Liễu Tinh xua tay:
- Phét, chúng ta...uống tiếp.
Giản Đơn còn khá ổn, vẫn nhớ ra phải trả tiền, sau đó họ dìu nhau ra khỏi nhà hàng. Gió thổi, hơi cồn xộc lên, Liễu Tinh chân nam đá chân chiêu, ấn tượng cuối cùng là Giản Đơn kéo cô lên một chiếc xe, tài xế hỏi đi đâu, cô lẩm bẩm đọc một địa chỉ, sau đó không còn nhớ gì hết.
- Nhạn, mình đang ngủ rất ngon thì bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo. Mình nhắm mắt mò tìm điện thoại, bỗng dưng mò thấy một cánh tay. Mình mở mắt ra, thấy mình và Giản Đơn đang ôm chặt lấy nhau, chân mình còn gác lên chân anh ta, mình...còn cảm nhận được sự ngóc dậy theo quán tính của đàn ông mỗi sáng sớm. Mình hoảng hồn bật dậy, anh ta cũng hoảng hồn nhảy dựng theo, ôm đầu nhìn mình như gặp ma, sau đó hoảng loạng đạp cửa chạy mất. Phải mất hai tiếng sau mình mới tỉnh táo lại. Điều đáng mừng là quần áo trên người cả hai vẫn còn đầy đủ, giường chiếu cũng không có dấu vết nào kỳ lạ, chứng tỏ bọn mình chỉ uống say rồi lên nhầm giường thôi, chỉ đơn thuần là đi ngủ thôi.
- Vậy sao cậu lại phải chột dạ chạy tới chỗ mình? – Bạch Nhạn hỏi.
Mặt Liễu Tinh xị thành một đống:
- Khó khăn lắm mình mới thuyết phục được bản thân không nghĩ tới chuyện kia nữa, đó chỉ là tai nạn thôi. Mình vừa dọn dẹp nhà cửa xong thì thấy bên ngoài có người gõ cửa. Mình nhìn qua mắt thần, là Giản Đơn. Mình giật mình ngồi sụp xuống, không dám thở mạnh. Anh ta nói biết mình đang ở trong nhà, anh ta muốn nói chuyện với mình. Mình làm gì có mặt mũi nào mà nói chuyện với anh ta, mình nghĩ nhất định là mình bị chuyện Lý Trạch Hạo kích thích đến mức suy sụp, trong tiềm thức luôn muốn ăn miếng trả miếng, cho nên, mình...đã cưỡng ép anh chàng Giản Đơn trong sáng, ngây thơ, có điều không thành công. Sau đó, điện thoại của anh ta reo, anh ta nói phải về văn phòng chuẩn bị tài liệu, sẽ gọi cho mình sau. Mình còn dám ở lại căn nhà đó nữa không?
Bạch Nhạn cười ha hả rất vô lương tâm:
- Liễu Tinh, Giản Đơn bây giờ đang thất tình, các cậu kết hợp lại đi! Chẳng phải cậu vẫn nói mùa đông có một người đàn ông thì vừa có thể hạnh phúc, vừa có thể ủ ấm, mỡ dâng đến tận miệng mèo rồi, cậu xơi đi thôi!
Liễu Tinh nhéo má Bạch Nhạn, hung hãn nói:
- Mình muốn lấy chồng, tốt nhất là lấy một người đàn ông tốt hơn Lý Trạch Hạo nhiều, nhưng Giản Đơn không phải là người mình cần.
- Tại sao?
- Trong lòng anh ta còn vương vấn bạn gái, anh ta muốn đợi cô ấy hồi tâm chuyển ý. Dây dưa với người như vậy, chỉ tổ chuốc khổ vào thân.
- Cậu vẫn rất tự bảo vệ mình nhỉ?
- Mình vốn...Nhạn, cậu vừa vừa thôi nhé, mình đã mất mặt lắm rồi, lần này cậu nhất định phải giữ bí mật giùm mình, đừng để mình phải mất thể diện nữa. Chậc, mình đâu phải là người chạy theo mốt, sao lại dám đưa đàn ông lạ về nhà chứ? – Liễu Tinh gãi đầu trợn mắt, vừa thở dài vừa lẩm bẩm.
