Polly po-cket
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Chuyện bựa thời đi học

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 1781
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Chuyện bựa thời đi học
Có lần ra sân trường, nhặt được cái cành cây cong cong như cái cung, kiếm được đoạn dây buộc rồi vênh váo bước vào lớp “Taczan đây”. Cô chủ nhiệm lắc đầu: “Nghịch như trẻ con lớp 1”
Nhắc đến cô chủ nhiệm. Giờ sinh hoạt lớp cô hay đố các bài toán mẹo. Nhớ có lần cô đố câu gì mà có con sâu ngày nó bò lên được bao nhiêu cm, đêm lại tụt xuống bao nhiêu cm, hỏi bao lâu thì con sâu nó bò lên được ngọn cây. Các bạn học giỏi thì chăm chú tính toán. Mình thở dài (nói có hơi to): “Con sâu đúng là rảnh quá mà, bò lên rồi lại tụt xuống không biết mệt hay sao”. Nói chung cũng chỉ bị lườm một cái.
Lớp 10 mình học giỏi nhất môn tiếng Anh, nhưng năm ý lại không tổ chức thi học sinh giỏi, xin cô cho đi thi cùng khối 11, cô nhìn mình nghi ngờ: “Học ban A mà đòi đi thi tiếng Anh với lớp 11”.
Lớp 11: Cũng chính là mình là đứa duy nhất giật cái giải tiếng Anh về nên trở thành con cưng của cô dạy tiếng Anh. Và cũng chính là đứa học khối D trong lớp ban A nên mình giỏi tiếng Anh nhất lớp. Cứ học 1 đoạn hội thoại là cô bắt cả lớp viết tóm tắt. Mình viết rồi cho chúng nó chép. Cô gọi 1 thẳng (chép bài của mình) lên đọc cho cả lớp nghe. Đọc xong cô chê nó thậm tệ rồi gọi mình đọc bài của mình. Vãi, không còn cách nào nên lại đọc lại. Cô gật gù “Đấy, viết là phải viết như thế”. Thằng kia kiểu ngớ người không hiểu vì sao.
Một trong những cô ghét mình nữa là cô giáo dạy Văn. Cô gọi đứa ngồi cạnh mình lên bảng, nó không học bài, bài không chép. Cô cho nó 0 điểm rồi phán “Không chép bài vì mải nói chuyện, mà nói chuyện không thể nói một mình được”. Thế là cô gọi mình lên bảng. Đúng là xui không để đâu cho hết, vì mình có điểm rồi nên có học hành gì đâu. Nhưng bài có chép, cô cho mình 1 điểm. Về còn bị đứa ngồi cạnh thắc mắc “Sao em được 0 mà bạn ý được 1”. Hừ! Cũng có được cô cho vào đội tuyển Văn vì có lần làm văn được những 9 điểm, nhưng sau một thời gian đào tạo cô bảo mình “ Sao mà em chỉ được mỗi 1 bài vụt sáng như thế, cô nghĩ em nên chuyển sang tập trung vào đội tuyển Anh của em”. Vâng, cô đã có lòng thì em cũng đành có nước chấm.
Ghét mình hơn cô Văn là cô dạy Lý. Ngồi sau mình là một thằng học giỏi Lý nhất lớp nên mình chuyên gia chép bài của nó. Có lần cô kiểm tra vở mình “ Cô làm bài thế này đấy à, cô lên cô chép lại cái bài này trên bảng cho cả lớp xem có ra thể thống gì không” (Lúc ý có 1 đứa con gái học giỏi khác cũng đang chữa bài ý). Mình ung dung cầm vở lên chép trong tiếng reo hò cổ vũ của mấy thằng cá biệt “H ơi cố lên”.
