“ Anh có thể ôm em được không? Dẫu anh biết sẽ còn nhiều, rất nhiều lần nữa ôm em. Nhưng tới lần sau chắc là còn lâu lắm!”
Nói rồi Phillip ôm Tiểu Nguyễn trước cửa toà án. Cái ôm xiết chặt đến nghẹt thở. Buông cô ra, anh nhìn Hoàng và nói:
“ Giá mà tôi cũng thích anh thì tốt. Ôm một cái không vấn đề chứ?”
Lần đầu tiên Hoàng chủ động đưa tay ra nắm thật chặt bàn tay Phillip rồi họ tựa vai nhau trong tinh thần hữu nghị. Khàn giọng, Hoàng lên tiếng:
“ Có một điều mà tôi chưa bao giờ nói. Cảm ơn anh, Phillip ạh. Cảm ơn anh rất nhiều. Nếu không hạnh phúc thì hãy trở về. Vợ chồng tôi sẽ luôn nhớ anh.”
......
Dắt xe ra khỏi cơ quan, Gia Hiên bỗng thấy lòng mình trống rỗng. Đúng là mỗi người có một số phận khác nhau, không ai giống ai. Nhớ đến nụ cười bình thản của nữ bác sĩ sáng nay, có lẽ chị ấy đã đi qua không ít thăng trầm mới có được ngày cuối cùng hạnh phúc. Có thể những gì cô đang trải qua lúc này cũng chỉ là đi lại con đường của một ai đó đã từng đi trước đây mà thôi! Dừng xe bước vào quán cafe gần khu nhà cô ở, chiếc bàn cô hay ngồi chẳng hề có ai bước tới, cuốn nhật ký quen thuộc như chờ cô tới lật mở. Những dòng chữ của người đàn ông lạ mặt khiến cô thoáng sững sờ. Hẹn gặp? Nên hay là không? Bỗng nhiên cô thấy lòng mình nổi lên rất nhiều mâu thuẫn. Nếu gặp chỉ sợ những gì đã có trong hai tuần qua, những câu nói chân tình trên trang giấy sẽ không bao giờ còn nữa. Hoặc cũng có thể từ đây cô lại có thêm một người bạn mới, một người bạn nhiệt tâm! Nên hay là không? Tác cafe cuối chiều đã đọng lại giọt cuối cùng. Gia Hiên biết đã đến lúc mình phải đứng dậy và ra về, ngoài kia những ánh đèn vàng đã bắt đầu phát ra thứ ánh sáng ấm áp. Mỉm cười, cô quyết định chấp nhận lời đề nghị của người đàn ông ẩn số kia.
“21h. Yesterday, váy xanh và tóc đen!”
Đưa tay nhìn thời gian đang dần trôi trên chiếc đồng hồ Thuỵ Sĩ của mình, Thái Văn lại tập trung vào những bản vẽ vẫn còn dang dở trước mặt. Thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tới giờ tan làm! Anh như một vận động viên chuẩn bị bước vào cuộc chạy đua không ngừng nghỉ. Vượt qua cảnh tắc đường của Hà Nội lúc cuối chiều, anh trở về nhà chỉ kịp thay đồ, mang theo bức hoạ Praha được anh vẽ cách đây không lâu rồi đi khỏi. Dừng xe trước một tiệm hoa tươi khá là bắt mắt, anh điềm nhiên bước vào rồi trầm giọng vừa nói vừa cong khoé miệng cười với cô nhân viên:
“ Phiền em có thể giúp anh gói bức tranh lại được chứ? Sau đó em có thể đặc biệt lựa cho anh những cành thiên điểu đẹp nhất? Ok?”
Rạng rỡ cười với anh, cô nhân viên cẩn thận lựa giấy gói quà. Không tránh được tò mò, cô hỏi:
“ Chắc anh phải đi gặp một người rất đặc biệt, đúng không ạh? Mà người đó em đoán chỉ có thể là phụ nữ !”
Đôi mắt Văn sáng lên. Anh khẽ nói:
“ Đối với một cô gái làm thao thức giấc ngủ của mình hàng đêm, theo em cô gái ấy có được coi là đặc biệt hay không ?”
“ Ồ. Chúc anh may mắn. Em tin chắc chắn chị ấy sẽ rất thích! Ôi, sao những người như anh lại không xuất hiện trong cuộc đời em cơ chứ?”
......
