Old school Swatch Watches
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Đại Tỷ Đi Học Full

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5949
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Đại Tỷ Đi Học Full
“Anh đi lấy đồ ăn sáng cho e và sẽ quay lại ngay ,ko thấy anh thì cũng đừng có mà khóc nhè.
Yêu em.”
“Em xin lỗi,em xin lỗi anh hàng ngàn hàng vạn lần……..” Tôi thầm nghĩ rồi cầm điện thoại chạy vào nhà vệ sinh,chuẩn bị làm 1 việc có lỗi với người tôi yêu nhất trên đời.
Tôi nhắn cho Jae oppa ,người vẫn đang còn ở bên Nhật 1 cái tin .
“Oppa ,5 phút nữa hãy gọi lại cho e nhé,và chỉ cần nghe em thôi, đừng thắc mắc những điều em nói có nghĩa gì,làm ơn hãy giúp em “
5 phút sau ,Jaejoong gọi lại thật….
-Có chuyện gì vâỵ em ,em cần anh giúp gì ư –Sau nhiều tháng ko gặp ,Jaejoong đã chin chắn hơn hẳn,ko còn có giọng của 1 đại công tử hung hăng hống hách nữa.
Đúng lúc này,tôi nghe bên ngoài có tiếng mở cửa,có lẽ Ji Yong đã quay trở lại.
-E nhớ anh lắm Jae à –Tôi liền đổi giọng –Anh ko biết mấy tháng vừa rồi e khổ sở thế nào đâu.
-Em đang nói gì vậy ?
Bên ngoài chợt tĩnh lặng lạ thường…
-Em định sang bên đó với anh nhưng lại bị cản đường –Tôi tiếp tục,chỉnh giọng của mình sao cho đủ nhỏ để giống như 1 cuộc gọi bí mật nhưng vẫn đủ to để người bên ngoài nghe thấy –Jae yêu,em biết rồi mà,em biết rồi,anh chờ em nhé,em sẽ tìm cách để qua đó sớm mà.
-Anh ko hiểu em đang nói cái gì ? -Giọng oppa đầy sự ngạc nhiên –EM làm sao vậy.
-Rồi,rồi,thôi,mình đừng nói nữa nhé,em sợ bị phát hiện lắm –Tôi nói tiếp nhưng tai vẫn hóng ra ngoài –Khi nào được em sẽ gọi lại cho mình mà –OMG,tôi vừa gọi Kim Jaejoong là “minh”.-Thôi nhé,thôi nhé ,em dập máy đây,yêu mình –Tôi gác máy trước khi Jae kịp nói thêm câu nào.
Tôi hít 1 hơi thật mạnh ,lấy lại dũng khí,tôi mở cửa bước ra…..
Bên ngoài ,1 người đang bê trên tay khay đồ ăn thơm phức với 1 bông hồng đỏ, đứng chết lặng trước cửa nhà tắm.
Từ khuôn mặt người đó,chảy xuống 2 hàng nước mắt…..
-Cô ko yêu tôi –Ánh nhìn đau đớn của người đó như lưỡi dao nhọn hoắt cắm vào tim tôi.
Người đó thả cho khay đồ rơi xuống sàn trước khi bỏ đi thật nhanh….
Tôi úp hai tay lên mặt,cố ko cho nước mắt của mình thoát ra ngoài….
Xin lỗi ,em yêu anh…
TBC.
Endchap 32.
Chap 33.
-Cháu đi đi -Người phụ nữ mà tôi phải gọi bằng bác chán nản nói với tôi –Đây là toàn bộ tiền của cháu,thẻ tín dụng,sổ tiết kiệm…tất cả những thứ mà cháu đã tự kiếm được-Người đó đẩy các loại giấy tờ ,thẻ ,tiền mặt ra trước mặt tôi –Cháu hãy cầm lấy hết và đi đi,từ nay ko có việc gì cho cháu ở nhà nữa .Hãy đi thật xa vào.
Tôi tròn mắt ngạc nhiên,gần như ko tin vào những gì mình đang chứng kiến.
Như để trả lời cho thái độ thắc mắc ko che giấu của tôi,người phụ nữ ấy nói.
-Cậu Kwon bên kia đã từ bỏ cuộc hôn nhân với cháu rồi,và như vậy,cháu sẽ ko thuộc gia đình này nữa,ko có trách nhiệm gì với bang hội nữa cả.
-Tại sao lại như vậy ?- Tôi nhíu mày.
