Mùa xuân năm sau, khi hoa nghênh xuân đang tưng bừng nở rộ, Bạch Nhạn sinh hạ một cô công chúa, Khang Kiếm gọi cô bé là Niếp Niếp.
Vừa chào đời, Niếp Niếp đã trở thành cục cưng của ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà. Chỉ cần con bé thích gì thì dù có là hái sao trên trời, hai ông bà cũng ngay lập tức chạy đi tìm thang.
Đầu mùa hạ năm Niếp Niếp tròn một tuổi, do thành tích xuất sắc nên Khang Kiếm được Phòng tổ chức Tỉnh ủy đề bạt làm bí thư Thành ủy Tân Giang, thăng liền hai cấp.
Trở thành bí thư Thành ủy của một thành phố cấp tỉnh ở tuổi ba mươi ba, số người trên cả nước cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Ngày đầu tiên nhậm chức bí thư mới liền có bài phát biểu trước các hãng truyền thông và toàn thể nhân dân Tân Giang tại khách sạn Giang Thiên.
Bạch Nhạn vẫn là một cô y tá nhỏ thân thiện, khiêm tốn, không nhiều lời, làm việc nghiêm túc, đứng đắn.
Đúng hôm sếp Khang phát biểu nhậm chức, y tá Bạch khiêm tốn lại nghỉ phép.
- Bình thường bố mẹ trông Niếp Niếp, hôm nay em nghỉ, để em trông con. Bài phát biểu của anh được phát sóng trực tiếp trên tivi, em sẽ ở nhà cổ vũ cho anh. Ông xã, em không ở bên anh, anh sẽ không căng thẳng đấy chứ? – Làm mẹ rồi nhưng Bạch Nhạn vẫn trêu chọc ông xã như thường.
Bí thư mới ra lò Khang Kiếm soi gương chỉnh lại cà vạt thêm một lần:
- Anh không căng thẳng, nhưng anh sẽ buồn. – Anh quay đầu lại nhìn vợ.
Bạch Nhạn sờ tai, cô không nghe nhầm chứ! Khắp hang cùng ngõ hẻm của Tân Giang đều đồn đại, bí thư Khang mới nhậm chứ giỏi giang, xuất chúng, tuấn tú, phóng khoáng, đã trở thành sát thủ của các cô gái trẻ, người như vậy mà buồn bã thì người khác còn sống được không?
- Thành tích lớn đến mấy mà không có em cùng chia sẻ thì tất cả chẳng còn ý nghĩa gì.
- Ông xã, anh đừng có mà được nước lấn tới để khiến em mặc cảm tội lỗi. Anh là quan phụ mẫu của Tân Giang, ý nghĩa rất vĩ đại đó. – Bạch Nhạn ra sức an ủi. Thực ra cô không muốn mình trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, như vậy sau này ra đường sẽ giống hệt như con gấu trúc vậy.
- Trước tiên anh là chồng em, sau đó mới là quan phụ mẫu của Tân Giang. Bà xã, em không cảm thấy người chồng này của em khiến em phải xấu hổ đấy chứ?
Bạch Nhạn nhắm mắt lại, sếp Khang lăn lộn trên chốn quan trường quá lâu, đạo hạnh ngày càng uyên thâm, cô sắp đấu không lại rồi.
Cô dè dặt cười:
- Em luôn tự hào về chồng em, luôn coi chồng em là thần tượng.
Nụ cười cuối cùng cũng nở trên khuôn mặt đang xị ra của Khang Kiếm, anh đưa tay ra:
- Vậy hôm nay làm fan cho thần tượng của em một lần, có thấy ấm ức không?
- Không hề. – Phía sau là vực thẳm, không còn đường lùi, chỉ còn cách phải nghênh chiến.
- Để anh giúp em thay đồ.
Sếp Khang ôm lấy Bạch Nhạn từ phía sau, chà, rõ ràng đã làm mẹ rồi mà eo vẫn còn thanh mảnh như thế này, anh vừa ôm mà đã không kìm chế được rung động.
- Bà xã, lúc anh khốn đốn em không chê, tại sao khi anh thành công rồi em lại muốn đẩy anh ra xa?
Bạch Nhạn nhún vai đầy bất lực, đẩy được bao xa chứ, lúc đi ngủ chẳng rời anh được đến một gang tay, hễ trở mình là phải kéo ngay cô vào lòng thì anh mới ngủ yên được.
- Bà xã biết không, anh cũng luôn tự hào vì em. Hôm nay là ngày quan trọng của anh. Thân là quan phụ mẫu của Tân Giang, anh cũng muốn thể hiện sự hạnh phúc và tự hào của anh cho mọi người được biết.
- Sếp đừng có mà nịnh nọt em nữa, em đầu hàng rồi, đi thay quần áo đây.
Cô chun mũi, ngoan ngoãn trang điểm thật trang nhã rồi cùng lên sàn diễn với Khang Kiếm.
Để đón tiếp bí thư mới, khách sạn Giang Thiên long trọng trải thảm đỏ mới tinh từ cửa lớn tới tận hội trường.