Chép xong cô nhìn một lúc rồi gật gù
– Các em ạ, nếu mà đi thi trắc nghiệm thì làm như H sẽ nhanh hơn
Lũ ở dưới thì vỗ tay ầm ĩ tán thưởng (rồi cả lũ bị ghi tên vào sổ đầu bài) còn mình thì tự đắc “Chép bài của thằng giỏi nhất lớp mà li;”
Nhưng có một cô giáo rất mực yêu quý mình đó là cô dạy Hóa  Dù trong giờ của cô mình chuyên gia chơi cái trò bắn đạn giấy, cô cũng không mắng mình, chỉ lườm yêu một cái. Vừa giảng, cô vừa quờ tay vào bàn mình thu 1 đống đạn giấy và súng làm bằng thun, dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra. Nghĩ lại cũng thấy thương cô dạy cái lớp quá là nghịch. Chúng nó ngồi cắn hạt hướng dương “tạch…tạch…tạch…” Cô quay xuống bảo không được ăn trong giờ. Cô quay lên viết tiếp thì lại “tạch…tạch…tạch…”. Thỉnh thoảng cô đi qua còn mời cô ăn. Bọn con trai mang cả BCS đến lớp thổi bong bóng rồi vẫy vẫy với cô. Haizzz
Cấp 3 cái trò chơi thịnh hành nhất phải nói đến lễ hội té nước. Chúng mình không té, chúng mình hất bằng cốc. Có lần trong giờ mình cho thằng bàn dưới nguyên cốc nước vào lưng. Nó không hề phản ứng gì. Cảm thấy có điềm không lành, trống đánh ra chơi cái là mình chạy tháo thân nhưng không kịp, nó nhảy hẳn lên bàn đuổi theo, cho nguyên 1 cái xô nước (xô nước rửa tay của cô giáo ) dội thẳng đầu mình. Giai đoạn ấy, không khi nào về nhà mà người không ướt sũng.
Cấp 3, mình quá là nghịch, cô giáo chủ nhiệm họp lớp nhiều lần vừa nhìn mình vừa nói với cả lớp:
– Bạn nào học khối D thì sang lớp A2 học để chuyên hơn, còn đây là lớp khối A nên sẽ bất lợi cho các em
Cơ mà mình kệ, đang là đứa học giỏi tiếng Anh nhất, tội quái gì sang lớp khác để bị chìm nghỉm. Giờ Anh hay được phân công xuống ngồi với một lũ con trai để “giúp các bạn tiến bộ”. Và tất nhiên là cũng giúp theo kiểu cho chép bài nhiệt tình. Học thì ít, nói chuyện thì nhiều, ăn quà vặt trong lớp thì vô độ. Thỉnh thoảng cãi nhau với mấy thằng, vùng vằng lên bảo cô cô cho em về chỗ, em ngồi cuối không nghe thấy cô giảng. Cô phán xanh rờn: “Không nghe thấy hay là nói chuyện to quá nên mới không nghe thấy”. Chậc, xấu hổ đi xuống.
Lớp 12, thời này chả có gì đáng nói, thi đại học đến mông rồi, nói thế cũng chả chăm học lên, vẫn phởn phơ, cuối cùng là năm ấy mình không được học sinh giỏi. Cũng chỉ tập trung vào học Toán Lý Hóa Anh Văn. Đi thi học kỳ, môn nào học thuộc là đều có phao cả. Bình thường là vứt thẳng lên bàn chép. Cuộc đời chưa bao giờ quay bài bị bắt. Đúng hôm áp dụng phương pháp quay mới: Ruột mèo, để trong lòng bàn tay, ngồi ngay bàn đầu đối diện giám thị. Đang chép ngon lành cô đi xuống nhỏ nhẹ: Xòe tay ra cho cô xem, rồi cô cầm phao đi lên trên. Chỉ cô biết và trò biết :3
Thi tốt nghiệp. Ngồi cạnh cái đứa học cũng ngu toán vãi cả ra, nó chép bài mình, mình làm sai thay giấy nó cũng thay giấy. Thi tiếng Anh mình nhắc bài cho cả phòng. Thi Lý vs Hóa thì hóng hớt chờ chúng nó nhắc bài. Cuối cùng bị tốt nghiệp TB do cái môn Sử có 5 điểm. Ấy là còn bá đạo ôn có 3 câu, hôm sau thi đúng 3 câu đấy luôn nhưng có câu dài quá cóc thèm học. Gì chứ mình đi thi đoán đề hơi chuẩn
Thời cấp 3 luôn là cái thời mà vui và đáng nhớ nhất. Có rất nhiều chuyện cỏn con xảy ra làm mình vui, mình buồn. Nhưng hàng ngày đều mong đến lớp để buôn chuyện với các bạn.
