”
“Thảo nào, chị Hoà Trâm luôn tránh né những cuộc coi mắt.”
“Lúc nghe đằng này kể việc đằng ấy mang thai thì chị Hoà Trâm nhất quyết bảo cha mẹ đón đằng ấy về nhà để tiện chăm sóc. Hẳn vì hai người đồng cảnh ngộ. Tóm lại, có những người khi phá thai xong thì bị ám ảnh mãi không dứt. Đằng này không muốn đằng ấy rơi vào tình cảnh đó. Hãy hứa là đằng ấy sẽ không nghĩ đến việc phá thai nữa.”
Tôi nhìn Chan Chan gật đầu đồng ý. Cậu ta mỉm cười nhưng trông thật buồn. Vì nhớ về chuyện chị Hoà Trâm. Giờ thì tôi đã biết toàn bộ bí mật của người chị chồng đáng kính ấy rồi. Nhưng tại sao, đó lại là một quá khứ đáng buồn như vậy?
Chương 34: Ngày 21 Tháng 03. Cảm Nắng
Ads Nguyên buổi sáng hôm nay đi học chả có gì đáng nói để mà viết nhật ký. Thế nhưng đến chiều thì tự dưng lại xuất hiện một chuyện. Đầu tiên là do lúc tan học, tôi bảo Chan Chan chở đến nhà thầy Tuấn. Tất nhiên không phải tôi dự định thăm ổng rồi. Cái chính là vì tôi muốn thăm Tường Vi. Cũng đã một tuần kể từ ngày cô bé nghỉ học. Tôi không ngờ nhà thầy Tuấn to đến vậy. Làm nghề giáo mà giàu dữ. Nhà ổng cũng có sân vườn giống Chan Chan và cổng gỗ màu đen, dây leo quấn quanh thành giàn trông đẹp phết. Ganh tỵ ghê. May, đúng lúc cả hai vừa đến thì tình cờ thấy ngay Tường Vi đứng trong vườn, tưới cây. Trông gương mặt cô bé hơi buồn. Lần trước tôi có nghe, gia đình không thích cái thai em đang mang. Hẳn bản thân cũng chịu áp lực. Nhưng so vậy cũng đỡ hơn ở trường.
“Sao đằng ấy quan tâm cô bé Tường Vi đó quá thế?”
“Không biết nữa. Ngoài việc đồng cảnh ngộ ra thì hình như tớ còn mang một cảm tình với Tường Vi. Tóm lại là rất khó nói.”
“Hiểu rồi. Khó nói thì đừng nói. Vậy giờ về được chưa?”
Tôi gật đầu. Chan Chan quay đầu chiếc martin. Còn tôi, vẫn ngoái lại nhìn Tường Vi đứng trong sân vườn cho đến lúc bóng dáng ấy nhỏ dần và khuất hẳn. Chuyện đi thăm cô bé “búp bê” chẳng có gì đặc biệt. Cái chính là lúc trên đường về nhà tôi vô tình “chớp” được một cảnh cực kỳ quan trọng lẫn đáng kinh ngạc. Lại đúng ngay chỗ đèn đỏ ở cua quẹo gần nhà lần trước, tôi tròn xoe mắt khi trông thấy anh Dũng Văn cùng một cô gái lạ mặt đi vào nhà nghỉ mà Chí Hùng với Tường Vi từng đến. Vì quá ngỡ ngàng nên tôi chẳng kịp nói cho Chan Chan biết ngay lúc đó. Nhưng tôi đã lấy điện thoại ra chụp ngay, để làm bằng chứng. Chuyện gì vậy nhỉ? Sao anh Dũng Văn lại vô nhà nghỉ với người khác? Theo tôi được biết thì ngoài làm chuyện đó ra thì không ai làm việc khác khi đến cái nơi nhạy cảm như thế. Nếu nói vậy thì chả lẽ anh Dũng Văn… Thế chẳng khác nào là ngoại tình! Khi cả hai vào trong sân thì tôi liền kéo Chan Chan ra một góc, ngó trước ngó sau rồi nói:
“Nè, ban nãy chính mắt tớ trông thấy anh Dũng Văn cùng cô nào lạ hoắc cùng vào nhà nghỉ đấy.”
Mau chóng, Chan Chan quay qua nhìn tôi chằm chằm như kiểu tôi đặt điều quá đáng vậy.
“Đằng ấy đùa hả? Thế không hay đâu.”
“Đùa cái đầu cậu. Có chứng cứ rành rành đây. Nhìn cho rõ, anh trai cậu đó.”
Chan Chan liền cầm lấy điện thoại tôi đưa cho. Cậu ta dán chặt mắt vô màn hình khoảng mấy phút rồi từ từ ngước lên nhìn về phía tôi lần nữa. Giờ thì mặt cậu ta đầy ngạc nhiên.
“Đúng là anh Dũng Văn. Tuy mặt nhìn không rõ nhưng dáng thì đúng ảnh. Sao anh ba lại vào nhà nghỉ với cô gái khác?”
“Cái đó có trời mới biết. Nhưng kiểu này thì chắc hơn 95% ảnh chán cơm thèm phở rồi.”
“Lý nào ảnh giấu cả nhà và chị Hồng Anh đi ngoại tình?”