Gia Hiên trang điểm nhẹ nhàng rồi lựa chiếc váy xanh liền thân cô mới mua cách đây không lâu. Đã bao lâu rồi cô mới có cảm giác lạ lẫm này nhỉ? Chỉ đơn giản là gặp một người bạn mới quen thôi mà….nhưng sao cô vẫn không tránh được khẩn trương trong lòng! Mỉm cười với mình trong gương, cô mang theo túi xách rồi vuốt ve Mi Mi và gửi lời chào với căn nhà ấm áp của mình. Nhìn những con số không ngừng dịch chuyển trong thang máy, Gia Hiên rút điện thoại căn giờ. Từ chỗ cô tới Yesterday chỉ mất khoảng 10p đi bộ. Cô không muốn là người đến muộn trong lần gặp đầu tiên nhưng cũng không muốn đến quá sớm. Thật sự….cô có rất nhiều tò mò đối với người đàn ông hàng ngày vẫn nói chuyện với mình. Chỉ một câu nói của anh ta nhưng đã làm lòng cô ấm lại. Cảm giác, một cảm giác không thể diễn tả bằng lời nói! Như một người bạn đầy tin tưởng, như một người có thể sẻ chia. Như một sự thấu hiểu và đồng cảm! Bước chân ra khỏi khu chung cư, cô hơi ngạc nhiên khi cách mặt mình không xa là một người đàn ông vốn từng quen thuộc đang tựa người vào chiếc xe đen hút thuốc. Những đốm lửa khẽ đỏ rồi lại mất dạng, mùi thuốc lá làm cô khẽ nhíu mày lại. Cười khẩy, cô tự cho mình cái quyền không can hệ gì tới anh ta. Điềm nhiên bước qua, nhưng ông trời vẫn thường làm trái ý người ta mong muốn. Hải Minh trầm giọng:
“ Nói chuyện với anh. Không em đừng nghĩ có thể đi đâu hôm nay!”
Ngoảnh mặt nhìn anh, ánh mắt cô sắc cạnh, dồn nén đau thương:
“ Xin lỗi, em có hẹn.”
Vừa nói dứt lời cô đã bị anh ta túm lấy cổ tay và đẩy vào xe. Mọi sự phản kháng chỉ là vô ích. Chiếc túi xách của cô nghiễm nhiên đã bị anh giằng lấy và vất lên trên. Khẽ nhếch môi, Hải Minh nói:
“ Sao. Nghĩ mình là phó chánh án thì sẽ khiến anh kinh hãi sao? Xin lỗi em nhưng cuộc hẹn của em tối nay chắc phải để lần khác rồi.”
Nói rồi anh ta lao xe như người điên, chiếc xe đâm thẳng vào màn đêm buông dần trên từng con phố quen thuộc. Gia Hiên biết rõ đây là đường đi đến đâu….
......
Thái Văn kiên nhẫn gõ những ngón tay gầy xuống chiếc bàn gỗ màu tím lạnh. Thỉnh thoảng, anh lại đưa tay nhìn vào chiếc đồng hồ của mình để quan sát. Đã 30 phút trôi qua nhưng cô gái anh hẹn vẫn chưa thấy tới. Sớm mai có chuyến công tác dài ngày nên anh rất muốn có thể gặp mặt người bạn thú vị này một lần….Trong cuốn nhật ký đã viết rất rõ, 21h! Phải chăng cô ấy đã đến đây? Và thấy anh nên đã rời khỏi? Lắc đầu cười, anh không nghĩ là bộ mặt mình quá thảm hại hay dung nhan mình quá xấu. Cũng như anh khẳng định người vẫn nói chuyện với anh chắc chắn không phải là một bà cô nào đó, cũng không thể là một đứa con nít mới trong tuổi rung động đầu đời. Nét chữ nét người. Anh dám khẳng định đó là một cô gái trẻ, trẻ hơn anh! Một chút tò mò, một chút hứng thú và lý trí của người thợ săn đã mách bảo anh rằng đây là cô gái quàng khăn đỏ! Một cô gái đẹp! Đẹp từ hình dáng tới tâm hồn. Muốn được vén bức màn bí mật bấy lâu lên ngay tức khắc nhưng càng trông càng mất bóng! Những tách cafe cứ vơi dần rồi cạn…Sau hai tiếng chờ đợi, anh đành đứng dậy nói với cô nhân viên vốn quen thuộc:
“Em có biết…..một cô gái hay đến đây uống cafe và thường ngồi vào chiếc bàn anh vẫn ngồi không?”
Hiểu ý anh, cô khẽ nói:
“ Dạ biết. Chị ấy rất xinh và thường vẫn đi một mình vào lúc tan tầm. Em hay thấy chị ấy mặc đồ công sở tới đây!”
Gật đầu với cô, anh đưa món quà có kích thước không hề nhỏ cho cô. Ngượng ngùng anh nói:
“ Nếu chiều mai cô ấy tới đây, em có thể giúp anh chuyển món quà này tới cô ấy được không? Nói rằng anh đã chờ nhưng cô ấy không tới.”
Mỉm cười lịch sự với cô, Thái Văn rời khỏi quán cafe về nhà. Anh không hề hay biết rằng, ở một nơi nào đó cô gái ấy đang lặng rơi những giọt nước mắt đắng cay…!
Chương 9: Chờ một ngày anh trở lại tìm em!
