CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Lần nữa lại yêu -p3

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 2030
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Lần nữa lại yêu -p3

Từ xa Hiên đã thấy một người đàn ông mặc quân phục màu cỏ úa ngồi thẫn thờ nhìn dòng xe qua lại. Cảm giác có người đang quan sát mình, Tâm Hiếu liền thay đổi góc nhìn về phía cô gái đang bước vào. Anh đứng dậy khẽ gật đầu chào Hiên. Cả buổi hầu như cô đều ngồi chăm chú nghe anh nói. Còn anh ngay từ lần đầu gặp gỡ cũng rất ấn tượng và có thiện cảm với cô gái này. Anh không còn trẻ nữa. 32 tuổi, thân là một lính trinh sát có nhiều thành tích nhưng anh lại không gắn bó với con đường mình lựa chọn ban đầu mà chuyển qua bên tham mưu làm việc. Công việc không có gì là vất vả nếu không muốn nói tương đối nhàn. Điều duy nhất làm anh đau đầu mấy năm nay có lẽ là chuyện vợ con. Nếu bảo mấy năm trước anh vẫn cố gắng đợi mối tình đầu cùng cơ quan thì không nói làm gì…nhưng cô ấy giờ đã là vợ của người khác, anh làm sao có thể đợi được nữa? Chẳng lẽ lại ác tâm đi cầu trời khấn Phật cho vợ chồng nhà người ta lục đục bỏ nhau? Biết đâu họ bỏ nhau cũng chẳng tới cái lượt mình! Đã đến lúc phải nghĩ về hôn nhân một cách nghiêm túc. Anh biết con mắt nhìn người của Tiểu Nguyễn không chê trách vào đâu được. Anh cũng biết rất rõ cô gái trước mặt mình đã ly hôn và không thể có con. Nhưng anh chẳng quan tâm, nói đúng ra anh cần tìm một người bạn để chia sẻ cuộc sống chứ không phải tìm người đẻ mướn. Không biết nói những lời hoa mỹ, chỉ biết dốc hết lòng. Anh nói:

“ Những gì về em Tiểu Nguyễn cũng nói qua cho anh. Con người sống ai cũng có một quá khứ không muốn nhắc đến. Anh cũng vậy mà em cũng thế thôi. Đúng là hơi đường đột khi lần gặp mặt đầu tiên đã nói với em những điều này, nhưng thật sự không phải anh là một người quá kén chọn hay khó tính mà tới lúc này chưa lấy được vợ như em nghĩ!”

Hiên vội xua tay lên tiếng:

“ Ấy không không. Em không nghĩ như thế ạ..”

“ Em cứ để anh trình bày hết đã. Anh biết những chuyện thương tâm của em. Anh rất thông cảm nhưng không vì thế mà em nghĩ là anh thương hại hay là gì gì khác. Anh không phải là người như thế. Có sao anh sẽ nói vậy.

Gia đình anh chẳng có nhiều con, chỉ có hai đứa con trai, anh là cả. Mấy năm trước bố mẹ anh còn giục nhiều chuyện vợ con chứ mấy năm nay các cụ cũng chán chẳng thèm giục. Còn anh thì chuyện hôn nhân thực sự chẳng khác nào tìm một người bạn về sống với mình để có thể chia sẻ cuộc sống. Cuộc sống một mình rất rất cô đơn.”

Gia Hiên cảm nhận rất rõ tấm chân tình trong từng câu nói và ánh mắt của anh. Không hiểu sao cô cảm thấy người đàn ông trước mặt giống một người anh trai thì đúng hơn chứ không phải giống một người đang nói chuyện hôn nhân đại sự. Lại là trong lần đầu gặp gỡ. Cô cúi đầu, khẽ nói:

“Trước đây, em cứ nghĩ rằng kết hôn rất đơn giản, chỉ là sống chung với một người, vẫn phải làm những công việc như thường ngày. Trải qua nhiều chuyện như vậy, em mới biết thực sự cuộc sống sau hôn nhân không hề đơn giản không phải chỉ là đeo nhẫn cưới , chụp ảnh cưới, làm tiệc cưới, ngủ chung một phòng là kết hôn. Mà kết hôn là mong đợi được cùng nhau đi hết cuộc đời của hai người, là cùng nhau gánh vác mọi việc. Là sự tin tưởng lẫn nhau và cũng là trách nhiệm.”

Ngừng một lát, cô chậm rãi nói tiếp:

“ Nhưng anh biết không, em không có khả năng làm mẹ. Em thật sự không biết mình còn có thể nói đến hôn nhân một lần nữa hay không?”

Tâm Hiếu cười buồn:

“ Anh thật sự không bận tâm đến chuyện đó. Thật đấy. Quan điểm sống của anh đơn giản lắm, chỉ cần sống trọn vẹn từng ngày thôi. Anh từng đọc trong một cuốn sách và được biết rằng: “Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn.” Chính từ lúc đó anh đã nghĩ mình tìm bạn đời chứ không phải tìm người sinh con hay là làm việc nhà cho mình. Quan điểm hôn nhân của anh đơn giản chỉ là cần tìm một người chia sẻ cuộc sống.”

