Sau đó không khí cũng dễ chịu hơn rất nhiều. Mặc dù Đồng ba không hay nói chuyện nhưng mà vẻ mặt nhu hòa đi rất nhiều. Đối với việc Đồng Yên gắp thức ăn cho Lăng Khiên thì cũng làm như không thấy. Bữa ăn được coi như là vui vẻ đi.
Sau khi ăn xong, Đồng Yên đã thấy mặt Lăng Khiên trắng bệnh như tờ giấy, cô lấy cớ dẫn anh ra ngoài đi dạo một chút rồi kéo anh ra cửa.
Đến phòng trọ, Lăng Khiên nôn hết những gì đã ăn ra, sau đó nằm thẳng người trên giường, Đồng Yên đau lòng ôm lấy anh và xoa dạ dày cho anh, hốc mắt đều đỏ lên.
Anh giơ tay bóp mũi cô cười: “Anh không sao đâu, nghỉ một chút rồi khỏe thôi.”
Đồng Yên ngả đầu trên ngực anh, anh lại nhẹ nhàng nói: “Chỉ cần có thể đạt được mục đích thì đau dạ dày như vậy rất đáng giá.”
Đồng Yên hít hít mũi nói: “Anh có chai rượu này từ lúc nào vậy? Hơn nữa em cũng không nhớ khi nào thì nói với anh là ba em thích uống rượu Mao Đài?”
Lăng Khiên ôm cô, ngực phập phồng thở khó khăn: “Anh trước đó đã hỏi ba anh rồi. Ông ấy nói rằng lúc ba em còn tại vi rất thích uống Mao Đài, hơn nữa đối với rượu tám mươi năm trước vô cùng yêu quí.”
Đồng Yên sửng sốt: “Ba anh biết anh theo em về nhà à?”
Lăng Khiên gật đầu: “Anh nói với ông ấy trước rồi. Thật ra thì ban đầu đối với việc kia, ông ấy đối với ba em cũng có áy náy. Chẳng qua là vì thể diện nên ngại không gặp ba em thôi. Lần nay anh nói về nhà cùng em, ông ấy lập tức chỉ chiêu cho anh.”
Đồng Yên nghe giọng nói khó nhọc của anh, anh không ngừng hít thở mạnh thì đau lòng vỗ vỗ lưng anh nói: “Đừng nói chuyện nữa, anh nằm nghỉ đi. Đau dữ dội thế sao?”
Lăng Khiên hai tay ôm chặt lấy eo cô, cúi đầu đáp một tiếng. Qua một lúc lâu mới vui vẻ nói: “Yên Yên, thật ra thì ba em thật đáng yêu. Haha!”
Hết chương 33.
Chương 34: Nghi ngờ
Đồng Yên ở nhà đã đến ngày thứ năm. Kể từ ngày kính ba Đồng Yên rượu Mao Đài, Lăng Khiên còn tặng ông cả trà Long Tĩnh – loại trà ngon thuộc hàng cao cấp của Trung Quốc. Sắc mặt Đồng ba ngày càng hòa hoãn hơn, đến ngày cuối cùng, hai người đàn ông đã ngồi ở phòng khách cùng nhau đánh cờ tướng.
Đồng Yên ở trong bếp phụ mẹ cô nấu cơm, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài phòng khách một chút. Đồng mẹ vỗ vỗ đầu cô nói: “Đừng nhìn. Ba con sẽ không làm khó Lăng Khiên đâu.”
Đồng Yên vui vẻ xoa xoa mũi, cười nói: “Mẹ à, mẹ nói xem ba con có thể chấp nhận anh ấy hay không?”
Đồng mẹ nhìn thoáng qua phòng khách nói: “Mẹ cũng không biết được. Bất quá Lăng Khiên đứa trẻ này thật đúng là thông minh.”
Đồng Yên cười cười, trong lòng cảm thấy cực kỳ ngọt ngào.
Sau khi ăn cơm xong, mẹ Đồng Yên lôi kéo Đồng Yên đi ra ngoài mua đồ. Lăng Khiên nhìn ba Đồng Yên vào thư phòng, suy nghĩ một chút rồi đi tới gõ cửa.