Thi đại học, mình đã nói với các bạn là mình không học khối A. Nhưng mình vẫn đi thi khối A. Nhớ hôm ý đến sớm, bê cái ghế giáo viên ra giữa bục giảng ngồi. Bọn nó bước vào thấy mình, hoảng hồn tìm chỗ ngồi vì tưởng mình giám thị (áo sơ mi quần tây, tóc thì dài ngoằng nhìn cũng già khú đế).
Ngồi cạnh 1 bạn, chỉ nhớ bạn ý đến từ Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Mình khoe mình học lớp ban A, bạn ý mừng như bắt được vàng, cậu cho t xem bài nhé. Ok thôi, mình tốt bụng mà. Toán thì làm qua loa. Hóa thay số từ kết quả lên ra cái số đẹp đẹp chẵn chẵn là khoanh. Lý thì úp đề 1 bên, ngồi khoanh theo cảm hứng. Bạn kia chép lấy chép để, cảm ơn rối rít. Năm ý mình thi khối A được 10 điểm 3 môn
Thi khối D, lặn lội về HN. Thi xong môn đầu ok, chờ chiều thi môn thứ 2 thì đi bộ tìm chỗ ăn, giữa trưa đi bị say cmn nó nắng. Chiều thi toán không làm được gì, chỉ ngồi lau nước mắt nước mũi. Thế là tạch. Về nhà không dám ngẩng lên nhìn ai, cũng không ai dám nói gì sợ mình tự kỉ.
Rồi bắt đầu ở nhà ôn thi đại học lại. Cũng đi học thêm môn Toán. Nhưng học được 3 tháng thì quá là buồn ngủ vì phải dậy sớm nên quyết định ở nhà ngủ cho lành. Trong 3 tháng cũng may mắn được thầy quan tâm, bạn chú ý. Vì là có mang theo 1 con rùa tên là Tiểu Anh Hùng (cấp 3 mình được gọi là Đại Anh Hùng vì hay đọc truyện kiếm hiệp, nghiện truyện đến nỗi cái gì cũng quy ra truyện). Cả giờ cứ ngồi nhìn con rùa bò, bò hết bàn rơi xuống đất cạch cái lại nhặt nó lên, cho nó bò…cứ thế… Hôm nào không mang rùa thì thơ thẩn nhìn ra cửa sổ.Thầy nhắc “H à, xe của các bạn không cần em trông đâu”. Quay vào được vài phút, lại nhìn ra cửa sổ, thầy lại gọi… Nghỉ học ở nhà thì chỉ có ngủ, tất nhiên là không thể ngủ công khai được. Cứ có người ở nhà là ngồi lên giường, bỏ bàn lười ra học. Mọi người đi vắng là gấp bàn ngủ. Nghe tiếng cạch mở cửa là lại bật dậy dựng bàn lên. Cứ thế.
Đi thi năm 2, chọn lấy chọn lui một cái trường (vì mất hết cả tự tin), cuối cùng chọn cái trường được thi nhờ ở nhà, không phải về HN. Đúng là thi ở nhà thì tự tin lên hẳn, vì cả phòng có mỗi mình thi trường ấy. Cho các bạn chép bài mái thoải, lại ngồi cạnh 1 bạn học giỏi. Thế là 2 đứa bàn trên quay xuống, 2 đứa bàn dưới nhòm lên, đứa bên phải quay sang nhìn bài 2 đứa mình. Thầy cô giám thị cũng khá là dễ.
Thi xong về quê chơi. Lúc biết tin có kết quả, tay run run gọi tổng đài, vừa gọi vừa nấu ăn, run đến nỗi đang xào gan đổ luôn bát nước hến vào nấu rồi vội vàng chắt ra. Lúc người ta đọc kết quả, không tin vào tai mình nên nhờ đọc lại. Lúc biết đỗ cmnr, hét như con điêng từ nhà ra bếp. Và thế, iem trở thành sinh viên.
Cái chuỗi ngày chơi bời liên miên và học hành lười biếng, mưa nghỉ, nắng quá nghỉ, ngủ dậy muộn nghỉ, lên lớp thì ngủ mơ giật mình các kiểu bắt đầu. Thậm chí còn không biết cả mặt cô giáo. Vẫn thấy, đi học đại học đúng là quá phí thời gian mà, ra trường chả làm cái gì lan quyên đến cái mình đã học. Cũng may là mình ít đi học chứ không thì…Hầy!