-Đây,cháu xem cái này đi –Bác tôi đặt lên bàn 1 quyển sách dày cộp ,bìa da nâu,và chữ trong đó hoàn toàn là viết tay. Đó là di chúc hay giống như là 1 cuốn bí kíp mà ông đã bắt đầu viết từ trước khi chết 2 năm.(dù ông tôi hoàn toàn bị mù) –Theo như trong này có viết,nếu như cháu bị người mà ông đã chỉ định cưới từ bỏ thì cháu sẽ ko phải tiếp quản bang hội nữa,mọi chuyện đều sẽ giao cho Ji Hoon.
Quyển sách này được viết khi tôi còn chưa ra đời (hay chưa có cơ hội ra đời ) ,thế nhưng nó lại ghi 1 cách rất cụ thể về cuộc đời cũng như con người tôi.Thế nên,sách viết thế nào,tôi làm theo như vậy.
-Cháu sẽ lại phải tiếp quản bang hội nếu như trong vòng 3 năm kể từ ngày cháu bị ruồng bỏ,hai đứa lại quay về với nhau –Bác tôi tiếp tục đọc –Sau 3 năm,mọi chuyện đều ko có ý nghĩa gì nữa.
3 hay 4 năm thì cũng thế thôi,tôi nghĩ thầm trong bụng,anh ấy sẽ ko bao h quay lại với tôi nữa đâu. Ý nghĩ đó khiến mắt tôi bắt đầu cay ,tôi nhanh nhẹn ôm hết đống tài sản riêng của mình trở về phòng và bắt đầu thu dọn đồ đạc.Cố giữ cho mình bình tĩnh nhưng tôi ko thể cầm được nước mắt khi nghĩ về Ji Yong,nghĩ về tình yêu của chúng tôi.Tự tay tôi đã phá nát nó 1 cách tàn nhẫn,tự tay tôi đã bóp nát trái tim người tôi yêu,tôi nhận ra rằng ko bao h mình có thể tìm lại những gì đã mất.
Chợt tôi nghe thấy tiếng bước chân ngập ngừng của anh Ji Hoon nơi cửa phòng,trông anh ấy cũng ko vui vẻ hơn tôi là mấy .Anh ấy nhẹ nhàng đến bên,thu xếp đồ đạc cho tôi.Trong cả gia đình,dù rất nghiêm khắc vs tôi nhưng anh Ji Hoon cũng là người quan tâm đến tôi nhiều nhất.Anh ấy cũng là người duy nhất biết việc tôi sáng tác mà ko nói lời nào,cũng là người duy nhất ko ngăn cấm những sở thik âm nhạc và thời trang của tôi.Và internet trong phòng cũng là anh ấy lắp cho tôi.
-Em hãy đi Nhật đi,anh đã gọi điện cho ông thầy của em rồi – Anh ấy từ tốn nói trong khi xếp đồ cho tôi -Thủ tục nhập học cho em ở bên FO2 anh sẽ lo giúp,tiến bạc nếu thiếu cứ bảo anh.Trong 3 năm tới,em hãy cố tránh Kwon Ji Yong, đừng để tương lai của mình bị gián đoạn,em hiểu ko.Mọi chuyện ở đây,anh sẽ gánh vác giúp em.
-Em thật có lỗi với anh…-Tôi nói nhỏ -Bao nhiêu khó khăn đều đổ lên đầu anh hết .Còn về Ji Yong,anh ko phải lo đâu,anh ấy đã ko cần em nữa rồi.
-Em đừng nói thế -Anh ấy dịu dàng nhìn tôi –Anh là anh trai em cơ mà,anh ko giúp em thì giúp ai.-Ngừng 1 lát anh ấy nói tiếp –Kwon Ji Yong yêu em và cậu ta có thể đợi được.
-Ko đâu-Tôi lắc đầu –Anh ấy ghét em lắm rồi.
-Em cứ tin ở anh –Anh ấy nói chắc nịch -Cậu ta sẽ đợi em.Chỉ cần em tin ở cậu ta thôi.
Tôi gượng cười,tôi hiểu rằng anh Ji Hoon đang muốn an ủi tôi.Nhưng thực sự,tôi đã ko còn lòng tin rằng Kwon Ji Yong sẽ quay lại với mình.
3 ngày sau tôi bay sang Nhật,bắt đầu cuộc sống “Không Ji Yong” của mình.
