Không lâu nữa Tiếu Diệc Trần sẽ cùng Trần Dương của hắn rời khỏi thành phố G, đến lúc đó Đồng Yên sẽ phản ứng như thế nào? Cô sẽ có nghĩ là anh có liên quan đến việc đó không? Nếu như cô hỏi anh, anh sẽ phải giải thích thế nào với cô đây?
Hoặc là bây giờ anh phải lựa chọn nói thẳng hết mọi chuyện với cô. Nhưng sẽ hữu dụng sao?
Lăng Khiên lại châm thêm một điếu thuốc khác. Anh bây giờ không lo lắng việc Đồng Yên sẽ vì thế mà rời bỏ anh, anh không thể nói vì sao, chẳng qua là cô bây giờ có vẻ rất lệ thuộc và tín nhiệm anh và nó làm anh yên tâm. Nhưng con người thì luôn có lòng tham không đáy, luôn muốn khi hạnh phúc thì cứ thế hạnh phúc thêm một chút một chút nữa. Bởi vì bây giờ cô đã toàn tâm toàn ý yêu anh cho nên anh không thể để cô có một chút nghi ngờ và dao động nào cả, thậm chí nghĩ đến việc cô có thể cùng anh giải quyết việc của Tiếu Diệc Trần là anh đã cảm thấy cực kỳ khó chịu. Loại cảm giác uất ức mà không có chỗ nào phát tiết này làm cho tâm tình anh nặng nề đến cực điểm. Khi nhận được tin nhắn của Đồng Yên hỏi anh có về nhà ăn cơm hay không, anh quyết định nhắn trở về cho cô vỏn vẹn vài từ: “Làm thêm giờ.”
Khi màn đêm buông xuống, anh gọi một cú điện thoại cho Lục Tư Triết hẹn anh ra ngoài uống rượu.
Ánh đèn mờ mờ của quầy bar, những âm thanh ồn ào và tiếng kim loại hỗn loạn va vào nhau kịch liệt, từng tiếng cứ thế đâm thẳng vào màng nhĩ người ta làm cho lòng người muốn phát run.
Lăng Khiên cùng Lục Tư Triết ngồi trong một góc khuất từ từ uống rượu. Hiện giờ hai người đã cảm giác hơi say say, trên vẻ mặt cùng nhau lộ ra chút khổ sở.
Lăng Khiên đem thứ chất lỏng sóng sánh trong ly rượu uống vào trong họng, ánh mắt mê ly nhìn sang bên cạnh, phun ra một vòng khói trắng nói: “Tôi đang gặp phải một vấn đề khó khăn. Mẹ kiếp, vì sao cậu cũng chán chường như vậy hả?”
Lục Tư Triết tháo kính xuống, tiện tay ném qua một bên, đung đưa ly rượu chân dài, người cong vẹo tựa vào ghế, miễn cưỡng cười cười: “Lăng Khiên, cậu đang khiêu khích tôi phải không? Cậu biết tôi không có bạn gái cho nên cậu cố tình khiêu khích tôi phải không?”
Lăng Khiên cười, muốn cướp lấy chén rượu của Tư Triết nhưng lại bị anh gạt tay ra, lực đạo cũng không nhẹ. Anh nhìn bốn ngón tay đỏ đỏ rõ ràng trên mu bàn tay mình thì nhíu mày, một phen cướp lấy chén rượu của Tư Triết đặt mạnh lên bàn, mắng: “Uống rượu xong phát điên hả? Cậu biến mất tới hơn nửa tháng, bây giờ trở lại thì lại không bình thường như mọi khi. Cậu bị làm sao vậy hả?”
Lục Tư Triết bị Lăng Khiên mắng mà rượu tan đi hơn nửa, nhìn rõ bốn ngón tay đỏ ửng trên mu bàn tay bạn mình thì trong mắt hiện lên tia ảo não. Hai tay anh vuốt mạnh mặt mình, đứng dậy chống hai tay lên vai Lăng Khiên nói: “Uống hơi nhiều. Tôi đi rửa mặt đây.”