Bạch Nhạn mỉm cười nhìn cô. Có lẽ chính Liễu Tinh còn chưa phát hiện ra, hôm nay cô ấy đã không còn đau lòng vì mất đi Lý Trạch Hạo nữa, cô ấy đang phiền não vì một người đàn ông khác, đây chẳng phải là chuyện tốt hay sao?
Giản Đơn...Liễu Tinh...cũng không tệ nhỉ!
Trong tiếng rì rầm của Liễu Tinh, Bạch Nhạn từ từ ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã đen kịt. Cô nghe thấy tiếng Liễu Tinh nấu cơm trong bếp, đèn phòng khách bật sáng.
Tài nấu nướng của Liễu Tinh không phải ở mức đáng sợ bình thường, tay chân lóng ngóng khiến đám nồi niêu xoong chảo đau khổ rên xiết dưới sự giày xéo của cô nàng. Không biết cô nàng làm gì mà mùi dầu khói khét lẹt nồng nặc khắp phòng. Bạch Nhạn không nhịn được, ho mấy cái rồi ngồi dậy, còn chưa bước xuống giường đã nghe thấy bên ngoài có người gõ cửa.
- Tới đây, tới đây.
Liễu Tinh vẩy nước trên tay rồi chạy ra cửa. Cô mở cửa rất mạnh, người đến đang hơi sốt ruột nên xông thẳng vào trong, hai người va thẳng vào nhau. Liễu Tinh choáng váng ngẩng đầu nhìn lên, khi thấy gương mặt người đó thì ngẩn người ra.
- Mình trúng tà rồi sao? – Liễu Tinh lẩm bẩm, trừng trừng mắt nhìn người đàn ông đang xách hộp bánh ngọt.
Đầu óc vẫn xây xẩm, cô ngoác miệng gào vào trong phòng:
- Nhạn! Dậy mau, mắt mình làm sao rồi đây này, sao lại thấy tên sếp Khang chồng cũ khốn khiếp của cậu ở đây?
Lông mày Khang Kiếm cau lại, anh khịt mũi rồi bỗng xông thẳng vào bếp, tắt cái máy hút mùi đang kêu ầm ĩ, sau đó tắt bếp gas, mở cửa cho gió Bắc lạnh căm căm ùa vào trong phòng.
Mùi dầu mỡ trong phòng bị gió thổi bay, không khí trong phòng thoáng đãng trở lại.
- Trời ơi, món trứng chiên của tôi. – Liễu Tinh vỗ trán rồi chạy vào cứu vãn, vật trong chảo đã trở thành một thứ dinh dính đen thùi lùi.
Khang Kiếm lại mở nắp nồi cháo đang trào đầy bọt ra mặt bếp, trừng mắt nhìn Liễu Tinh.
Liễu Tinh chớp chớp mắt mấy cái, cô không nhìn nhầm, người đàn ông mặt xị xuống dài như cái bơm này đích thị là sếp Khang.
Quái lạ!
- Hắt xì!
Bạch Nhạn vừa từ trong chăn ấm chui ra, hít phải không khí lạnh khiến mũi ngưa ngứa, cô không nhịn được hắt xì một cái rõ to.
Nghe thấy tiếng động, Khang Kiếm vừa từ bếp bước ra, ngẩng đầu lên bắt gặp ngay bàn tay băng bó của Bạch Nhạn, nét mặt anh lập tức thay đổi như kính vạn hoa.
Sửng sốt, đau lòng, tự trách, xót xa, áy náy...cuối cùng anh nhắm mặt lại, những thớ thịt trên mặt đông cứng. Anh hít thật mạnh, co tay thành nắm đấm rồi đấm thẳng vào tường, chỗ các khớp tay gồ ra lập tức sưng đỏ lên.