Nghe được bên trong đáp một tiếng, anh mở cửa đi vào trong phòng.
“Chú Đồng, cháu muốn nói chuyện với chú một chút.”
Đồng ba gật đầu: “Tôi cũng đoán được cậu sẽ tìm tôi. Ngồi đi.”
Lăng Khiên nghe lời ngồi xuống, sau đó đem phong thư lần trước ông đưa cho anh đặt ở trên bàn nói: “Chú Đồng, cái này gửi lại cho chú.”
Đồng ba nhìn thoáng qua, cũng không nhận: “Số tiền này tôi sẽ không lấy đâu. Mấy ngày qua tôi đối với cậu hòa hoãn hơn, là vì không muốn Yên Yên trong lòng khổ sở, nhưng cũng không có nghĩa là tôi đã chấp nhận cậu đâu.”
Lăng Khiên cười cười: “Cháu biết ạ. Chú Đồng, chú nhận tiền của Tiếu Diệc Trần phải không ạ? Yên Yên nếu biết chú dùng tiền của anh ta trả lại cho cháu thì sẽ rất buồn.”
Đồng ba sửng sốt một chút, trên mặt xuất hiện tia lúng túng: “Tôi sẽ không để cho Yên Yên biết.”
Lăng Khiên thành khẩn nói: “Chú Đồng, mấy ngày qua chú thấy rất rõ ràng, Yên Yên ở chung một chỗ với cháu rất vui vẻ. Cho dù chú không đồng ý gả Yên Yên cho cháu thì cô ấy cũng sẽ không trở về bên cạnh Tiếu Diệc Trần. Dưới tình huống như vậy, chú lại dùng tiền của anh ta sẽ làm Yên Yên càng khổ sở hơn.”
Đồng ba ánh mắt ảm đi một chút, mở miệng, giọng nói thật thương tâm: “Lăng Khiên, dùng tiền của Diệc Trần thì sẽ làm Yên Yên khổ sở, vậy dùng tiền của cậu thì sẽ không sao sao? Cậu dùng thủ đoạn ám muội như vậy để có được nó, cuối cùng có một ngày Yên Yên sẽ hối hận.”
Lăng Khiên cúi đầu trầm mặc một hồi song ngẩng đầu khẽ cười cười, mở miệng trầm ổn mà kiên định: “Chú Đồng, cháu đã đảm bảo với Yên Yên là sẽ không động Tiếu Diệc Trần, thì nhất định sẽ không làm cho hắn thân bại danh liệt. Nhưng chú có tin hay không, thật lâu trước đâu cháu đã từ bỏ ý định này.”
Đồng ba có chút kinh ngạc nhìn anh: “Vậy Tiếu Diệc Trần nói cậu thu mua cổ phần của Trần Dương là vì cái gì?”
Lăng Khiên mím mím môi khẽ cười, nói nhỏ: “Không có gì đâu ạ. Chỉ là hiểu lầm mà thôi.”
Từ sau khi trở về, bởi vì trì hoãn không ít công việc, Lăng Khiên mỗi ngày dường như bận đến nửa đêm, còn Đồng Yên mỗi đêm đều nhanh chóng ngủ thiếp đi, thật lâu sau mới nghe được tiếng chìa khóa mở cửa.
Hôm nay theo thường lệ cô vẫn chờ anh về, nhưng đã hơn mười giờ tối rồi mà anh vẫn chưa về. Đồng Yên nằm trên ghế salon ôm lấy máy tính cùng Thiến Thiến nói chuyện phiếm.
Thiến Thiến: Lăng tổng nhà cậu vẫn chưa về à?
Đồng Yên: Ừ, vẫn chưa về, thật chán quá. Người yêu cậu đâu?
Thiến Thiến: Anh ấy đang tắm. À đúng rồi, anh ấy nói với mình rằng cổ phiếu Trần Dương bị thu mua là do có người đứng trong bóng tối giật dây. Cậu có hay không hỏi vị kia nhà cậu?
