Viền tơ áo lót thật mỏng bao lại hai vú đầy đặn, mơ hồ còn có thể thấy đầu vú, không khí lạnh làm nó trong nháy mắt đứng thẳng lên, tròng mắt đen của Quan Hà Châu càng trở nên thâm trầm, hô hấp dần dần dồn dập, tiếng thở dốc ở trong phòng lại nghe cực kỳ rõ ràng.
“Ừ. . . . .” Cô không biết tại sao tầm mắt Quan Hà Châu lại nóng rực như vậy, còn không biết mình nguyên nhân, bụng Diêu Hiểu Thư dâng lên một đoàn lửa nóng, ngực cũng hơi đau, “Hà Châu. . . . .khó chịu. . . . .”
Cảm giác khó chịu khác thường, khiến cho một người không biết gì về tình dục như cô tìm anh cầu cứu, hoàn toàn tin tưởng anh, đôi tay Diêu Hiểu Thư vô ý ôm eo anh, dán chặt vào thân thể anh, trong cơ thể giải toả được một ít cảm giác nóng ran, phát hiện điều này, làm Diêu Hiểu Thư không chút kiên kỵ hướng người anh mà cọ xát, muốn mượn thân thể anh đuổi đi
lửa nóng xa lạ trong thân thể mình.
“Hiểu Thư. . . . .chậm một chút. . . . .” Cái người ngu ngốc này có suy nghĩ một chút không hả? Thật không ngờ cô lại lớn mật như vậy ở trên người anh ma sát, quả thật là muốn lấy mạng anh mà!
Quan Hà Châu đè lại đôi tay nhỏ bé đang làm loạn của cô, nếu cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ bị cô làm cho dục hoả đốt người, anh lấy một tay nâng cằm cô lên, dịu dàng hôn môi, nhẹ nhàng mút vào.
Diêu Hiểu Thư không hài lòng anh cứ chậm rãi cọ sát như vậy, nhiệt tình hưởng ứng nụ hôn của anh, trong lúc nhất thời khiến hô hấp Quan Hà Châu có chút rối loạn, nhưng anh rất nhanh đoạt lại quyền chủ động, bỏ qua dịu dàng lúc trước, trở nên hết sức cuồng dã, càng không ngừng mút vào, nhẹ gặm môi mềm của cô.
. . . . . . . . .
Hai người đồng thời phát ra âm thanh thoả mãn. . . . . . .
Diêu Hiểu Thư cảm thấy đầu mình đau như muốn nổ tung, hơn nữa toàn thân lại đau nhức, giống như bị chia năm xẻ bảy.
“A, thật là đau!” Ôm lấy đầu, triệu chứng sau khi say làm cho cô nhẹ giọng rên rỉ, “Tại sao có thể như vậy?”
Cô chậm rải mở mắt ra, nhất thời nhớ không ra đây là đâu, ngơ ngác nhìn trần nhà một lúc, đầu của cô mới có thể chuyển động bình thường.
Diêu Hiểu Thư nhớ là tối hôm qua muốn cùng Quan Hà Châu ra ngoài ăn cơm tối, nhưng cuối cùng cô lại lôi kéo anh đi mua một đống đồ cùng rất nhiều bia, trở lại ăn mừng ngày đầu tiên bọn họ ở chung, rồi sau đó, cô hình như uống say, trong trí nhớ, cô giống như nói rất nhiều điều với Quan Hà Châu, hình như còn làm cái gì không nên làm.
Vừa nghĩ tới đó, Diêu Hiểu Thư bỗng nhiên có cảm giác toàn thân mình lành lạnh, giống như không có mặc quần áo.
“Không đúng, mình không có thói quen ngủ trần mà.”
Đồng thời, cô rõ ràng cảm thấy, trong phòng hình như có tiếng hít thở của người khác, thần kinh bỗng căng thẳng, từ từ quay đầu nhìn phía bên tay phải của mình, khi cô nhìn thấy một đôi mắt đen nhánh thì ngây ngẩn cả người.