Buổi trưa, Khang Kiếm về tới Tân Giang. Khi xe vào nội thành Tân Giang thì hết xăng. Anh tới trạm xăng để đổ xăng, trong lúc chờ đợi, anh nghe được hai bác gái trung niên làm việc ở trạm xăng hăng say bàn tán một chuyện nóng hổi. Đêm thứ Bảy, một tên cướp bị truy nã đã lâu đột nhập vào nhà dân trong một tiểu khu, không may bị một cô gái yếu đuối tay không tóm được. Người kể tường thuật lại không kém gì một bộ phim hành động kinh dị nghẹt thở, kể cả việc cô gác yếu đuối kia tài sắc vẹn toàn, có trí tuệ lại rất dũng cảm. Đáng tiếc là trong quá trình vật lộn với tên trộm, nữ hiệp đã bị thương ở tay. Khang Kiếm nghe xong chỉ cười cho qua, chưa từng liên tưởng chuyện này với Bạch Nhạn.
Trên đường đi, điện thoại của Giản Đơn liên tiếp gọi đến. Anh về văn phòng trước. Vừa vào cửa, Giản Đơn đã tiến vào, khàn giọng nói sáng nay cậu ta bị hai nhân viên của Ủy ban Kỷ luật tỉnh gọi ra nói chuyện, hỏi rõ việc tập đoàn Hoa Hưng trúng thầu dự án trung tâm thương mại. Giản Đơn lắc đầu, hai người đó lại hỏi sang chuyện khác. Sau đó Giản Đơn ra ngoài nghe ngóng, phát hiện trong Thành ủy có rất nhiều người bị gọi ra nói chuyện, nhưng không ai biết mấy người kia đang giở trò gì, hình như chỉ đang điều tra thủ tục.
Khang Kiếm bình tĩnh gật đầu, không nói gì thêm. Ông Khang Vân Lâm vốn quản lý về mảng chính trị pháp luật, quy trình làm việc của Ủy ban kỷ luật anh nắm rất rõ. Thông thường nếu đơn từ của dân chúng nhiều, hoặc trong nội bộ có người cung cấp chứng cứ có hiệu lực thì Ủy ban Kỷ luật sẽ phái người xuống điều tra. Điều tra ai, điều tra chuyện gì thì không ai hay biết, đợi đến khi biết rồi thì cũng là lúc gặp mặt chính thức với Ủy ban.
Điều duy nhất khiến anh cảm thấy kỳ lạ là trong một cuộc họp, ông Tùng Trọng Sơn đã từng nói một câu rằng, Ủy ban Kỷ luật sẽ tới Tân Giang điều tra tình hình trong sạch hóa bộ máy chính trị của quan chức Tân Giang, thời gian là vào tháng sau, sao lại tới sớm như vậy nhỉ? Hình như công việc đã triển khai được một thời gian rồi.
- Ngoài ra còn chuyện gì nữa không? – Khang Kiếm thấy Giản Đơn ủ rũ như bánh đa nhúng nước.
- Không có gì ạ. Sếp Khang, anh không còn chuyện gì khác thì em đi làm việc đây.
- Đi đi! – Khang Kiếm xua tay, ngồi một lúc rồi đứng dậy đi tới văn phòng của ông Tùng Trọng Sơn.
Thư ký của ông Tùng Trọng Sơn bảo anh đợi một lúc, bí thư Tùng và bí thư Lục đang nói chuyện ở trong! Chưa dứt lời thì cửa phòng bật mở, Lục Địch Phi từ bên trong đi ra, nhìn thấy Khang Kiếm thì vội tới bên cạnh anh.
- Khang Kiếm, cậu có biết Giám đốc Tống của Sở Xây dựng thành phố đã bị Ủy ban Kỷ luật tiến hành song quy chưa?
- Cuối tuần tôi ở tỉnh trên nên không biết.
- Chuyện mới xảy ra trưa nay, tạm thời nhốt ở một trụ sở ở ngoại thành, không biết tình hình thế nào rồi. – Lục Địch Phi nhíu mày.
- Có phải đồng chí Khang Kiếm đang ở bên ngoài không? – Ông Tùng Trọng Sơn từ bên trong hỏi vọng ra.
Khang Kiếm bình thản gật đầu với Lục Địch Phi rồi đi vào bên trong.