Trời chưa vào đông nhưng Hiên đã thấy buốt lạnh không chỉ ở cõi lòng! Có bao con đường cuối cùng anh và cô lại về nơi bắt đầu để cùng nhau đối mặt với đau thương. Bến Hàn Quốc vắng lặng, sương Tây Hồ buông dần, những ánh đèn phía xa hắt lại không thể xoá tan nền trời sẫm tối. Bằng thứ âm thanh quen thuộc của con sóng đập vào bờ, cô thấy những mảnh vỡ trong tim mình cũng đang tan ra theo từng nhịp đập…
Đốm lửa trên đầu ngón tay chập chờn, anh hít một hơi thật sâu để chất nicotine làm tê liệt nỗi đau đớn trong từng sợi dây thần kinh trên người anh. Trầm giọng, cuối cùng Hải Minh cũng lên tiếng:
“ Em thật sự mong anh sẽ có ngày ngồi tù sao?”
Đưa chân bước về phía dãy lan can giá lạnh, Hiên ngồi xuống. Đưa mắt nhìn về những con thuyền đánh cá đang ở rất xa, những khoảng không nâu trầm của màu sen úa. Vẫn dịu dàng như thuở ban đầu, cô nói:
“ Phụ nữ luôn rất ngây thơ, luôn nghĩ rằng cố gắng đôi chút là có thể thích hợp được với mọi hoàn cảnh. Nhưng có một vài thứ dù cố gắng thế nào cũng không thể vừa vặn với mình.
Em luôn nghĩ mình đã cố gắng trong cuộc hôn nhân của chúng ta nhưng thực ra em chẳng hề làm được điều gì cả! Ngay cả việc sinh cho anh một đứa con, em cũng không thể nên em không có quyền hận anh dù hận anh là điều em muốn, rất muốn.
Nếu em nói không biết gì về những việc liên quan đến anh là em nói dối nhưng nếu nói em quan tâm thì xin lỗi….Em không đủ sức để quan tâm được nhiều như vậy! Phức tạp với em đã có thừa và việc rời bỏ những gì liên quan đến anh là điều cần thiết em cần làm được. Vậy nên mong hay không việc anh ngồi tù? Anh nghĩ xem, em nên mong hay là không?”
Tiếp tục châm cho mình một điếu thuốc khác, có biết bao sự ân hận trong anh nhưng biết rằng quá muộn. Đi một vòng mới hay họ đã thật sự lạc mất nhau. Dù hôm nay đứng tại thời điểm gắn bó của hai người nhưng họ đã không còn là đôi tình nhân tay trong tay như nhiều năm về trước. Đôi mắt khô khốc cố gắng ngước tìm một ánh sao xa xôi, hít một hơi thật sâu, Hải Minh nói bằng âm mũi nghèn nghẹt:
“ Thật- xin- lỗi -em!”
Anh không hề hay biết rằng, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô có giọt nước mắt câm lặng rơi xuống. Giọt nước mắt tiếc thương cho một khoảng thời gian ngọt ngào, say đắm của hai người. Tiếc thương cho cô_một Gia Hiên khờ dại! Nhưng nếu được làm lại cô vẫn yêu anh, vẫn đồng ý lấy anh mà không thể làm khác được. Người ta không nên sống mãi với những gì đã trôi qua nhất là khi những ngày tháng trôi về phía cũ ấy khiến người ta đau quặn thắt! Mỉm cười với cái bóng trước mặt cũng là cười cho một người đang ở rất gần cô. Gia Hiên khẽ nói:
“ Cảm ơn anh vì đã để em ở lại bên mình lâu đến vậy. Không cần phải xin lỗi em đâu, sống tốt với hiện tại là được rồi! Hết yêu đơn giản là hết yêu!”
Cay đắng trước những gì cô nói! Những gì định nói ra lại được người đàn ông ấy nuốt vào trong lòng. Anh chưa bao giờ hết yêu cô chỉ là vô tình anh đã đánh mất bản thân mình trong một chuyến đi công tác. Chỉ là vô tình anh đã không còn một sự lựa chọn nào khác khi đứng trước sức ép của gia đình và cô gái kia_người mà giờ đây anh gọi là vợ. Chỉ là vô tình anh đã để mất cô, người con gái một thời ngay chính bến Hàn này đã cùng anh nguyện một đời thương yêu. Một đời là bao lâu? Có giọt nước mắt rơi xuống. Sự hối hận muộn màng. Anh chưa bao giờ muốn mất cô chỉ là vô tình anh đã đẩy cô rời xa anh mãi mãi….!!! Họ cùng im lặng, trong sương đêm buông giá lạnh Gia Hiên nghe thấy trái tim mình đang thổn thức về những ngày tháng cũ. Còn Hải Minh chỉ biết ngắm nhìn cô từ phía sau và nhớ những nụ cười rạng rỡ của cô nhiều năm trước. Cuối cùng, cô đứng dậy và nhìn anh bình thản:...


Phone: 01657595739 