Tôi thầm nghĩ: “Cũng đúng”.
Một tuần trôi qua, việc thức dậy sớm không còn quá khó khăn với tôi như trước. Tôi bắt đầu thích việc tập thể dục, cái việc tôi thường tự cho là buồn chán và phí calo. Tôi chạy được đoạn đường dài hơn. Tôi còn có thể chơi cầu lông cùng anh và cả những người khác. Tôi thấy người mình khỏe hẳn ra. Mỗi tối, tôi cùng anh đi dạo khắp các hang cùng ngõ hẻm ở Sài Gòn. Tôi phát hiện ra tuy ở Sài Gòn gần 20 năm trời nhưng còn rất nhiều nơi thú vị mà tôi chưa từng đặt chân đến. Chúng tôi đến những khu chợ đêm, ăn hàng rong, thỉng thoảng tấp vao để xem các nhóm nhảy đường phố thực hiện những màn trình diễn hip hop, break dance hay bất cứ thứ gì mà chúng tôi thấy thú vị. Quả thật là nhiều vô số kể. Tôi bỗng yêu đường phố Sài Gòn đến thế, yêu cả những lúc kẹt xe và những câu chuyện trên trời dưới đất của chúng tôi những lúc đó. Những buổi tối khi cả hai cùng ở nhà, tôi ít online hơn mà cùng anh thức xem bóng đá. Vui mừng khi MU- đội anh thích ghi bàn và thất vọng khi họ thua cuộc. Thỉnh thoảng, tôi và anh bật nhạc thật lớn và “hét” theo – nhạc rock – cái thứ nhạc tôi từng cho là vô nghĩa. Cảm giác của tôi về anh không còn giống như lúc ban đầu. Nhưng tôi khẳng định, TÔI KHÔNG YÊU ANH.
-Anh vẫn nhớ lời hứa của anh với em chứ? Dạy ghita cho em.
-Thì anh vẫn đang dạy đấy thôi, mà anh đâu cần phải dạy gì nhiều đúng không, em thông minh thế cơ mà. Anh lời quá thể.
-Không có đâu, anh phải giúp em việc này đấy. Tuần sau trường em có buổi văn nghệ nằm trong chương trình họat động ngoại khóa mùa hè. Em muốn tham gia nhưng chưa biêt mình phải làm gì đây nè.
-Giao Chi của anh đã thay đổi rổi đấy, phải vậy chứ em.
-Đừng ghẹo em nữa, nghĩ giúp em đi. – Tôi phụng phịu.
-Hừm, em có nghe câu: “Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đến được với trái tim.” không? Em hãy hát bằng chính cảm xúc thật của mình, một cách tự nhiên, chân thành nhất thì mọi người sẽ đón nhận nó thôi. Em hiểu không?
-Ừm, để em nghĩ đã, nhưng đến lúc đó anh nhớ đến xem nhé!
-Đương nhiên. – Anh nói giọng chắc nịch. – Có cần ngoéo tay không?
-Không, em tin anh. – Tôi đáp lại bằng giọng điệu tương tự.
***
7h.
Sắp đến lượt biểu diễn của tôi, nhìn xuống hàng ghế khán giả, tôi thở vào vì thấy anh đã ở đó. Tôi không có bạn bè và người thân đi cổ vũ như những người khác. Nhưng tôi không quan tâm, chỉ cần có anh là đủ lắm rồi. Nói thế, nhưng trống ngực tôi vẫn đập thình thịch, vì đây là lẫn đầu tiên tôi hát trước đông người thế này. Ngắm lại mình trong gương, tôi tự thấy hôm nay mình trông thật xinh xắn. Tôi mặc chiếc đầm màu tím than hở vai dài tới gối cùng đôi giày búp bê đen và chút son môi. Cũng như anh, tôi thích sự tự nhiên.
-Tiếp theo là phần trình diễn của Phạm Giao Chi lớp 12A1 với ca khúc Save my from myself. – Sau lời giới thiệu của MC, tôi bước ra và ngay lập tức hướng mắt về phía anh.
-Bài hát này tôi dành cho một người đang ở ngồi dưới kia, người dù mới xuất hiện trong cuộc đời tôi nhưng sự xuất hiện của người ấy có ý nghĩa vô cùng đặc biệt với tôi. – Ngồi ôm guitar, tôi bắt đầu hát, lúc này trong đầu tôi chỉ có hình ảnh của tôi và anh – Giao Chi và Hạ Phong.
“… Don’t ask me why I’m crying
‘Cause when I start to crumble
You know how to keep me smiling
You always save me from myselffrom myself, myself
You’re gonna save me from myself
I know it’s hard, it’s hard
But you’ve broken all my walls
You’ve been my strength, so strong
And don’t ask me why I love you
It’s obvious your tenderness
Is what I need to make mea better woman to myself, to myself, myself
You’re gonna save me from myself…”
Kết thúc bài hát, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cả hội trường đang yên lặng bỗng vỡ òa trong những tràng pháo tay thật lớn. Anh không vỗ tay tán thưởng như những người khác mà nhìn tôi mỉm cười thật trìu mến. Tôi cũng cười đáp lại. Đó chính là giây phút hạnh phúc nhất của cuộc đời tôi.
-Làm tốt lắm cô bé ạ.
-Anh thấy không, em đã làm theo lời anh đấy. Hình như là nó cũng có hiệu quả nhỉ?
-Quá hiệu quả ấy chứ, anh em ta đi ăn mừng nào. Anh khao.
-Duyệt. – Tôi nở một nụ cười tới mang tai.
***
-Tuần sau anh phải về Hà Nội rồi em ạ. – Anh nói với tôi khi chúng tôi đang đi dạo quanh công viên sau khi tôi trình diễn.
