- Nó rất đau phải không? - Tôi nhìn em đầy chân thành.
- Nó từ khi em còn nhỏ, nhưng em không nhớ nữa, vì thế có lẽ cũng không thấy đau. Làm ơn đừng nhìn nó nữa.
Tôi bối rối quay mặt đi chỗ khác. Thì ra cô bé gai góc trước mặt tôi có nhiều nỗi đau đến thế, phía sau một vẻ ngoài vô lễ, ngang ngược là những nỗi bất hạnh em đã chôn chặt trong lòng. Tôi thấy cảm thông với em hơn, thấy thương em hơn. Một cô bé 18 tuổi vẫn đang gồng mình lên để sống, để tìm kiếm hạnh phúc.
***
2. Sự tình cờ được lên kế hoạch.
Sau lần gặp gỡ ấy, tôi giúp em xin vào làm việc bán thời gian tại nhà hàng Spagetti mà em mong muốn. Để cảm ơn tôi, em chủ động mời tôi đến nhà ăn một bữa cơm. Tôi vui vẻ nhận lời và rủ Chi đi cùng, tôi muốn hai người gặp nhau. Tôi cảm giác hai người con gái này có điều gì đó rất giống nhau, dù hoàn cảnh và cuộc sống có khác, nhưng luôn mang trong mình những khao khát, những đam mê mãnh liệt, và những cá tính riêng biệt.
- Em chào anh chị! - Em vui vẻ ra mở cửa.
- Em là Hà Như phải không? - Chị là Chi, là huynh đệ thân thiết với Tú đấy. - Chi tỏ vẻ thân thiện chào hỏi, đồng thời chìa ra một đống đồ ăn mà cô nàng mang theo. Cô ấy là vậy đấy, luôn biết cách khiến người khác cảm thấy thoải mái ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.
Đúng như tôi đã nghĩ, Như và Chi rất hợp nhau. Từ cái cách họ cười nói vui vẻ ngay lần đầu gặp mặt, cho đến cách họ cùng nhau nấu nướng. Chi vụng về, Như đảm đang, cẩn thận chỉ cho Chi từng thứ tỉ mỉ. Ngược lại, Chi biết cách khiến Như cảm thấy tự tin hơn với vết sẹo trên khuôn mặt mình. Họ như những mảnh ghép bù trừ cho nhau, thấu hiểu nhau.
Sau khi hoàn tất mọi công đoạn nấu nướng. Chúng tôi dọn bàn và ngồi xuống ăn cùng nhau. Như mang ra một vài lon bia.
Đột nhiên Như trở nên nghiêm túc khác lạ, khiến không khí có chút ngượng ngùng.
- Em có một câu chuyện muốn kể. Không biết anh chị có muốn nghe không?
- Sao đột nhiên lại thế? - Tôi ngạc nhiên - Nói đi em.
- Thật ra, em đã biết anh chị từ rất lâu rồi.
- Thật ư? - Tôi vô cùng sửng sốt. - Có chuyện đó ư?
Lạch cạch.... Tiếng mở cổng, tiếng dắt xe máy. Có tiếng ai đó đang mở cửa đi vào nhà. Như khẽ mỉm cười, nhìn chúng tôi, đầy vẻ trông đợi. Em nhìn tôi, rồi lại nhìn Chi, vết sẹo hằn trên má đột nhiên đỏ ửng.
- Nhà có khách hả Như? - Tiếng một người đàn ông khàn khàn nói vọng vào.
Khi người đàn ông ấy bước vào sau cánh cửa đang khép hờ. Tôi hoàn toàn hoảng hốt. Vội vàng nhìn sang Chi, cô bạn run rẩy, lạnh ngắt. Đôi mắt không thể rời khỏi người đàn ông vừa bước vào ấy. Nước mắt đột nhiên rơi, dù Chi có cố lau liên tục. Là Tùng. Thật trớ trêu, người mà chúng tôi không bao giờ nghĩ tới. Có vẻ Tùng cũng vô cùng hốt hoảng khi nhìn thấy chúng tôi, cậu ấy đứng hình, miệng lắp bắp không nói lên lời chào hỏi.
Chi bật dậy, toan rời khỏi ghế.
- Làm ơn hãy nghe câu chuyện của em. Chị đã hứa rồi mà!
Chi quăng ánh mắt sắc lẹm về phía Như, chỉ trong thoáng chốc, ánh mắt ấy đã chất chứa đầy nỗi giận giữ và oán hận.
- Đồ giả tạo. Các người còn muốn nói gì nữa. Các người muốn đem tôi ra làm trò đùa ư?
- Không phải như vậy. Chị phải nghe em nói. - Như chạy lại, ôm chặt lấy tay Chi.
- Nửa năm trước em đã từng muốn tự tử. Em không thể chịu đựng được ánh mắt kỳ thị của mọi người, em không có bạn bè. Người thân cũng đều bỏ em mà đi. Mọi người đều nhìn em như thể em là quái vật vậy. Vì vậy, em đã tìm đến cái chết.
Một tối muộn, em lao ra đường. Thật không may khi anh Tùng cán phải em, anh ấy đã đưa em vào bệnh viện và ở lại với em hai ngày liền cho đến khi em tỉnh lại. Cho đến sau này em mới biết hôm ấy chính là ngày sinh nhật chị. Là em đã có lỗi.