Ngay khi nhận được tin Hye Sun sẽ qua Nhật sống,Jae Joong đã ko giấu nổi niềm vui của mình.Nhưng khi biết chuyện giữa cô và Ji Yong,anh lại ko cảm thấy vui.Bởi ngay khi nhìn thấy cô ở sân bay,anh hiểu rằng chuyện đó đã ảnh hưởng nghiêm trọng thế nào tới HyeSun.
-Em ko nhận ra chị nữa –Chang Min sau khi ôm chầm lấy HS đã vội hét lên –Trông chị thảm thương quá .
-Nhóc con ,nói gì thế,chị vẫn xinh xắn thế này còn gì –HS cười gượng.
-Xinh thì vẫn xinh –Jun Su nhận xét – Nhưng cái sắc thái u sầu nó vây kín khuôn mặt chị rồi.
-Ai cũng biết chuyện của e với Ji Yong rồi – Yunho chợt nói –Em ko cần phải tỏ ra vui vẻ trước mặt bọn anh đâu.-Lời nói của Yun Ho ngay lập tức nhận được sự đồng tình bằng ánh mắt của YooChun.
-Bọn em chia tay nhau mà nhiểu người biết thế ư ?- HS cười nhạt. Rồi như ko thể kiềm chế được cảm xúc của mình ,tiếng khóc bỗng vỡ oà.
-Hu hu hu…. Đúng rồi…huh u hu ….e với….anh ấy …đã…chia tay rồi –HS ngồi thụp xuống và khóc như 1 đứa trẻ.
JaeJoong im lặng nãy giờ liền lại gần cô,kéo 2 tay cô dậy và nhấc cô đứng thẳng lên.
-Em ko yếu đuối như vậy –Anh cứng rắn nói – Ji Yong có thể chờ em được –Jae vô tình nhắc lại lời của Ji Hoon.
-Ko …anh ấy…ko chờ em nữa đâu – HS lắc đầu,nghẹn ngào nói.
Chẳng biết làm gì hơn,anh đành ôm lấy cô vào lòng,nhẹ nhàng an ủi.
JaeJoong ,HyeSun hay 4 người còn lại đều hiểu cái ôm giữa anh và cô lúc này chỉ là 1 sự động viên giữa những người bạn.Thế nhưng,từ đằng xa có người lại nghĩ rằng đó là cái ôm thể hiện tình yêu.
Người đó lẳng lặng quẳng tấm vé mà mình đã mua sẵn cho người khác vào thùng rác,quay lưng bay về Hàn Quốc,trong lòng anh,mọi hi vọng đều đã tan vỡ,tất cả chỉ còn lại niềm đau.
-Huyng ạ ,em đã như 1 thằng điên vậy – Ji Yong vừa nốc rượu vừa lè nhè nói vs Top,người bạn thân đang ngồi trước mặt cậu.-Em nghĩ rằng cô ấy vì một lí do nào đó mới tìm cách rời xa em,nên em đã bay sang Nhật mà ko hề suy nghĩ,chỉ cần kéo được cô ấy về .Thế mà…-Ji Yong nói ,giọng chua xót -tận mắt em nhìn thấy cô ấy ôm JaeJoong giữa sân bay.Cô ấy thực sự là ko yêu em mà -Cậu chợt hét lên đến lạc cả giọng,bàn tay nắm chặt chiếc cốc.bằng 1 sức mạnh ko tưởng,cậu bóp vỡ chiếc cốc từ bào giờ –Cô ấy thực sự ko yêu em…..
-Anh hiểu –Top ko biết nói gì hơn.
Yongie đưa bàn tay đang rỉ máu của mình lên tự bịt mắt.
-Em ko muốn mở mắt ra nữa,ko được nhìn thấy cô ấy thì em chết mất…Em chết mất……-Tấm thân gầy gò của cậu run rẩy một cách đáng thương,những ngón tay dài vẫn tiếp tục chảy máu.Từng giọt,từng giọt chảy dài trên khuôn mặt như những giọt nước mắt đớn đau.
Ở cách đó rất xa….
-Ko được nhìn thấy anh ấy thì em chết mất…-HS nghẹn ngào –Em muốn gặp anh ấy…nhưng ko thể được nữa rồi…
5 chàng trai cao lớn chỉ biết nhìn 1 cô gái nhỏ bé đang ngồi khóc thút thít trên ghế sôpha nhà mình mà ko thể làm gì hơn.Bởi sau khi nghe cô kể lại mọi chuyện ,họ cũng chắc chắn một điều rằng nếu mình là JI Yong,mình cũng khó có thể tha thứ cho 1 hành động tàn nhẫn như vậy.