-Sao chứ? Không phải anh vẫn còn nghỉ hè một tháng nữa ư? – Tôi hỏi lại như chưa tin điều anh vứa nói với tôi là sự thật.
-Công ty bố anh có việc đột xuất, anh phải về gấp để để giúp bố. Anh xin lỗi.
Tôi như chết lặng. Sao hạnh phúc của tôi lại ngắn ngủi đến thế? Mới cách dây vài giờ, đó là thiên đường đối với tôi thì giờ đây, tôi ngỡ như mình bị rơi xuống vực sâu hun hút. Anh phải đi rồi ư? Hạ Phong mà tôi ghét, tôi không thích và chưa bao giờ yêu sắp rời bỏ tôi rồi ư? Tôi bỗng sợ, sợ trở thành tôi của hai tháng về trước. Rồi ai sẽ cùng tôi tận hưởng không khí trong lành mỗi sáng? Ai sẽ cùng tôi dạo phố đêm Sài Gòn? Ai sẽ dạy đàn cho tôi? Và hơn cả, ai sẽ là người yêu thương, che chở, bảo vệ tôi? Bỗng chốc đầu tôi óc tôi quay cuồng, tôi không muốn trờ về với Giao Chi cô đơn, vô vị của ngày xưa. Tôi muốn là tôi của bấy giờ với Hạ Phong là anh trai, là bạn hay là bất cứ gì của tôi cũng được… miễn là anh đừng rời xa tôi.
Về tới nhà, tôi chạy một mạch vào phòng và đóng cửa lại mặc cho anh nói gì với tôi đi nữa. Tôi cầm điện thọai lên và nhắn tin cho anh: “Anh đừng đi, anh biết là anh quan trọng với em đến mức nào. Bời vì em…”- Tôi ước gì mình có thể nói với anh như vậy, nhưng không, tôi tấy tay quệt nước mắt trên mặt: “Đừng lo cho em, anh cứ đi giải quyết việc của anh, em không sao đâu.” và ấn nút Send. Ngay sau đó, tôi cảm thấy ghét bản thân mình, ghét cái sĩ diện hão của minh ghê gớm.
***
Ngày anh bước vào cuộc đời tôi là một ngày mưa và ngày anh đi cũng là một ngày mưa rả rích như thế nhưng buồn hơn gấp bội. Anh mong tôi có thể đến sân bay để tiễn anh đi và tôi đã hứa. Nhìn thấy anh đứng đó, rất gần nhưng cũng thật xa. Tôi muốn chạy đến ngay chỗ anh ôm lấy anh và không cho anh đi nhưng đôi chân tôi như bị khóa chặt. Máy bay sắp cất cánh, anh bước đi nhưng vẫn ngóai đầu nhìn lại.
Anh đã đi rồi. Tim tôi như vỡ tung. Tôi lục trong túi lá thư mà anh đã viết cho tôi trước khi đi:
“Giao Chi, đừng buồn em ạ! Em phải can đảm và mạnh mẽ như em bây giờ để bước tiếp trên con đường mà em đang đi và đừng quay đầu lại. Anh biết chắc là ngòai anh thì còn rất nhiều người quan tâm và yêu thương em. Tuy không được gần em nhưng anh sẽ luôn dõi theo em, cô em gái bướng bỉnh đáng yêu của anh.
Hạ Phong”
Tôi thấy khóe mắt mình cay xè, những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi làm lá thư ướt đẫm. Tôi biết rõ mình không nên dối lòng nữa nhưng vẫn tự nhủ: “Mình không yêu anh, không yêu một tí nào cả”.
***
Hạ Phong
Chú hẹn tôi ở một quán cà phê gần Hồ Tây. Tôi đến sớm, trong lúc chờ, tôi nhớ về Giao Chi, cô bé mà chú đã thuê tôi – một sinh viên nghèo – tìm cách giúp em thoát ra khỏi cuộc sống cô đơn cùng Internet và tiểu thuyết lãng mạn để sống vui vẻ, yêu đời hơn. Và hình như tôi đã làm tốt công việc của mình.
-Chào cháu, xin lỗi vì cháu mới về Hà Nội mà chú gọi cháu ra đây rồi, chắc cháu cũng còn mệt sau chuyến bay phải không?
-Vâng cũng có một chút, nhưng không sao đâu chú, ngày mai chú cũng phải bay vào Sài Gòn rồi mà.
-Đây là số tiền mà chú hứa sẽ cho cháu khi cháu làm xong việc chú nhờ. – Vừa nói, ông vừa lấy từ trong túi ra một phong bì khá dày.
-Cháu không cần số tiền này nữa ạ.
-Sao vậy?- Ông hỏi tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên – Cháu cần tiền để tiếp tục học Đại học mà?
-Cháu nghĩ lại rồi, cháu sẽ cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền đi học. Cháu không muốn coi hai tháng vừa qua là nhiệm vụ mình phải làm.Thực tế, cháu đã có một kỳ nghỉ vô cùng thú vị. Cháu đã xem Giao Chi như em gái mình. Cháu muôn nói với chú điều này, Giao Chi em ấy cần tình yêu thương của chú hơn là tiền mà chú cho em ấy. Cháu nghĩ chú nên giành thời gian ở bên em ấy nhiều hơn.
Nói xong, tôi chào ông ra về. Bước chầm chậm trên hè phố, gió nhẹ từng cơn thổi bay đám lá khô. Tôi trộm nghĩ, liệu mình có thật sự xem em như một người em gái hay không, hay đó là một cái gì khác…


Phone: 01657595739 