Một lát sau. . . . . . .
“A. . . . . . . .” Diêu Hiểu Thư la lớn, giống như nhìn thấy quỷ, trừng mắt nhìn người bên cạnh, âm thanh run rẩy không nói hết được một câu, “Anh. . . . .anh. . . .thế nào. . . . .lại ở chỗ này?”
“Em cứ nói đi?” Mặt Quan Hà Châu không thay đổi nhìn Diêu Hiểu Thư, không có tiết lộ chút tâm tư nào, nhưng tay lại nắm chặt thành quả đấm dưới chăn, cho thấy tâm tình chân thật của anh giờ phút này.
“Em. . . .em.. . . .không nhớ rõ.” Từ trước tới giờ lá gan của Diêu Hiểu Thư đặc biệt lớn, lúc này lại biến thành quỷ con nhát gan mười phần, không dám nhìn thẳng vào vấn đề, chỉ có thể nói lãng sang chuyện khác, “Ha ha, nhất định là tối hôm qua chúng ta uống say, sau đó không cẩn thận ngủ cùng một giường rồi, chắc là không có chuyện gì đâu.”
Không biết cô là đang an ủi anh, hay là an ủi mình, Diêu Hiểu Thư cười hết sức gượng ép, ngay cả mình còn không tin cái lý do này, cô đều đã trần trụi nằm trong chăn rồi, nói bọn họ không có xảy ra chuyện gì, quỷ cũng sẽ không tin! Huống chi, chỗ kín của cô hình như có cảm giác đau đớn, cũng đủ để nói lên tất cả.
A, trời ạ!
“Chúng ta lên giường.” Quan Hà Châu không để ý đến lời nguỵ biện của cô, nhìn thẳng vào mắt cô không cho cô trốn tránh, nói thẳng, “Tối hôm qua cái gì nên làm cũng đã làm, em chẳng lẽ một chút ấn tượng cũng không nhớ? Hiểu Thư, đều là em chủ động, thật sự quên mất sao?”
Diêu Hiểu Thư bị lời nói to gan của anh làm cho mặt đỏ tới mang tai, mắc cỡ đến nổi sắp tìm một cái hố để chui vào.
“Anh. . . .” Anh tại sao có thể nói ra hết? Cô mất mặt chết mất!
“Thế nào, muốn lấy quên làm cớ, không chịu trách nhiệm sao?” Trong mắt Quan Hà Châu thoáng qua tia ranh mãnh, thấy bộ dáng cô khẩn trương, trong lòng dâng lên một kịch bản ác liệt hưng phấn.
“Em. . . . .mới không có.” Diêu Hiểu Thư ngượng ngùng không biết nên làm thế nào cho phải, cuối cùng thẹn quá hoá giận nói. “Anh nhanh đi ra ngoài đi!” Quan Hà Châu biết có chừng có mực, bàn tay giơ lên, nhấc chăn lên, thân thể trần truồng cứ thế đi xuống giường.
“A!” Diêu Hiểu Thư không ngờ anh lại to gan như vậy, trong nháy mắt nhìn thấy thân thể trần truồng của anh, liền lấy tay che mắt, lên tiếng kêu to.
“Ha ha.” Quan Hà Châu nhỏ giọng cười khẽ, thong thả ung dung mặc quần áo, sau khi sửa sang lại gọn gàng, mới chậm rãi đi ra khỏi phòng, nhưng lúc ở trước cửa lại ngừng lại, “Cứ từ từ, thời gian vẫn còn sớm, hôm nay muốn xin nghĩ không đi làm cũng được.”
Nghe âm thanh nhạo báng của anh, mặt Diêu Hiểu Thư đỏ bừng muốn vùi mình vào trong chăn trốn mãi.
Trời ạ, đây là cái tình huống gì đây?
“Tâm tình cậu hôm nay thật tốt!” Trong công ty An Tin, Vệ An Tin đi theo sau lưng Quan Hà Châu cùng nhau đi vào phòng làm việc, thấy khoé miệng bạn tốt tự nhiên lại cong lên, cũng biết tâm tình hôm nay của cậu ta không tệ.
