- Tôi xuống phụ mẹ dọn cơm, anh ngồi đấy. Cấm đi lung tung, nghe chưa?
- Ừm. Oke. Nghe rõ!
Con nhỏ trạc 17 tuổi, mang một cái váy đen và áo đen, đi tất đen, riêng cái dây buộc tóc là màu đỏ, mặt cũng xinh có điều hai lưng và tính tình khó ưa.
Tính chọc nó một câu “đồ LCD khó ưa” cho bỏ tức nhưng lại thôi. Sợ em nó nổi điên nhốt mình lại hút máu như trong phim dracula thì bome.
…
Một lúc sau thì bữa tối được dọn ra, nãy đi vòng quanh với chị họ tìm nhà cũng đủ đói lại rồi nên em chén thêm 3 bát.
- Cháu xin lỗi chuyện hồi nãy, có lẽ cháu nhầm lẫn thật. *em mở lời trước*
- Không sao đâu, mà lúc cháu hét lên cũng khiến cô bất ngờ thật! Haha
- Phản xạ có điều kiện thôi cô ạ
- Nãy quên giới thiệu tên, cô tên Ly, còn ngồi cạnh đây là Loan, con gái cô.
- Hì, cháu tên H ạ, không biết cháu đã đắc tội gì với em Loan đây mà bị em đây nhìn như chó thấy mèo thế
- Anh nói ai là chó hả? *xô ghế đứng bật dậy*
- Ngồi xuống đi Loan, anh dùng từ thế thôi chứ không có ý nói em là chó đâu.
Cô Ly tiếp lời:
– Tí con dẫn anh H lên xem phòng nhé, mẹ ở đây nói chuyện với G!
Loan:
– Con không dẫn đâu, anh ta đến thuê thì anh ta tự mà tìm lấy.
Thấy Loan bước lên lầu 2, em cũng lẳng lặng đi theo. Nghe cô Ly bảo phòng thuê của em ở cạnh phòng con nhỏ nên lên luôn.
- Này gái!
- Không biết gọi tên à?
- Ồ…Xin lỗi! hihi…Loan ơi!
- Chuyện gì, cấm đi theo tôi.
- Anh lên nhận phòng Mà sao em mặc toàn đồ đen thế?
- Tôi thích đồ đen, kệ tôi, hỏi làm gì!
Cảm giác nói chuyện với con nhỏ khó ưa khiến đầu óc em như muốn bùng nổ, buồn chả muốn hỏi nữa nên im lặng đi theo.
Con nhỏ dừng chân trước cửa phòng và chỉ tay về cánh cửa phòng bên cạnh.
- Phòng anh đó, cấm vào phòng tôi.
- Cảm ơn em!
- Mượn bật lửa.
- Bật lửa?? Oke….
Em nó lấy từ trong túi áo một gói thuốc lá, rút ra một điếu và châm lửa hút.
- Trả này!
- Em biết hút thuốc à!
- Con trai hút được sao con gái lại không, gì mà anh ngạc nhiên lắm vậy!
- Ừm, vậy hoy đi nha, anh vào xem phòng!
Con nhỏ đóng sập cửa phòng lại, mùi thuốc lá vẫn còn phảng phất trong bóng tối tĩnh mịch.
Em mở cửa phòng mình bước vào… (Bạn nào yêu thích truyện này thì các bạn online thừơng xuyên TruyenVip.Pro để cập nhật chap mới nhé, hiện nay có rất nhiều wap vào đây copy mà không biết rằng chuyện chưa hoàn thành, vì vậy các bạn nên online ở wap để cập nhật chap)
- Méoooooo…
Một con mèo đen đang nằm trên bệ cửa sổ nhìn em chằm chằm với cặp mắt phát sáng, tiếng kêu bất ngờ của nó khiến em thót cả tim phải đóng sập cửa lại.
Part 6:
Định thần lại một lúc cho bớt sợ, em xuống lầu lấy cây nến rồi lên mở cửa phòng lần nữa thì con mèo nhảy khỏi cửa sổ và biến mất trong bóng tối.
Sàn nhà dính đầy bụi bẩn, giường ngủ, bàn ghế, giá sách phủ đầy mạng nhện, kiểu này chắc lau dọn mệt đây.
