Nói thêm vài câu, đại sư rốt cục cảm thấy mỹ mãn rời đi, người đang háhốc mồm -Hàn Thấm cùng người có biều cảm không khác -Davy hai mặt nhìn nhau.Hai người mắt trừng nhau, nhịn không được muốn cười rộ lên , lại ngại vì cònđang ở hội trường, chỉ có thể cười thầm đến đau bụng.
“Thật sự là con ếch a !Ngươi mệt người để diễn tả con ếch .” Bàn tay năm ngón xinh đẹp ôm bụng mình, Hàn Thấm cảm thấy tuy rằngkhông nói chuyện được với Bảo Bá tiên sinh, nhưng tâm tình lại tốt hơn nhiều.
“Ngươi thật cũng có tuệcăn** nha.” Davy vỗ vỗ ngực ,“Maymắn hắn vẽ không phải cái gì hải sâm hoặc con sên linh tinh gì đó, nếu không tacòn thật không biết nên như thế nào diễn cho ngươi xem.”
Lời nói này , lại làm cho cô cười to không ngừng.
“Đại sư nếu biết ta căn bảnkhông có tế bào nghệ thuật gì, nhất định khổ sở cực kỳ. Ta ngẩn người, căn bảnkhông phải đang nhìn tranh, cái này hình ảnh con ếch chính là vừa vặn ở trướcmắt ta mà thôi.”
“Tính ngươi ngoan, đủ thẳngthắn, này lời nói quả thực là rất quấy phá.” Davy lắc lắc đầu. Cô thật là quá nói thẳng rồi.
“Cùng với nói thẳng thắn,không bằng nói sự thật.” Cô bất đắc dĩ nhún vai,“Nói thực ra, ta đối với giátiền so với sự cảm thụ về nghệ thuật cảm thấy hào hứng hơn nhiều .”
Nha? Davy hơi ghé vào bên tai cô, ra vẻ thần bí thấp giọng,“Theota biết, kỳ thật bán rất đắt tiền.”
“Ngay cả cái này ngươi đềubiết?” Lần này là suy nghĩ ngoàiý muốn của cô.“Ta nghĩ đến ngươi là loại người mang lý tưởng cao thượng khôngbán tranh, cho rằng tiền tài là chất độc của người làm nghệ thuật nha!”
“Ta không có suy nghĩa nhưvậy a ! Ta cũng phải ăn cơm mà lớn lên, không phải uống thuốc màu lớn lên, vôluận là nghệ thuật sáng tác hoặc là mở rộng, đều cần tiền a!”. Hắn không phủ nhận rằng nói như vậy có chút thô tục, có lẽ ở trong mắt ta nghệ thuật gia, nói như vậy thực tục tằng, nhưng mà hắnlại cho rằng, có thể liên tục đi xuống nghệ thuật mới có ý nghĩa, nếu không cólý tưởng mà không thể hành động, hết thảy cũng chỉ là nói suông.
“Xem ra ngươi rất có lýtrí.” Cô bỗng nhiên có chút maymắn, hắn có lý tưởng cũng nguyện ý thỏa hiệp vừa phải , không phải hoàn toànkhông thể lưu danh.
“Ta cũng không muốn sau nàychết mới nổi danh tứ hải, kỳ thật có thể đem tranh mình vẽ ra bán cũng là mộtloại làm cho càng nhiều người chú ý tới phương thức sáng tác của chính mình,giống Vương đại sư triển lãm tranh thành công như vậy, không phải là một ví dụtốt sao?”
Khi kể ra lý tưởng của chính mình, hắn hai mắt đều phát ra ánh sáng,điểm ấy thực hấp dẫn Hàn Thấm, bởi vì của lý tưởng của cô sớm bị sự thật khókhăn làm tan biến hết.
