“Em chưa thấy ai đặt chân vào phòng nghỉ của anh Hoàng. Anh ấy khá khó gần. Chắc chị là người thân thiết đặc biệt với anh ấy!”
Tiểu Nguyễn nheo mắt, suy nghĩ một lát cô khẽ nói:
“ Mình là mẹ của con gái anh ấy. Như vậy có được coi là thân thiết hay không?”
Quay sang nhìn cô với ánh mắt dò hỏi, Vân cười mỉm:
“ Ôi. Em không biết chị là vợ cũ của anh Hoàng…”
Bật cười, tám phần cô đoán cô gái này có tư tình với anh, không tránh được cao hứng, cố tình tỏ ra nghiêm túc cô nín cười rồi lên tiếng:
“ Xin lỗi vì đã để em thất vọng nhưng chị không phải là vợ cũ anh Hoàng. Chị là…….vợ thứ hai. Nhưng khổ nỗi anh ấy gan bé lắm, em biết đấy! Nên có dám công khai chuyện của chị đâu. Bậc cửa nhà anh ấy lại quá cao nên chị cũng chẳng biết làm sao để bước vào được. Làm phận đàn bà khổ thế đấy em ạ. Ngay một danh phận cũng không có. Ai bảo cái số chị khổ cơ chứ!”
Vân chỉ biết im lặng và giật mình trước những gì Tiểu Nguyễn nói. Không hiểu sao cô bỗng thấy thương cảm người phụ nữ này!
......
Gia Hiên nhấp môi từng ngụm cafe không đường. Cái đắng khiến đôi mày cô khẽ nhíu lại. Bàn tay búp sen lật mở cuốn sổ ghi chép đặt cạnh. Quán cafe cách không xa chung cư của cô là mấy, thật đặc biệt! Mỗi bàn lại là một không gian khác nhau, và quan sát kỹ sẽ thấy bên cạnh mỗi bàn đều được đặt một cuốn nhật ký rất đặc biệt. Có thể là những câu nói ngẫu nhiên của khách, hoặc đơn thuần là những dòng chia sẻ, những lời nhận xét, những câu cảm thán về thời tiết Hà Nội ngày mưa…Tự nhiên cô cũng muốn viết một câu gì đó nổi lên trang giấy. Suy nghĩ một hồi, cuối cùng là một dòng tự sự, một câu hỏi dẫu biết đáp án sẽ không thể nào có được:
“ Tại sao đàn bà lại làm đàn bà đau?”
Những giọt cafe lắng dần, Hiên hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy bước ra khỏi quán. Hà Nội, một chiều mưa buồn bã hay tại lòng người thả buồn trong những giọt mưa?
Thọc sâu bàn tay vào túi quần, đứng nhìn Tiểu Nguyễn khuất dần sau cánh cổng, Hoàng quay người bước về phía phòng khách. Có lẽ cuối chiều nên mọi người đều tập trung trong phòng sinh hoạt chung hoặc là đang đánh bóng bàn, cũng có thể đã nhiều người tan sở. Cất giọng, anh khẽ nói với Vân:
“ Em có thể cho anh xin một tách cafe được chứ?”
Vân mang cafe đến cho anh, thấy Hoàng đang ngồi lật mở tài liệu. Định hỏi nhưng lại thôi. Hoàng ngước mắt lên, lấy tay đẩy cao gọng kính, anh nói:
“ Cảm ơn em……Có chuyện gì à? Mà thất thần ra thế?”
“ Anh ơi, chị vừa đến tìm anh là vợ của anh à?”
Bật cười, anh khẽ ho rồi hỏi lại cô:
“ Ai bảo em thế vậy Vân? Chắc lại mấy thằng nhiều chuyện ngoài cổng hả?”
Ánh mắt tỏ vẻ vô tội nhìn anh:
“ Dạ. Chị ấy bảo vậy.”
Khuôn mặt anh bỗng sựng lại, nụ cười trên môi tắt hẳn. Anh khàn giọng hỏi Vân:
“ Cô ấy….cô ấy nói với em như vậy? Cô ấy còn nói gì nữa không?”
