"Tốt." Lúc này anh đồng ý rất nhanh.
Đỗ Lôi Ty 囧.
Xoa bóp? Xoa bóp như thế nào bây giờ? Chẳng lẽ muốn cô ở nơi này, trước mặt mọi người...
Nhưng, Đỗ Lôi Ty rất nhanh đã thỏa hiệp .
Bởi vì sếp tổng đại nhân nhíu mày, giống như rất đau đớn... Quên đi, mất thể diện liền mất thể diện, dù sao vợ xoa bóp cho chồng cũng không phải chuyện xấu!
Đỗ Lôi Ty đi đến, vươn tay ra.
Chỉ tiếc vừa mới xoa bóp mấy cái, lòng bàn tay đã bắt đầu nóng lên, sau đó trái tim nhỏ bé đập rất nhanh.
Ô... Cơ bụng của sếp tổng đại nhân được luyện tập nhiều nên rất tốt sờ ư? Độ co dãn cũng thật tốt, phải không? Tại sao cô có cảm giác mình đang sàm sỡ sếp tổng đại nhân?
Từ cái lần ăn trộm "đậu hũ" của sếp tổng đại nhân, sau đó lại bị sếp tổng đại nhân ăn lại không còn cả vốn lẫn lãi, Đỗ Lôi Ty đã tự cảnh cáo bản thân không thể ăn "đậu hũ" của sếp tổng đại nhân, thế cho nên, bây giờ bị buộc phải xoa nắn, cô cảm thấy cả người không được tự nhiên.
"Đỗ Đỗ, tay của em đang run." Đúng lúc Liêm Tuấn nhắc nhở cô.
"... Điều hòa quá lạnh ." Cô lấy cớ.
Mới nói xong, Liêm Tuấn vòng tay không bị cắm kim truyền ôm lấy vai cô: "Như vậy có đỡ lạnh hơn chút nào không?"
Như vậy lại càng không tốt...
Cho dù sinh bệnh, cũng không quên ăn lại đậu hũ của người khác! Sếp tổng đại nhân, anh thật là lợi hại!
Đang lúc Liêm Tuấn ngã bệnh, còn ăn đậu hũ một cách rất chuyên nghiệp, cách đó không xa, bỗng nhiên truyền tới một giọng nói rất kiều mỵ, hóa ra là người đi đường A sau khi nhìn thấy Liêm Tuấn và Đỗ Lôi Ty thân mật, sinh lòng hâm mộ, không nhịn được làm nũng với bạn trai.
"A! Cưng ơi, đầu em đau quá... Anh mau hôn em một cái!"
Người con trai đang mải mê với PSP ngẩng đầu lên, "Hôn em có khỏi đau được không?"
"Có mà có mà! Anh hôn mau đi!"
Cho nên, người con trai hôn lên trán người con gái.
"Sao rồi?"
"Ừ, tốt hơn nhiều... Nhưng là người ta đột nhiên cảm thấy tay rất đau ..."
"Không phải em chỉ bị cảm mạo thôi sao?"
"Mặc kệ! Anh mau hôn em một cái nữa a!"
Cho nên, người con trai hôn tay cô gái một cái.
"A! Cưng ơi, anh thật tốt !Taycủa em một chút cũng không đau nữa, nhưng cổ của em lại rất mỏi..."
"..."
Đỗ Lôi Ty ở bên cạnh thấy vậy sửng sốt, nhịn không được cảm thán một câu: "May mà cô ta không bị bệnh trĩ!"
"Phốc!" Sếp tổng đại nhân rốt cục cũng bị sặc.
"Đỗ đỗ, em rất buồn cười."
Đỗ Lôi Ty còn đang đắm chìm trong suy nghĩ cô gái kia bị bệnh trĩ, bạn trai cô ta nên hôn vào chỗ nào bây giờ, bị câu nói của Liêm Tuấn làm cho bừng tỉnh, thuận miệng nói: "Đúng vậy! Anh có biết trước kia mẹ khen em như thế nào không?"
"Khen như thế nào?"
"Mẹ nói em khờ, em ngốc, rất dễ nuôi!" 0
"Đúng, rất dễ nuôi." Liêm Tuấn giống như đang suy nghĩ, gật gật đầu.