Khang Kiếm nắm tay Bạch Nhạn đi vào trong, ánh đèn flash lóe lên nhoang nhoáng, từng vị quan chức đợi đã lâu tiến lên bắt tay chúc mừng.
Bạch Nhạn khẽ nhéo vào lòng bàn tay Khang Kiếm một cái, cố tình đi tụt lại phía sau.
- Cô nhóc – Cạnh đó, Lục Địch Phi nhìn cô mủm mỉm cười.
Bạch Nhạn le lưỡi, bước tới phía anh ta.
- Em lựa chọn rất chính xác. – Liếc nhìn Khang Kiếm đang bị bao vây giữa vòng người, Lục Địch Phi nhếch môi với vẻ nghiền ngẫm.
Bạch Nhạn cười:
- Đương nhiên rồi ạ, mắt em từ trước tới giờ luôn rất tốt. Anh khỏe chứ?
- Rất bình yên. Cô nhóc, anh sắp được điều về tỉnh rồi.
- Thăng chức?
Lục Địch Phi bật cười:
- Đừng tưởng ai cũng có tố chất làm quan giống chồng em. Sau mấy năm phấn đấu, anh phát hiện ra anh vẫn thích hợp làm một công tử phong lưu lang bạt hơn. Anh về làm giám đốc Sở Du lịch tỉnh, đó là một vị trí rất thoải mái.
- Lại còn ngày nào cũng được ở bên con gái nữa.
- Đúng, anh cũng vì công chúa nhỏ nhà anh đấy. – Lục Địch Phi gật đầu.
Đám đông đang tụ tập bỗng tách ra làm hai, từng ánh mắt quét về phía Bạch Nhạn, chiếc thảm đỏ kéo dài mãi trước mắt cô. Giữa tấm thảm, Khang Kiếm đứng đó, nhìn cô bằng ánh mắt nồng nàn.
- Phu nhân tôi – Bạch Nhạn. – Anh đưa tay ra, mỉm cười giới thiệu với mọi người.
- Đi đi, cô nhóc. Cậu ấy đang đợi em đấy! – Lục Địch Phi nói.
Bạch Nhạn vẫn đứng đó, cảm giác hạnh phúc trào dâng trong lòng, biến thành một quả bóng bay lơ lửng bay lên không trung. Cô đã hiểu, nếu đã yêu một người thì dù người đó là thấp hèn hay cao sang, bạn vẫn nên đứng bên người đó không rời, cùng họ chia sẻ hoạn nạn, chung hưởng vinh hoa.
Người đàn ông trước mặt cô, ban đầu đến với cô với ý định không tốt đẹp, nhưng trong dòng chảy đằng đẵng của thời gian, qua mỗi sự kiện bất ngờ, qua từng cơn hoạn nạn, họ lại quên đi mối hận thù trong lòng mà dần dần kết hợp, dần dần yêu thương nhau.
Tình yêu này chẳng dễ dàng gì, vì thế họ biết cách trân trọng hơn bất kỳ ai khác.
Yêu anh, vì thế, yêu tất cả những gì liên quan đến anh.
Bạch Nhạn ngẩng đầu nhìn Khang Kiếm, miệng nở một nụ cười ấm áp. Cô không nhìn thấy người khác, trong mắt cô chỉ có người đàn ông yêu thương cô tha thiết này mà thôi.
Cô đặt chân lên tấm thảm, từng bước đi về phía anh.
Thảm rất êm khiến bước chân cô bềnh bồng, nhưng cô vẫn đi rất bình tĩnh.
Khoảng cách không xa, nhưng dường như cô đi rất lâu.
- Ông xã! – Cuối cùng, cô bước tới trước mặt anh, đặt tay mình vào trong lòng bàn tay anh.
- Chúng ta vào trong thôi. – Khang Kiếm gật đầu với mọi người rồi nắm chặt tay Bạch Nhạn, bước về phía phòng hội nghị.
Cô ngước lên nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh, cô nghĩ, cứ như vậy đi, nắm chặt tay anh, đi theo anh cho tới lúc tóc bạc da mồi.
Trước cửa phòng hội nghị, anh ôm cô trước khi buông tay cô ra, thì thầm khe khẽ vào tai cô:
- Cảm ơn em!
Rồi anh tiến lên bục diễn thuyết.
Cô nhớ lại ngày bọn họ thành hôn, trước khi tiến vào hội trường cô cũng ôm lấy anh mà nói: Cảm ơn anh!
Khi đó, cô cảm ơn anh đã đem lại cho cô một gia đình.
Bây giờ, anh cảm ơn cuộc đời này có cô bầu bạn, con đường dù dài tới đâu cũng sẽ không còn cô đơn.
Anh vừa đi vừa ngoái lại nhìn cô, nụ cười vẫn không tắt trên môi.
Mắt cô mờ nước...
Cuộc đời này, cô không còn cảm thấy có gì tiếc nuối nữa.
Hãy để những gì đã qua trôi theo dòng nước cuốn.
Cuộc sống hạnh phúc thuộc về họ giờ đây mới chính thức bắt đầu...