Lăng Khiên đỡ lấy tay anh hỏi: “Không sao chứ?”
Tư Triết khoát khoát tay, hơi lảo đảo đi tới phòng vệ sinh.
Lăng Khiên nhìn theo dáng xiêu xiêu vẹo vẹo của bạn mình một lúc lâu sau đó dí tắt điếu thuốc, rót cho mình một ly rượu đầy, híp mắt hua hua trước mặt rồi uống một hơi cạn sạch, trên mặt phức tạp và mang theo chút khốn hoặc.
Lục Tư Triết trở lại lần nữa, đã khôi phục lại vẻ nhẹ nhàng khoan khoái cùng với nụ cười vốn có, ngồi xuống rồi cầm ly rượu lên đụng đụng ly Lăng Khiên cười nói: “Tiếu Diệc Trần bị cậu hạ không có cơ hội hoàn thủ, cảm giác có phải rất tuyệt vời không?”
Lăng Khiên nhếch nhếch khóe miệng, lại uống thêm một ngụm: “Tư Triết, trong khoảng thời gian này cậu đã đi đâu vậy?”
Tư Triết dừng lại ý định tìm hiểu chuyện của Lăng Khiên, lông mi lay động, dường như là đang suy nghĩ nên trả lời bạn thế nào. Một lúc sau mới ngẩng đầu cười cười: “Cho là tôi đi yêu đương đi.”
Lăng Khiên kinh ngạc, nhướn nhướn mi: “Cậu cuối cùng đã thông suốt rồi sao? Là người phụ nữ như thế nào vậy? Mang đến giới thiệu với tôi đi.”
Lục Tư Triết lặng lẽ tựa vào ghế salon, hai cánh tay giơ lên ra sau đầu, ngửa đầu nhìn trần nhà, vẻ mặt là sự thất bại nặng nề. Anh có chút tự giễu cười nói: “Cậu không gặp được nữa đâu. Cô ta ăn tôi xong thì biến mất không tung tích, bỏ rơi tôi rồi.”
Lăng Khiên trố mắt nhìn anh trong mười giây đồng hồ sau đó cười to một tràng, cho đến khi bị Lục Tư Triết thúc khuỷu tay vào mạn sườn đau đến mặt trắng bệch thì mới dừng lại: “Cô ta tên là gì thế? Có cần tôi thuê người đi điều tra giúp không?”
Lục Tư Triết xoa xoa mi tâm: “Không biết.”
“Làm gì?”
“Không biết.”
“Người ở đâu?”
“Không biết.”
Lăng Khiên mặt không chút thay đổi nhìn bạn mình. Tên tiểu tử này vẻ mặt đang rất cần ăn đòn.
Lục Tư Triết cười khổ: “Khi tôi sang Thụy Sĩ du lịch thì bắt gặp cô ta đang bị một người theo dõi, sau đó cô ta bám lấy tôi, cuối cùng theo tôi trở về nước. Rồi cô ta đến nhà trọ của tôi ở, sau một tuần thì biến mất tăm, không hề để lại bất cứ đầu mối nào cả.”
Lăng Khiên đưa cho Tư Triết một điếu thuốc, sau đó đốt cho chính mình một điếu, hút hai hơi rồi nói: “Tướng mạo, hình dáng đặc thù ra sao? Tìm cục tình báo nhờ giúp đỡ.”
Tư Triết nhìn đám khói trằng lượn lờ trước mặt một cách mê man, qua một lúc lâu mới nói: “Ánh mắt rất trong trẻo. Cô ấy rất ngoan.”
Từ quầy rượu đi ra, Lăng Khiên đưa Lục Tư Triết đang bất tỉnh nhân sự về nhà rồi mới lái xe trở về nhà trọ Đồng Yên. Anh lái xe rất nhanh, muốn đem cô ôm thật chặt vào ngực, muốn cảm nhận thật rõ ràng niềm hạnh phúc này để cho Lục Tư Triết không ngừng hâm mộ.