Lúc này, điện thoại di động của Liêm Tuấn bỗng nhiên vang lên.
"Alô?" Anh bấm nút nghe.
Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói lo lắng của ông Dư: "Thiếu gia, cậu đang ở đâu vậy?"
Liêm Tuấn hỏi: "Có chuyện gì không?"
"Chuyện..." Ông Dư thấp giọng nói, "Phu nhân đã trở lại..."Con dâu xấu cũng phải gặp cha mẹ chồng, cuối cùng Đỗ Lôi Ty cũng không tránh khỏi cuộc gặp mặt với mẹ của sếp tổng đại nhân! Vì thế, trong nội tâm cô rất khẩn trương.
Trước khi về nhà, trong đầu Đỗ Lôi Ty tưởng tượng đến hình tượng của các bà mẹ chồng. Từ mẹ của Đạo Minh Tự trong [Vườn Sao Băng">, còn có mẹ của Ninh Mậu Xuân trong [Bà mẹ chồng khó tính"> của đài TVB, sau đó lại nghĩ tới hoàng hậu trong [Hoàn châu cách cách">, rất xấu xa hung ác, bắt bẻ đủ điều.
Nếu mẹ của sếp tổng đại nhân cũng như vậy thì cô phải làm sao bây giờ? Nghĩ tới đây, trong lòng Đỗ Lôi Ty dâng lên một trận lo lắng.
Nhưng cô lại nghĩ lại, từ khi cô kết hôn với sếp tổng đại nhân, đã phá vỡ quy luật của ngôn tình, không phải sao? Không chừng mẹ của sếp tổng đại nhân cũng giống như bà nội của anh, rất thích cô thì sao?
Hơn nữa, cô cũng rất khá nha! Mặc dù gia thế bình thường, dung mạo bình thường, bộ ngực cũng hơi bình thường chút chút... Nhưng ít nhất là cô rất dễ nuôi nha!
Nghĩ tới đây, lòng tin của Đỗ Lôi Ty đã trở lại, chỉ là gặp mẹ chồng mà thôi! Cũng không phải gặp yêu quái, không cần sợ, không cần sợ...
Sau khi tự thôi miên một trăm lần, Đỗ Lôi Ty tràn đầy lòng tin để chuẩn bị gặp mẹ chồng.
Nhưng một câu nói của sếp tổng đại nhân đã đem lòng tin mà cô vất vả tạo dựng đánh tan : "Lát nữa gặp mẹ anh, em nói càng ít càng tốt."
Đỗ Lôi Ty nuốt một ngụm nước bọt, lòng tin xuống thấp một chút xíu: "Mẹ anh... rất nghiêm khắc sao?"
Vẻ mặt của Liêm Tuấn rất nghiêm túc, nói: "Có một chút."
Lòng tin xuống thấp một chút xíu: "Mẹ anh... không thích em sao?"
"Khó nói."
Lòng tin bị chìm xuống.
"Đợi một chút!" Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên ý thức được gì đó, "Chẳng nhẽ anh chưa nói cho mẹ biết, chúng ta đã kết hôn sao?"
"Chưa nói."
"..."
Biết đươc câu trả lời, lòng tin của Đỗ Lôi Ty đã bị chìm xuống dưới đáy, vẻ mặt của cô như đưa đám hỏi Liêm Tuấn: "Vậy em phải làm sao bây giờ?" Đợi lát nữa gặp mẹ chồng, cô nên nói cái gì? Cũng không thể tự giới thiệu mình, nói con là con dâu của mẹ sao? Rất kỳ quái... TAT
Thấy cô như vậy, Liêm Tuấn cảm thấy buồn cười, vốn là vẻ mặt nghiêm túc cũng hòa hoãn xuống: "Lo lắng gì chứ ? Là anh kết hôn với em, chứ có phải mẹ anh kết hôn với em đâu."
Lời anh nói ra thật nhẹ nhàng, nhưng lại giống như kỳ tích, thổi bay nhưng phiền não của Đỗ Lôi Ty.
Đúng a! Trời có sập xuống còn có sếp tổng đại nhân chống đỡ, sợ cái gì?
