CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Lần nữa lại yêu -p3

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 2029
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Lần nữa lại yêu -p3

“ Thôi. Cứ để cho nó ngủ đẫy giấc. Lát về nhà em nấu súp cho nó sau!”

Lúc cùng Gia Hiên dọn dẹp trong phòng bếp, Tiểu Nguyễn định hỏi nhưng lại thôi. Một cô gái hiền dịu và xinh đẹp mà ly hôn. Thật đáng tiếc! Không hiểu sao cô cảm thấy rất thân thiết với cô gái này, cảm giác như là chị em một nhà vậy. Gia Hiên xin phép về, một lúc sau cô mang Mi Mi sang để gửi lại cho Tiểu Nguyễn. Thoáng ngạc nhiên, nhưng Tiểu Nguyễn không từ chối. Con chó là quà của chị gái tặng cho cô nên cô không thể tuỳ tiện tặng lại cho người khác được. Chờ Gia Hiên tạm biệt ra về, cô nói với Văn:

“ Lúc nào rảnh, anh mua một con chó khác rồi mang sang cho cô ấy giúp em được không? Em thấy cô ấy rất cô đơn!”

Văn nhấp từng ngụm trà, chăm chú nhìn ánh mắt buồn của Tiểu Nguyễn. Anh nói:

“ Thật không nghĩ là em lại quen hàng xóm nhà anh. Tuổi của cô ấy mà còn sống độc thân. Không cô đơn hơi phí!”

Cười buồn, cô nói với anh:

“ Cô ấy đã ly hôn. Và không có khả năng làm mẹ. Em cảm thấy một cô gái như vậy…thật sự rất cần nhận được tình yêu thương gấp bội từ những người xung quanh!”

“ Ồ…Ra là vậy. Nhưng chuyện đó em nghĩ quá nhiều rồi. Anh thấy những cô gái như Hiên ở nước ngoài là chuyện bình thường. Ly hôn thì lại kết hôn. Không có con thì xin con nuôi. Có sao đâu!”

“ Nói thì dễ nhưng quyết định thì khó lắm. Một lần rắn cắn mười năm còn sợ dây thừng. Em sợ cô ấy khép kín nội tâm, không muốn chia sẻ tình cảm, và không muốn yêu ai! Cô ấy còn rất trẻ, ngày tháng còn dài. Nếu cô ấy có ý nghĩ như vậy thì thật sự rất đáng tiếc! ”

......

Thái Văn đưa mẹ con Tiểu Nguyễn và Mi Mi xuống xe, đút tay vào túi quần nhìn họ rời khỏi. Anh không trở về nhà ngay mà bước đến một nơi khá quen thuộc. Xa Hà Nội gần hai tuần, trong lòng anh không thôi nhớ Yesterday, nhớ những dòng chữ mà cô gái kia vẫn thường để lại cho anh. Anh nhớ…Cảm giác như một nam sinh vừa mới chập chững biết yêu vậy. Cảm giác đó rất khó để diễn tả thành lời. Một chút hồi hộp, một chút tự ti và xấu hổ. Một chút, một chút một…Bước chân đã dừng ở cánh cửa kính tự lúc nào không biết. Chiếc bàn anh vẫn hay ngồi hoàn toàn vắng lặng. Gọi cho mình một tách Lattee rồi anh với tay tìm cuốn Nhật Ký thân quen . Những trang giấy hoàn toàn trống vắng….Người con gái ấy đã không còn ghi thêm bất kỳ điều gì từ ngày anh đi. Thấy lòng có đôi phần mất mát. Hụt hẫng.

Cô nhân viên thấy Văn đến đã sớm nhận ra anh. Lục tìm lá thư vị khách nữ kia chuyển tay mấy ngày trước, cô bước về phía anh rồi dịu dàng lên tiếng:

“ Rất lâu rồi mới lại thấy anh. Chị ấy đã đến đây mấy lần và nhờ em gửi cho anh lá thư này.”