Vân kéo ghế ngồi xuống đối diện với anh, chậm rãi cô nói:
“ Em cứ nghĩ chị ấy là vợ cũ của anh! Nhưng chị ấy nói rằng chị ấy là vợ thứ hai của anh song vẫn chưa được gia đình anh chấp thuận. Nghe chị ấy nói thật sự em thấy rất buồn cho anh chị.”
Cúi đầu, cô tiếp tục:
“ Em cứ tưởng…..anh vẫn độc thân, không nghĩ anh đã là bố trẻ con. Haizzz. Phụ nữ chúng em đôi khi rất ích kỷ nhưng đôi khi lại chỉ biết nín lặng hy sinh. Em cảm thấy….chị ấy đã hy sinh rất nhiều. Anh nhớ phải trân trọng người như vậy nhé!”
Nói rồi cô đứng dậy và bước vội ra khỏi phòng để mình anh lại với tâm trạng khó tả. Không ai hiểu trong lòng Vân có biết bao mất mát! Còn Hoàng vẫn chưa thể tiếp nhận được những điều Vân vừa nói…Khoé môi anh khẽ động đậy, rồi bật cười. Thầm nhủ:
“ Tiểu Nguyễn. Em được lắm, để xem anh sẽ trị em thế nào!”.
......
Một mình dưới sương lạnh của buổi sáng tinh mơ! Sương mù đang tan dần bên khung cửa sổ của yesterday coffee! Một ngày mới lại bắt đầu! Hít một hơi thật sâu, người đàn ông ấy nhấp môi ngụm cafe vẫn còn đang toả hương sữa. Bản ballad ngọt ngào đang cuốn lấy anh vào những năm tháng đã đi qua. Nothing gona change my love for you!
“ If I had to live my life without you near me
The days would all be empty
The nights would seem so long
With you I see forever oh so clearly
I might have been in love before
But it never felt this strong
Our dreams are young and we both know
They’ll take us where we want to go
Hold me now
Touch me now
I don’t want to live without you…”
Lắc đầu rồi mỉm cười, bàn tay anh lật nhanh cuốn nhật ký trước mặt! Dừng lại trước những câu chữ sắc nhọn màu đen nổi bật: “ Tại sao Đàn bà lại làm đàn bà đau?”
Rút chiếc bút kim bên túi ngực trái, anh viết nhanh xuống dưới:
“ Vì tình yêu cho một người đàn ông không tốt!
P/S: Nick.”
“ Lẽ sống của anh một thời là nụ cười của cô…”.
Hiên đặt dấu ba chấm sau câu đáp lại của mình! Chỉ là…. vô tình rảnh rỗi muốn dạo phố để lấy lại cân bằng, không ngờ bước chân lại đưa cô tới quán cafe ngày hôm qua. Hoàng hôn đã nhuộm màu tím nhạt khiến trời chiều không còn sáng rõ. Cuốn nhật ký ngày hôm qua vẫn được đặt ngay ngắn bên kệ gỗ, cứ ngỡ câu hỏi của cô vẫn cô đơn….không ngờ đã có một đáp án được đề ngay dưới! Chỉ vài từ thôi mà cô thấy có muôn phần thú vị. “ Vì tình yêu cho một người đàn ông không tốt!”. Có lẽ là vậy! Nhưng không sao cả, vì mọi chuyện đã là ngày hôm qua! Cô sẽ đứng lên, sẽ học cách kiên cường, sẽ vượt qua những u buồn sắp tới để cho Hải Minh thấy rằng không có anh cô vẫn có thể sống tốt!
Chương 7: Lần nữa lại yêu.
Cơn mưa vương vấn mùa thu, lạnh lẽo vô tâm nhân nỗi cô đơn gấp nghìn lần, từng giọt đập vào gương mặt người đàn ông lặng lẽ một mình vượt ngược chiều mưa …Phillip vừa kết chúc chuyến bay, anh đến thẳng bệnh viện vì anh tin giờ này người vợ hiền đang vẫn còn đang làm việc. Đã hai tuần kể từ ngày anh bỏ Hà Nội tới Paris tìm một chân trời mới…nhưng nỗi đau càng trở nên gấp bội.
