XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 7128
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Nhật Ký Mang Thai Khi 17
… Giờ ra chơi, tôi và Thuý Nga đến căn tin mua đồ thì chợt thấy Tường Vi cùng thầy giám thị khối mười đi về phía phòng ban giám hiệu. Mau chóng, Thuý Nga nói ngay:
“Hồi sáng nghe thiên hạ đồn, hết ngày hôm nay Tường Vi sẽ nghỉ học. Tội!”
“Có lẽ vậy hay hơn. Chứ tiếp tục thế này, cô bé chịu không nổi đâu.”
“Ừ, đợi sinh con xong học tiếp. Năm sau lên gặp bạn bè mới cũng đỡ hơn.”
Tôi gật đầu vì lời Thuý Nga nói đúng. Cách tốt nhất dập tắt lời dị nghị là Tường Vi phải rời khỏi trường thôi. Chợt, tôi nghe hai thằng nam sinh lớp mười đứng gần đấy nói với nhau.
“Con nhỏ Tường Vi kìa, có chửa hoang ba tháng. Ghê dễ sợ!”
“Lúc trước, nó dễ thương nhất khối. Cứ tưởng cao giá, ai dè mất trinh rồi.”
“Chẳng biết bị thằng nào chơi rồi bỏ. Thằng đó hên, vớ được em ngon lành.”
Tôi ứa gan dễ sợ. Ngay lập tức, tôi bước nhanh đến từ phía sau đồng thời đưa tay đánh mạnh vô đầu hai tên nam sinh mất nết. Cả hai la làng rồi liền quay phắt lại, thấy tôi thì gắt: “Bị điên hả nhỏ kia?”
“Nhỏ cái đầu mày! Chị đây trên một lớp đó. Cấm tụi bây nói xấu Tường Vi nữa nghe chưa.”
“Lớn hơn một tuổi thì sao? Làm như đây sợ quá!”
Tôi chưa kịp quát chúng thêm một trận thì con Thuý Nga tiến lên, trừng mắt:
“Có ngon thì chiều nay tan học hẹn ở cổng sau. Chị đây kêu thêm vài đứa nữa đến chơi.”
Chắc do gương mặt đằng đằng sát khí cộng thêm cái môi chề “vô đối” của con Thuý Nga nên hai tên nam sinh kia liếc rồi bỏ đi. Tôi hướng mắt qua Thuý Nga đang hậm hực, bảo:
“Bồ dữ nha. Dám hẹn chiều tan học đánh lộn luôn. Lỡ mấy nó mà nhận lời là bồ chết.”
“Sợ quái gì. Bất quá kêu Chan Chan với Chí Hùng theo. Nhưng tớ nhìn là biết chúng yếu bóng vía, mạnh mồm mạnh miệng vậy thôi chứ đánh ai.”
Tôi cười cười, thầm phục con bạn quỷ quái. Đột ngột, tôi trông thấy Chí Hùng ở phía xa. Cậu ta đang đi lên dãy phòng học khối mười. Nhanh chóng, tôi nói Thuý Nga về lớp trước rồi chạy về phía đó. Tôi muốn gặp Chí Hùng nói cho ra lẽ vụ Tường Vi. Lần này, tôi quyết không để cho cậu ta tìm cách tránh né nữa. Con trai chân chính thì phải thẳng thắn đối diện với những việc làm của mình chứ. Tôi đuổi theo Chí Hùng mệt bở hơi tai. Tên này đi như lướt, lẹ thiệt luôn. Còn tôi không dám chạy mạnh vì sợ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng. Lúc chạy đến cua quẹo của dãy hành lang thì bất ngờ tôi trông cảnh Chí Hùng và Tường Vi đang ôm nhau. Cả hai đứng sát vào góc tường để có ai đi ngang qua cũng khó phát hiện. Tôi ngừng lại và đứng nép vào bức tường đối diện lắng tai nghe cả hai nói gì. Lát sau, giọng Tường Vi vang lên khá nhỏ, kèm theo tiếng nấc liên hồi: “Em… mai em nghỉ học rồi.”
Tiếp, giọng Chí Hùng thật trầm: “Chuyện ra nông nỗi này thế nào trường cũng bắt em nghỉ.”
