XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hoa hồng giấy -p3

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5493
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hoa hồng giấy -p3

Khang Kiếm thầm thở dài, đúng là hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn, bây giờ dù anh có trăm cái miệng cũng không thể thanh minh cho chính mình. Con người quả nhiên không thể phạm sai lầm, nói như câu cửa miệng của Giản Đơn là: Ra ngoài làm chuyện xấu rồi ắt có ngày phải trả giá.

Câu nói này bây giờ đang dần dần được chứng thực ở anh.

Anh bất lực nhíu mày:

- Những lỗi lầm tôi đã làm với Bạch Nhạn, không hy vọng được tha thứ, chỉ mong có cơ hội để bù đắp. Cô Liễu, tôi muốn nhờ cô buổi chiều đến nhà tôi truyền nước cho Bạch Nhạn. Cơ thể cô ấy đang suy nhược, tôi không muốn cô ấy phải đi tới đi lui, cô thấy đấy, cô ấy nói một câu mà đã thở không ra hơi.

Liễu Tinh ngẩn người, mặt đỏ bừng. Câu này của sếp Khang rất hợp tình hợp lý, lại cũng là vì Bạch Nhạn, cô không thể từ chối.

- Tôi sẽ xin nghỉ để tới, nhưng không phải là vì anh, mà là vì Nhạn – Liễu Tinh liếc mắt nhìn lên trời với vẻ không cam tâm.

- Cảm ơn cô! – Khang Kiếm mỉm cười – Đơn thuốc của Bạch Nhạn có lẽ ở chỗ bác sĩ Lãnh. Đúng rồi, bác sĩ Lãnh ở khoa nào?

- À, cơn hàn lưu Siberia đó à, khoa Tiết niệu, – Liễu Tinh không nghĩ ngợi, buộc miệng nói ra.

Lòng Khang Kiếm thoáng chùng xuống, thảo nào sáng nay người đàn ông đó nhất quyết không chịu nói tên khoa. Khoa Tiết niệu, chẳng phải là chuyên khoa của nam giới sao? Khang Kiếm nhẩm mãi ba chữ này, càng lúc càng cảm thấy vấn đề nghiêm trọng.

- Bốn giờ chiều tôi bảo cậu Giản đánh xe tới bệnh viện đón cô, làm phiền cô quá. – Mặt Khang Kiếm không mảy may cảm xúc.

- Đừng làm to chuyện, tôi tự ngồi xe tới.

- Để cô phải tự đi thì thật áy náy quá, không sao đâu. Xe tới bệnh viện đến rồi kìa. – Khang Kiếm ngước mắt, nhìn thấy một chiếc xe buýt đang từ từ dừng lại ở bến bên đường.

Liễu Tinh quay đầu chạy vội đi, lên xe ngồi xuống, nhìn thấy Khang Kiếm vẫn đứng ở cổng tiểu khu, cô nhắm mắt lại, khẽ thở dài: Nếu Lý Trạch Hạo cũng quan tâm cô được như sếp Khang quan tâm tới Bạch Nhạn thì tốt biết mấy!

Mắt Liễu Tinh bất giác phủ một màng sương mỏng, sợ Khang Kiếm nhìn thấy nên vội quay mặt đi.

Khang Kiếm đợi xe rời bến rồi mới quay về.

Anh đứng dưới lầu gọi điện cho Giản Đơn, trước tiên dặn buổi chiều Giản Đơn tới bệnh viện đón Liễu Tinh, rồi hỏi tình hình phỏng vấn của nhóm phóng viên, trước khi cúp máy, anh bảo Giản Đơn tới Phòng Hậu cần Thành ủy đăng ký một chiếc xe du lịch rộng rãi, buổi chiều chạy lên tỉnh.

Bạch Nhạn đã ngủ say.

Khang Kiếm rón rén đi vào trong phòng, dịch những thứ Liễu Tinh mang tới đang đặt trên tủ đầu giường sang một bên, từ từ ngồi xuống, ngắm thật kỹ khuôn mặt điềm tĩnh khi ngủ của cô. Khang Kiếm chưa bao giờ có cảm giác không nỡ rời xa như bây giờ, từng này tuổi rồi, lần đầu tiên ngắm một người như vậy, ngắm bao nhiêu cũng không thấy đủ.

Khang Kiếm không kìm chế được liền đưa tay ra nhẹ vuốt khuôn mặt cô, lúc chạm vào mới phát hiện ra mặt cô hơi lạnh, anh vội tắt điều hòa, kéo chiếc chăn mỏng đang đắp chặt trên người cô xuống một chút, tránh một lát nữa nhiệt độ trong phòng tăng lên cô lại ngủ không ngon giấc.

Anh lại ngắm thêm một lát, xác định cô đã ngủ thật sâu thật ngon mới đứng dậy ra khỏi phòng, từ từ cửa khép chặt.

- Sao con lại nỡ lòng nào không xuống dưới đây chứ? – Bà Lý Tâm Hà ngồi bên bàn ăn, bất mãn lườm Khang Kiếm. – Chỉ là viêm phế quản xoàng, truyền nước uống thuốc là khỏi thôi. Con xem con căng thẳng cứ như trời sắp sập vậy.