Tiểu Nguyễn vẫn im lặng kể từ lúc anh bước vào. Tiếng cánh cửa mở ra rồi lại đóng lại chẳng làm cô ngước đầu nhìn lên. Cô biết người đó là ai! Chỉ có Phillip là người duy nhất bước vào đây không có thói quen gõ cửa. Đã là như vậy, vẫn là như vậy! Anh bước về phía cô và gọi tha thiết:
“ Nguyễn..!”
“ Có chân đi thì cũng có chân về. Không có anh cái bệnh viện này vẫn tồn tại.”
“ Em…..giận thật đấy àh?”
Đứng dậy, đưa mắt về phía anh, cô nghiêm túc nói:
“ Anh có biết lúc bố mẹ hỏi anh đi đâu? Em đã chẳng thể ngẩng đầu nhìn bố mẹ không? Chẳng lẽ em lại bảo: Anh ấy đã sang Pháp tìm người tình, một người tình đồng tính? Anh đâu phải là đứa trẻ lên ba nữa, anh có thể đừng để em phải lo lắng nữa được không?”
Kéo cô vào lòng, gục đầu xuống đôi vai gầy của Tiểu Nguyễn, Phillip dịu giọng nói:
“ Để anh được ôm em. Được không! Nguyễn…..anh xin lỗi. Chúng ta không thể thế này cả đời được…Mình ly hôn đi.”
Tiểu Nguyễn dang đôi tay ra ôm lại anh. Cô không hiểu sao mình bật khóc. Cảm giác như một người bị bỏ rơi….dù cô hiểu rất rõ ly hôn hay không cũng chẳng hề thay đổi điều gì! Nhưng điều đó với Phillip lại có một tầm ảnh hưởng rất lớn! Đây không phải lần đầu tiên anh đề cập với cô vấn đề này, nhưng không hiểu sao lòng cô không muốn như vậy. Cô sợ, sợ anh sẽ rời xa cô, rời xa bệnh viện và cả thành phố này mãi mãi!
Anh và cô ngồi đối diện nhau trong căn phòng làm việc, bầu không khí ngột ngạt càng làm cho những suy nghĩ trở nên rối tung. Tờ đơn ly hôn nằm bất động trên bàn như bức tường chắn ngang cuộc đời của họ. Cô không gặng hỏi điều gì, không bắt anh phải nói cho mình biết một lý do, cũng không khóc, không quị ngã.
“ Anh sẽ giao lại toàn quyền quyết định bệnh viện cho em! Còn căn nhà…..anh sẽ sang tên cho Bim Bim. Anh xin lỗi!”
“ Anh không cần phải làm điều gì cho em và con cả. Em trả lại tự do cho anh!”
Cô lặng lẽ rời khỏi phòng, bỏ lại mình anh với tờ đơn ly hôn vẫn chưa ráo mực. Trời chiều nổi cơn dông, gió hất tung mọi thứ hoà vào không chung rồi mưa vội vàng rơi xuống khiến Tiểu Nguyễn không muốn rơi nước mắt cũng phải khóc đau đớn khôn nguôi. Có cái gì đó hụt hẫng ở trong lòng, Tiểu Nguyễn vẫy taxi về một căn hộ đã rất lâu rồi cô không bước tới. Lục tìm chìa khoá trong túi xách, tiếng cánh cửa mở ra, không gian hoàn toàn im lặng. Bước về phía gian phòng vẫn luôn đóng kín. Đôi bàn tay châm hương, nhìn di ảnh của anh trai mình cô chỉ biết oà khóc. Trong nghẹn ngào, giọng cô sũng nước:
“ Em biết, dù em và anh ấy chưa bao giờ trọn nghĩa vợ chồng nhưng không hiểu sao trong lòng không khỏi mất mát. Cảm giác như nhiều năm trước đây anh rời bỏ em để bước sang một thế giới khác vậy! Phillip là chỗ dựa duy nhất của em trong bao năm qua. Khi em phải trốn chạy bản thân mình để tới vùng đất mới, chính anh ấy là người dang tay ra cứu em thoát khỏi cảnh khổ cực. Khi em mang nặng, đẻ đau Bim Bim cũng chính anh ấy hy sinh bản thân để nhận làm cha con bé. Dẫu biết tờ giấy kết hôn chẳng hề có ý nghĩa gì nhưng sự hiện diện của anh ấy là ý nghĩa lớn nhất với em trong những năm tháng đó. Tại sao những người luôn che chở cho em, luôn bên em đến một ngày cũng bỏ em đi theo một cách nào đó. Tại sao chứ? Em thật sự rất sợ một mình….Em rất sợ. Anh có biết không? Dù em có tỏ ra kiên cường bao nhiêu, mạnh mẽ bấy nhiêu thì em vẫn chỉ là một đứa con gái yếu mềm.”