Nhưng họ đâu phải là Kwon Ji Yong…..
HS được xếp cho 1 căn hộ ở ngay cạnh căn hộ của DBSK,bởi theo lời thầy YooJaeSuk thì cô nên ở cạnh những người thân thuộc nếu ko muốn trở thành kẻ cô đơn giữa Tokyo rộng lớn này.
Trong tuần đầu tiên đến,HS ko làm gì khác ngoài việc nằm lăn lóc trong nhà đến khi bị 1 trong 5 bạn hàng xóm gọi dậy hoặc khá hơn thì ngồi nghe đi nghe lại 1 cái đĩa ,cái đầu tiên và duy nhất mà Yongie đã tặng cho cô để rồi lại ngồi khóc như 1 đứa dở hơi.
Tuần thứ 2 cũng ko khá hơn là mấy.
Đến tuần thứ 3,cô bị JunSu và Chang Min lôi đến bệnh viện để kiểm tra mắt vì họ sợ rằng nếu cứ tiếp tục cái đà này thì HS sớm muộn gì cũng sẽ bị mù vì khóc quá nhiều.
-2 đứa cứ yên tâm-HS khoát tay nói với Su và Min -từ nhỏ chị chưa khóc bao h nên có nhiều nước mắt lắm, để dành từ lâu rồi mà,ko sao đâu.
-Chính cái thứ nước mắt để dành từ lâu đấy đang khiến cho mắt e trông như 2 cái sủi cảo đấy –Yun Ho sa sả quát HS.Nửa tháng trở lại đây,HS nhận ra rằng Yun Ho đã người lớn hơn và ra dáng 1 ông anh cả giữa 1 bầy e nhỏ.
-Đúng rồi ,em nên uống thêm thuốc bổ ,và ăn nhiều rau củ như cà rốt hay cà chua ,hay là…-Nếu YunHo là 1 ông anh gia trưởng thì YooChun lại là một bố già suốt ngày dạy dỗ.
Còn Jae thì là….
-Này trời đánh,cái áo này tôi thấy cô mặc nửa ngày rồi đấy,sao ko về tắm rửa đi cứ ngồi bên này xem ti vi với ăn chực bỏng ngô của tôi là sao –Y như 1 bà mẹ chồng khó tính –Nhanh lên rồi còn sang ăn cơm ,mà cuối tháng phải đóng tiền đấy chứ tôi ko phải ô sin nhà cô đâu nhé.
-Biết rồi –HS làu bàu đứng dậy,ko quên ném lại 1 cái bỏng ngô rõ to lên đầu Jae.
Chính sự ân cần của Su và Min,sự lên lớp của Ho và Chun cũng như sự khó tính của Jae đã dần giúp HS khôi phục lại tính cách trước đây của mình.
Sang tuần thứ 4,HS bắt đầu sáng tác trở lại ,bắt đầu đi học ,làm quen bạn mới và bắt đầu tìm lại tiếng cười của mình.Nhưng dù thế nào ,cô cũng ko thể chữa lành được vết thương lòng mà cô đã tự gây ra cho mình.
2 tháng sau,Jae bắt đầu thấy lại con người lạc quan ,vui vẻ của HS ,lại thấy cô cãi vã và trêu chọc anh .Anh chợt nghĩ rằng có khi cô đã bắt đầu quên Yong,và có khi trái tim cô ấy đang còn chỗ trống cho 1 ai khác ….
Nhưng 2 tháng sau,trong 1 lần HS rút ví ra trả tiền cà phê,anh đã nhìn thấy thứ mà cô thường vẫn giấu kín. Đó là bức ảnh 1 chàng trai gầy gò,khuôn mặt xương xẩu ,trông thì ko thể nói là đẹp trai nhưng anh ta lại trông khá dễ thương với nụ cười trẻ con cùng đôi mắt biết nói.
Jae chợt nhận ra rằng ko phải cô ấy đã quên mà là cô ấy quyết tâm sẽ chờ,sẽ chờ đến khi mình hoàn toàn tự do,sẽ chờ đến khi mình đủ sức mạnh để có thể tự tin giành lại tình cảm của mình…
Cô ấy hoàn toàn ko hề quên….....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thương là mãi mãi
» Yêu em tự khi nào...
» XIN LỖI ! VÌ EM KHÔNG CÓ MÀNG TRINH ĐỂ TRAO CHO ANH
» Xin lỗi, anh chỉ yêu vợ anh
» Vợ thích thì chồng sẽ chiều
1234...161718»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