Chỉ cần nghĩ đến Khả Du, tôi cảm thấy mình không còn là chính mình nữa, mà thay vào đó, là một con yêu tinh đội lốt người, rất nguy hiểm, và hay rình rập, rình rập chờ đợi sự sơ xuất của con mồi, và nuốt chửng nó lúc nào không hay. Dù ai đi chăng nữa, tôi cũng chưa thể chấp nhận được mình sẽ trở nên thay đổi. Đâu nhất thiết đâu đúng không. Thật tệ hại mà.
Vậy mà trông tôi cứ như là một đứa trẻ trước mặt Khả Du, thật nhỏ nhắn, bé tí teo, người ta có thể gọi chúng tôi là chị và em cũng rất được. Đương nhiên rồi, cậu ấy 25 tuổi, tôi chỉ mới 22 tuổi thôi… ôi, nghĩ đến đây, tôi chợt thấy mình sắp già, cũng đã lớn tuổi rồi ấy nhỉ, đủ tuổi để quyết định mọi chuyện, tự xử mọi chuyện, giải quyết mọi chuyện, và chịu trách nhiệm mọi chuyện… Mọi suy nghĩ như được tan biến tức thì vì câu hỏi ngây dại của Khả Du:
“Cậu nghĩ sao nếu tôi yêu cậu, Tiểu Song…”
Cả hai liền đỏ mặt, Khả Du bất giác quay đi, tôi cũng trở nên ngượng ngùng, mặc dù tôi cảm thấy câu hỏi rất hay, và thậm chí còn tốt hơn nữa nếu Khả Du lại yêu tôi. Có vẻ hơi điên rồ nhỉ, hay tôi cảm thấy quá ư là bất ngờ vì câu hỏi đó, hoặc, lại cảm thấy sờ sợ nếu đó chỉ là một câu nói đùa được thốt lên từ miệng cậu ấy. Chẳng biết nữa, chẳng biết. Tôi… không muốn suy nghĩ thêm điều gì nữa. Đừng làm cho tôi cảm thấy rằng tôi đang hạnh phúc, Khả Du à. Nếu cậu dám như thế rồi buông xuôi, thì tôi sẽ là người hận cậu nhất đó, tôi sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa. Cậu có biết cậu đang nói gì không? Cậu đang tỏ tình với tôi đấy à? Cậu có biết rằng tôi là một đứa con gái, có lẽ cậu phải nói những điều đó cho một tên con trai nào đó chứ. Cậu đang điên hay là tôi đang điên vậy?
“Xin lỗi nhé! Tôi chỉ muốn biết…”
“Không sao đâu, dù gì đi nữa thì khi nghe câu hỏi đó, tôi rất là thích đấy Du, hì.. có thể là hơi mơ hồ, nhưng… không có sao đâu…”
Tôi giả vờ phớt lờ đi, và tự đi ra một góc khác, chẳng buồn để ý đến cảnh vật xung quanh, tôi chẳng còn thấy gì cả, tôi chưa bao giờ như thế. Tôi trông thật mắc cười… Vài phút sau, khi tôi quay lại, tôi chẳng thấy câu ấy ở đâu nữa, có phải vì câu trả lời lung tung của tôi làm cậu ấy sợ. Cậu ấy đi từ lúc nào thế? Đúng là như tôi đoán, chẳng có gì là tốt đẹp cả, cũng tốt thôi, dẫu sao thì tôi và cậu ấy nên được tránh xa nhau, không liên hệ với nhau nữa thì hay hơn. Sau ngày hôm nay, tôi cũng xoá tên cậu ấy khỏi danh bạ điện thoại, để chẳng còn một chút bận tâm gì nữa.
“Uống nước đi, chắc cậu cũng khát rồi đấy!”
Tôi ngước đầu lên nhìn, thì ra là cậu ấy vẫn còn đó, chỉ là đi kiếm nước cho tôi. Tôi bị làm sao vậy nhỉ? Chẳng quan tâm nữa, cứ vui cho trọn một ngày đi, rồi đến khi gần về, tôi sẽ nói tất cả với cậu ấy…
Tách.. tách…
“Cậu sao thế? Ai cho cậu chụp đấy!”
“Hì, xin lỗi nhé! Tôi không biết là cậu không thích chụp hình… Hì, cậu nhớ lần trước chúng ta ngủ trên Hàm Rồng không, tôi thấy cậu chụp ảnh của tôi đó, trong lúc ngủ,… xin lỗi nhé, tôi cũng đã chụp lại cậu, tôi sợ rằng mình sẽ nhớ cậu trong những ngày tôi không thấy cậu… thế nên…”
Tôi cứ như ngỡ ra, thì ra là cậu ấy biết tôi có chụp, vậy mà vẫn ngồi yên chẳng làm gì… tôi, phải chăng đã hơi quá không? Chụp hình thì đâu có thành vấn đề gì. Không nên nổi cáu với cậu ấy, phải có một ngày chia tay thật hoành tráng chứ.