......
Phillip dừng xe lại, gục đầu xuống tay lái. Mọi ký ức của anh và Tiểu Nguyễn trong bẩy năm qua lần lượt hiện ra như từng thước phim quay chậm. Anh nhớ nụ cười rạng rỡ của cô khi lần đầu tiên trông thấy anh. Anh nhớ những thương yêu dành trọn của cô khi lần đầu làm mẹ. Nhớ những cái đá chân ngang tàng của cô khi anh làm trái ý, những món ăn Việt Nam mà bao năm xa quê hương anh chưa từng nếm qua….dưới bàn tay khéo léo của cô anh đã có những ngày ở Aus vô cùng hạnh phúc. May mắn lớn nhất của cuộc đời anh đó là cưới được cô làm vợ chỉ tiếc…..anh không có phúc để hưởng may mắn đó. Nếu có kiếp sau, anh thật sự mong mình có thể là một người đàn ông bình thường, một người đàn ông có thể yêu thương cô một cách trọn vẹn nhất! Chứ không phải như thứ tình yêu bao năm qua anh dành cho cô…thứ tình yêu của một người anh trai dành cho em gái! Anh sẽ không bao giờ dám lãng quên những niềm vui, những hạnh phúc nho nhỏ trong suốt khoảng thời gian có cô và bé Bim. Đó là thứ hạnh phúc bền lâu mà Tiểu Nguyễn của anh, Bim Bim của anh, gia đình thương yêu của anh mang đến! Anh chưa bao giờ hết thương yêu cô, chỉ là vô tình anh bước sang một con đường khác không có cô. Cơn dông chiều đổ mưa như trút, có giọt nước mắt thương yêu rơi xuống, thì thầm anh nói: “ Chờ nhé, kiếp sau mình lại nên nghĩa vợ chồng!”
Người đàn ông dầm mưa, chỉ một đoạn đường đi bộ từ cổng chung cư về tới khu nhà quen thuộc đã làm thân Hoàng ướt sũng. Anh vừa kết thúc cuộc họp liền tiện xe cơ quan về thẳng nhà luôn! Anh lao nhanh trên đoạn đường về nhà, vội vàng mở cửa, có tiếng khóc của ai đó trong căn hộ của mình. Anh biết, đó là Tiểu Nguyễn! Căn nhà này trước đây vốn là của Sơn. Người bạn thân nhất của anh đã mất cách đây hơn tám năm rồi. Anh vẫn nhớ Sơn mất không lâu, thì anh đã dọn đến đây sống cùng Tiểu Nguyễn! Rồi anh kết hôn, cô thì vượt đại dương tới một chân trời khác. Nỗi tổn thương do tình yêu mang lại quá lớn khiến anh quên mất thực tại với cô vợ mới cưới. Họ ly thân ngay sau đêm tân hôn và chia tay một năm sau đó! Để lại căn nhà cho người vợ cũ, anh về lại căn hộ quen thuộc này chờ Tiểu Nguyễn….chỉ không ngờ ngày cô trở về cũng là ngày anh thấy bên tai mình dường như nghe sét đánh, cô đã kết hôn cùng một người đàn ông khác, và giữa ba người họ đều có một tài sản chung vô giá đó là đứa con! Con gái anh, nhưng lại trên danh nghĩa là con của cô cùng một người đàn ông khác. Xót xa dâng lên tận lồng ngực, nhưng rồi anh đã sớm chấp nhận với sự thật ấy, thậm chí anh biết ơn Phillip rất nhiều vì đã cưu mang mẹ con họ! Điều mà anh không làm được trong suốt 5 năm cô rời xa Hà Nội, rời xa anh!...

Phone: 01657595739 