-Anh đi lẹ ghê!
Thục không trả lời thẳng câu hỏi của tôi nhưng tôi đoán được có lẽ nó thức dậy sau tôi không lâu.
-Mày đi đâu đây? – Tôi nói tiếp, vẻ phật ý – Về đi, tối tao về ngủ với mày!
-Anh cho em đi theo với, lát tối em chở anh về!
Giọng thằng Thục nghe như năn nỉ khiến tôi không thể thẳng tay xua đuổi nó mặc dù lòng tôi đang rối như tơ. Có thằng em họ bám theo lằng nhằng thế này tôi không biết làm sao gặp riêng con Rùa để chia tay.
Như hiểu được sự khó xử của tôi, thằng Thục nói:
-Lát nữa anh cứ qua chia tay với con Rùa đi. Em ở nhà chơi với bé Loan!
Rất may là thằng Thục đi sau lưng tôi nên nó không thấy được vẻ mặt sượng sùng của thằng anh họ nó. Tôi nhè nhẹ thở ra và nói, cố giữ giọng thản nhiên:
-Ờ, tao chạy qua tạm biệt nó một câu cho lịch sự.
Tôi biết thằng Thục chẳng tin gì vẻ vờ vịt của tôi. Nhưng tôi dỏng tai cả buổi chẳng nghe nó châm chọc gì, có thể nó không muốn tôi xấu hổ trong ngày cuối cùng ở làng, cũng có thể nó đang dồn tâm trí vào việc giữ thăng bằng với chiếc xe đạp trên những mảnh ván lát cầu chòng chành dưới chân.
-Anh ngồi lên xe đi, em chở cho! – Thục đề nghị, khi hai anh em vừa qua khỏi cầu.
-Mày chở tao sao nổi. Để tao chở mày!
Thục bướng bỉnh:
-Trước nay toàn anh chở em. Hôm nay tới phiên em chở.
Cuộc tranh giành giữa hai anh em không biết sẽ kéo dài đến bao lâu nếu lúc đó thằng Thục không phát hiện một đám bốn, năm người đang xúm xít lố nhố phía trước, cạnh bụi cúc tần nơi hôm trước con Rùa lom khom hái lá me chua đất.
-Có người cãi lộn kìa anh!
Đám người này có lẽ đang gây gổ với nhau, tôi nghe thấy họ to tiếng mặc dù khoảng cách từ đây đến đó còn khá xa.
-Chạy đến xem chuyện gì thế mày?
Tôi giục thằng em, và lật đật ngồi lên yên sau, không buồn giành tay lái với nó nữa.
Tiếng quát tháo vọng tới mỗi lúc một gần và người đầu tiên tôi nhận ra là ông Bảy Thành.
Người tiếp theo hiện ra trong mắt tôi là con Rùa. Nó bị bốn người đàn ông vây quanh nên khi thằng Thục chạy tới thật gần tôi mới nhìn thấy nó.
Phát giác đó là trái tim tôi thắt lại.
26
-Mấy người nào vây con Rùa vậy mày?
Tôi thấp thỏm hỏi, và những cái tên nhảy ra từ miệng thằng Thục đúng như tôi phỏng đoán: đứng cạnh ông Bảy Thành là ông Hai Sắn, ông Bốn Lai và chú Ngãi.
Trừ chú Ngãi không có nét gì đặc biệt, ông Bốn Lai có cái bụng ngoại cỡ của Obelix. Bụng ông bự đến mức ông luôn giữ nó bằng hai tay như thể sợ nó bất thình lình rơi xuống đất. Cũng như Obelix, từ xa trông ông Bốn Lai như một quả dưa khổng lồ. Cái báng súng nhô lên trên vai ông chính là cái cuống dưa.