“Ngươi có biết rất nhiềutrường tiểu học ở địa phương xa xôi, môn mỹ thuật tạo hình ngay cả bútmàu cũng đều không có, chỉ có thể cùng mọi người dùng chung duy nhất một hộpbút sáp mầu.Còn có rất nhiều đứa trẻ tài năng, vẽ ra có thể làm cho đại sư thansợ, lại bởi vì không có tiền, chỉ có thể tùy ý trời làm cho tài năng bị maimột.” Hắn chỉ vào sau lưng cô bứctranh ếch kia.“Đây là nguyên nhân bức tranh này bán đắttiền , tranh càng đắt càng quý, bọn nhỏ sẽ được giúp đỡ nhiều hơn.”
“Cho nên ngươi cũng bántranh giúp trường học ở địa phương xa xôi sao?” Cô tò mò.
“Đương nhiên, đây là lýtưởng, nhìn đến bộ dáng cao hứng của lũ nhỏ, cái gì khó khăn đều đã quên.”
Hắn che giấu sự cảm thụ nghệ thuật của chính mình.So với Vương đại sư,khả năng chỉ có hơn chứ không kém, nhưng vậy thì thế nào? Hắn cũng không cảmthấy kia có gì đặc biệt hơn người.
“Nói đi thì nói lại , ngươilàm sao mà biết này bức tranh muốn biểu đạt là ếch? Ngươi không phải nói ngươicũng không hiểu?”. Cô vô cùng tòmò ,điều này cũng không phải là người bình thường có thể nhìn ra được đến nha .
“Bởi vì ta cũng có trí tuệtrời phú a!” Nghĩ đến đại sư lờiđánh giá về cô, Davy liền nhịn không được bật cười, trên mặt lại nghiêm trangnói:“Tốt xấu gì ta cũng coi như đang đi trên con đường nghệthuật này, nên có thể thưởng thức , hơn nữa ta đã vẽ nhiều năm, đối với tranhvẽ khái niệm, cũng có itd nhiều trình độ nhận thức…”
“Giảng trọng điểm!” Cô vô lực trừng hắn.
“Trọng điểm chính là –” Hắn chỉa chỉa tấm gỗ*** trên giá đỡ của bứctranh ,“Này.”
Hàn Thấm hướng tới tay hắn chỉ, lọt vào trong tầm mắt là “Ếch” Hai cáichữ to, ở phía dưới cũng ngắn gọn đơn giản giải thích này bức tranh này muốnbiểu đạt ý niệm cùng cảm giác. Nói ngắn gọn, ý niệm ở ngay trước mắt mà cô lạihoàn toàn không thấy được ( chị k chịu để ý í ;)) )
Cái này không biết nên tức giận hay là buồn cười,lại cùng hắn giươngmắt nhìn hồi lâu, cô cuối cùng vẫn là bị làm cho nở nụ cười.
“Ngươi này căn bản là đangtrêu ta !”
Hắn nhún nhún vai, cam chịu bị cô lên án.“Ai kêungươi mới vừa rồi đứng ở trước bức tranh bộ dáng hung thần ác sát, ta sợ conếch của Vương đại sư bị ngươi nấu thành ba chén canh, mới không tiếc hy sinhhình tượng mà giải thích . Xem, ngươi cười rộ lên cỡ nào xinh đẹp, so với vừarồi bộ dáng đau buồn nhíu mi thật tốt hơn nhiều!”
Hàn Thấm thế này mới hiểu được dụng tâm của hắn, nguyên lai là muốn làmcô cười. Ngẫm lại, lần trước hai người chính là mới gặp mặt, hắn xem cô tâmtình không tốt, đem hết toàn lực muốn cho cô thả lỏng tâm tình sao? Trong lòngkhông khỏi có điểm ấm lên.
“Nguyên bản ta còn nghĩ đếnngươi giúp ta một cái đại ân, muốn mời ngươi uống cà phê, hiện tại ta nghĩ cũngkhông cần nữa.” Cô vẫn là nhịnkhông được cùng hắn tranh cãi.
“Đừng như vậy, ta thật vấtvả gặp lại ngươi, như thế nào có thể làm cho ngươi chạy trốn?” Lần trước ở bờ biển không lưu lại phương thức liênlạc của cô, hắn thật sư là bó tay nha.