Dừng xe, lên lầu, dùng chìa khóa mở cửa, đứng ở cửa nhìn thân hình nhỏ nhắn kia chạy tới, Lăng Khiên trong mắt chỉ còn lại yêu thương nồng đậm cùng ngọn lửa vô cùng nóng bỏng.
“Anh về rồi. Hôm nay về rất muộn nhé. Mà sao người anh lại nồng nặc mùi rượu thế này?”
Thời khắc nghe tới giọng nói oán trách của Đồng Yên cũng giống như nghe bất kỳ lời ngon tiếng ngọt khác làm cho lòng anh say đắm. Anh đổi giầy, nhanh chóng ôm chặt lấy cô rồi đi thẳng về phía phòng ngủ, nhìn sự ngạc nhiên và ngượng ngùng trong mắt cô, anh tự nói với chính mình: “Dù phải đánh đổi bất kỳ điều gì, mình nhất định, nhất định phải bảo vệ giờ phút hạnh phúc này.”
Chương 36: Đồng Yên nổi giận
Đồng Yên nhận được thông báo phải đi công tác ở thành phố khác, nếu như bình thường khẳng định Lăng Khiên đã gọi điện cho lão Chu để bảo ông ta hủy bỏ sự an bài này, nhưng bở vì anh vẫn không nghĩ được cách nào để thẳng thắn nói với Đồng Yên, lại sợ trong thời gian này Tiếu Diệc Trần sẽ làm trái với điều kiện đi tìm Đồng Yên, cho nên khi Đồng Yên trưng cầu ý kiến của anh, anh trực tiếp thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ đáp ứng.
Đồng Yên đang công tác ở thành phố gần thành phố G, chủ yếu là đi quảng cáo, Lucy cùng đồng hành với cô. Còn Lăng Khiên cứ mỗi lúc trời tối cũng sẽ gọi điện cho cô.
Cô đi công tác ba ngày. Cô trở về vào lúc hai giờ chiều ngày thứ tư bằng máy bay. Mặt trời ở thành phố G rất ấm áp, bầy trời vạn dặm không mây, các cô từ phi trường đi ra ngoài trực tiếp bắt xe trở về công ty.
Quay về công ty, Thiến Thiến không có ở đây, Đồng Yên đem hợp đồng vừa ký với quản lý của công ty quảng cáo sửa sang lại, lúc xong đã là giờ tan làm. Cô lấy ra từ trong túi xanh một hộp quà xinh xắn, cười cười chuẩn bị đặt vào ngăn kéo bàn làm việc của Thiến Thiến, ngày mai sẽ cho cô ấy một sự bất ngờ vui vẻ lớn. Mới vừa đi tới bàn làm việc của Thiến Thiến, thì thấy trên bàn làm việc của cô ấy một tập bản thảo viết tay, trên đầu là một dòng chữ nói rõ nội dung hấp dẫn của bản thảo này.
“Tiếu Diệc Trần – tổng tài của tập đoàn Trần Dương tuyên bố sang năm tập đoàn Trần Dương sẽ rút lui khỏi thành phố G, tiếp tục chiến đấu ở các thị trường thành thịở duyên hải khác để phát triển tốt hơn.”
Đồng Yên nhìn bản thảo vẫn còn chưa làm xong thì nhất thời đứng ngây ngốc không phản ứng, vẻ mặt mê man và khiếp sợ không thể nói ra lời. Cô hoàn hoàn không thể suy nghĩ được rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, Tiếu Diệc Trần tại sao lại quyết định để Trần Dương rút lui khỏi ngành truyền thông ở thành phố G này, nguy cơ của cổ phiếu Trần Dương vừa mới được giải trừ, lúc này đáng lẽ ra phải chiếm lại thị trường chứ? Anh tại sao phải lựa chọn rời khỏi đây? Cô không tin Tiếu Diệc Trần – một người luôn khinh địch như vậy lại bị đánh cho tới mức suy sụp. Anh làm như vậy nhất định là vì bất đắc dĩ, người nào đã buộc anh phải rời khỏi thành phố G?