“Em không muốn xa anh đâu. Nghỉ học thì làm sao mình gặp nhau?”
“Khờ quá, gọi điện cũng được vậy. Có cơ hội thích hợp thì mình hẹn gặp.”
“Ừm, chủ nhật em vờ xin mẹ cho đi siêu thị Big C lần trước ấy. Anh nhớ đến nha, em chờ.”
“Được rồi, mình sẽ tính cái này sau. Cha mẹ em có nói gì không?”
“Từ lúc biết em mang thai mẹ khóc hoài, than khổ. Còn cha thì mắng em quá trời và liên tục gặn hỏi cha đứa bé là ai. Nhưng em không bao giờ nói ra.”
“Anh xin lỗi vì đã để em chịu đựng như vậy.”
“Không sao. Một đứa chưa bị phát hiện thì đỡ một đứa. Em bị dị nghị đủ rồi, em không muốn anh cũng giống thế. Nếu hai đứa đều nghỉ học thì tệ lắm.”
“Yên tâm, anh sẽ nói với cha mẹ về chuyện tụi mình rồi xin họ chấp nhận.”
“Anh hứa nhé. Em và đứa con trong bụng sẽ chờ.”
Lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, tôi đứng bất động. Mấy phút sau, tôi lặng lẽ quay lưng rời khỏi đó. Bước chân tôi nặng trĩu trên từng bậc thang. Không hiểu sao lòng buồn kinh khủng.
… Chiều tan học, Chan Chan đạp xe chở tôi về. Vì chuyện của Chí Hùng với Tường Vi mà tôi không nói gì với tên cool boy suốt dọc đường. Mà cũng hay, hình như hôm nay cậu ta cũng chả hứng thú chuyện trò gì nên im lặng nốt. Nhiều lúc, mỗi người có một khoảng lặng riêng trong tâm hồn. Khi chiếc martin sắp quẹo qua ngã tư thì tôi liền bảo Chan Chan chở mình đến nhà cha mẹ ruột… Xe thắng lại kêu cái két thật lớn. Tôi xuống xe.
“Đằng ấy vào thăm gia đình vui nhé, tối đằng này về ghé đón.”
“Ừ, biết roài. Mà giờ cậu đến lớp karate hả?”
Chan Chan gật đầu. Tôi hơi bực bội nhưng không tỏ rõ ra bên ngoài. Vì sao ư? Tất nhiên là vì nghĩ đến cảnh cậu ta sắp gặp mặt cái cô chị Trân Châu. Cười tạm biệt xong, Chan Chan đạp xe đi mất dạng. Thở ra một phát thật mạnh, tôi đẩy cánh cổng sắc hầm hầm đi vào trong. Mới bước vô sân là tôi thấy ngay cảnh chướng mắt: thằng Hoàng lại ngồi nhổ lông nách trước hiên nhà. Lòng đang tức tối nên tôi liền đi lại và giơ chân đạp vào chân ghế. Thằng Hoàng lúi chúi, ngã oạch xuống đất. Nó toan chửi thề thì tự dưng thấy tôi đứng lù lù đấy.
“A, chị Min Min! Cha mẹ ơi, chị Min Min về này!”
Thằng Hoàng vừa gọi lớn vừa kéo tôi đi nhanh vào trong nhà. Thấy tôi, mẹ từ dưới bếp chạy lên mừng rỡ và ôm tôi, hỏi han đủ điều. Hiển nhiên, lúc nào bà cũng có màn “xúc động dâng trào” như mọi khi. Đúng lúc, thằng Vinh từ trên lầu phóng như bay xuống. Nghi thằng này vừa móc cứt mũi xong lắm luôn. Móng tay đen xì, dơ dáy phát khiếp.
“Cha, chị Min Min dìa!” – Thằng Vinh hú hét lên trên lầu.
Rất nhanh, tôi nghe có tiếng bước chân trên bậc cầu thang. Rồi cha xuất hiện trước mặt tôi. Vẫn gương mặt hiền lành cùng nụ cười yêu thương. Ông nhìn tôi hồi lâu và hỏi: “Về thăm nhà sao? Sống ở bển tốt không con?”