Ngược lại với ông Bốn Lai, ông Hai Sắn người nhỏ thó nhưng chiếc mũi lại to một cách khác thường, tóc túm trong chiếc khăn màu đỏ buộc ngang trán, bên hông dắt lủng lẳng một chiếc rìu. Nếu có thêm bộ ria vàng nữa, hoàn toàn có thể nhầm ông với nhân vật Asterix.
Trong khi tôi ngẩn ra nhìn ông “Panoramix” Bảy Thành, ông “Obelix” Bốn Lai và ông “Asterix” hai Sắn, lờ mờ hiểu ra tại sao ông ngoại con Rùa lại bảo truyện Asterix là chuyện kể về làng Đo Đo và con Rùa không hề nghi ngờ gì về điều đó thì thằng Thục thở hắt ra, lúc này nó đã chống chân xuống đất ngay bên cạnh đám người:
-Phen này con Rùa nguy to rồi! Chưa bao giờ em thấy bốn ông này cùng nhau đi kiếm con Rùa như bữa nay.
Những người thợ săn nhìn thấy tôi và thằng Thục dựng xe đứng xem nhưng họ chẳng buồn để ý. Cơn giận làm mặt người nào người nấy đỏ gay. Mặt trời ban trưa thả xuống từng bựng nắng càng khiến họ trông như đang bốc khói.
Ông Bảy Thành liếc về phía hai đứa chúng tôi một cái rồi quay sang con Rùa, giọng ầm ầm như tạc đạn:
-Mày còn chối nữa hả?
-Con nói thật mà.
Con Rùa lí nhí đáp, nó không nhìn về phía tôi và Thục nhưng tôi đoán nó đã thấy hai đứa tôi ngay từ đầu.
Ông Hai Sắn sờ tay lên cán rìu, nhếch mép:
-Ở đây không ai tin mày hết á. Đây đâu phải lần đầu hả Rùa!
Con Rùa có lẽ cũng biết không ai tin lời nó thật. Nó cứ ấp úng:
-Con… con…
Ông Bảy Thành giận dữ, chòm râu dày dưới cằm rung bần bật:
-Hôm trước mày làm ướt thuốc nhồi của tao, bây giờ mày phá hỏng bẫy của tao, của ông Bốn Lai và chú Ngãi… Mày có bị thần kinh không hả Rùa?
Ông Bốn Lai động báng súng kíp xuống đất, quai hàm bạnh ra:
-Hỏi tới hỏi lui gì nữa. Chắc chắn là nó rồi. Bây giờ phải làm gì với nó đây, mấy ông?
Chú Ngãi sấn tới một bước, chỉ tay vào mặt con Rùa, nóng nảy:
-Cãi nhau với con nhỏ này chỉ hao hơi tốn tiếng! Nó phá của tôi ba cái bẫy, bây giờ tôi phải bắt nó trói lại!
Chú Ngãi nói xong, lập tức thò tay tóm lấy tay con Rùa. Chú người thấp đậm, da đen, môi thâm, tóc quăn tít. Lúc hùng hổ trông chú như một con gấu bị đói lâu ngày, và con Rùa đang đối diện với chú giống như một thân cây non sắp sửa bị xé vỏ.
Con Rùa bước lui một bước để tránh cú chộp của người thợ săn. Bụng ngập tràn lo lắng, tôi hấp tấp lao xuống khỏi yên xe, tiến lại, chưa biết phải nói gì hay làm gì để giải vây cho con Rùa, thằng Thục đã kêu lên:
-Ê, ê, người lớn không được ăn hiếp con nít à nha!
Chú Ngãi phun nước bọt, không thèm nhìn thằng Thục:
-Nó là con nít nhưng là con nít hoang! Hừm, hèn gì người ta nói “con không cha như nhà không nóc”.
Ngay từ khi bắt gặp cánh thợ săn vây con Rùa, tôi biết họ đã phát giác những chuyện xảy ra trong rừng ngày hôm qua. Tôi cũng có chút áy náy về hành động của con Rùa, cả về sự đồng lõa của mình, nhưng cách nói miệt thị của chú Ngãi khiến tôi giận run người, nhất là tôi nhìn thấy vẻ mặt con Rùa như bợt đi trong nắng.