Chương 27
Hai người tới cửa nhà, ông Dư đã đang chờ ở cửa, thấy hai người, ông cúi người chào, sau đó vẻ mặt quái dị nói: "Thiếu gia, Thiếu phu nhân, phu nhân đã ở trong phòng đợi lâu rồi." Dứt lời, ông dẫn bọn họ đi đến phòng khách.
Liêm Tuấn đi phía trước, không nhanh không chậm đi theo, Đỗ Lôi Ty chỉ giống như chim cút đi theo phía sau.
Lúc đến phòng khách, Liêm Tuấn bỗng nhiên dừng bước lại, vươn tay cầm lấy tay Đỗ Lôi Ty đang hơi run run.Taycủa anh bởi vì mới phải truyền nước, rất lạnh.
"Không có việc gì." Anh nói.
"Ừ." Đỗ Lôi Ty gật đầu, cố gắng lấy vài phần dũng khí.
Bị sếp tổng đại nhân nắm tay dẫn vào phòng khách, Đỗ Lôi Ty nhìn thấy Liêm phu nhân yên lặng ngồi ở ghế sô pha, đầu tiên là cô ngẩn người, sau đó không khỏi đau buồn.
Vì sao mẹ chồng lại có dáng người chuẩn hơn cô? Thật đáng buồn a! T_____T
Không sai, Liêm phu nhân mặc một bộ quần áo màu đen nhìn qua rất nhã nhặn mà không mất đi vẻ thướt tha thùy mị. Trên cổ đeo một chiếc dây chuyền kim cương sáng lấp lánh, làm Đỗ Lôi Ty bị chói mắt.
Mẹ ơi! Đây chính là điển hình mẫu phu nhân nhà giàu có a!
Nghe thấy tiếng động, Liêm phu nhân quay đầu nhìn về phía bọn họ, khuôn mặt của cô được bảo dưỡng rất tốt, chỉ thấy được dấu vết do năm tháng lưu lại ở đáy mắt, với khuôn mặt này, cô có thể tưởng tượng được, khi còn trẻ, mẹ chồng của cô phải rất xinh đẹp.
Nhưng những thứ này đối với Đỗ Lôi Ty mà nói cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm chình là cặp mắt của bà, thâm thúy, sắc bén, không đoán ra được bà đang nghĩ gì. Quả thực giống hệt lần đầu tiên cô gặp sếp tổng đại nhân! Nhìn thấy ánh mắt đó, Đỗ Lôi Ty nhút nhát, nắm tay Liêm Tuấn thật chặt.
Cùng lúc đó, ánh mắt của Liêm phu nhân cũng rơi xuống tay của hai người, đột nhiên dâng lên một tia ý tứ hàm xúc không rõ.
"Mẹ." Liêm Tuấn đi tới phía trước, hỏi, "Sao mẹ lại từ Italy về đây?"
Liêm phu nhân thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói: "Mấy ngày nữa là ngày giỗ ông ngoại con, mẹ trở về để xem một chút."
Liêm Tuấn hỏi: "Gần đây mẹ thế nào?"
"Vẫn như vậy, tình hình công ty gần đây như thế nào?"
"Rất tốt, vừa mới ký mấy hợp đồng..."
Hai mẹ con mỗi người một câu, trò chuyện, Đỗ Lôi Ty ở bên cạnh nghe được có chút mơ màng.
Vì sao hai mẹ con đã lâu không gặp, lại đi nói những chuyện này? Nghe thấy... giống như là đang nói chuyện công việc phải không?
Cho nên Đỗ Lôi Ty nhớ đến Vương mẫu nương nương ở nhà cô, nếu bọn họ lâu lắm không gặp, nhất định câu đầu tiên của nương nương sẽ là: "Nha đầu xấu xa, có nhớ mẹ hay không? Không nhớ mẹ thì không cần trở về nhà!"
Rất khí thế! Rất hào hùng nha! Nhưng dáng vẻ của mẹ sếp tổng đại nhân, nhìn thấy con cũng không cười lấy một cái, giống như ...
Đỗ Lôi Ty đang rối rắm, hai mẹ con sếp tổng đã nói chuyện xong!