Vì an ủi em, anh Tùng đã ở bên và giúp đỡ em rất nhiều. Anh ấy không kì thị em, không soi mói sự xấu xí của em. Em thật sự yêu anh ấy rất nhiều, thật khó để tìm được một người đàn ông nào như thế. Vì vậy nên em đã ích kỉ giữ Tùng lại bên mình, lấy cái chết, lấy lòng thương của Tùng để trói giữ anh ấy.
Nhưng chị biết không, anh ấy yêu chị. Ở bên em nhưng anh ấy luôn nghĩ về chị, trong cơn mê anh ấy gọi tên chị, trong cơn say anh ấy khóc lóc nhớ về chị. Em biết mình đã sai rồi. Em không thể giày vò tình yêu của hai người thêm nữa. Đó chính là lý do em tìm cách tiếp cận chị, tìm cách sắp xếp cuộc gặp mặt này. Em thật sự xin lỗi.
Như bật khóc ôm chặt lấy Chi. Tùng nhìn hai cô gái đầy vẻ đau đớn. Cậu ấy lại gần, kéo Như về phía mình.
- Anh xin lỗi em, Chi. Dù sao anh cũng đã có lỗi với em.
Mọi chuyện ập đến quá bất ngờ. Chi hoang mang, loạng choạng bước ra khỏi cửa. Tôi vội vàng chạy theo cô bạn. Từ sau ngày Chi khóc lóc chia tay với Tùng, đây là lần đầu tiên tôi thấy cô bạn gục ngã đến như vậy.
Chi ôm chặt lấy tôi khi chúng tôi ngồi cùng nhau nơi góc công viên.
- Mình phải làm gì đây Tú. Mình vẫn yêu Tùng. Mình không thể quên được Tùng. Nhưng Hà Như... trước đây mình chưa từng gặp con bé, mình đã từng nguyền rủa nó, đã từng phẫn nộ, đã từng căm ghét. Cho đến bây giờ, nghe được những điều ấy, sao đột nhiên mình lại cảm thấy chính mình mới là người có lỗi vậy. Mình phải làm gì với con bé đây? Mình phải làm gì với tình yêu của mình đây?

***
3. Sự lựa chọn của trái tim
Cuối cùng Tùng cũng chính thức trở lại tìm Chi. Cậu ấy ngày ngày đợi trước cổng cơ quan nhưng Chi đều tránh né gặp. Cậu ấy mỗi chiều đều ngồi góc quen ở Higland coffee, nơi tôi với Chi vẫn thường ngồi.
- Cậu định trốn tránh Tùng mãi ư? - Tôi gõ vào bàn làm việc của Chi, đã hết giờ làm việc nhưng cô bạn vẫn bần thần ngồi lại cơ quan, chưa chịu ra về, sợ bước ra cửa lại bắt gặp Tùng đang đứng ở đó.
- Mình không biết nữa. - Chi thở dài.
- Nghe theo con tim của cậu đi, người anh em! - Tôi cố khiến Chi vui lên, vỗ vào vai cô bạn.
- Cậu thích Hà Như phải không Tú?
Tôi sững sờ trước câu hỏi đầy bất ngờ của Chi, cố quan sát nét mặt của cô bạn xem đó có phải một lời nói đùa không. Nhưng hình như không có vẻ là Chi đang đùa.
- Mình chỉ thấy cô bé thật đặc biệt. - Tôi mân mê cây bút trên bàn làm việc.
Chi mỉm cười:
- Vậy mình lên kế hoạch giữ Tùng lại nhé!
Hôm ấy, Chi trở nên nữ tính hơn, vui vẻ hơn. Tôi có thể thấy Chi hạnh phúc thế nào khi gặp lại Tùng, mọi hiểu lầm, mọi rạn nứt dường như không còn quá quan trọng nữa. Có lẽ đó đã từng là một khoảng thời gian vô cùng khó khăn với cả hai người, nhưng cuối cùng, thật may là họ vẫn gặp lại nhau, tìm thấy nhau, tha thứ cho nhau.
Tôi qua quán Spagetti một ngày đông. Hà Như chăm chỉ, nhanh nhẹn ra ra vào vào đón khách, oder đồ ăn, tính tiền và chào hỏi. Tuy tất bật nhưng vẫn thấy em luôn mỉm cười. Có lẽ em đã thấy nhẹ lòng hơn khi hóa giải được nỗi khúc mắc trong lòng Tùng và Chi, có lẽ em cũng cảm thấy mình đã quyết định đúng đắn.
Tôi lại gần quầy lễ tân, gõ lên quyển sổ mà Như đang cắm cúi ghi chép. Em ngẩng lên, và cười rất tươi khi thấy tôi.
- Tôi cũng nằm trong kế hoạch đã sắp đặt trước của em phải không?
- Không hề! Em đang cố tìm cách để gặp chị Chi, em cứ nghĩ người đến viết bài hôm ấy là chị Chi, thật không ngờ lại là anh. Đó hoàn toàn là tình cờ. Thật đấy. Anh là một phép tính sai số nằm ngoài kế hoạch ấy!
Chúng tôi nhìn nhau, và cùng cười hạnh phúc. Có thể là tình cờ, có thể không phải là tình cờ. Dù sao thì điều đó cũng không quan trọng. Chỉ cần biết rằng, để có thể khiến trái tim rung động thì không có bất kỳ một kế hoạch nào có thể tính trước mà thôi.
An Yên BB

Phone: 01657595739 