“Tôi xin lỗi cậu mới đúng, xin lỗi nhé Khả Du…. Lần trước, và cả lần này nữa..”
Cứ như sợ tôi sẽ khóc, Khả Du liền nhanh nhẩu đáp lại:
“Tôi không có ý trách cậu đâu, Tiểu Song… cậu đừng để ý đến những gì tôi nói nhé! Tôi có làm cơm cuộn đấy, trứng chiên nữa, cả mì xào… chúng mình ăn trưa đi ha…”
Sao cậu ấy biết tôi thích ăn món này nhỉ, hay chỉ đơn thuần là trùng hợp thôi…
“Tôi chưa biết cậu thích ăn gì, nên chỉ làm đại những món mình ưa thích thôi…”
Vừa nói cậu ấy vừa cúi mặt xuống, trông cứ y như là một đứa con nít vừa phạm phải lỗi gì vậy.
“Thật ra thì… tôi cũng thích những món đó, tôi đang tự hỏi sao cậu lại biết những món tôi thích mà thôi..”
“Vậy hả? Chúng mình lại có chung một sở thích…. Vui quá, nghe có vẻ cậu và tôi giống nhau nhỉ, vậy mình ra kia ngồi ăn đi.”
Sao cậu ấy nấu ăn ngon thế nhỉ, giá mà tôi được bằng một nửa của cậu ấy. Ở nhà, mẹ thường bắt tôi học nấu ăn, bởi, con gái cần phải nữ công gia chánh, cái gì cũng cần phải biết, nhưng… tôi ghét nhất là phải nấu nướng… làm này làm nọ. Nghĩ đến, tôi cảm thấy hơi tiếc, giá mà tôi lúc đó nghe lời mẹ, học nấu ăn, thì giờ đây tôi có thể nấu cho cậu ấy ăn rồi…
Chương 6: Chương 06
Đang suy nghĩ viển vông, tự nhiên bốn con mắt bất chợt gặp nhau, họ đều cảm thấy ái ngại, mặt đỏ lên, và bàn tay của người kia khẽ chạm vào khuôn mặt của đối phương. Họ đang nhìn nhau một cách say đắm, và sẽ làm gì thì chưa biết…
“Tôi nói cho cậu biết điều này nhá, Tiểu Song…”
“Ừ”- Tôi đáp lại…
“Thật ra, cậu thấy đấy, tôi giống con trai đúng không, và đúng là như vậy đấy…”
“À! Điều này cậu không cần nói, tôi biết hết rồi, chẳng có sao đâu…”
Cậu ấy không nên nói an ủi tôi như thế chứ, rõ ràng là cậu ấy đang chế diễu tôi bị les mà, tôi chỉ cần câu trả lời của cậu ấy là có hay không thôi. Thoáng tôi đượm buồn, và chẳng nói điều gì nữa, tôi lại quay đầu đi, trái tim trở nên tê tái, chẳng hiểu nổi, tôi tính buông xuôi và nói rõ cho cậu ấy, đừng bao giờ nhắn tin hay gặp tôi nữa. Tôi rất mệt mỏi vì những điều đó, cậu ấy không nên lấy tôi ra làm thú vui cho bản thân được… Đừng hi sinh tôi thay vì cố kiên nhẫn kiềm chế bản thân…
“Và… tôi hơn cậu những ba tuổi… hi hi… không sao, tôi không bận tâm về cách xưng hô cho lắm, nhưng vẫn muốn nghe được gọi cậu bằng em đấy Tiểu Song. Cảm giác này xưa nay tôi chưa hề xuất hiện, bởi tôi không muốn dính lứu vào những chuyện phiêu lưu phức tạp của trái tim, tôi… tôi là một diễn viên mà, dạo gần đây bắt đầu sự nghiệp tôi đang đi lên, nếu có bạn gái lúc này, kể cũng là một sự đánh đổi tương đối lớn, các fan của tôi chưa muốn điều đó xảy ra. Tuy nhiên, vì… tôi…”
Tôi im lặng chẳng nói gì, có thể cậu ấy cũng nghĩ như tôi, không gặp nhau có vẻ tốt hơn cho cả hai ấy nhỉ. Tôi chưa phản ứng gì hay ho, vẫn bất thần đứng giữa cả một không gian rộng lớn giờ chỉ còn hai chúng tôi. Mặt tôi lại tiếp tục đỏ lên, giống như một quả gấc, tôi đoán thế đấy.