- Trợ lý Khang à – Không đợi Khang Kiếm lên tiếng, ông Tùng Trọng Sơn đã đứng dậy trước, cười cười vỗ vai anh rồi kéo anh ngồi xuống sofa cùng ông ta – Tôi còn chưa nói cảm ơn với cậu, hôm đó Tùng Lâm gây họa, nó đã làm kiểm điểm với tôi rồi, còn nhờ tôi xin lỗi cậu nữa. Xét cho cùng là do trình độ văn hóa không cao nên không biết nặng nhẹ. Nếu lúc ấy cậu không có mặt thì chắc chắn đã đắc tội với công ty đó rồi. À, công ty nước ngoài đó là tôi dựa vào quan hệ bạn bè đích thân kêu gọi về đây đấy.
- Vâng, khi đó tôi cũng sợ ảnh hưởng tới bí thư Tùng, cho nên thái độ mới nghiêm khắc như vậy.
- Cậu làm rất đúng. Giờ tôi đã điều Tùng Lâm đi khỏi trạm thu phí đó, cho nó đến trường dạy lái xe trực thuộc Sở Giao thông công tác rồi.
Khang Kiếm sững người, thầm thở dài trong lòng, không nói gì thêm.
Ông Tùng Trọng Sơn lại vòng vo hỏi han mấy chuyện liên quan đến công việc. Điện thoại reo, ông ta bèn đứng dậy nghe. Điện thoại vừa kết nối, ông ta không nói ngay mà cười với Khang Kiếm trước.
Khang Kiếm biết ý cáo từ.
Đi tới cửa, anh ngoảnh đầu lại nhìn ông Tùng Trọng Sơn. Anh phụ trách công tác xây dựng thành phố, giám đốc Sở Xây dựng bị song quy, Giản Đơn bị gọi ra nói chuyện, nhiều chuyện như vậy nhưng ông Tùng Trọng Sơn lại không đề cập với anh nửa câu, chẳng kỳ lạ sao?
Trong lòng anh rất bực bội, về đến văn phòng muốn hút điếu thuốc, lại nghe thấy Tiểu Ngô ở phòng bên đang ba hoa chích chòe với Giản Đơn về chuyện nữ hiệp đối đầu với tên vô lại, nửa ngày trời Giản Đơn mới ừ lại một tiếng. Tiểu Ngô mất hứng không thèm nói nữa.
Ngày đầu đông, sau năm rưỡi chiều, trời đã tối.
Đúng sáu giờ, Khang Kiếm tan sở, không nghĩ ngợi nhiều, anh đi thẳng tới nhà Bạch Nhạn. Anh biết Bạch Nhạn không trực đêm, có lẽ bây giờ cô đã về tới nhà rồi.
Bước vào tiểu khu, anh phát hiệu ở cổng mới đặt một trạm gác, có hai nhân viên bảo vệ ngồi bên trong, họ chặn xe anh lại để ghi biển số xe, ngoài ra không nói gì hết.
Anh mở cửa xe, quay xuống ngẩn ngơ nhìn cái hộp giấy đặt ở băng ghế sau, rồi cúi người cầm nó lên.
Không thể nào ngờ được, Bạch Nhạn lại là nữ anh hùng nức tiếng khắp Tân Giang.
Khang Kiếm không dám tự hào về điều đó, chỉ cảm thấy trái tim như một con diều đứt dây, chao đảo rớt xuống đáy vực.
Khi cô cần anh nhất, anh ở cách xa cô mấy trăm kilômét.
Ngay chính thời điểm này lại xảy ra một việc như vậy. Đây là ý trời sao?
Nhìn Khang Kiếm tự trách móc mà trừng phạt bản thân, linh cảm thấy một cơn giông tố sắp tới, Liễu Tinh bèn sờ lên mũi, dè dặt trốn vào phòng ngủ rồi khép cửa lại, nhưng vẫn để hé một khe nhỏ, đề phòng Bạch Nhạn gặp chuyện gì không ổn thì cô sẽ xông ra....


Phone: 01657595739 