Tôi buột miệng:
-Chú là người lớn sao lại ăn nói hồ đồ thế!
-Mày nói ai ăn nói hồ đồ? – Chú Ngãi quay sang tôi, mắt trợn ngược, câu nói rít qua kẽ răng.
-Tôi nói chú đó. – Thằng Thục gầm gừ, khác hẳn vẻ hiền lành hằng ngày. Nó bật chống xe đánh tách rồi hùng dũng bước lại. – Nếu ba con Rùa không vì bắt cướp rồi trượt chân rơi xuống sông thì con Rùa đâu có mồ côi cha. Chú Hương chết cũng vì xóm làng, sao chú nói chuyện vô ơn quá vậy!
Bị hai đứa trẻ phê phán trước đám đông, mặt chú Ngãi phù ra như bị đánh thuốc độc. Chú xả một tràng như súng liên thanh bị cướp cò:
-Mày trẻ con biết gì! Ông Hương đi ăn trộm bị rượt ngã xuống sông, bọn tao vờ nói bắt cướp để con Rùa lớn lên khỏi mặc cảm. Ai ngờ càng lớn nó càng hư!
Câu nói của chú Ngãi như một thùng nước lạnh tạt vào mặt bọn tôi. Thục nghiến răng ken két:
-Chú đừng có bịa chuyện!
-Tao thèm vào bịa chuyện. – Chú Ngãi chỉ tay vào ông Bốn Lai – Nghe tin ông Bốn Lai kiếm được kỳ nam trong rừng, tối đó ông Hương chui vô trộm bị ông Bốn Lai phát giác. Ông Hương bỏ chạy, băng qua cầu treo thì trượt chân..
Tôi nghe các cơ bụng co giật liên hồi, bao tử đau thắt như có ai vò. Tôi liếc về phía con Rùa, thấy nó đang run bần bật, mặt héo đi từng phút một.
-Chú mày có im đi không! – Ông Bốn Lai quát chú Ngãi.
-Tôi không im. – Chú Ngãi quát lại ông Bốn Lai, trông chú như đã không còn lý trí – Sự thật thế nàoThời gian cứ nhích dần từng bước một, chầm chậm nhưng lại khiến lòng người nao nao, chập chờn lo sợ điều gì đó sẽ đi qua để lại vô vàn nuối tiếc. Tháng cũ qua đi, rồi tháng mới lại về, có ai muốn nói lời tạ từ tháng Chín không, xin gửi về đó nỗi nhớ chưa vơi.
Con phố chiều nay nhẹ tênh , chầm chậm trôi như đang hối hả đi tìm một chút nhớ cho những ngày cuối. Gió vẫn khẽ chờn vờn bên gốc bàng phủ đầy lá rụng. Bỗng lao xao gió hát khúc tình ca chiều thu bâng khuâng gợi muôn vàn kỉ niệm. Nắng tháng Chín đượm màu mật xen nghiêng đổ loang vào khóe mắt cô gái nhỏ nép mình sau khung cửa sổ, trời thu ngập tràn nỗi nhớ cho một mùa sắp cũ, sắp qua, sắp xa… Chông chênh những ngày cuối tháng Chín, muốn gom hết những điều chưa kịp trôi đi rồi vo tròn lại thánh mớ bòng bong kỉ niệm, khóa chặt trong lồng ngực… Có lẽ Thu cũng sắp đi…
Tháng Chín nhùng nhằng, chóng vánh những yêu thương chưa kịp ngỏ, ai đó có bỏ lỡ những khoảnh khắc chưa kịp giữ, để rồi chợt một ngày loay hoay mải miết đi tìm lại yêu thương xưa cũ thì giật mình nhận ra chẳng còn gì để tìm. Mùa thu ùa về mơn man theo điệu nhảy nhẹ nhàng, êm ái, lâng lâng của tháng Chín như cô gái đôi mươi ngượng ngùng giấu nụ cười sau tà áo trắng tinh khôi ngày tựu trường. Miền kí ức ngập tràn khoảng trời nhớ thương về những tháng ngày cuối còn ngồi trên giảng đường… Vì mai này, tháng Chín về, mùa thu xưa sẽ còn mãi nguyên vẹn trong nụ cười ngày ấy.