Thái Văn cười lịch sự cảm ơn cô gái trước mặt. Anh đứng dậy thanh toán rồi trở về, tách cafe vẫn còn chưa chạm môi…

Trong căn phòng quen thuộc, mùi trầm hương đang lan toả. Văn dùng những ngón tay khẽ đẩy lớp dính của phong thư. Lật nhẹ lá thư mà cô gửi cho anh. Nét mực đen huyền ảo hiện ra:

“ Hà Nội. Một ngày cuối thu.

Khoảnh khắc anh rời xa Yesterday cũng là lúc em đặt chân bước đến. Những con đường chưa bao giờ là quá rộng, có thể lắm chúng ta đã từng lướt qua nhau mà vẫn không hay. Em như một nốt đàn không có cách nào thoát ra nổi bản Định Mệnh buồn thương của Bethoven. Anh biết không, em đã từng sống trên đời này và đã từng sống một cuộc sống vô cùng ngọt ngào và hạnh phúc…Nhưng đời người điều gì sẽ là mãi mãi đây? Hay đó chỉ là phù du tồn tại tới một phút giây nào đó?

Người đàn ông em yêu thương rời xa như một giấc mơ, cuộc hôn nhân nhiều người mơ ước bỗng chốc trở thành một khoảng trời sụp đổ. Trống rỗng. Em trở thành kẻ trắng tay với trái tim vỡ dần. Nước mắt có thể đã rơi rất nhiều, cay đắng và mặn chát nhưng mọi chuyện rồi cũng sẽ là hôm qua.

Ngày em bước chân vào Yesterday là một ngày mưa tầm tã. Như một người chạy trốn nỗi đau cần tìm một hơi ấm để dừng chân. Tách cafe không làm lòng người bớt lạnh, nhưng những ngày sau đó từng câu chữ của anh khiến em rất ấm lòng. Dù lúc này anh không thể nhìn thấy em nhưng hãy tin rằng em đang nghiêng mình cảm ơn anh, cảm ơn anh_một người dưng thân thuộc!

Có lẽ, khi anh đọc lá thư này bức tranh cổ tích trong anh đã bị em làm loang lổ nét vẽ. Thật xin lỗi, em không phải là cô gái mặc chiếc váy xanh hy vọng đứng trên cầu Chalers như anh đã chờ. Em chỉ là một cô gái bất hạnh với những thương tổn đầy mình, ao ước tìm thấy một chiếc váy đỏ có thể làm lòng mình ấm lại. Em biết những gì anh muốn em hướng tới là một hy vọng chỉ tiếc rằng những gì em cần là tìm một hơi ấm. Mà hơi ấm ấy chỉ do chính em mang lại cho mình được thôi…

Cảm ơn Praha mà anh dành tặng cho em. Em muốn tham lam giữ nó lại làm của riêng mình để mỗi ngày được cười nhiều thêm một chút. Thật tiếc vì anh đã không thể nhìn thấy em cười với anh! Gửi anh những điều tốt đẹp nhất. Chúc anh thật nhiều sức khoẻ, may mắn và hạnh phúc. Cảm ơn anh, vì tất cả! Tạm biệt anh.”

Lá thư buông xuống trên ga giường màu tím sậm. Giọng ca Mariah Carey vẫn da diết thả trôi trong từng câu hát của Without you. Thiên đường nhỏ bé mà Văn tìm thấy thoáng chốc trở thành hành tinh cô độc nhất, xa xăm nhất. Lời từ biệt cô lặng lẽ nói như chiếc vé du hành vũ trụ một chiều, cầm trên tay vẫn không thể nào tin được…

Yesterday sáng ngày hôm sau!

Chiếc bút kim quen thuộc nhanh chóng được chàng trai rút ra và viết vội lên trang nhật ký bỏ dở lâu ngày…

“ Anh vẫn nghĩ anh là vị Hoàng tử, người sẽ đem chiếc hài thủy tinh đeo vào bàn chân nhỏ bé đã dầm bao mưa nắng của em, để tìm kiếm chính anh. Hóa ra lời tạm biệt nhẹ nhàng như một lời thú tội rằng anh chỉ là cỗ xe bí đỏ đưa em một đoạn trên con đường kiếm tìm hơi ấm đầy chông gai.