Liêm Tuấn đứng lên khỏi ghế sô pha, muốn đi.
Đỗ Lôi Ty nóng nảy, sếp tổng đại nhân làm sao có thể quên chuyện quan trọng nhất chứ? Cô còn chưa nói chuyện với mẹ chồng đại nhân mà!
"Dạ..." Đỗ Lôi Ty yếu ớt mở miệng, "Con tên là Đỗ Lôi Ty."
Sau khi nói xong những lời này, Đỗ Lôi Ty quẫn đến mức muốn tát vào mồm mình, làm gì có con dâu nào lần đầu tiên nhìn thấy mẹ chồng lại giới thiệu tên của mình chứ? Đầu tiên cũng phải hỏi mẹ có khỏe không chứ? Hơn nữa, mẹ chồng biết tên cô là Đỗ Lôi Ty, mẹ chồng có cảm thấy đó là một chuyện cười đồi trụy...
Đang lúc Đỗ Lôi Ty quẫn không biết phải làm gì cho phải, sắc mặt của Liêm phu nhân không thay đổi, hỏi Liêm Tuấn: "Sắc mặt của con nhìn qua không tốt lắm, con bị bệnh à?"
"Không có gì, là ăn lung tung nên bị đau bụng."
Liêm phu nhân biến sắc: "Dạ dày của con không thể ăn lung tung, chẳng lẽ con không biết sao?"
Đỗ Lôi Ty bị câu hỏi bất thình lình làm cho sợ hết hồn, đến lúc phục hồi tinh thần, mới phát hiện ý tứ của Liêm phu nhân là hỏi cô, rất rõ ràng, ý tứ trong câu hỏi là : Làm vợ người ta, sao cô không chăm sóc tốt đến bữa ăn của chồng mình?(đọc truyện hay tại kenhtruyen.pro bạn nhé)
Đỗ Lôi Ty nhất thời ngu ngơ, lắp bắp: "Cái kia... Con..."
Đang lúc cô không biết nên trả lời như thế nào, Liêm Tuấn bỗng nhiên mở miệng đỡ lời thay cô: "Không biết." Dừng một chút, anh lại nói, "Nếu trước đây mẹ nói cho con, con sẽ biết ."
Sắc mặt của Liêm phu nhân bỗng dưng trầm xuống, liếc nhìn Đỗ Lôi Ty với ý vị sâu xa, không nói thêm một câu nào.
Theo sếp tổng đại nhân trở lại gian phòng, Đỗ Lôi Ty vẫn lo sợ bất an, cộng thêm thấy Liêm Tuấn một bộ không sao cả, cô không nhịn được: "Chúng ta cứ như vậy đi lên, không tốt lắm đâu?"
"Có gì không tốt ?"
"Đó là..." Đỗ Lôi Ty không biết nên biểu đạt như thế nào, "Bà ấy... Bà ấy là mẹ của anh, vì... vì sao nhìn qua giống như hai người có hận thù với nhau vậy?" Nói xong, cô len lén liếc mắt nhìn Liêm Tuấn, anh nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.
Anh yên lặng một lúc rồi mới nói: "Không có chuyện đó, em đừng suy nghĩ nhiều." Vừa nói, vừa đi vào phòng tắm.
Đỗ Lôi Ty nhảy lên bắt lấy anh, thốt lên: "Anh nói dối!"
Liêm Tuấn dừng bước, ánh mắt hơi kinh ngạc.
Đỗ Lôi Ty bị anh nhìn có chút khiếp đảm, nhưng đã nói, cô phải kiên trì nói đến cùng: "Dù sao đó cũng là mẹ của anh, dù bà có làm sai chuyện gì, anh cũng không thể đối xử như thế với bà! Trên đời này làm gì có cha mẹ nào không thương con cái? Em cảm thấy hai người nên nói chuyện với nhau nhiều một chút, nói không chừng hiểu lầm sẽ được hóa giải..." Đỗ Lôi Ty càng nói càng nhỏ, bởi vì ánh mắt của Liêm Tuấn nhìn cô càng ngày càng nặng nề....

Phone: 01657595739 