Tôi gật đầu đồng thời bước đến ôm chầm lấy cha. Ông cũng siết chặt tôi trong vòng tay. Dù có thế nào thì gia đình vẫn luôn sẵn sàng chào đón con quay về, đúng không ạ?
Chương 32: Ngày 16 Tháng 03. Chỉ Là Trách Nhiệm?
Ads Hôm nay có môn Sinh học. Bình thường thì nó chẳng to tát gì cả. Nhưng vì có hai điều khiến tiết học này trở nên “khủng bố” với tôi.(Nguồn: TruyenVip.Pro) Thất nhất, tôi đang mang thai. Nghe thì vẻ như chả liên quan gì với nhau nhưng chính vì điều thứ hai mà khiến cái việc bầu bì phải gặp “khổ sở” với môn Sinh. Lớp tôi thực hành mổ ếch. Tôi không ghét ếch, thậm chí còn mua gần năm chiếc quần quần đùi bông và ba chai xịt gián để ủng hộ cho chương trình bảo vệ ếch đồng. Tuy thế nhưng thật tình là tôi không muốn-chạm-vào-con-ếch chút nào. Đã vậy còn là mổ-xẻ nó ra. Í ẹ! Dã man hơn con ngan. Vừa nhìn thấy xác ếch trên khay rồi ngửi trúng cái mùi tanh tanh thì tôi đã suýt nôn mửa. Người ta bảo phụ nữ mang thai rất nhạy cảm với mùi. Đúng quá đi mất. Giờ thì tôi muốn chết rồi bởi càng lúc cành chịu không nổi. Tôi đoán giờ mặt mình xanh giống hệt đít con ếch đang nằm đằng đấy. Tôi sẽ nôn. Tệ rồi đây!
“Dạ thưa thầy…” – Tôi đang cố ngăn cơn dợn lâng lâng ở cổ họng nói với thầy Tuấn – “Em thấy bụng không được khoẻ nên thầy cho phép em xuống phòng y tế nằm nghỉ ạ.”
Thầy Tuấn nhìn tôi chằm chằm. Cha mẹ ơi, mặt ổng còn hơn đao phủ. Tự nhiên ổng nhìn tôi kỳ cục vậy trời. Tôi chỉ bảo bụng không được khoẻ chớ có báo tin mình đang mang thai đâu. Ông thầy này hay doạ học sinh bằng gương mặt lạnh như tiền. Thiết nghĩ, ổng đừng chọn làm nghề giáo mà nên vô làm ở nhà xác. Giờ nhiều người thường đi sai đường.
“Được rồi, thầy sẽ ghi vào sổ đầu bài em vắng mặt tiết này.”
Chúa ơi! Chỉ chờ mỗi hai từ được rồi của thầy Tuấn mà tôi đứng chờ rụng cả chân. Mặt càng lúc càng xanh vì mùi tanh gần như lan toả khắp phòng thí nghiệm nhỏ xíu xiu này. Cúi đầu chào thầy cho phải phép xong tôi mau chóng chạy vèo ra ngoài. Tôi không đến phòng y tế mà là nhà vệ sinh. Còn làm gì nữa? Nôn… Oẹ! Oẹ! Ọc! Ọc! Âm thanh ói mửa và tiếng xả nước vang lên gần mười lăm phút. Tôi ói toàn nước bọt. Bụng đau khó chịu ghê gớm. Lần sau, nhất định tôi không ủng hộ chương trình bảo vệ ếch nữa. Giờ thì bắt đầu ghét ếch rồi. Lê tấm thân tàn tạ ra khỏi nhà vệ sinh, tôi ngồi xuống băng ghế nghỉ tạm. Hơi thở gấp gáp từ từ đều trở lại. Hổng ngờ khi mang thai sinh lý cơ thể lại thay đổi nhiều như vậy. Hồi trước tôi khoẻ hơn trâu mà giờ trông giống một con bé mười bảy yếu ớt mắc cả tá bệnh. Oải oải oải lắm.
“Em không vào phòng y tế sao?”
Tôi hết hồn đứng dậy. Quay ra sau thấy thầy Tuấn chình ình. Ổng ra đây chi vậy trời? Đã thế còn suýt doạ người ta đứng tim. Đúng là “giết người” không cần súng đạn mà.