Những ngày tiếp theo, Hà Nội không cần mưa đến để làm bản thân anh gục ngã, cầu vồng cũng không còn nhìn thấy vì ánh nắng sáng nhất của cuộc đời anh đã ra đi.

Hà Nội cứ ngỡ vẫn bé nhỏ khi tìm thấy nhau, vậy mà chỉ cần lạc bước, lại hóa mênh mông như đại dương. “Cứ thấy trước mắt là chân trời, vậy mà càng đi chỉ càng để nhận ra chân trời anh đã nhìn thấy không hề tồn tại”. Trả lại cho em câu nói này! Trả lại cho em những gì đẹp nhất của 28 ngày viết chung nhật ký! Anh rất buồn vì em đã không cùng anh thử đi tiếp những ngày đắm say…! Hoá ra là anh tự mình vẽ nên một tương lai huyễn hoặc. Tạm biệt em.”

Người đàn ông bước ra khỏi quán, ngẩng đầu nhìn sương mù vẫn chưa tan, Thái Văn bất giác cười buồn. Hoá ra anh chỉ là một người qua đường ngay từ ngày đầu tiên lật mở những dòng tâm sự…Hoá ra có những thứ càng cố gắng nắm chặt thì nó lại càng dễ vỡ tan. Anh cố gắng để nắm chặt duyên phận mà mình tin tưởng thì cô gái ấy đã chạy trốn không để cho anh một dòng địa chỉ…



Chương 12: Để tâm nhưng không thể nắm giữ!



Căn phòng khách rơi vào trầm mặc. Với tay tìm chiếc điều khiển, Hoàng tắt TV, anh chậm rãi nhìn em trai và nói:

“ Chú có chuyện gì không vui à? Cả bữa ăn không nói câu nào. Sao vậy?”

Văn ngẩng đầu nhìn anh và lắc đầu:

“ Không. Không có chuyện gì cả. Anh có thể cho em vay ít tiền được không?”

Nhấp môi tách trà nhài đang toả hương, Hoàng gật đầu:

“ Nếu ít thì không thành vấn đề. Còn phải xem chú muốn lấy bao nhiêu?”

Tiểu Nguyễn mang hoa quả khẽ đặt xuống rồi ngồi gần chồng mình châm trà. Anh trai cô lúc còn sống đã từng dạy: “Để làm cho một người đàn ông yêu mình không đổi thì con gái phải có một trong ba yếu tố: kỹ xảo, sắc đẹp và tiền. Em không có tiền, dung nhan coi như tạm chấp nhận vậy thì muốn hạnh phúc phải trở thành một người có bàn tay vàng ngọc. Vừa phải học cách pha trà đồng thời phải là người biết nấu những món ăn khiến người ta không thể nào cưỡng lại được. Những điều đó không phải cứ làm nhiều sẽ thành quen mà cần có một cái đầu hơn người khác. Chính vì thế mà mỗi ngày anh mong em hãy cố gắng dành thời gian để đọc sách và trau dồi bản thân!”. Nhưng anh trai cô vẫn chưa thể uống chén trà do cô pha thì đã rời xa thế giới này. Sự nghiêm khắc của anh đã biến cô trở thành một đứa trẻ hiểu chuyện. Và người đàn ông ngồi cạnh luôn tự nhủ thật may mắn vì đã có cô!

Hoàng chăm chú quan sát vợ mình rồi lại hướng ánh nhìn về phía Văn đang trầm tư suy nghĩ. Khàn giọng, anh nói:

“ Chú cần tiền làm gì? Tiền thì anh không thiếu nhưng đang tính lấy căn nhà trong Ciputra. Chẳng biết có thừa hay không.”