Đọc tiếp: Chuyện bựa thời đi học – Phần 3
Góp nhặt những chuyện thời đi làm:
Kể nốt chuyện đi học. Xưa học dốt chuyên môn lấy sách giải ra chép. Có lần bị gọi lên bảng. Lấy bọc sách thường, bọc vào quyển sách giải mang lên chép, thỉnh thoảng sửa đổi câu từ một tí. Chép xong đi xuống mặt nhăn nhó: Bài này khó quá cô ạ. Em nghĩ mãi mới ra. Cô đọc bài trên bảng rồi cho 10 điểm.
Lần khác vẫn bị gọi lên bảng môn ấy (Hóa, cô quý mình mà). Lần này thì cô không cho cầm vở cầm sách gì cả. Lên bảng chả nghĩ ra cái gì, viết rồi xóa, viết rồi xóa, túa cả mồ hồi hột. May bọn bạn ngồi dưới biết mình bí nên giả vờ trao đổi bài với nhau, nhưng nói 1 cách rất là to đủ cho mình nghe thấy. Mừng như bắt được vàng. Và hình như cũng được 10 điểm. Cô còn khen mình với bọn khóa dưới là mình học giỏi
Nói về chuyện nhắc bài thì có muôn vàn chuyện hay ho. Một lần thằng bạn bị gọi lên đọc bài Sóng của Xuân Quỳnh. Thằng bé gọi là căng mắt ra nhìn khẩu hình miệng của bọn ở dưới. Đọc câu được câu không, ấp a ấp úng, đến khổ cuối chả hiểu nó nhìn kiểu gì mà thốt ra câu: “làm sao ta nhớ ra” (Thay vì “Làm sao được tan ra” ). Cô đuổi xuống: Không học thì làm sao mà nhớ ra được, 0 điểm. Một cách nhắc bài khác tinh vi hơn là khi 1 đứa bị gọi lên bảng các môn đọc thuộc thì bọn bàn đầu có trách nhiệm mở sách ra để trước mặt, thằng bị gọi thì cố gắng đứng gần quyển sách nhất có thể và cũng căng mắt ra để đọc những dòng chữ ngược (vì thế mà mình đọc chữ ngược hơi bị giỏi). Nhưng mắt thì suýt lác toàn phần.
Hồi xưa hay có trò viết thư cho nhau. Có lần con bạn ngồi cạnh được nhận thư, mình đòi đọc nó không cho. Mình bảo không cho thì mình sẽ mách cô là nó đọc thư trong giờ. Nó cũng không cho. Mình đứng dậy “E thưa cô”. Con bé giật bắn đút thư vào trong ngăn bàn. Cố quay xuống hỏi làm sao -“Cho em ra ngoài ạ”
Giờ đến chuyện đi làm
Trước hay làm việc với bọn nước ngoài, có lần có 2 thằng người Đức nhìn mặt rất là ngu sang. Dẫn chúng nó đi chơi 1 vòng Hà Nội rồi tối sang chảnh lên tầng 20 hay 21 gì đó của Sofitel ngồi (1 lon coca vãi cả 80k). 1 trong 2 thằng gọi 1 ly cocktail được trang trí bằng 1 bông hoa lan. Mình buột miệng bảo: ở Việt Nam bọn tao ăn cả đồ trang trí. Rồi quay ra ngắm cảnh HN (ngồi đó view quá là đẹp). Được lúc quay sang thấy thằng kia mồm đang nhai, mình hỏi mày ăn cái gì đấy, nó bảo: Tao đang ăn bông hoa @@.
1 lần khác vẫn là thằng bé, dẫn nó đi ăn Kem Tràng Tiền, nói: Ở Việt Nam bọn tao ăn được cả cái que của cây kem. Thế là thằng bé cũng cho vào mồm nhai ngấu nghiến.
Lần khác làm với bọn Hàn và Nhật, rủ chúng nó ăn đặc sản Việt Nam l
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» XIN LỖI ! VÌ EM KHÔNG CÓ MÀNG TRINH ĐỂ TRAO CHO ANH
» Xin lỗi, anh chỉ yêu vợ anh
» Vợ thích thì chồng sẽ chiều
» VỊ NGỌT CỦA CÀ PHÊ... KHÔNG ĐƯỜNG
» Vận tốc rơi của nước mắt
1234...202122»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