XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Chạm tay vào yêu thương

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 1694
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Chạm tay vào yêu thương

- Em…

- Không được sợ hãi. Em chưa thử thì làm sao biết cuộc sống của anh không hợp với em. Kể cả có thế thật, chỉ cần anh hợp với em là đủ. Anh cũng chỉ cần như vậy thôi. Nói xem, con vịt hậu đậu có dám chạm tay vào không?

Thủy không nói, chỉ lẳng lặng lùa vòng tay ôm vào cái thân hình ướt sũng nước mưa, nước mắt ấm nóng hối hả rớt trên rèm mi ướt nhòe. Cô thực sự nhận ra trong cuộc sống sự dũng cảm hoàn toàn có thể giúp mình chạm tay vào yêu thương… máy dựng hờ hững trong sân ra ngoài tìm Thủy. Mưa rồi, gió rít mạnh khiến những bụi mưa quất vào cơ thể đau rát. Nỗi bất an dấy lên trong lòng khiến Vinh không thể nghĩ gì hơn, ngoài Thủy.

Vinh tìm thấy Thủy đứng trước mái chắn tạm ở trụ sở cái công ti tồi tàn mà cô vừa phỏng
vấn. Hệ thống điện vừa bị cắt toàn bộ và mưa ngày càng to hơn làm không gian tối mịt mùng, ánh đèn pin khiến Vinh nhận ra đôi mắt lo lắng của Thủy và cô đang cố gắng để không bị ướt trước những đợt gió tạt theo bụi mưa nặng nề. Lúc này, Vinh chợt nhớ ra cái ô để trong cốp xe mà Thủy đã cẩn thận gửi trả lại anh sau chiều mưa cách đây không lâu. Anh chạy như bay về phía Thủy, ánh mắt cô hốt hoảng nhận ra anh và đôi chân quay ngoắt, anh như gào lên:

- Này, nhân viên số 13, em đứng lại!

Chân Thủy chùn lại thật, cô thấy mình không đủ sức lực để bước tiếp. Thủy nói vọng lại:

- Em không phải nhân viên số 13 nữa rồi !

- Nếu em muốn, sẽ luôn luôn là như vậy!

Một vòng tay ôm ướt mưa lạnh nhưng rần rật áp sát vào cô, hơi thở phả vào vai, vào tai khiến cô nóng ran như lên cơn sốt. Thủy ghì nép vào đôi tay ấy, khẽ thì thầm:

- Anh không sợ sao? Chúng ta rất khác nhau mà?

- Anh là người chưa bao giờ biết sợ, em thấy đấy. Còn em, tại sao chạy trốn anh?

- Em…

- Không được sợ hãi. Em chưa thử thì làm sao biết cuộc sống của anh không hợp với em. Kể cả có thế thật, chỉ cần anh hợp với em là đủ. Anh cũng chỉ cần như vậy thôi. Nói xem, con vịt hậu đậu có dám chạm tay vào không?

Thủy không nói, chỉ lẳng lặng lùa vòng tay ôm vào cái thân hình ướt sũng nước mưa, nước mắt ấm nóng hối hả rớt trên rèm mi ướt nhòe. Cô thực sự nhận ra trong cuộc sống sự dũng cảm hoàn toàn có thể giúp mình chạm tay vào yêu thương… máy dựng hờ hững trong sân ra ngoài tìm Thủy. Mưa rồi, gió rít mạnh khiến những bụi mưa quất vào cơ thể đau rát. Nỗi bất an dấy lên trong lòng khiến Vinh không thể nghĩ gì hơn, ngoài Thủy.

Vinh tìm thấy Thủy đứng trước mái chắn tạm ở trụ sở cái công ti tồi tàn mà cô vừa phỏng
vấn. Hệ thống điện vừa bị cắt toàn bộ và mưa ngày càng to hơn làm không gian tối mịt mùng, ánh đèn pin khiến Vinh nhận ra đôi mắt lo lắng của Thủy và cô đang cố gắng để không bị ướt trước những đợt gió tạt theo bụi mưa nặng nề. Lúc này, Vinh chợt nhớ ra cái ô để trong cốp xe mà Thủy đã cẩn thận gửi trả lại anh sau chiều mưa cách đây không lâu. Anh chạy như bay về phía Thủy, ánh mắt cô hốt hoảng nhận ra anh và đôi chân quay ngoắt, anh như gào lên:

- Này, nhân viên số 13, em đứng lại!