Tiểu Nguyễn thấy vậy liền nói vào:

“ Mình lấy nhà làm gì nữa? Căn nhà bên Hồ giờ vẫn bỏ không!”

Hoàng nhíu mày:

“ Không được. Dù sao đó cũng là nhà của Phillip cho con. Anh đã để em và con thiệt thòi bao năm rồi. Dù sao cũng cần có nhà của chúng ta. Còn căn hộ này quá nhỏ để cho cả gia đình mình được thoải mái. Với lại, nó là của Sơn. Đôi lúc mọi người muốn đến thắp hương cho cậu ấy cũng thấy bất tiện!”

Tiểu Nguyễn hiểu ý anh liền khẽ nói:

“ Vậy anh cứ lấy tiền cho anh Văn trước đi. Nếu đã là nhà của vợ chồng mình thì em không muốn một mình anh dồn vào đâu! Dù sao em cũng còn tiền mà.”

Văn cười với vợ chồng họ :

“ Vậy thì cảm ơn trước nhá. Tiểu Nguyễn, em đúng là hiểu chuyện.”

Hoàng tỏ vẻ không vừa ý, anh lạnh lùng:

“ Chú thay đổi cách xưng hô đi. Trước đây gọi là gì cũng được. Nhưng dù sao giờ cô ấy cũng là chị dâu chú..”

“ Anh có thấy mình sắp thành ông già rồi không hả anh trai? Chỉ là cách xưng hô chứ có ai cướp vợ của anh đâu mà anh lên giọng với em!”

Tiểu Nguyễn véo tay chồng và trách khéo Văn:

“ Vậy thì em chồng thân mến. Em cũng nên mau mau chóng chóng mà kiếm một cô em dâu. Dù sao cũng gần ba mươi rồi chứ đâu phải là trẻ con nữa!”

Hoàng uống cạn tách trà rồi đứng dậy bước về phòng ngủ. Một lúc anh bước ra và đưa cho Văn tấm thẻ màu xanh:

“ Mật khẩu là ngày sinh nhật chị dâu chú. Anh không biết chú cần bao nhiêu nhưng anh nghĩ là đủ! Dùng không hết thì trả lại anh. Cuối tuần anh đưa Bim về thăm bố mẹ. Chú có đi cùng không?”

Văn lắc đầu:

“ Anh nói luôn là mai cho nhanh còn bày đặt cuối tuần. Em có việc rồi, em sẽ lấy xe. Tiền vay anh đảm bảo tháng sau sẽ giả.!”

......

Văn vừa bước ra khỏi thang máy thì người đàn ông trẻ tuổi cùng thang máy cũng bước ra theo anh. Thọc tay vào túi quần tìm chùm chìa khoá, người đàn ông lạ mặt vỗ nhẹ vai Văn và cất tiếng:

“ Anh gì ơi. Xin cho hỏi..”

Văn quay người cười lịch sự:

“ Vâng. Bạn cứ hỏi…”

Trong lòng anh không thầm nghĩ, làm ơn không phải cướp chứ? Anh thấy bảo ở Việt Nam hay có cái kiểu bùa ngải làm người ta rơi vào bất tỉnh rồi cướp đồ! Thót tim, người đàn ông đối diện lên tiếng với anh:

“ Anh ở đây có biết một cô gái độc thân, xinh đẹp tầm hai sáu, hai bẩy tuổi sống trên tầng này không ạ?”

“ Ở đây toàn người độc thân. Không biết người cậu cần tìm làm ở cơ quan nào nhỉ?”

Cùng lúc ấy tiếng chuông thang máy khẽ ting, Gia Hiên vẫn trong trạng thái say mềm bước ra dưới sự giúp đỡ của anh bảo vệ. Thái Văn thấy vậy liền tới gần đỡ cô. Anh biết cô không uống được rượu và anh đã từng có diễm phúc được thưởng thức bộ dạng say mềm của cô vào ngày đầu đến đây! Chàng trai trẻ tuổi kia cũng vội chạy ra và cất tiếng:...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Teya Salat