80s toys - Atari. I still have
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 7147
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Nhật Ký Mang Thai Khi 17
“Mình có thích Chan Chan không nhỉ?”
Vừa tự nhủ tôi vừa chầm chậm cúi xuống, nhìn thật gần gương mặt Chan Chan. Cái nhìn của tôi men theo từng đường nét của cặp chân mày, đôi mắt, sóng mũi, bờ môi cậu ta. Rất nhanh, vào giây phút ấy tôi chợt nhận ra bản thân hạnh phúc với tất cả những thứ thuộc về tên cool boy đáng ghét. Đúng… Tôi thích như vậy. Còn đang cười một mình thì tôi đột nhiên thấy Chan Chan mở mắt ra. Hành động đó nhanh đến mức có cảm giác nãy giờ cậu ta không hề ngủ! Còn tôi, hiển nhiên, bật ngược ra sau đồng thời kêu lên: “Trời đất ơi! Hú hồn hú vía!”
Tôi vuốt vuốt ngực cho bình tĩnh lại. Đối diện, Chan Chan dựng người thẳng dậy rồi hỏi:
“Đằng ấy làm gì ở đây?”
“Thì… chờ lâu quá không thấy cậu ra nên tớ vào tìm xem thế nào.”
“Vậy hả? Nhưng vừa rồi vì sao đằng ấy lại nhìn đằng này gần đến thế? Có gì ư?”
Tôi bối rối. Hành động kỳ quặc lạ lùng ban nãy của tôi đã bị Chan Chan thấy hết. Tôi cảm giác hơi xấu hổ và mặt thì từ từ nóng bừng như phát sốt. Nghĩ cách, tôi liền chữa ngượng:
“Ờ… vì tớ muốn xem má cậu sưng to tới đâu.”
“Cả ngày nay nó cũng hơi xẹp xẹp rồi. Đằng ấy khỏi lo.”
Nói xong, Chan Chan đứng dậy vươn vai ngáp. Đeo cặp lên vai, cậu ta bảo với tôi:
“Chúng ta về.”
Khi Chan Chan rời khỏi phòng học thì tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Sự việc vừa rồi làm tôi suýt rớt cả tim ấy. Mà thật chẳng hiểu sao tôi lại làm cái hành động ngớ ngẩn như thế chứ.
Dắt chiếc martin ra ngoài cổng trường, Chan Chan tự nhiên nhìn lên trời và nói nghe vu vơ:
“Nắng chiều hôm nay đẹp quá, chúng ta cùng đi dạo về nhà nhé.”
“Tuỳ cậu.”
“Đằng ấy đừng làm cái mặt khó coi vậy nữa, phải vui vẻ thì mới ngắm thiên nhiên được.”
Chan Chan dẫn “con ngựa sắt” màu xám đi chậm rãi lên phía trước. Tôi lặng lẽ theo sau. Suốt trên đường về cả hai vẫn không nói gì dù đi song song cùng nhau. Tuy không gian vẫn im lặng như tôi không thấy nặng nề như lúc sáng. Có lẽ do ánh nắng chiều tà dịu nhẹ trải dài lên mọi vật từ cành cây ngọn cỏ, mặt đường nhựa đến bánh xe, cả cơ thể của tôi và Chan Chan. Gió thổi nhè nhẹ như ru tất cả vào sự bình yên, lặng lẽ.
“Hồi nãy, nếu không lầm thì đằng này nghe đằng ấy nói xin lỗi.” – Chan Chan chợt nói.
Đi bên cạnh, tôi chẳng quay qua nhìn mà chỉ đáp vỏn vẹn một từ: “Ừm.”
“Đằng ấy nói chuyện mà nhìn đi đâu vậy?”
“Đang nhìn nắng.”