Nhấp môi tách cafe còn dang dở, Tâm Hiếu khẽ cười và tiếp tục:

“ Anh hiểu em đang nghĩ gì. Thật sự mà nói, anh rất mến em. Từ lúc Tiểu Nguyễn giới thiệu, giờ được gặp mặt càng cảm mến. Nếu em không phiền cứ coi anh như một người bạn, một người anh trai. Anh có thể thường xuyên mời em dùng cơm, được chứ? Bạn bè anh hầu hết đều có gia đình. Người độc thân đôi khi ăn cơm cũng không tránh khỏi nỗi buồn lẻ loi.

Cách đây không lâu anh có nuôi một đôi vẹt. Rồi một ngày khi tan làm trở về nhà anh phát hiện con đực đã bị chết. Từ đó con cái không chịu ăn và một tuần sau nó cũng chẳng sống nổi. Đến con vật cũng cần có bạn thì con người tại sao lại cứ ép mình phải chịu nỗi cô đơn. Ánh hoàng hôn cuối chiều đã đủ lạnh rồi sao con người ta không tự làm mình ấm lại bằng hơi thở của một người khác nữa…?”

Hiên cười với anh và gật đầu:

“ Cảm ơn anh vì đã quan tâm em. Em hiểu rồi. Lúc nào rảnh anh đừng quên gọi cho em! Em rất sẵn lòng được nghe anh tâm sự. Bất cứ khi nào ạ!”

......

Tâm Hiếu ngỏ ý đưa Gia Hiên về và cô cũng không từ chối. Tạm biệt cô ngay trước cửa chung cư rồi anh rời khỏi. Trời chiều đã đổi thành gam màu trầm từ lúc nào không hay, người đàn ông trẻ tuổi lẳng lặng quan sát nụ cười của cô rồi bước theo cô. Gia Hiên hơi giật mình khi nghe thấy ai đó gọi mình. Hải Lâm cất cao giọng:

“ Chị Gia Hiên.”

Quay người lại, cô mỉm cười với Lâm:

“ Em tìm chị sao?”

“ Vâng. Lần trước em đến nhưng chị say rượu…”

Gia Hiên lấy tay khẽ đập vào đầu:

“ À. Chị xin lỗi, chị không nhớ. Có gì lên nhà rồi nói đã!”

Trong ấn tượng của cô, cậu em trai của chồng cũ là người thân thiện nhất gia đình họ. Tuy 8 năm quen biết nhưng cô coi Hải Lâm chẳng khác nào em trai mình. Có lẽ một phần từ nhỏ cô đã một mình. Anh trai cô sau khi tốt nghiệp đã du học và ở lại luôn bên Mĩ. Chính vì điều đó mà khi về nhà họ Trần làm dâu, cô rất vui vì có thêm chị gái và em trai. Chỉ là họ đã bao giờ thực sự coi cô như người một nhà…?

Lấy nước cho Hải Lâm, Gia Hiên nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện với cậu và dịu dàng:

“ Lần trước chị thật sự không nhớ. Em tìm chị có chuyện gì không?”

Hải Lâm đưa ánh mắt buồn nhìn cô:

“ Chị dâu. Em xin lỗi!”

“ Thằng bé này. Làm sao vậy?”

“ Em không biết chuyện gì! Lúc em đi thực tập từ Đà Nẵng về mới hay tin anh chị đã ly hôn. Em rất tiếc. Đối với em chỉ có mình chị là chị dâu thôi!”

Gia Hiên khẽ cười, hai bàn tay cô đan vào nhau, ánh mắt mệt mỏi. Cô đáp lời:

“ Đây là chuyện của Hải Minh và chị, không liên quan gì đến em cả! Em đừng nghĩ gì. Bản thân chị cũng quên rồi.”

“ Em biết. Chị rất khổ tâm. Chị….vẫn sống tốt chứ ạ?”

“ Có gì mà không tốt chứ! Chỉ là thay đổi môi trường sống, sớm muộn cũng thích nghi được thôi. Con người ta có một số chuyện phải nghĩ thoáng lên thì mới tiếp tục có thể sinh tồn. Có đau khổ cũng chỉ là một thời gian, ai mà dùng nỗi đau để sống được cả đời hả em?”

Ngập ngừng, Hiên tiếp tục:

“ Việc của anh trai em thế nào rồi? Chị không tiện hỏi, em biết đấy mối quan hệ của bọn chị không thích hợp để có thể can thiệp!”

Cầm cốc nước Hiên đưa trên tay, Hải Lâm cúi xuống, đôi mắt buồn rõ rệt:

“ Bố em đang tìm người để chạy tội cho anh ấy. Anh ấy nói là không sao, nhưng em nghĩ là chỉ có thể thoát khỏi tù tội. Còn việc ở ngân hàng…em cũng không biết có tiếp tục nổi không!”

Mím môi, Hiên cất lời:

“ Ừm. Vậy là quá tốt rồi. Vì lẽ ra với tội của anh ấy phải chịu 15 đến 20 năm tù. Đúng là bố có bàn tay phép thuật có thể biến đen thành trắng. Chị thật sự rất khâm phục ông.”