Em bước tới cửa sổ và đóng 2 cánh cửa lại cho kín gió, nãy giờ nó mở toang hèn gì mèo hoang vào đây làm tổ.
Công nhận bọn mèo liều thật, dám nhảy từ tầng 2 xuống đất, em mà nhảy xuống chắc cũng phải bó bột vài tuần.
- Cộp…Clgt?
Đưa cây nến xuống chân xem mình dẫm phải vật gì, thì ra là con búp bê minion một mắt.
Mấy con minion em cũng bồ kết lắm, một thời cuồng phim này. Hehe
Nhìn kĩ thì sau lưng nó có ghi một dòng chữ màu đỏ:
“Phương Loan”
Thấy tên Loan nên em nghĩ ngay đến con nhỏ LCD, liền cầm con búp bê qua đưa nó.
Cộc cộc…
- Anh H đây, em để quên đồ trong phòng anh này.
- Loan ơi, không ra là con búp bê minion này phần anh nhé!
Không có tiếng trả lời.
- Hừ. Anh đẩy cửa vào đấy, lâu vồn!
Cũng tò mò xem phòng em nó như nào nên em đẩy luôn
- Ủa, cửa không chốt! =.=
- Bốp!
Xoảng…
Bỗng nhiên có một bàn tay đập mạnh vào vai khiến em giật mình làm rơi đĩa nến..
- Anh tính giở trò gì mà lén lút vào phòng tôi thế!
- Em ở sau lưng anh hồi nào vậy, hốt cả hền
Tôi xuống tiễn chị anh về.
- Hả. Chị G về rồi à? Thế anh về với ai Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
- Không biết!
Em lật đật chạy xuống dưới lầu thì không thấy chị G đâu cả.
- Cô Ly ơi! Chị G cháu đâu rồi?
- Hà hà.
Lại một nụ cười đầy tà khí toát ra từ cô ta.
- Chị cháu có việc gấp nên về trước rồi, G có nhắn lại với cháu là xem phòng xong thì đêm nay ngủ lại đây với gia đình cô luôn, sáng chị qua đón.
Em vẫn không tin lời cô ta nên lấy điện thoại ra gọi ngay cho chị G.
- Alo, H hả, nãy chị bảo cô Ly nhắn lại cho em rồi mà?
- Nhưng ở với người lạ em cảm thấy lo lo…
- Trời ơi em tôi, 19-20 tuổi đầu rồi còn sợ ma.
- Ai bảo chị em sợ ma, có mà ma sợ em ấy. Sao chị về gấp thế, em còn chưa xem xong phòng chị đã đi rồi.
- Công ty có việc nên chị phải về gấp, sáng mai chị sẽ đến sớm mà, yên tâm đi, không ai ăn thịt em đâu mà lo.
….
- Ý chị bảo em nhát hả? Hừ…cúp máy đây.
Sau khi cocacola đối chất với bà chị họ xong thì em lại trở về trạng thái bất an.
Trước mặt em là cô Ly, với một nụ cười gian xảo và đầy tà khí
- Sợ són ra quần rồi hả cháu?
- Cái cô này! Đừng đùa cháu chứ.
- Ủa, mà cháu cầm con búp bê của cái Loan xuống làm gì thế?
Nãy giờ trên tay em vẫn cầm con minion một mắt.
- Cháu tính trả lại cho Loan ấy mà.
- Cháu nên cất con búp bê đó đi, đó là quà của bố nó.
- Ý cô là chồng cô phải không?
- Tất nhiên rồi, không chồng cô thì chồng ai, hỏi thừa thế.
- Vâng! Nhưng sao cô lại bảo cháu cất đi.
- Chồng cô mới mất vì tai nạn vào 2 tháng trước, từ hôm bố mất tính cách nó thất thường hẳn, ăn mặc cũng khác người.
- Cháu xin lỗi vì đã hỏi phải chuyện buồn của gia đình cô ạ…
- Không sao đâu, chuyện đã qua rồi mà. Về phần con bé Loan…
- Thảo nào cháu thấy Loan không bình thường cho lắm, ra là vậy *làm mặt giả bộ suy nghĩ*
…
– Anh bảo ai không bình thường hả?