Tôi nói dối. Hiện tại, tôi chẳng nhìn cái gì cả mà chỉ bởi tôi không dám xoay qua đối mặt diện với Chan Chan thôi. Tim tôi cứ đập liên hồi, lồng ngực thì lâng lâng cảm xúc kỳ lạ. Tóm lại, nếu tôi mà nhìn thẳng vào mặt cậu ta lúc này thì chắc tôi sẽ ngất xỉu mất. Đi được một đoạn thì Chan Chan đột ngột gọi tôi. Theo quán tính, tôi từ từ quay sang bên. Để rồi mắt mở to sửng sốt khi tên đáng ghét đó chồm người tới gần đồng thời hôn lên môi tôi thật nhẹ nhàng. Một cách bất ngờ. Trong khoảnh khắc lạ lùng ấy, tôi cảm tưởng thời gian như ngừng trôi, gió thôi đùa giỡn và nắng không còn trải mình lên vạn vật. Tất cả hoàn toàn ngưng đọng. Cảm giác của tôi khi hôn… Đầu óc trống rỗng, cơ thể dần dần tan chảy còn trái tim là những cái nhảy nhịp rất khẽ. Bờ môi âm ấm. C
Cả sự ngọt ngào nữa. Phải mấy phút sau tôi mới chợt tỉnh khi môi Chan Chan rời khỏi. Cậu ta cười cười vẻ thích thú: “Thấy thế nào?”
Tôi im lặng nhìn Chan Chan không chớp mắt. Trông thế, cậu ta liền chỉ vào má bên trái của mình và hỏi:
“Hay đằng ấy muốn tát nốt má còn lại của đằng này để mặt lệch cho đều?”
Tôi phì cười. Đúng là cũng không nỡ tát một tên khiến người ta vừa ghét vừa… thinh thích như vậy. Biết tôi nghĩ gì, Chan Chan liền dừng lại rồi leo lên xe xong bảo:
“Chắc đằng ấy không còn tâm trạng để đi dạo đâu nhỉ? Lên xe đi, đằng này chở về.”
Ngượng nghịu trong thoáng chốc, tôi chậm chạp leo lên yên xe sau. Chan Chan đạp xe đi. Ngồi. Chỉ làm duy nhất hành động đó thôi mà tôi cũng thấy hạnh phúc. Đưa mắt nhìn tấm lưng rộng lớn của Chan Chan, tôi khẽ mỉm cười đồng thời tựa đầu lên nơi bình yên ấy còn tay thì vòng qua ôm cậu ta. Âm thanh của vòng bánh xe quay đều vang lên bên tai khiến tôi chỉ muốn khoảnh khắc này hãy ngừng ở tại đây.
Khi Chan Chan ngừng xe ở cua quẹo gần nhà vì đèn đỏ thì tôi chợt thấy thấp thoáng phía xa xa bóng dáng hai người nào đấy khá quen. Chăm chú nhìn kỹ tôi mới nhận ra là Chí Hùng, còn cô bé nữ sinh đi bên cạnh là Tường Vi, con gái thầy Tuấn dạy Sinh của tôi. Và điều khiến tôi vô cùng kinh ngạc nữa là cả hai cùng đi vào một… nhà nghỉ! Tôi chưa kịp chỉ cho Chan Chan thấy thì đèn xanh bật sáng, cậu ta liền đạp xe đi nhanh. Tôi không ngừng ngoái cổ nhìn lại nhưng không thấy hai người đó nữa ngoài dòng xe tấp nập ngược xuôi. Có thể nào, tôi đã trông lầm chăng?
Chương 24: Ngày 26 Tháng 02 . Sự Trở Về Của Mối Tình Đầu.