Chân Thủy chùn lại thật, cô thấy mình không đủ sức lực để bước tiếp. Thủy nói vọng lại:

- Em không phải nhân viên số 13 nữa rồi !

- Nếu em muốn, sẽ luôn luôn là như vậy!

Một vòng tay ôm ướt mưa lạnh nhưng rần rật áp sát vào cô, hơi thở phả vào vai, vào tai khiến cô nóng ran như lên cơn sốt. Thủy ghì nép vào đôi tay ấy, khẽ thì thầm:

- Anh không sợ sao? Chúng ta rất khác nhau mà?

- Anh là người chưa bao giờ biết sợ, em thấy đấy. Còn em, tại sao chạy trốn anh?

- Em…

- Không được sợ hãi. Em chưa thử thì làm sao biết cuộc sống của anh không hợp với em. Kể cả có thế thật, chỉ cần anh hợp với em là đủ. Anh cũng chỉ cần như vậy thôi. Nói xem, con vịt hậu đậu có dám chạm tay vào không?

Thủy không nói, chỉ lẳng lặng lùa vòng tay ôm vào cái thân hình ướt sũng nước mưa, nước mắt ấm nóng hối hả rớt trên rèm mi ướt nhòe. Cô thực sự nhận ra trong cuộc sống sự dũng cảm hoàn toàn có thể giúp mình chạm tay vào yêu thương… máy dựng hờ hững trong sân ra ngoài tìm Thủy. Mưa rồi, gió rít mạnh khiến những bụi mưa quất vào cơ thể đau rát. Nỗi bất an dấy lên trong lòng khiến Vinh không thể nghĩ gì hơn, ngoài Thủy.

Vinh tìm thấy Thủy đứng trước mái chắn tạm ở trụ sở cái công ti tồi tàn mà cô vừa phỏng
vấn. Hệ thống điện vừa bị cắt toàn bộ và mưa ngày càng to hơn làm không gian tối mịt mùng, ánh đèn pin khiến Vinh nhận ra đôi mắt lo lắng của Thủy và cô đang cố gắng để không bị ướt trước những đợt gió tạt theo bụi mưa nặng nề. Lúc này, Vinh chợt nhớ ra cái ô để trong cốp xe mà Thủy đã cẩn thận gửi trả lại anh sau chiều mưa cách đây không lâu. Anh chạy như bay về phía Thủy, ánh mắt cô hốt hoảng nhận ra anh và đôi chân quay ngoắt, anh như gào lên:

- Này, nhân viên số 13, em đứng lại!

Chân Thủy chùn lại thật, cô thấy mình không đủ sức lực để bước tiếp. Thủy nói vọng lại:

- Em không phải nhân viên số 13 nữa rồi !

- Nếu em muốn, sẽ luôn luôn là như vậy!

Một vòng tay ôm ướt mưa lạnh nhưng rần rật áp sát vào cô, hơi thở phả vào vai, vào tai khiến cô nóng ran như lên cơn sốt. Thủy ghì nép vào đôi tay ấy, khẽ thì thầm:

- Anh không sợ sao? Chúng ta rất khác nhau mà?

- Anh là người chưa bao giờ biết sợ, em thấy đấy. Còn em, tại sao chạy trốn anh?

- Em…

- Không được sợ hãi. Em chưa thử thì làm sao biết cuộc sống của anh không hợp với em. Kể cả có thế thật, chỉ cần anh hợp với em là đủ. Anh cũng chỉ cần như vậy thôi. Nói xem, con vịt hậu đậu có dám chạm tay vào không?