Câu này không biết là vì tình thế cấp bách hay vẫn là chân tình biểu lộtrong lời nói, tựa như viên đá ái muội ném xuống, nổi lên gợn sóng ở kích độngnhỏ ở giữa hồ.
Phảng phất có chuyện gì dần dần ra ánh sáng, chính là hai người đều cảmthấy không phải lúc thích hợp.
Davy thật sâu nhìn cô điềm tĩnh tươi cười hồi lâu, muốn nói gì đó, lạibị cô vươn tay ngăn trở.
“Ta chút nữa còn phải đi làm.” Tuy rằng cô vô cùng thấy đáng tiếc, nhưng là khôngthể nhờ cậy Bảo Bá tiên sinh đã là thất sách, công tác không thể lại kéo đixuống, chỉ có thể nhẫn tâm gián đoạn duyên phận này.
“Ngươi thật biết được làmnhư thế nào để đả kích một nam nhân tràn đầy niềm tin .” Hắn nhẹ nhàng thở dài.
“Có duyên sẽ gặp lại .” Nếu cô không có xí nghiệp Hàn thị là gánh nặng,không có một đống công tác đáng ghét chờ cô , cô nhất định sẽ thực tốt nắmchắc duyên phận này cùng hắn.
Đáng tiếc, ở sai thời gian, mặc kệ gặp được cái dạng người gì, đều làtiếc nuối.
“Như vậy đi, lần tới nếuchúng ta không hẹn mà gặp, liền đại biểu đây là ý trời ,chúng ta liền ước hộimột lần hẹn hò?” Davy phảng phấtnhìn ra sự do dự của cô , lại không cam lòng cho duyên phận như vậy bị bỏ qua,bởi vậy đề nghị hết thảy giao cho ông trời quyết định.
Hắn hướng cô vươn tay, chờ cô trả lời.
Hàn Thấm lẳng lặng theo dõi hắn, nội tâm cơ hồ không có giãy dụa mà đồng ý, đem tay nhỏ bé đặt trên bàn tay to của hắn ,“Đồngý !”
—–
Chú thích :
** Tuệ căn là cái gốc rễ của sự thông minh hiểu biết. Một người có tuệcăn, tức là có sự thông minh hiểu biết đặc biệt, không phải tự nhiên được nhưthế, mà do gốc rễ từ kiếp trước. Kiếp trước là một người học rộng, biết nhiều,sự hiểu biết ấy nhập vào chơn thần và được chuyển qua kiếp sau. Cho nên trongkiếp sau, không học mà biết (là vì đã học từ kiếp trước).
*** ( tấm gỗ ) ghi tên tác phẩm, tác giả của bức tranh .Hàn Thấm khôngchú ý mục này =.=
HànThấm còn không tới kịp đại lý để giải quyết chuyện kí kết, công ty Đông Nam Áđã lại tung ra tin tức khiến Hàn thị xí nghiệp trở tay không kịp.
Singaporevà Hàn Quốc đã kiểm nghiệm thấy trong mỗi sản phẩm của công ty có độc tố nên đãcấm nhập khẩu.Mà Đài loan cũng lại là đơn vị tương quan thế nên không thể đứngnhìn mà mặc kệ, cũng bắt tay vào kiểm nghiệm hàng hóa của công ty thương phẩmĐông Nam Á.
Đứngmũi chịu sào , đương nhiên chính là Hàn thị -công ty có kí kết đại lý hiệp ước với Công ty Đông Nam Á .Điều này có nghĩa là không chỉ hàng hóa bị quản lý ,không thể nào lưu thông, mà tài chính đã trả giá cũng không thể lấy lại được ,công ty cũng bị lâm vào tình cảnh có nguy cơ bị đóng băng, mất danh dự , khôngthể quay vòng được. Hàn Thấm với tâm tình cực kì kém về nhà đã là 1h sáng . Bữatối …à không, phải nói là ănkhuya ..cô không có thời gian ăn, cũng chẳng thèmăn . Cô tính tắm rửa một cái rồi lại đi nhìncông văn , lúc nào cái công việcphiền phức kia cũng ẩn hiện trong đầu.