Trời thu Hà Nội tháng Tám chóng vánh, hối hả một chút vì những cơn mua dầm dai dẳng, nhưng tháng Chín dường như khép nép, nhẹ nhàng hơn bởi Thu đang sợ bước chuyển thời gian sẽ mang đi hết sư ngọt ngào của đất trời. Cũng bởi rằng khi tháng Mười lững thững trước hiên nhà, mọi thứ trở nên vội vã, hối hả hơn vì lắng nghe đâu đó tiếng gọi của mùa đông đang rõ nét dần.
Từng góc phố Hà Nội, vị thu, sắc thu và cả khí thu quyện chặt vào nhau trong vô vàn hạt cốm nằm im lìm trong lớp lớp lá sen xanh mượt, phả vào lòng người chút hương vị nồng nàn, dịu êm của nét văn hóa Hà thành từ bao đời nay. Có bà lão đầu tóc bạc trắng, bóng nắng ôm choàng lên chiếc nón lá đã ngả màu, tay vẫn thoăn thoát gói thật tỉ mẩn những hạt cốm thơm lừng đất làng Vòng. Thật chẳng thể nỡ lòng nào để mùa Thu đi, nhưng rồi tháng Chín sẽ qua… Người không đuổi thì Thu cũng sẽ chẳng ở lại được.
Chầm chậm bước đi dưới những con đường rợp bóng cây cổ thụ giữa lòng thủ đô đã bao nhiêu năm, có người chạnh lòng khi nghĩ đến một ngày những bóng mát này sẽ không còn nữa. Cụ già mái đầu bác phơ lắc lư trên chiếc ghế bành trầm ngâm nhìn dòng người lại qua chép miệng thở dài. Hà Nội vào Thu cũng buồn nao lòng đến thế đó. Cô gái trong chiều tan tầm ngược gió hớt hải chạy the gánh hàng hoa, chọn nhanh một bó hoa ly cuối ngày rồi vội vàng lao đi vun vun, không kịp ngoái lại… Thời gian cũng trôi đi nhanh như vậy đó.
Chốc chốc, thoang thoảng đâu đó hương hoa sữa đầu mùa nghe man mác, lùa vào sâu trong mọi ngóc ngách của cảm xúc. Bất chợt mùa Thu bớt nắng, bớt gió hơn và yêu thương có chăng cũng vơi đi một chút, chông chênh một chút chăng? Ai đó nói rằng sẽ đợi… đợi đến mùa sau tình yêu sẽ lại về, nhưng chẳng còn là tình bây giờ nữa mà là tình mai sau.
Và rồi tháng Chín cũng vơi đi nhiều lắm, lá thu nằm im lìm trên mặt đất để mặc cho gió cuốn đi về một nơi nào đó, vô định. Lặng lẽ ngắm phố xá lúc lên đèn, tiếng rao đêm lại thánh thót vang lên rồi bỗng chốc mất hút vào một con hẻm nhỏ, xiêu xiêu bóng.
Thời gian cứ nhích dần từng bước một, chầm chậm nhưng lại khiến lòng người nao nao, chập chờn lo sợ điều gì đó sẽ đi qua để lại vô vàn nuối tiếc. Tháng cũ qua đi, rồi tháng mới lại về, có ai muốn nói lời tạ từ tháng Chín không, xin gửi về đó nỗi nhớ chưa vơi.
Tháng Chín, ngủ yên nhé!