Đồng Yên: Tớ hỏi rồi. Anh ấy nói sẽ không động đến Tiếu Diệc Trần.
Thiến Thiến: Anh ta nói thật mập mờ nha. Anh ta nói rằng sẽ không động đến Tiếu Diệc Trần, nhưng cũng đâu có nói cổ phiếu Trần Dương gần đây sụt giảm tưởng như chết tới nơi lại không liên quan đến anh ta.
Đồng Yên: Ý cậu là sao?
Thiến Thiến: Không có gì, nhưng tớ muốn giúp cậu tỉnh táo một chút. Dù sao tớ cũng cảm thấy cổ phiếu Trần Dương gặp phong ba khẳng định là có liên quan đến Lăng Khiên.
Đồng Yên: Anh ấy nói sẽ không động đến Tiếu Diệc Trần thì chắc chắn sẽ không liên quan đến anh ấy. Tớ tin tưởng Lăng Khiên.
Thiến Thiến: Yên Yên ngu ngốc. Bất quá anh ta đối với cậu là thật tâm, cho dù có chuyện gì thì cũng sẽ không làm tổn thương cậu. Cậu cứ an tâm đi.
Đồng Yên: Tớ vốn là rất an tâm mà. Không nói nữa, tớ ngủ đây.
Thiến Thiến: Ừ. Bye bye.
Đồng Yên: Ngủ ngon!
Đồng Yên nhanh chóng invisible, nhìn chằm chằm đoạn nói chuyện của mình với Thiến Thiến vừa xong trên màn hình thật lâu, sau đó có chút nhụt chí tắt máy. Cô không giống như ngày thường ở phòng khách chờ Lăng Khiên trở về, mà chỉ là chừa lại đèn của chiếc đèn trên đầu giường rồi chùm kín chăn hờn dỗi. Cô cũng không biết là đang giận Thiến Thiến phỏng đoán lung tung không có căn cứ, hay là đang tức giận việc anh có việc giấu cô.
Đúng là ngày đó anh nói không động đến Tiếu Diệc Trần nhưng cũng không có nói là anh không có điều khiển cổ phiếu của Trần Dương. Cô có cảm giác mình bị lừa gạt. Mặc dù không đến nỗi tức giận, khổ sở lắm nhưng khẳng định là có khó chịu trong lòng.
Cho nên khi nghe được tiếng chìa khóa mở cửa vang lên, cô cũng không chạy ra đón anh mà ngược lại nhắm mắt giả vờ ngủ.
Lăng Khiên vào nhà sau không có thấy thân ảnh quen thuộc chạy ra đón mình, cũng không nghe được câu nói ngọt ngào là “Anh về rồi” thì trong lòng cảm thấy chút mất mát. Anh mím môi đổi giày, có chút mỏi mệt vuốt vuốt mi tâm sau đó tắt đèn ở phòng khách rồi đi thẳng vào phòng ngủ, nhìn thấy cô đang đắp chăn nằm ngủ trên giường thì khóe miệng anh cong cong. Anh đi tới ngồi ở bên giường, đưa tay sờ trán cô, xác định cô không có ngã bệnh mới hôn vào trán cô một cái, sau đó giúp cô đắp kín chăn, cầm lấy đồ ngủ rồi bước vào phòng tắm.
Đồng Yên nghe được tiếng đóng cửa mới mở mắt ra, qoay đầu nhìn thoáng qua phòng tắm rồi rũ mí mắt xuống. Mới vừa rồi khi anh hôn lên trán cô, trên người có nhàn nhạt mùi rượu, nụ hôn kia rất nhẹ rất nhu, cô cảm nhận được anh cẩn thận cùng thật lòng che chở mình, do đó bất mãn trong lòng cũng theo nụ hôn của anh mà tan đi không ít.