Loan đang đứng sau lưng em nói bật lại.
- Em lại làm anh hốt cả hền rồi Lần sau nhớ lên tiếng trước nhé.
- Tôi lên tiếng rồi mà! Anh bị điếc à?
- Hừ… con nhỏ đáng ghét..xùy xùy
Em cầm con minion lên vẫy vẫy giả bộ xua đuổi tà ma thì bị Loan giật lấy.
Cô Ly:
– Không kịp nữa rồi.
Em:
– Không kịp gì cô? ớ…Loan, sao vậy?
Con bé ôm con minion vào lòng và bước lên cầu thang. Em chạy theo nhưng nó đã kịp chốt cửa trong. Sau đó là những tiếng thút thít con gái từ bên trong căn phòng tối.
Đập cửa một lúc không thấy nó ra nên em kệ luôn, đi xuống hỏi cô Ly chỗ ngủ.
- Đêm nay cháu ngủ đâu cô, phòng thuê còn bụi quá.
- Cô đem chăn xuống rồi đó, cháu cứ ngủ ở ghế sofa đi, đêm lạnh thì cứ lấy mà đắp. Yên tâm cô không ăn thịt đâu mà lo. Hà hà…
Lại một nụ cười đầy tà khí, em chợt rùng mình nhảy tọt lên ghế trùm chăn ngủ và không quên lấy điện thoại vào facebook up ngay status tâm trạng.
“Đêm nay trời lạnh quá…”
Bọn bạn vào comment ngay:
– SG nóng bome, ở đó mà kêu lạnh, B’ mày đang cởi truồng bật quạt đây,… blah blah,..
Em reply lại ngay:
– Mày chưa nghe chuyện con trai ngủ mà cởi truồng là bị ma thông ass à?
Éo thấy thằng lìn nào comment nữa nên delete post luôn cho lành, bọn này chỉ chờ em up status để vào troll thôi
- Cô về phòng đây, cháu ngủ ngon nhé…
Em đeo tai phone nghe nhạc cho dễ ngủ nên không đáp lại lời cô ta.
Tầm 3h sáng, tiếng đóng đinh, tiếng búa, tiếng lộp cộp như có người bước chân trên sàn làm em tỉnh giấc.
- Móa, công trường nào đang xây dựng giờ này nhỉ.
– Móa, hay là có thợ đến sửa đèn.
– Móa, khó ngủ vờ lờ, kiểu này chắc thức đến sáng…
– Móa, buồn đái quá….
….
Tầm 5h sáng thì có tiếng chuông điện thoại rung, em vùng dậy nhìn quanh thì thấy cửa c
chính mở toang. Chị G đang đứng ở ngoài cổng vẫy tay ra hiệu.
Biết chị đến đón nên em im lặng đi ra luôn, không gọi 2 mẹ con nhà kia dậy nữa.
….
Brừm….pin pin…
Em với chị họ lên xe trở về quận 4, cơ thể em nhức mỏi và vẫn cảm thấy buồn ngủ.
- Này H, em sao thế, tối qua mất ngủ à?
- Vâng! Chị canh cho em ngủ tí nhé…
Em ngủ thiếp đi trên ô tô cho đến khi về tới chung cư….
Part 7:
Trời vừa xế trưa, cảm giác nóng rát khắp người khiến em bật dậy. Hóa ra em ngủ quên trong ô tô nãy giờ, chị G có vẻ đã lên phòng trước mà không gọi em.
Nằm mãi trong ô tô khéo ngột thở mà chết mất, em lột luôn cái áo dính đầy mồ hôi rồi cứ lưng trần ra khỏi xe hóng mát.
- Á. Anh chàng biến thái hôm qua.
Lại gặp con nhỏ ngực bự tát em hôm qua, trên tay nó đang xách 2 bịch nước mía.
- Tưởng ai. Nhỏ ngực bự đây mà
- Bự cái đầu anh. Gọi tên đàng hoàng nhé đồ biến thái, tôi tên Sương.
- Còn anh tên H, rất hân hạnh được gặp Sướng, ấy nhầm Sương.