Thím Ngô đang sắp bát đũa. Đêm qua và ngày hôm nay náo loạn, bà ấy chẳng còn tâm trạng để nấu cơm, buổi trưa làm tạm món mì nui cho qua bữa.

Khang Kiếm kéo ghế ngồi đối diện với bà Lý Tâm Hà, mặt hết sức nghiêm túc:

- Mẹ, vừa rồi con đã bố trí xe, lát nữa mẹ bảo thím Ngô thu dọn hành lý, ăn trưa xong con cho người đưa mẹ về tỉnh.

Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô sững sờ ngẩng đầu lên.

- Bây giờ trong nhà hơi lộn xộn, công việc của con cũng bận, con không thể quan tâm chăm sóc mẹ và thím được. Đợi con sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, sau này sẽ đón mẹ và thím lại đây.

Sau này, là đến mùa quýt nào?

Bà Lý Tâm Hà chớp mắt, bàn tay đặt trên đầu gối không ngừng run lên:

- Kiếm Kiếm, con thật sự vì con đàn bà đó mà không cần mẹ nữa sao?

Khang Kiếm lắc đầu:

- Mẹ là mẹ con, sao lại có chuyện cần hay không cần được ạ. Bạch Nhạn là vợ con, mẹ cũng biết đột nhiên... xảy ra nhiều chuyện lớn như vậy, cô ấy mới hai mươi tư tuổi, chắc chắn là không chịu nổi, con muốn ở bên cô ấy.

Bà Lý Tâm Hà sốt ruột xua tay, cố lý giải lời Khang Kiếm:

- Kiếm Kiếm, có phải con lo con bé đó sẽ nghĩ quẩn không? Nó không làm đâu, mẹ nó là con điếm hạng sang, chỉ còn thiếu nước chết chìm trong nước bọt của người đời, mà mẹ nó vẫn sống khỏe đấy thôi. Con ban cho nó chút ân huệ ổn ổn rồi đuổi nó đi, sau này mẹ không kỳ vọng dùng nó để rửa hận nữa. Mẹ nghĩ tới nghĩ lui rồi, con cũng đừng ở Tân Giang nữa, để mẹ bảo các bác con tìm cách đưa con tới Bắc Kinh. Trời sinh con là viên ngọc quý, ở đâu cũng có thể tỏa hào quang. Sau này chúng ta sống ở Bắc Kinh, còn bố con thích ở đâu thì ở, tùy ông ấy!

- Mẹ, – Khang Kiếm chịu không nổi cất cao giọng. – Con đâu phải đứa trẻ người non dạ, con đã ba mươi tuổi rồi, có thể tự lựa chọn cho cuộc đời mình. Mẹ đừng nói về Bạch Nhạn như thế trước mặt con, cô ấy là vợ con, mẹ có thể không thích cô ấy, nhưng xin mẹ hãy nể mặt con mà tôn trọng cô ấy.

Mồm bà Lý Tâm Hà há hốc, hồi lâu không ngậm lại được.

Thím Ngô muốn nói xen vào, nhưng nhìn sắc mặt lạnh như tiền của Khang Kiếm, không dám lên tiếng.

- Tôn trọng? Một con nhãi ranh do một con đào hát đĩ điếm sinh ra cũng đáng để tôn trọng ư? – Bà Lý Tâm Hà nhíu mày giễu cợt.

Khang Kiếm nặng nề nhắm mắt lại:

- Mẹ, chúng ta thì cao thượng ở chỗ nào? Cô ấy là con gái của Bạch Mộ Mai, con cũng chẳng phải là... là con trai của Khang Vân Lâm ư, chuyện trai gái một bàn tay vỗ thì kêu được chăng?

- Kiếm Kiếm... – Bà Lý Tâm Hà gào rát cổ.

Khang Kiếm phẩy tay:

- Mẹ đừng nói gì nữa, ý con đã quyết. Bạch Mộ Mai là Bạch Mộ Mai, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn. Cô ấy vốn đang sống yên ổn, chính con đã lôi cô ấy vào chuyện này, vô duyên vô cớ phải chịu tổn thương như vậy, con phải có trách nhiệm với cô ấy.

- Con đúng là uống nhầm thuốc rồi. Lấy người vợ như nó rồi sớm muộn gì trên đầu con cũng mọc mấy cái sừng thôi. – Bà Lý Tâm Hà tức đến nỗi mặt tái nhợt.

Khang Kiếm đăm đăm nhìn bà Lý Tâm Hà:

- Mẹ đánh giá sai Bạch Nhạn rồi.

Anh quay đầu sang:

- Thím Ngô, hôm nay không ngủ trưa nữa, phiền thím giúp con thu dọn hành lý.

Anh đứng dậy, lấy một cái phong bì trong túi tài liệu đặt ở cửa đưa cho thím Ngô:

- Con quyết định hơi vội vã, không kịp mua đặc sản gì cho mẹ và thím, cái này để sau này thím và mẹ con dùng lúc đi dạo phố.

