Điện thoại hắn reo, nhưng hắn chẳng thèm nghe, sẽ lại là khách của hắn, hắn không muốn làm đĩ nữa , hắn không cần tiền nữa, điều hắn muốn là nàng. Trời ơi, hắn yêu nàng. Trong đầu hắn chỉ có nàng, trong cuộc đời này hắn đơn độc quá. Bỗng dưng hắn muốn có nàng, hắn khao khát có được nàng, hắn muốn được lên giường với nàng. Hắn chậc tính tất cả số tiền hắn dành dùm được, hắn muốn lên giường với nàng bằng tất cả số tiền đó, muốn nàng cười mãn nguyện và sung sướng, và thỏa lòng tham lam của nàng.
Hắn lấy máy, hắn thấy mấy cuôc gọi nhỡ, hắn không thèm xem địa chỉ cuộc nhỡ, hắn xuống danh bạ, bấm tên nàng và gọi, và hắn chờ đợi...
" Anh... em... em..."
Nàng nhấc máy và nghe, chưa bao giờ hắn gọi mà nàng nhấc máy nhanh đến thế, giọng nàng nhỏ nhoi... yếu ớt... và thân thương. Nàng nói cái gì đó, không thành câu, chỉ những tiếng " anh " " em" ngọt ngào đến thế, và tim hắn rung động:
- Em này - hắn lên tiếng - em lên giường với anh đi... anh sẽ trả tiền cho em... đủ nhiều để em rời khỏi cuộc sống nhơ nhớp này... em lên giường với anh đi...
Đầu máy bên kia im lặng và anh lại tiếp tục chờ đợi, anh chờ đợi nàng như chiếc lá chờ ánh bình minh, như con chim chờ ngày mới để cất tiếng hót dịu dàng... như những thân cây khô héo đợi một cơn mưa phá tan mùa khô hoang hoải...
Và nàng đã chờ, chờ được nghe tiếng anh, chỉ để nói với anh, nó yêu anh như thế nào. Nhưng lúc này , trái tim nó tê dại, nó thấy quằn quại, đau đớn và tan nát. Giống như một bàn tay vô tình bóp nát trái tim héo hon, mềm yếu của nó. Nó lạnh lùng đáp lời :
- Anh nghĩ, đến bây giờ, tôi làm đĩ chỉ vì tiền sao - nó ngửa mặt lên trời, gạt vội những giọt nước mắt tan vỡ, và cười sặc sụa, cười sung sướng, đau khổ - Tôi... tôi sinh ra là một con đĩ... ha ha... nhưng ít nhất tôi cũng biết... là một con đĩ, tôi không bao giờ lên giường với một thằng đĩ... ha ha... anh nghĩ anh là ai cơ chứ... là một thằng đĩ...còn tôi... tôi không cần tiền của một thằng đĩ...
Nó cúp máy, mắt nó ướt nhòe, nó bước đi... trong cuộc đời này... nó tìm kiếm điều gì vậy...
Hắn, hắn chưa bao giờ khóc đã đời như vậy, mặc cho bao cảm xúc vỡ òa ra, tan tành. Một thằng đĩ đang khóc, hắn nực cười nhận ra điều đó, hắn vừa cười vừa khóc nham nhở, Thì ra, cả cuộc đời làm đĩ của hắn, hắn kiếm tiền để rồi tiền của hắn không thể khiến cho hắn lên giường với một con đĩ, con đĩ mà hắn yêu. Vậy, bây lâu nay, hắn chờ đợi, hắn tìm kiếm điều gì vậy...

* * *
Ánh nắng bình minh của một ngày mới và trên những ngọn cỏ, người ta đã thấy một màu xanh đổi thay của mùa xuân....
Thành phố vẫn rộn ràng, tấp nập, dòng người vẫn vậy. Trên điểm báo, người ta đăng tải tin tức 3 cái chết cùng một ngày: một kẻ bị giết trong nhà nghỉ, một cô gái tông xe giữa đường và một anh chàng tự tử trên biển, bên đóa hoa phong lan trắng nhuộm đỏ... Duy chỉ có điều cảnh sát kết luộn rằng ba cái chết có liên quan đến nhau. Cô gái chết giữa đường có dấu vân tay trùng với con dao gây án và trước khi chết, điện thoại cô gái có vài cuộc với điện thoại của chàng trai chết bên bờ biển.
Một ông già ngồi bên hàng nước, gấp tờ báo lại, nhấp ngụm trà, đặt xuống rồi bước đi, hòa vào dòng người mênh mông buổi sớm thành phố.
Một cô bé nghịch nước bên sông hỏi mẹ:
- Tại sao con bướm cứ lượng lờ bên khúc gỗ, khẽ đậu rồi bay đi hả mẹ?
Nhẹ xoa đầu con gái, người mẹ cười trả lời:
- Ngắt một bông hoa thả xuống dòng nước, bông hoa trôi đi, đó là vì dòng nước chảy trôi vậy. Cuộc đời một con bướm thì ngắn ngủi, thứ nó cần là nhụy hoa mật ngọt, dù bông hoa có đẹp, khi hút nhụy xong nó cũng sẽ bay đi. Một thân gỗ cắm sâu giữa dòng thì cũng chỉ là chỗ nghỉ của con bướm giữa quãng bay mỏi mệt. Bầu trời rộng lớn, cánh bướm mỏng manh, tuy ngắn ngửi nhưng bướm xinh làm đẹp cho đời. Một khúc gỗ sao hiểu được điều đó. Bản thân nó không có nhụy hoa, tuy nó mãi đời một cánh bướm xinh nhưng bướm đâu vào thì bay đi, cánh hoa nương vào thì không chắc rồi lại bị nước cuốn trôi. Lâu dần gỗ mục và tan đi giữa dòng nước đó...
- Con vẫn không hiểu mẹ ạ, tại sao thân gỗ đó lại ngốc thế mẹ?
Người mẹ nhìn về phía khúc gỗ, khẽ thở dài :
- Khúc gỗ sinh ra không chọn cho mình là khúc gỗ, con bướm sinh ra không chọn cuộc đời ngắn ngủi của nó và cánh hoa muốn mãi tươi thắm trên cành... Nhưng có một thứ con phải hiểu, " dòng nước có sự chảy trôi của mình". Sau này con lớn rồi nếu hiểu được, thì đừng chỉ nên thương tiếc cánh hoa hay khúc gỗ, cánh bướm... con nên biết thương cả dòng nước trôi nữa...


Phone: 01657595739 