- Biến thái, có cái tên cũng gọi nhầm. Vậy hoy đi nha.
- Từ từ đã, hôm nay em chủ động bắt chuyện với anh trước nhé, đi là đi thế nào. =.=
- Kệ anh! Em gái tôi đang đợi.
- Buồn thiệt chớ, cứ tưởng em mua nước mía cho anh
- Tôi chỉ thấy lạ nên tới xem thôi. Thấy anh không sao cả nên tôi lên đây, nhìn kĩ lại lưng mình đi.
- Lưng anh làm sao?
Em đuổi theo con nhỏ vào tới thang máy để hỏi cho ra lẽ.
- Tránh qua một bên, ghê quá.
Đéo hiểu tại sao lại bị em nó kì thị nên em cũng thấy lo lo. Thang máy lên lầu 3 thì con nhỏ đi ra, còn nhà dì em ở trên lầu 5.
King koong…
- Về rồi hả H? Xem nhà thế nào rồi con? – Vừa mở cửa dì em đã hỏi.
- Ổn dì ạ.
Nói xong em liền chạy vào phòng tắm ngay trước sự ngỡ ngàng của dì.
- Cái của nợ gì thế này??
Em thật sự shock khi ngoái đầu nhìn lưng mình qua gương, một vết thâm tím từ vai gáy xuống dưới lưng. Hình dạng vết thâm giống một con rắn đang cuộn cái đuôi của nó, trông rất dị ạ.
Có thể là AIDS, lang ben, hắc lào, ghẻ lở, bị tra tấn, phỏng,… chăng??
– Không, không phải, hôm trước đi tắm em còn không thấy vết thâm này, nó lại quá lớn và biến sắc.
Có khả năng mới xuất hiện sau khi em qua đêm ở nhà cô Ly.
Lấy tay sờ thử nhưng không hề đau đớn hay có cảm giác ngứa, nó hoàn toàn bình thường, chỉ đổi màu như vết hằn roi thôi.
Lo vãi đ’ các thím ạ, sau đó thì em đi tắm rồi lấy bông băng thoa thuốc khử trùng đủ thứ,..blah blah,… rồi nhờ dì đưa đi khám da liễu thì bác sĩ bảo không bị bệnh gì cả.
- Với cái lưng như thế thì sau này sao em dám xếp hình với gấu mà để gấu nằm trên đây các thím, kiểu này chắc em mãi là thằng nằm trên quá.
Khoảng ba hôm sau thì em Sương tìm tới nhà dì em, hình như nó theo dõi em các thím ợ.
- Lưng anh không sao chứ?
- Đỡ nhiều rồi em, hình như nó đang mờ dần. Em lo cho anh à?
- Sợ anh bị tự kỉ với cái lưng thôi, đã xấu tính rồi còn xấu lưng nữa thì không ai dám lấy đâu
- Hầy, em lo anh không thoải mái trong chuyện ân ái ư? Thử rồi biết, hôm nay anh ở nhà một mình, sao không vào phòng làm vài hiệp
- Biến thái! =.= Gửi anh lọ thuốc, cầm thấy mà bôi…Tôi xuống đây.
- Ờ! Đi cẩn thận nhé Sương. Ai lớp du.
Em về phòng liền mở gói thuốc ra xem thử, bên trong là một tờ giấy em nó viết tay gửi em.
- Vãi. Con nhỏ này thật là…, thời đại sms với internet rồi còn viết thư tay.
Nội dung lá thư:
“Trường hợp của anh giống ông ngoại em lắm, rất giống bị ma nhập. Anh nên đến chùa chiền cầu siêu cho khỏi gặp họa sát thân. Chúc anh sớm tai qua nạn khỏi.”
- Đù. Con nhỏ này hù mình à? Anh mày ăn ở tích đức thế sao gặp họa được.
Trong đầu em bây giờ là một dấu hỏi chấm về lá thư của Sương. Vết thâm tím sau lưng vẫn chưa biến mất hoàn toàn, ngẫm lại lời nó nói có vẻ đúng…em cần phải qua Tây Trúc thỉnh kinh ngay....

Phone: 01657595739 