- Tâm Hà... – Thím Ngô sợ sệt nhìn bà Lý Tâm Hà, không dám nhận cái phong bì đó.

Mặt bà Lý Tâm Hà đanh lại:

- Kiếm Kiếm, con nhất định phải đuổi mẹ đi như thế này sao? Con biết tính mẹ rồi đấy.

Khang Kiếm cắn môi:

- Mẹ, con là con trai mẹ, mẹ có biết trong lòng con đang nghĩ gì không?

Bà Lý Tâm Hà điếng người, hai hàng nước mắt lăn dài trong sự hẫng hụt, bà lắc đầu vẻ như không dám tin:

- Không đâu, không đâu.... Con sẽ không đi theo vết xe đổ của bố con đâu...

Giờ thì bà hối hận rồi, lúc đầu tại sao lại nóng máu mà đồng ý với kế hoạch này của Kiếm Kiếm chứ!

Trên đời làm gì có ai dám mang hôn nhân của mình ra đế trả thù chứ? Trừ khi ngay từ đầu Kiếm Kiếm đã... bà Lý Tâm Hà không dám nghĩ tiếp nữa.

Khang Kiếm cười đau khổ, bước tới ôm lấy bà Lý Tâm Hà:

- Mẹ về tỉnh trước đi, ngày nào con cũng sẽ gọi điện cho mẹ. Nếu bây giờ con rời khỏi Tân Giang, thì coi như trở thành bại tướng dưới tay Địch Phi rồi. Con trai mẹ không kém cỏi như thế đâu.

- Mẹ không lo chuyện này – Bà Lý Tâm Hà chỉ lên trên lầu – Nó... không xứng với con... Mẹ không muốn, mẹ không đồng ý.

Khang Kiếm không đáp lại, thực ra người không xứng e rằng chính là anh!

Cho dù bà Lý Tâm Hà trăm ngàn lần không đồng ý thì cũng không lay chuyển được Khang Kiếm. Trên đời này, từ trước tới nay, chưa hề có bố mẹ nào thực sự thắng được con cái. Bà khóc, bà chửi, bà dọa dẫm, tất cả đều vô ích. Khang Kiếm không phải là ông Khang Vân Lâm, bà không nỡ lòng làm những chuyện quá tuyệt tình.

Hai giờ chiều, xe tới, thím Ngô lại giống như hồi đầu mới đến, đưa từng món đồ xuống dưới lầu, cuối cùng là Lệ Lệ và bà Lý Tâm Hà. Bà Lý Tâm Hà ngồi trên xe, nắm chặt tay Khang Kiếm, lòng vừa oán hận vừa bất lực.

- Kiếm Kiếm, nếu con làm mẹ quá thất vọng, mẹ sẽ coi như... coi như chưa từng sinh ra đứa con trai này. – Trái tim bà như muốn vỡ tan.

- Rõ ràng là đã sinh rồi, sao lại coi như chưa sinh được. Mẹ yên tâm, con sẽ không để mẹ phải thất vọng đâu.

Khang Kiếm cười cười, dặn dò lái xe vài câu rồi đóng cửa xe lại. Chiếc xe từ từ lăn bánh ra khỏi tiểu khu, phóng ra ngoài phố, biến mất khỏi tầm mắt của Khang Kiếm.

Trong nhà lại quay về vẻ yên tĩnh ngày trước, Khang Kiếm đứng trong phòng khách, trong thoáng chốc chưa thể thích ứng ngay được.

Anh đi lên lầu, khẽ đẩy cửa ra, nhờ ánh sáng trên hành lang, anh nhìn thấy Bạch Nhạn ngồi trên giường, tóc ướt sũng bết vào cổ.

- Em tỉnh rồi à! – Anh nhìn cô, giọng rất dịu dàng. – Em có muốn ăn gì không?

- Vừa rồi ở dưới nhà rất ồn ào, ai đến vậy?

Bạch Nhạn lấy điện thoại để xem giờ, gần ba giờ rồi.

Hai tay Khang Kiếm đặt lên vai cô:

- Mẹ và thím Ngô về tỉnh rồi, bây giờ trong nhà chỉ còn hai chúng ta. Có điều dưới nhà hơi lộn xộn, đợi em khỏi bệnh rồi thì từ từ sắp xếp lại. Anh...

- Anh tìm người giúp việc theo giờ đi! – Bạch Nhạn cau mày. Sao hôm nay anh không đi làm?

- Anh xin nghỉ một ngày, ở nhà với em.

Bạch Nhạn sờ trán, cúi người xuống giường để tìm giày:

- Còn một tiếng nữa là đến giờ tới bệnh viện, đúng lúc anh có thời gian, chúng ta sẽ qua Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn luôn.

Tim Khang Kiếm như bị bóp nghẹt, hơi thở trở nên chậm chạp nặng nề, đôi tay đặt trên vai Bạch Nhạn cứng lại, trước cái nhìn thản nhiên của Bạch Nhạn, anh như nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn thành từng mảnh....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hoa hồng giấy -p3
» Lần nữa lại yêu -p3
» Hot girl tung ảnh siêu nóng 18+, ảnh nóng hot girl 2013
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