“Chẳng lẽ cậu là con giun trong bụng tớ, biết tâm tình tớ hôm nay không tệ?” Quan Hà Châu xem thường nói, cũng không có biểu hiện ra kinh ngạc cho bạn tốt xem.
“Hắc hắc, khoé miệng của cậu đã tiết lộ tâm tình của cậu, không cần nói với tớ, cậu không phát hiện khoé môi mình giơ lên sao?” Vệ An Tin lành lạnh nhạo báng, ngồi xuống ghế sa lon, hai chân tuỳ ý đặt trên khay trà, dù bận rộn vẫn ung dung nhìn anh, “Nói nghe một chút, có chuyện gì vui hả?”
“Chuyện riêng của tớ không cần phải báo cáo với cậu.” Quan Hà Châu lạnh lùng trả lời. “Nếu không có chuyện gì, tớ cần rất nhiều báo cáo phải xem xét.”
Ngụ ý là, nếu cậu ta nhàn rỗi không có gì làm, liền đi ra ngoài, không nên quấy rầy anh!
“Này, nói thế nào chúng ta cũng là bạn tốt, nói nghe một chút đi?” Vệ An Tin không vừa lòng hét lớn.
“Không có chuyện gì.” Quan Hà Châu không khách khí chút nào cự tuyệt, “Xem ra ông chủ là cậu rất rãnh rỗi, nếu như vậy, tớ cần nghĩ một tháng, không vấn đề gì chứ?”
“Không được.” Vệ An Tin lập tức từ chỗ ngồi đứng lên, như gặp chuyện xấu hoảng sợ nhìn anh, ”Công ti không thể không có cậu, một ngày cũng không thể!”
Nói xong, Vệ An Tin còn giống như trúng tà, chạy lên kéo ống tay áo Quan Hà Châu, như đám con gái lắc lắc làm nũng, chọc cho Quan Hà Châu cả người nổi da gà, giống như cậu ta có bệnh truyền nhiễm, dùng sức bỏ cánh tay đang day dưa ra, lông mày nhíu chặt.
Chương 10
“Nói nhanh, có chuyện gì?” Tính nhẫn nại của anh, đã bị người đàn ông hay diễn trò này làm tiêu tan hết rồi.
“Tốt lắm, đã nhiều năm vậy mà một chút cảm giác cũng không có.” Vệ An Tin mãnh liệt trừng bạn tốt, ‘‘ Thật không biết cha mẹ tớ sao lại xem cậu là thí sinh ứng cử chức vụ con rể nhà tớ được? Còn cô em gái kiêu căng bốc đồng của tớ nữa, vừa nhìn thấy cậu liền trở nên ngoan ngoãn không dám làm càn, ai, thật là làm người anh này khó hiểu!”
Quan Hà Châu nhìn người đàn ông đang thao thao bất tuyệt, trong mắt bắn tới tia cảnh cáo nồng đậm.
“Tớ nói liền, không có cảm giác thì thôi đi, ngay cả kiên nhẫn cũng không có.” Vệ An Tin lần nữa nhận được ánh mắt cảnh cáo bạn tốt đưa tới, ‘‘Tháng sau là sinh nhật cha tớ, ông ấy đặc biệt dặn dò muốn mời cậu đến dự tiệc sinh nhật của ông, không cho phép kiếm cớ không đi.”
“Chỉ vậy thôi?” Sẽ không đơn giản vậy chứ? Một bữa tiệc sinh nhật bình thường, có quan trọng đến mức phiền người bạn tốt này chạy tới nói với anh? Vẻ mặt Quan Hà Châu không tin.
“Được rồi, tớ thừa nhận không chỉ tham gia bữa tiệc đơn giản vậy.” Vệ An Tin bị anh nhìn chằm chằm có chút sợ hãi, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là tự khai, “Cha tớ muốn thừa dịp này thăm dò ý tứ của cậu, tác hợp đám cưới của cậu với em gái tớ.”