Đãcó ý định, thế nên cô nhẹ chân đi về phòng, đi qua thư phòng của cha,nhìn vàocánh cửađang khép mở, vô tình cô nhìn trông thấy ba và anh trai không biếtđang nói chuyện gì đó.Bởi vì hai ba con họ rất ít khi ở cùng nhau , cùng cãinhau chiếm đa số , hơn nữa lúc này lạimuộn như vậy, làm cô không khỏi cảm thấytò mò không biết nội dung cuộc nói chuyện là gìđây .
Ápáp lỗ tai, cô nín thở lắng nghe.
-“Hàn Thấm còn chưa trở về sao?”
-“Đúng vậy, ba .Nó hẳn là vẫn còn đang xử lý sự kiện kia đi ? Dù sao nước Mỹ ,Đông Nam Á cùng Đài Loan đều có sai giờ 0 , ai biết hàng sẽ bị kiểmnghiệm đâu ..”
-“Ngươi còn dám nói ? Nếu không phải là tại ngươi phạm phải cái sai lầm này, ta lạiphải ra cáiquyết định như thế này sao ? Mặc kệ Đài Loan kiểm nghiệm kết quả nhưthế nào , công ty thương phẩm Đông Nam Á là không thể bán đi được .Ngươi lầnnày quyết định sai lầm , gây ra cho công ty tổn thất quá lớn , ta xem Hàn Thấmcũng không thể cứu được , công ty không thể quay vòng để vượt qua cửa ải khókhăn này …”
-“Kia làm sao bây giờ?”
-“Ta đã có liên lạc rồi, trùng hợp là đối phương cũng có ý nguyện, ta quyết địnhđem hai
chịem nó gả đến Hướng gia và Lăng gia đi, ít nhất là có thể đổi chút tài chính trởvề …”
HànThấm cảm thấy chính mình tựa hồ nghe thấy một tin tức thật đáng sợ , toàn thânmáu đều bị đóng băng , nháy mắt tâm trí bị trống rỗng .Nếu cô không có nghe nhầm,ba cô tựa như muốn cùng người khác kết thông gia, dùng cô và em đổi lấy tiền đểquay vòng.
Đơngiản là lần này cô không thể cứu được sự sai lầm của anh trai , đơn giản làcông ty thiếu tiền , thế nên cuộc sống của cô cùng Tiểu Ngữ liền bị người khácquyết định , ngay cả một chút kháng nghị hoặc cơ hội để phản đối cũng không có?
HànThấm nhịn xuống xúc động muốn phá cửa , tiếp tục lắng nghe cuộc đối thọai ích kỉcủa ba , đến tột cùng là phải bán đứng các cô đến trình độ nào mới cam nguyện.
-“Ba, Hàn Thấm là gả cho Hướng gia, còn Hàn Ngữ là đến Lăng gia sao ?”
“Đúng vậy. Hai nhà này ta đã suy tính tỉ mỉ , Hơn nữa con trai trưởng của đốiphương cũng chưa kết hôn lại không có đối tượng,thế nên mới có thể hợp thành.”
-“Ta không hiểu. Hướng gia nghiệp vụ cùng chúng ta không có quan hệ…”
-“Hướnggia , Hướng Thành gia cụ ( dụng cụ gia đình ) là công ty số một , số hai về giacụ trong nước, chúng ta không chạm qua loại lĩnh vực này. Hơn nữa, hiện tạiHướng Thành gia cụ là do lão thái bà vô dụng của Hướng gia nắm giữ, con traitrưởng Hướng Kinh chỉ là đảm nhiệm chức thiết kế sư nhỏ của gia đình .Nếuhàn Thấm gả đến đó, bằng với năng lực của nàng ,nói không chừng còn có thể thayta thâu tóm Hướng Thành gia cụ , mở rộng cứ điểm và phạm vi nghiệp vụ củachúng ta thêm nữa …”...

Phone: 01657595739 