Thủy không nói, chỉ lẳng lặng lùa vòng tay ôm vào cái thân hình ướt sũng nước mưa, nước mắt ấm nóng hối hả rớt trên rèm mi ướt nhòe. Cô thực sự nhận ra trong cuộc sống sự dũng cảm hoàn toàn có thể giúp mình chạm tay vào yêu thương… máy dựng hờ hững trong sân ra ngoài tìm Thủy. Mưa rồi, gió rít mạnh khiến những bụi mưa quất vào cơ thể đau rát. Nỗi bất an dấy lên trong lòng khiến Vinh không thể nghĩ gì hơn, ngoài Thủy.

Vinh tìm thấy Thủy đứng trước mái chắn tạm ở trụ sở cái công ti tồi tàn mà cô vừa phỏng
vấn. Hệ thống điện vừa bị cắt toàn bộ và mưa ngày càng to hơn làm không gian tối mịt mùng, ánh đèn pin khiến Vinh nhận ra đôi mắt lo lắng của Thủy và cô đang cố gắng để không bị ướt trước những đợt gió tạt theo bụi mưa nặng nề. Lúc này, Vinh chợt nhớ ra cái ô để trong cốp xe mà Thủy đã cẩn thận gửi trả lại anh sau chiều mưa cách đây không lâu. Anh chạy như bay về phía Thủy, ánh mắt cô hốt hoảng nhận ra anh và đôi chân quay ngoắt, anh như gào lên:

- Này, nhân viên số 13, em đứng lại!

Chân Thủy chùn lại thật, cô thấy mình không đủ sức lực để bước tiếp. Thủy nói vọng lại:

- Em không phải nhân viên số 13 nữa rồi !

- Nếu em muốn, sẽ luôn luôn là như vậy!

Một vòng tay ôm ướt mưa lạnh nhưng rần rật áp sát vào cô, hơi thở phả vào vai, vào tai khiến cô nóng ran như lên cơn sốt. Thủy ghì nép vào đôi tay ấy, khẽ thì thầm:

- Anh không sợ sao? Chúng ta rất khác nhau mà?

- Anh là người chưa bao giờ biết sợ, em thấy đấy. Còn em, tại sao chạy trốn anh?

- Em…

- Không được sợ hãi. Em chưa thử thì làm sao biết cuộc sống của anh không hợp với em. Kể cả có thế thật, chỉ cần anh hợp với em là đủ. Anh cũng chỉ cần như vậy thôi. Nói xem, con vịt hậu đậu có dám chạm tay vào không?

Thủy không nói, chỉ lẳng lặng lùa vòng tay ôm vào cái thân hình ướt sũng nước mưa, nước mắt ấm nóng hối hả rớt trên rèm mi ướt nhòe. Cô thực sự nhận ra trong cuộc sống sự dũng cảm hoàn toàn có thể giúp mình chạm tay vào yêu thương… máy dựng hờ hững trong sân ra ngoài tìm Thủy. Mưa rồi, gió rít mạnh khiến những bụi mưa quất vào cơ thể đau rát. Nỗi bất an dấy lên trong lòng khiến Vinh không thể nghĩ gì hơn, ngoài Thủy.

Vinh tìm thấy Thủy đứng trước mái chắn tạm ở trụ sở cái công ti tồi tàn mà cô vừa phỏng
vấn. Hệ thống điện vừa bị cắt toàn bộ và mưa ngày càng to hơn làm không gian tối mịt mùng, ánh đèn pin khiến Vinh nhận ra đôi mắt lo lắng của Thủy và cô đang cố gắng để không bị ướt trước những đợt gió tạt theo bụi mưa nặng nề. Lúc này, Vinh chợt nhớ ra cái ô để trong cốp xe mà Thủy đã cẩn thận gửi trả lại anh sau chiều mưa cách đây không lâu. Anh chạy như bay về phía Thủy, ánh mắt cô hốt hoảng nhận ra anh và đôi chân quay ngoắt, anh như gào lên:

- Này, nhân viên số 13, em đứng lại!

Chân Thủy chùn lại thật, cô thấy mình không đủ sức lực để bước tiếp. Thủy nói vọng lại:

- Em không phải nhân viên số 13 nữa rồi !

- Nếu em muốn, sẽ luôn luôn là như vậy!

Một vòng tay ôm ướt mưa lạnh nhưng rần rật áp sát vào cô, hơi thở phả vào vai, vào tai khiến cô nóng ran như lên cơn sốt. Thủy ghì nép vào đôi tay ấy, khẽ thì thầm:

- Anh không sợ sao? Chúng ta rất khác nhau mà?