“Cậu không có nói cho cha cậu biết, tớ đã có bạn gái sao?” Nghe vậy lông mày Quan Hà Châu khẽ chau lại, vẻ mặt nghiêm túc.
“Nói rồi, nhưng cha tớ không quan tâm, còn nói là, bây giờ người trẻ tuổi nào không quen một đống bạn gái, chỉ cần chưa kết hôn thì vẫn còn có cơ hội, mà nếu có lỡ kết hôn cũng có thể ly hôn, cậu nói đi, cha tớ nói một đống thứ, tớ làm sao phản bác đây?” Vệ An Tin chỉ cần nghĩ đến chuyện ngày hôm đó vẫn bực mình, anh tận tình khuyên bảo hơn nữa ngày, mà cha anh cũng không thèm nghe một tiếng!
Quan Hà Châu trầm mặc một lát, mới lạnh nhạt mở miệng nói : “Được rồi, tớ biết rồi.”
“Cậu sẽ đi chứ?” Vệ An Tin không yên lòng nhìn anh.
“Yên tâm, tớ sẽ đi, bây giờ cậu về phòng làm việc của cậu được chưa?” Quan Hà Châu không khách khí đuổi ông chủ của mình ra ngoài.
“Hắc hắc, tớ đi ngay.” Người này thật là, một chút tình cảm và thể diện cũng không chừa cho anh, người nào không biết còn tưởng cậu ta mới là ông chủ đó.
Quan Hà Châu mời anh đi ra cửa, sau đó ở trước mặt anh, không chút khách khí đóng lại cửa phòng làm việc của mình, đem cái miệng đang mở lớn, vẻ mặt kinh ngạc của người nào đó ngăn ở ngoài cửa. . . .
Buổi tối, Quan Hà Châu về nhà đem yêu cầu của mình nói cho Diêu Hiểu Thư, lập tức bị cô cự tuyệt.
“Không cần, em tại sao phải cùng anh đi tham gia bữa tiệc đó?” Diêu Hiểu Thư chỉ cần nghĩ tới sẽ gặp những người có tiền, sau đó cùng bọn họ dùng những lời nói dối trá trò chuyện liền cảm thấy muốn ói.
“Anh là thông báo cho em, chứ không phải hỏi ý kiến em.” Quan Hà Châu thanh minh ý tứ trong lời nói của mình.
“Này, Quan Hà Châu, anh không phân rõ phải trái!” Diêu Hiểu Thư bất mãn trừng mắt nhìn anh, căm giận nói : “Em cũng có tự do, anh không thể ép buộc em.”
“Hiểu Thư, em là bạn gái của anh phải không?” Anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, giống như không có đem sự kháng nghị của cô để trong mắt.
“Chỉ là tạm thời.” Diêu Hiểu Thư cắn chặt răng nói với anh, vẻ mặt còn xuất hiện một tia hài lòng, cô muốn nhìn xem anh có thể làm gì?
“Vậy là em muốn anh đi tìm cha Diêu, mẹ Diêu thảo luận vấn đề tạm thời hay không tạm thời sao?” Quan Hà Châu nâng lên nụ cười tà ác, “Huống chi, chúng ta là một đôi “tạm thời” đã lên giường với nhau, em dám nói sao?”
Uy hiếp, đây tuyệt đối là uy hiếp trắng trợn! Diêu Hiểu Thư trừng to mắt, không dám tin nhìn anh, cô quen Quan Hà Châu lâu như vậy, tại sao không biết được anh vậy mà uy hiếp cô? Hơn nữa còn lấy khuôn mặt tươi cười nói ra những lời đó, thật làm người ta bất ngờ mà!
Chẳng lẽ cô hiểu anh quá ít rồi, hay là Quan Hà Châu lúc trước cô biết, căn bản không phải là bản chất thật sự của anh?
“Làm sao anh có thể như vậy?” Diêu Hiểu Thư giận đến đỏ bừng mặt, người này thế nhưng lại đối với cô, quá ghê tởm!...

Phone: 01657595739 