******
Ngoại truyện 1: Nếu kiếp sau anh lại gặp được em
Ban đầu Thương Minh Thiên không muốn đi học trường quân sự.
Năm lớp 12, sau Tết mấy ngày, giáo viên chủ nhiệm thông báo với cả lớp việc Học viện Không quân tới huyện Vân tuyển sinh, Thương Minh Thiên chỉ để ngoài tai. Lòng nghĩ đã mấy ngày rồi cô bé không viết thư cho anh, có phải việc học nặng nề quá hay không?
Lũ con trai cảm thấy làm phi công rất oai, mỗi đứa một câu, trí tưởng tượng bay xa tít tắp. Thầy chủ nhiệm lườm chúng rồi tạt cho một gáo nước lạnh, bảo lũ bốn mắt chúng mày muốn làm phi công thì đợi kiếp sau nhé! Tôi đã ngắm kỹ rồi, lớp chúng ta may ra chỉ có Thương Minh Thiên là đủ tư cách dự tuyển thôi. Học viện không quân tuyển sinh không chỉ có yêu cầu về thành tích, mà còn yêu cầu rất cao về hình thể.
Thầy giáo vừa dứt lời, Thương Minh Thiên lập tức trở thành tiêu điểm của cả lớp.
Tan học, thầy chủ nhiệm gọi Thương Minh Thiên tới văn phòng, hỏi cậu có muốn nộp đơn vào Học viện Không quân không?
Thương Minh Thiên nói, em không muốn xa gia đình, em muốn thi vào Đại học tỉnh.
Tỉnh cách Tân Giang không xa, cậu có thể thường xuyên tới thăm Bạch Nhạn.
Thầy chủ nhiệm sững người, rút quyển thể lệ tuyển sinh từ trong ngăn kéo ra rồi chỉ vào các tiêu chuẩn thu phí liệt kê phía sau mỗi trường đại học:
- Minh Thiên, thầy hiểu hoàn cảnh kinh tế nhà em, tốt nhất em hãy suy nghĩ cho kỹ. Theo học tại Học viện Không quân không những được miễn phí tiền học và tiền tài liệu, mà ngay cả tiền quần áo cũng có thể tiết kiệm được, hơn nữa lại có cả tiền trợ cấp.
Thương Minh Thiên bần thần, cậu không nghĩ sâu xa tới vậy. Quả thật, cả nhà cậu đều phải dựa vào đồng lương của bố, chỉ hận không thể bẻ đôi đồng xu ra để tiêu. Thương Minh Tinh lại không chịu thua kém ai, học trường dân lập đắt chết người, bố cậu phải xin vay hỗ trợ học phí cho con bé. Nếu cậu lại đi học, thì cảnh nhà cậu đúng là họa vô đơn chí.
Cậu chỉ do dự một lát rồi nói với thầy chủ nhiệm, không cần suy nghĩ nữa, quyết định dự tuyển.
Cậu viết thư cho Bạch Nhạn, kể chuyện dự tuyển vào Học viện Không quân.
Buổi tối, cậu đang ở nhà làm bài thì ông lão bán báo ngoài cổng khu tập thể Văn hóa đến gõ cửa, nói cậu có điện thoại.
Thương Minh Thiên ngạc nhiên chạy ra, thì ra là Bạch Nhạn.
- Anh Minh Thiên, Học viện Không quân kia ở đâu? – Bạch Nhạn lí nhí hỏi.
- Thành Đô.
Trên bản đồ, từ huyện Vân đến Thành Đô là một đường thẳng rất dài.
Bạch Nhạn “vâng”một tiếng, rất lâu không nói gì, cậu chỉ nghe tiếng thở nhè nhẹ của cô truyền qua điện thoại.
- Cũng chưa chắc đã thi đỗ! Anh chỉ thử xem sao. - Biết Tiểu Nhạn không nỡ rời xa mình, cậu vội an ủi.
- Anh đừng nói linh tinh, cơ hội rất tốt, không thể thử chơi, phải thật nỗ lực. Sau này chúng ta vẫn có thể viết thư cho nhau mà. - Bạch Nhạn nói - Nếu anh thi đỗ thì có được nghỉ hè, nghỉ đông không?
- Chắc phải có chứ!
- Vậy thì tốt! Minh Thiên, cố lên! - Bạch Nhạn cười ngọt ngào rồi cúp máy.
Bạch Nhạn học ở trường y tá cũng không dư giả gì, cả hai người rất quê mùa, một mực tuân theo truyền thống tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa, kiên trì thư đi tin lại, một cái tem chỉ mất hai hào, rẻ rề! Đây là lần đầu tiên Bạch Nhạn gọi điện cho cậu.
Thương Minh Thiên nộp đơn thi tuyển, đầu tiên là kiểm tra thể lực, rồi văn hóa, tiếp đó là vấn đáp. Vượt qua từng cửa ải, cuối cùng cậu đã trúng tuyển vào Học viện Phi công.
Thư thông báo trúng tuyển đến trước các học viện khác, nhà họ Thương mừng rỡ đốt pháo ba ngày liên tiếp....

Phone: 01657595739 