“Dạ, em ói nên vào phòng vệ sinh.”
“Em ổn không? Thầy thấy mặt em nhợt nhạt lắm.”
Tôi gật đầu. Ổng hỏi tiếp: “Em… có phải đang mang thai?”
Tôi muốn đứng tim khi nghe thầy Tuấn hỏi câu đó. Sao ổng lại biết chứ? Bộ tôi đã vô tình để lộ gì ư? Hay vì ổng dạy môn Sinh nên ít nhiều cũng hiểu về cơ thể con người và những biểu hiện “lâm sàng” của vài “căn bệnh”? Lần đầu tiên tôi nghe rõ tiếng đập thình thịch của tim mình.
“Không ạ. Chắc hồi sáng em ăn đồ không tiêu nên bụng khó chịu mới ói.”
“Vậy à? Tại trông em khá giống con gái thầy. Em cũng biết tin về nó chứ?”
Tôi khẽ gật đầu. Thế ra, kiểu tôi nôn mửa giống với Tường Vi. Nhưng bằng mọi cách không thể để thầy Tuấn biết tôi đang mang thai. Nếu không kết cục của tôi cũng sẽ…
“Không phải mang thai thì tốt rồi. Học sinh bây giờ dễ có chửa hoang do yêu đương quan hệ nhăng nhít. Thật kinh tởm! Chúng chỉ làm xấu mặt gia đình.”
Gương mặt ông thầy Tuấn đanh lại đáng sợ. Giọng tuy trầm nhưng đầy giận dữ. Tôi hiểu ông ấy nghĩ đến ai. Chắc chắn là Tường Vi. Với tính cách khó khăn nghiêm nghị đó thì tôi phần nào đoán được ổng đã chỉ trích mắng nhiếc con gái ra sao. Tội cô bé “búp bê”.
“Nhiều nữ sinh mang thai có thể do sự cố.”
“Sự cố hay không thì cũng như nhau. Còn đang ngồi trên ghế nhà trường đã mang thai, danh dự mặt mũi để đi đâu? Lớn chưa bao nhiêu mà bày đặt bắt chước người lớn!”
“Thầy không nghĩ các bạn ấy thích nhau thật lòng? Và một phút nông nỗi nên gây sai lầm.”
“Thật lòng? Vậy có bao nhiêu thằng đã trốn chạy trách nhiệm rồi? Tuổi nhỏ không đủ sức để hiểu sự nghiêm trọng của vấn đề. Mang thai sinh con đâu có dễ. Đừng dùng đứa bé trong bụng trói buộc lẫn nhau. Dù những học sinh đó có kết hôn cũng chỉ do trách nhiệm!”
Trước thái độ khinh ghét của thầy Tuấn thì tôi nghĩ tốt nhất bản thân nên im lặng. Vả lại, nếu nói nhiều quá thì ổng nghi ngờ và bí mật của tôi có nguy cơ bị lộ. Chả dại gì đâu.
“Thầy trở lại lớp, còn em mau đến phòng y tế nghỉ ngơi.”
Dõi theo bóng thầy Tuấn đi về phía dãy lớp học, tôi liền nhớ lại lời nói ban nãy: Đừng dùng đứa bé trong bụng trói buộc lẫn nhau. Dù những học sinh đó có kết hôn cũng chỉ do trách nhiệm! Tự dưng tôi nghĩ đến hoàn cảnh của mình và Chan Chan. Liệu, cả hai có đang bị ràng buộc bởi đứa trẻ trong bụng tôi? Có lẽ nào Chan Chan đối với tôi chỉ là trách nhiệm?
… Chiều tan học, tôi ngồi ở băng ghế phía sau trường chờ Chan Chan. Lúc ra chơi, cậu ta bảo có thêm tiết ngoại khoá nên sẽ tan lớp hơi muộn. Đâu còn cách nào khác tôi đành phải đợi. Tôi vẫn còn nghĩ về những lời nói của thầy Tuấn sáng nay. Lòng rối bời kỳ lạ....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Nhật Ký Mang Thai Khi 17
» Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn
» đọc truyện Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh - Tiểu Thuyết - Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai
1234»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