Ads Một bước. Hai bước. Ba bước. Bốn bước. Và năm bước. Tôi dừng lại. Chẳng là tôi đang đếm khoảng cách từ chỗ mình đứng đến cổng nhà bà dì Mập.(Nguồn: TruyenVip.Pro) Rút kinh nghiệm lần trước, tôi không ngu dại gì ở ngay phía trước cổng để bị tạt nước lau nhà vào người nữa đâu. Từ chiều hôm qua đến giờ, tâm trạng tôi khá vui vẻ nên chả hay ho gì mà mới sáng sớm rước bực bội vào mình. Vẫn như mọi khi, tôi chờ Chan Chan dắt chiếc martin ra rồi hai đứa cùng đến trường. Khoảng hai phút sau thì một âm thanh va chạm khá lớn vang lên khiến tôi giật mình. Quay qua bên nhà bà dì Mập, tôi thấy cánh cổng mở tung thật thô bạo đồng thời một anh chàng trên 20 tuổi vừa bước ra ngoài vừa mắng chửi kinh hồn:
“Tao đi luôn cho mày xem! Thứ gì mà suốt ngày léo nhéo cằn nhằn hoài! Có giỏi thì mày tự kiếm tiền đi, đòi tao chi! Mẹ kiếp! Về nhà là bực mình! Vợ với chả con, chết hết đi!”
Tôi đứng nhìn anh ta đồng thời nhăn mặt. Con trai gì mà phát ngôn thấy ghê vậy trời! Chẳng rõ mắng ai trong nhà nữa. Tự dưng anh ta trông thấy tôi đứng gần đó thì liền trợn mắt, gắt:
“Nhìn cái gì con nhỏ kia? Bộ mới lần đầu thấy trai hả?”
Trút giận xong, anh ta hậm hực bỏ đi. Tôi nhìn theo cái dáng kênh kênh đó rồi lè lưỡi. Thứ trai như thế, bà đây chả thèm. Dù đàn ông có tuyệt chủng hết thì mày cũng chẳng có giá một xu đâu thằng mất dạy kia! Còn đang khí thế chửi thầm tên thanh niên hư đốn thì chợt từ trong sân chị Trang đi ra, đưa mắt ngó dáo dác. Bắt gặp tôi đứng kế bên nhà, chị hỏi:
“Min Min, em có thấy anh chàng vừa rời khỏi nhà chị đi về hướng nào không?”
“Dạ, hướng ấy. Mà đó là ai thế ạ? Mặt mày dữ tợn quá.”
“Là chồng chị, anh Thông đó. Vừa mới về nhà là chửi vợ mắng con, om sòm cả lên. Riết rồi chán nản quá. Học hành chả ra gì, suốt ngày đàn đúm bạn bè.”
“Nghe nói chồng chị học đại học.”
“Ừm. Lúc trước ảnh đâu có vậy. Từ khi chị sinh con xong là ảnh giở chứng, thành người khác lắm. Thôi, chị phải nấu cơm cho mẹ chồng. Em đi học vui nhé.”
Chị Trang đóng nhẹ cánh cổng sắt mục rỉ. Còn tôi thì thở dài ngao ngán vì thấy số chỉ đúng là khổ ghê. Tôi mà có thằng chồng như thế thì thà bỏ nhà đi bụi còn sướng hơn nhiều.
“Đằng ấy vừa nói chuyện với ai vậy?”
Tiếng Chan Chan chợt vang lên bên cạnh. Tôi quay qua lắc đầu bảo: “Không có gì.”
Trên đường đạp xe đến trường, tên Chan Chan tự dưng nổi hứng liền mau chóng nói ngay:
“Nè, đằng ấy làm giống chiều hôm qua đi.”
“Là làm gì?”
“Thì dựa đầu vào lưng đằng này rồi vòng tay ôm người đằng này đó.”
“Mơ đi cu! Tưởng có lần thứ hai chắc.”
“Đằng ấy cứ khoái lên mặt làm chị. Vậy là không ôm sao? Hơi, chán như con gián.”
Phía sau, tôi bụm miệng cười khúc khích. Tên cool boy này lại dỗi. Ngồi yên cho đến lúc đến ngã ba gần trường thì tôi liền nhẹ nhàng đưa hai tay vòng qua hông Chan Chan, ôm. Tôi cũng áp sát mặt mình vào tấm lưng rộng lớn kia và bảo đùa: “Làm đây. Rõ hâm!”
“Ai hâm? Tí xíu nữa đến trường rồi giờ đằng ấy mới chịu ôm.”
“Ôm cho là phước của cậu đấy. Mè nheo nữa là khỏi luôn.”