“ Chị dâu. Cả nhà em đều có lỗi với chị. Thay mặt cả nhà, em muốn xin chị thứ lỗi…!”

Hiên chưa kịp nói tiếp thì tiếng chuông điện thoại kêu. Giọng nói của một người xa lạ vang lại bên tai cô. Đôi bàn tay đang giữ máy của cô run run khi nghe xong tin mình vừa nhận được. Thấy ớn lạnh, cảm giác sợ hãi bủa vây lấy cô. Gục xuống sofa, bàn tay yếu ớt bám vào thành ghế. Hải Lâm thấy Gia Hiên như vậy không ngừng lo sợ. Cậu lại gần đỡ cô nhưng Gia Hiên đã đưa tay ra cản. Giọng cô yếu ớt:

“ Chị không sao. Không sao cả. Một người bạn của chị vừa phải cấp cứu. Xin lỗi em, lúc khác chị em mình nói chuyện sau được không?”

Hải Lâm cất giọng đầy lo lắng:

“ Chị dâu. Chị không sao thật chứ? Nhìn chị, em lo lắm.”

Gia Hiên gượng dậy, cô cố gắng trấn tĩnh mình và bước về phòng ngủ lục tìm toàn bộ thẻ rút tiền. Mang theo túi xách, bước chân vội vã rời khỏi căn hộ, đưa bàn tay bé nhỏ vẫy taxi và cô rời khỏi trong ánh mắt chứa đầy quan tâm, lo lắng của Lâm vẫn còn đứng đó!



Chương 14: Xin anh đừng….rời khỏi cuộc đời em!



Trong giá lạnh của trời đông, chiếc taxi lao đi vội vã. Hiên sải bước trong hành lang ngả màu của viện Việt Đức. Tiếng bánh xe lăn rít lên trên nền gạch hoa khô khốc. Cô tìm đến đúng phòng cấp cứu, thở dốc, cánh tay cô bám vào một nữ y tá đang ở gần đó. Lấy lại hơi, cô khó khăn nói:

“ Chị ơi, có một người đàn ông tầm 28, 29 tuổi. Rất trẻ bị tai nạn được cấp cứu ở đây gần 30 phút trước. Xin hỏi anh ấy có sao không ạ?”

Lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang níu tay mình, cô y tá còn khá trẻ hếch cằm vào bên trong và lạnh lùng nói với Hiên:

“ Anh ấy chết rồi. Chị vào đi rồi lát nhớ ra làm thủ tục.”

Hiên sững sờ bước vào bên trong phòng cấp cứu. Cô vẫn không thể tin nổi những gì cô y tá vừa nói… Như một người mất hồn, cô câm lặng nhìn người đang nằm bất động được phủ kín chiếc khăn trắng của viện. Đôi chân cô khuỵu xuống, Gia Hiên bám vào thành giường, lạnh cóng. Nước mắt rơi tự lúc nào không hay. Tiếng khóc từ những phòng khác vọng lại khiến cô không kìm được lòng mình… Hơi thở mỏng manh, cô chỉ biết nói những câu vô nghĩa. Trong ánh nhìn mù mịt, cô thấy lòng mình quặn thắt lại.

“ Tại sao? Tại sao lại là anh?”

Cắn chặt đôi môi khô, khuôn mặt cô tái đi nhợt nhạt, cô nhớ đến những khoảnh khắc anh vẫn thường cười với cô, nhớ đến những câu nói đùa của anh đã thổi vào cuộc sống của cô một hơi thở khác…Cô nhớ đến lần cuối cùng gặp anh đã là…ngày hôm qua! Tại sao lại là anh ấy? Người ta vẫn thường lìa xa cuộc đời này khi không còn gì nuối tiếc nhưng anh ấy….anh ấy còn quá trẻ. Anh ấy có một tương lai và những hoài bão. Anh ấy còn cả một chặng đường dài đang chờ đợi. Tại sao lại cướp đi cuộc sống của anh ấy mà không phải một kẻ xấu xa nào đó? Tại sao những người tốt đều phải sống với những bất hạnh không tên?

“ Thái Văn….Anh có nghe thấy……..em gọi anh không? Anh có biết em rất buồn không? Anh đi rồi, mỗi lần em say rượu biết dựa vào ai? Em biết đưa chân về đâu để tìm khoảng trời màu xanh giữa mùa đông Hà Nội? Em rất muốn được nghe anh nói. Một câu thôi, một câu thôi cũng được…Sao anh lại bỏ em đi mà không gửi lại một lời chào? Dù em chẳng là ai trong cuộc sống của anh, chỉ là một người ở căn hộ đối diện nhưng anh đi rồi hàng ngày em biết cười với ai? Em biết tìm ai để cúi đầu chào hỏi?”

Thái Văn đứng dựa vào cửa phòng bệnh, trong khuôn mặt vẫn còn tái nhợt, anh gọi cô:

“ Hiên ơi…”
...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» 18 tháng quân ngũ của 1 đời trai
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Chân ngắn sao phải xoắn
1234567»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Old school Swatch Watches