- Anh là người chưa bao giờ biết sợ, em thấy đấy. Còn em, tại sao chạy trốn anh?

- Em…

- Không được sợ hãi. Em chưa thử thì làm sao biết cuộc sống của anh không hợp với em. Kể cả có thế thật, chỉ cần anh hợp với em là đủ. Anh cũng chỉ cần như vậy thôi. Nói xem, con vịt hậu đậu có dám chạm tay vào không?

Thủy không nói, chỉ lẳng lặng lùa vòng tay ôm vào cái thân hình ướt sũng nước mưa, nước mắt ấm nóng hối hả rớt trên rèm mi ướt nhòe. Cô thực sự nhận ra trong cuộc sống sự dũng cảm hoàn toàn có thể giúp mình chạm tay vào yêu thương… máy dựng hờ hững trong sân ra ngoài tìm Thủy. Mưa rồi, gió rít mạnh khiến những bụi mưa quất vào cơ thể đau rát. Nỗi bất an dấy lên trong lòng khiến Vinh không thể nghĩ gì hơn, ngoài Thủy.

Vinh tìm thấy Thủy đứng trước mái chắn tạm ở trụ sở cái công ti tồi tàn mà cô vừa phỏng
vấn. Hệ thống điện vừa bị cắt toàn bộ và mưa ngày càng to hơn làm không gian tối mịt mùng, ánh đèn pin khiến Vinh nhận ra đôi mắt lo lắng của Thủy và cô đang cố gắng để không bị ướt trước những đợt gió tạt theo bụi mưa nặng nề. Lúc này, Vinh chợt nhớ ra cái ô để trong cốp xe mà Thủy đã cẩn thận gửi trả lại anh sau chiều mưa cách đây không lâu. Anh chạy như bay về phía Thủy, ánh mắt cô hốt hoảng nhận ra anh và đôi chân quay ngoắt, anh như gào lên:

- Này, nhân viên số 13, em đứng lại!

Chân Thủy chùn lại thật, cô thấy mình không đủ sức lực để bước tiếp. Thủy nói vọng lại:

- Em không phải nhân viên số 13 nữa rồi !

- Nếu em muốn, sẽ luôn luôn là như vậy!

Một vòng tay ôm ướt mưa lạnh nhưng rần rật áp sát vào cô, hơi thở phả vào vai, vào tai khiến cô nóng ran như lên cơn sốt. Thủy ghì nép vào đôi tay ấy, khẽ thì thầm:

- Anh không sợ sao? Chúng ta rất khác nhau mà?

- Anh là người chưa bao giờ biết sợ, em thấy đấy. Còn em, tại sao chạy trốn anh?

- Em…

- Không được sợ hãi. Em chưa thử thì làm sao biết cuộc sống của anh không hợp với em. Kể cả có thế thật, chỉ cần anh hợp với em là đủ. Anh cũng chỉ cần như vậy thôi. Nói xem, con vịt hậu đậu có dám chạm tay vào không?

Thủy không nói, chỉ lẳng lặng lùa vòng tay ôm vào cái thân hình ướt sũng nước mưa, nước mắt ấm nóng hối hả rớt trên rèm mi ướt nhòe. Cô thực sự nhận ra trong cuộc sống sự dũng cảm hoàn toàn có thể giúp mình chạm tay vào yêu thương… máy dựng hờ hững trong sân ra ngoài tìm Thủy. Mưa rồi, gió rít mạnh khiến những bụi mưa quất vào cơ thể đau rát. Nỗi bất an dấy lên trong lòng khiến Vinh không thể nghĩ gì hơn, ngoài Thủy....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh biết làm gì với nỗi buồn của em?
» Anh đã tìm người con gái cũ và ra đi trong khi tôi van xin, níu kéo...
» Anh lấy của cô chữ ” TRINH ” và gửi lại cô chữ ” KHINH”
» Anh ngủ với em bao nhiêu lần thì cứ thế mà tính tiền !
» Cát sẽ trôi về đâu
1234...789»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