Tôi toan rút tay lại thì tên Chan Chan nhanh hơn, liền giữ rịt lấy tay tôi không buông. Tôi rút mãi chẳng ra. Cậu ta càng lúc càng giữ chặt. Thấy vậy, tôi cười phì. Khoái quá bày đặt làm bộ! Nếu đó muốn thế thì đây chiều. Tôi không giật ra nữa, để mặc tên khùng điên ba trợn ấy một tay cầm lái, tay còn lại cầm chặt tay mình. Khi đến gần cổng trường, Chan Chan mới chịu bỏ tay tôi ra. Cả hai không muốn bị bạn bè thấy những hành động gần gũi như vậy. Dù gì cũng chưa đến lúc để họ biết mối quan hệ hiện tại của hai đứa.
Gửi xe xong, Chan Chan gọi tôi. Khi đi lại gần thì tôi chợt thấy bóp tiền từ trong cặp Chan Chan rớt ra lúc cậu ta quay lưng cất bước. Cúi xuống nhặt lên, tôi toan gọi thì Chan Chan đã đi xa tuốt luốt. Bực mình, tôi lầm rầm mắng cho vài câu. Đưa mắt nhìn lại cái bóp, tôi nhíu mày vì một góc tấm hình ở bên trong vô tình lộ ra. Không suy nghĩ nhiều, tôi lấy ra xem. Đó là hình của cô nữ sinh khá dễ mến, trông mặt lạ hoắc. Xem chừng không phải học lớp 11. Quái! Sao tên Chan Chan lại cất giữ hình nàng nào trong bóp tiền thế này? Tự dưng lòng bực bội dễ sợ. Hình tôi không để lại để hình người khác. Mà lại là con gái nữa chứ. Tôi lật nhanh phía sau tấm hình, một dòng chữ mực đen đập vào mắt tôi: “Mối tình đầu – Mãi không quên.” Cái nhìn của tôi tròn xoe bất động. Vậy có nghĩa, cô nữ sinh này là…
“Min Min!”
Tôi giật mình ngước lên, thấy Chan Chan đang từ xa chạy lại. Nhanh chóng, tôi đút tấm hình trở lại vào bóp tiền. Lúc cậu ta đã đứng trước mặt thì tôi chậm rãi trao vật về chủ.
“Bóp tiền cậu rớt, cũng may tớ thấy.”
“Ờ, thanh kiu. Mà đằng ấy có mở ra xem không thế?”
“Thèm vào! Đây không ham của rơi. Bộ giấu gì bí mật hay sao mà sợ người ta thấy?”
Chan Chan cười nhe răng, không đáp. Dõi theo bóng dáng cậu ta, trong đầu tôi xuất hiện nhiều suy nghĩ. Hiển nhiên là về tấm hình cô nữ sinh và cả cái dòng chữ thương yêu nọ. Chan Chan đã có mối tình đầu ư? Có phải học sinh trường này không nhỉ? Tình cảm của cậu ta dành cho người đó là thế nào? Tự dưng, tôi nhớ lại lời Chí Hùng tuần trước. Lý nào, “người đó” mà cậu ta nhắc đến chính là cô nữ sinh trong hình?
… Giờ ra chơi, tôi đang cùng Thuý Nga vào căntin thì tình cờ chạm trán với tên Chan Chan và cả Chí Hùng. Thấy thần tượng, Thuý Nga suýt hét toáng lên nhưng may tôi kịp nhét quả quýt vô cái miệng rộng còn hơn con bò của nó. Nói chuyện được một lúc, Thuý Nga rủ Chan Chan cùng đi mua bánh trán. Còn lại tôi và Chí Hùng. Mỗi lần thấy tôi là cậu ta cười kỳ cục....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Truyện teen – Đồ khốn! Sao để tôi nhớ cậu ?
» Nhật Ký Mang Thai Khi 17
» Em vẫn chờ anh - phần kết
» Em không yêu tôi
» Có cần lấy chồng không
12»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