“Nghi lắm luôn. Hổng ngờ ổng tệ bạc vậy, mèo mỡ sau lưng chị Hồng Anh.”
“Đằng ấy đừng kết luận vội. Lỡ, ảnh đến tìm người hay vì chuyện khác.”
Định “giáo huấn” tên Chan Chan một trận thì đột nhiên tôi bất động khi chị Hồng Anh xuất hiện lúc nào chẳng hay. Chị chậm rãi đi đến từ phía sau lưng Chan Chan. Trông gương mặt phản phất nỗi buồn từ chị thì tôi có thể đoán ra rằng chị đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện. Thấy tôi tự dưng lặng thinh nên Chan Chan liền quay ra sau. Cậu ta kêu lên bất ngờ:
“Chị dâu! Chị… chị ở đây từ khi nào vậy ạ?”
“Chị đang quét sân thì nghe giọng hai em bàn chuyện gì khá căng thẳng nên lại xem thử. Hai đứa nói vừa thấy anh Dũng Văn vào nhà nghỉ phải không?”
Tôi và cả Chan Chan đều nhìn nhau vẻ lúng túng. Chúng tôi đã vô tình nói lớn để chị Hồng Anh biết chuyện không hay này. Tức thì, Chan Chan lắc đầu tìm cách chối ngay:
“Không phải. Chỉ là một người trùng tên anh Dũng Văn thôi chị dâu.”
Thật là, câu chữa lời của tên này ngớ ngẩn làm sao. Chỉ trẻ lên ba mới tin.
“Em không cần giấu.” – Chị Hồng Anh bảo – “Cho chị xem điện thoại.”
Chan Chan lập tức giấu điện thoại ra phía sau. Tôi nhắm mắt, chán nản. Hành động mờ ám ấy chả khác nào tự tố giác ban nãy mình nói dối. Tên này tôi nói óc heo quả chẳng sai.
“Nếu không phải anh Dũng Văn thì vì sao em giấu điện thoại?”
Hiểu rõ tình hình đã không còn cứu vãn được nữa, tôi nói với Chan Chan:
“Đưa điện thoại cho chị Hồng Anh đi. Đến nước này thì còn giấu làm chi.”
Thở dài não nề. Chan Chan trao điện thoại vào tay chị Hồng Anh chậm thật chậm. Rồi tôi và cậu ta cùng hồi hộp quan sát biểu hiện trên mặt chị ấy. Lạ lùng là, sau khi xem xong chị Hồng Anh chỉ mỉm cười đồng thời trả vật lại cho chủ. Chị ấy không hề tức giận nhưng buồn.
“Đó đúng là anh Dũng Văn.”
“Chị không giận dữ ư?” – Chan Chan ngạc nhiên hỏi.
“Việc gì phải giận chứ?”
“Sao ạ? Chồng mình vào nhà nghỉ với người khác mà chị bình thản vậy ư?”
Chị Hồng Anh nhìn tôi đang mở to mắt nhẹ nhàng đáp:
“Đây đâu phải lần đầu.”
“Dạ???” – Tôi và Chan Chan cùng đồng thanh.
“Lúc trước, thỉnh thoảng anh Dũng Văn cũng thế này. Nhưng đàn ông mà, đôi khi cũng thường đi tìm cô này cô kia. Chị quen rồi. Miễn ảnh vẫn trở về nhà với chị là được.”
“Trời đất, sao chị hiền vậy? Thế anh Dũng Văn có biết chuyện này không?”
“Không. Chị làm lơ vì nếu để anh ấy biết chị phát hiện thì ảnh sẽ khó xử.”
“Lý nào lại thế? Ảnh ngoại tình là sai mà chị còn sợ ảnh khó xử?”
“Đây không hẳn là ngoại tình. Người ta cũng thường hay cảm nắng với một ai đó. Tóm lại, hai đứa đừng lo về chuyện anh Dũng Văn đến nhà nghỉ và cũng đừng để ảnh biết mình bị phát hiện. Dù gì lỗi cũng là chị.”
Tôi và Chan Chan tiếp tục nhìn nhau. Giờ thì hai đứa hoàn toàn không hiểu trời trăng gì. Dám cá thiên tài giỏi nhất thế kỷ cũng chưa tìm ra được ẩn số đằng sau câu nói kỳ lạ của chị Hồng Anh. Nhưng có điều chắc chắn, giữa vợ chồng chị có uẩn khúc gì đó. Xem ra, không phải mỗi chị Hoà Trâm mà giờ còn thêm chị Hồng Anh đang mang một bí mật…
Tối, làm vệ sinh xong tôi bước lên lầu. Lúc đi ngang qua phòng cha mẹ tôi tình cờ nghe.
“Ông này, chiều nay tôi vô tình nghe Min Min và Chan Chan kể với Hồng Anh thằng Dũng Văn đến nhà nghỉ với một cô gái nào xa lạ. Thấy mà buồn.”
Câu nói của mẹ chồng khiến tôi kinh ngạc. Bà đã nghe rõ cuộc nói chuyện của ba chúng tôi.
“Cái thằng mất dạy, có vợ tốt như Hồng Anh mà cứ tìm cô này cô nọ. Hôm nào tôi phải nói chuyện phải trái với nó.” – Giọng cha chồng tôi tức giận....

Phone: 01657595739 