Cô cũng cảm thấy rất kì quái rằng, tại sao trong thời gian mấy tháng ngắn ngủi mình lại có thể lệ thuộc vào anh và tín nhiệm anh như vậy? Nhưng cô cũng tìm ra được luôn đáp án, chính là do anh biểu hiện sự quý trọng cùng nâng niu đối với cô. Mỗi ngày cô đều kiên nhẫn chờ anh trở về, nhận lấy cái ôm ấm áp của anh, cũng có thể từ trong mắt anh thấy được mừng rỡ cùng biết lỗi. Buổi tối cho dù anh mất ngủ không ngủ được thì anh cũng sẽ không trằn trọc trở mình, tư thế vẫn là bộ dáng trước khi cô ngủ, thậm chí ngay cả cánh tay đang ôm cô cũng không có di động xuống dưới. (Vi: em thèm anh quá đi T___________T. Khiên ca thật vĩ đại quá :X)
Cho nên cô cảm thấy người đàn ông này yêu cô sâu đạm như vậy thì làm sao có thể tổn thương cô được? Giống như lần trước cô đã nói với Tiếu Diệc Trần rằng, tín nhiệm của cô đối với Lăng Khiên là tới từ cách biểu hiện của anh đối với người mình yêu.
Nghĩ như vậy, Đồng Yên không giả vờ ngủ nữa, đứng dậy bước xuống giường.
Lăng Khiên tắm xong thì mặc đồ ngủ đi ra, thấy trên giường trống không, sửng sốt một chút mới quay đầu nhìn ra cửa phòng ngủ, thì thấy người nào đó vừa giả vờ ngủ trong tay cầm một bát canh đi đến. Anh cười cười đi tới, nhận lấy bát canh rồi ôm lấy bả vai cô trêu chọc nói: “Đánh thức em hả?”
Đồng Yên cong cong khóe miệng, hơi xấu hổ nói: “Em không có ngủ. Anh uống chút canh đi.”
Lăng Khiên ôm cô ngồi ở trên giường từ từ uống canh.
Đồng Yên cầm bát giúp anh uống. Anh giả vờ bị nóng, cô liền lập tức nhẹ nhàng thổi thổi cho canh bớt nóng, chọc cho Lăng Khiên không nhịn được cười ra tiếng.
Sau khi uống xong bát canh, Lăng Khiên cầm lấy cái bát không để sang một bên, sau đó hôn một chút lên môi cô, nhìn cô rồi dùng đầu lưỡi liếm liếm môi cô, sau đó cười lớn rồi ôm cô lên giường nằm đắp chăn.
Lăng Khiên đem Đồng Yên nằm úp sấp ở trên người mình, chờ hai tay nhỏ bé ngoan ngoãn ôm lấy cổ mình mới cười cười hôn chóp mũi cô một chút nói: “Tại sao vừa nãy em lại giả vờ ngủ?”
Đồng Yên nhìn anh một cái, vươn tay vuốt ve đôi mắt mệt mỏi của anh nói: “Công việc còn tồn đọng lại vẫn chưa xử lý xong hả anh?”
Lăng Khiên không nói chuyện, nhắm mắt hưởng thụ bàn tay ấm áp của cô nhẹ nhàng vuốt ve trên da mình, tim anh đập loạn theo từng cử động của ngón tay cô sau đó mềm thành một mảnh. Khi tay cô chuyển qua bờ môi anh, anh mở miệng đem nó nhẹ nhàng cắn chặt, sau đó cười khẽ mấy tiếng. (Vi: Đùa chứ tối nay anh bị phởn ý nhóe = =).
Đồng Yên cũng cười, trên mặt lộ ra vẻ nghịch ngợm mà dịu dàng, cô giật ngón tay ra nhưng hổng có rút ra được, cau cau lỗ mũi sau đó cúi người đem môi mình dán vào môi anh. Ha, thành công cứu được mấy cái ngón tay của cô nha nhưng môi cô lại bị anh ngậm lấy. Cô đem mấy ngón tay chà chà trên áo ngủ của anh dẫn tới người đàn ông bên dưới cô lại cười ra tiếng thêm lần nữa. 0.
Sau một phen kích tích, Đồng Yên nằm gọn trong ngực Lăng Khiên, không có chút khí lực bị anh ôm chặt ở trong chăn....

Phone: 01657595739 