Lăng Khiên cắn chặt môi, sắc mặt ngày càng tái nhợt, chỗ ngực trái tưởng như nhảu cả ra bên ngoài bị cô đè ép trở về. Cuối cùng cô nghe được một tràng tiếng chuông điện thoại dồn dập, cô giật mình mạnh một cái, qua thật lâu mới luống cuống trở về chỗ ngồi của mình.
Một dãy số lạ hiện không ngừng nhấp nháy trên màn hình điện thoại, không hiểu tại sao trong lòng cô dâng lên một dự cảm xấu, chuông điện thoại trong khi cô thấp thỏm bất an thì ngưng lại.
Nhưng khi cô khẽ thở ra một hơi dài, tiếng chuông như đòi mạng lại vang lên một lần nữa. Vẫn là mã số lại đó, cuối cùng cô quyết định nhấn nút nghe.
“Alo? Xin hỏi ai vậy?
“Yên Yên, là tôi, Tương Dao.”
“…….”
“Chúng ta gặp mặt nói chuyện.”
Không gian thoáng mát, phong cách ưu nhã của nhà hàng Tây cùng tiếng dàn du dương phiêu đãng trong không trung làm cho tâm tình người ta không tự chủ mà buông lỏng, nhưng không bao gồm Đồng Yên.
Cô nhìn người phụ nữ đối diện một thân trang phục đẹp đẽ kiểu gì cũng không thể hình dung ra đây là người bạn thân thiết nhất đã cùng mình ở chung phòng thời đại học. Đồng Yên nhìn Tương Dao không hề chớp mắt lấy một cái, trong lúc bất chợt có chút đồng cảm với cô ta. Mặc dù trên mặt cô ta là nụ cười không chê vào đâu được nhưng ánh mắt lại vô cùng mệt mỏi, mặc dù là cô ta bằng tuổi cô nhưng khóe mắt đã có một vài nếp nhăn. Đã bốn năm rồi hai người không gặp lại nhau nhưng hiện giờ trên người cô ta toát ra chút tang thương.
Nghĩ đến cái từ này, Đồng Yên từ từ cúi đầu, bàn tay nắm chặt cốc cà phê trước mặt không tự chủ mà run rẩy.
“Yên Yên, chúng ta đã hơn bốn năm rồi không gặp mặt, cậu một chút cũng không thay đổi. Vẫn là vẻ đơn thuần, ngoan ngoãn như vậy.” Tương Dao ưu nhã nhấp một ngụm cà phê, hơi mỉm cười nói.
Đồng Yên trầm mặc một hồi, đưa mắt nhìn Tương Dao, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm gì: “Dao Dao, cậu hôm nay tới tìm mình chỉ đơn thuần là ôn chuyện cũ thôi sao?”
Tương Dao cười khẽ: “Đúng như cậu nói thôi, đơn thuần là ôn chuyện cũ, muốn nói ra chuyện bốn năm trước với cậu. Chẳng lẽ cậu đối với chuyện lúc ấy tôi đã lừa gạt Tiếu Diệc Trần như thế nào một chút cũng không hứng thú sao?”
Đồng Yên trong nháy mắt hiện lên một tia đau đớn, nhìn cô ta nhàn nhạt nói: “Không có hứng thú.”
Tương Dao vuốt ve cốc cà phê, cười nói: “Xem ra cậu thật sự là không thương hắn ta. Tiếu Diệc Trần thật đúng là một người đàn ông đáng thương.”
Đồng Yên mím môi, buông thõng mí mắt không nói gì.
Tương Dao thu hồi nụ cười, có chút thổn thức mở miệng: “Cho dù cậu không có hứng thú thì tôi vẫn phải nói. Chúng tôi sẽ lập tức rời khỏi thành phố G, nếu như hôm nay không nói sợ sẽ không còn cơ hội nữa.”...

Phone: 01657595739 