“Tôi… yêu cậu”
Lại đùa, tôi ghét nhất là xem phim hài đấy, tôi chưa từng xem đâu, nên cũng không biết cảm giác khi xem phim hài phải cười…
“Mặc dù chỉ mới gặp nhau chưa được một tuần, nhưng… ngay cái đêm hôm đó, tôi rất là muốn gặp cậu, tôi chẳng có cơ hội, có vẻ như tôi hơi đường đột, tôi xin lỗi, xin lỗi em.”
Tôi không thể không bất ngờ ấy chứ, tôi chẳng tin đâu, chắc là tôi đang nằm trên cái giường và mơ một giấc mộng thật hoang tưởng, đời nào, có đời nào chứ…
“Mình chỉ mới gặp hôm trước, ban ngày, đã gặp nhau trước đó rồi sao…”
“Có nhớ cái đêm hôm nọ không, dưới một gốc cây, có một đôi trai gái, rồi bất chợt chàng trai bị đôi guốc nhọn ném thẳng vào người…”
Á, thì ra là thế, cậu ấy là đứa con gái bị giở trò, trùng hợp vậy nhỉ, sao lại như thế, tôi vẫn còn chưa khỏi bàng hoàng…. vẫn mơ hồ, vẫn mở lời một cách gượng gạo…
“À… nhưng…”
Chưa kịp nói dứt lời gì, thì cậu ấy đã ngắt:
“Em có yêu tôi không?”
Tôi lại đứng ngây ra vì câu nói điên dại ấy.
“Yêu ư? Ngay cả chấp nhận rằng mình bị les”
“Les… cho dù thế, tôi vẫn yêu em”
Cậu ta sao thế?
“Nghe có vẻ điên dại nhỉ, nhưng… nếu cậu có muốn đùa với tôi thì cũng không nên đùa một cách quá đáng như vậy, đừng lấy tình cảm ra làm một thứ trò chơi tẻ nhạt, cậu là diễn viên đúng không? Cậu đang diễn trước mặt tôi đấy à?”
“Đúng thế, mỗi người trên trái đất này đều có vai diễn của riêng mình, tôi cũng vậy, cả em cũng vậy.Và tôi đang muốn diễn một cách thật xuất sắc, chính vì thế, tôi sẽ không để tuột mất em lần này…”
Cậu ta làm cho tôi chẳng còn hiểu gì cả, nếu đây là một chuyện tôi hằng ao ước, tại sao tôi lại không chấp nhận chứ? Nếu chấp nhận rồi, thì phía trước con đường ắt hẳn là một đống trông gai, núi cao rồi lại núi cao chập chùng, núi cao lên đến tận cùng… tôi lẩm bẩm, nhưng khi lên tới đỉnh, tôi có thể tha hồ thoải mái nhìn cảnh vật một cách tự do. Tôi… sẽ làm gì tiếp theo?
Đôi mắt to trong sáng của cậu ấy, giờ đây, lại bị đục ngầu bởi hàng lệ đang dần thoát ra ngoài. Cậu ấy đang khóc, cậu ấy khóc vì tôi không đáp lại tình cảm, cậu ấy khóc vì tôi. Tôi…
“Tôi… tôi cũng vậy… thật ra thì…”
“Em có thể nói rõ trước mặt tôi được không? Tôi… tôi muốn có sự chắc chắn… tôi không muốn mình bị lầm tưởng… và… tôi yêu em…”
Thật ra yêu thì dễ nhưng tôi chẳng thể đáp lại rằng tôi cũng yêu cậu ấy, tôi chỉ sợ khi nói thế, giấc mơ của tôi sẽ tan ra, tôi sẽ trở về thế giới thực, thế giới mong mỏi tình yêu được đáp lại.
“Tôi… rất nhớ cậu nếu một ngày nào đó, tôi chẳng còn được nhìn thấy cậu nữa. Tôi… đã có cảm giác ấy khi gặp cậu lần đầu tiên,… tôi…”
Nói đến thế, cậu ấy liền chạy đến bên tôi, kéo tôi vào lòng, như thể là một con thú hoang dại, hoang dại một cách điên cuồng kinh điển. Tôi cảm thấy mình chợt ấm áp, cái cảm giác chưa bao giờ xuất hiện khi tôi đứng gần ai, hơn nữa lại rất gần. Tôi… thời gian ơi! Mi hãy ngừng trôi đi, để cho phút giây này còn mãi, tôi không muốn nó vụt bay đi, không muốn sau khi thức giấc, tôi vẫn chỉ là một cô gái thật cô đơn chán chường. Cho đến giờ đây, tôi vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật, mặc dù là sự thật đầy hoa trái. Tôi đã bất giác buông lời, tôi không muốn đây là một giấc mơ, nếu là giấc mơ, tôi muốn nó được kéo dài mãi. Khả Du chỉ nhìn tôi cười, trong lòng cậu ấy đang nghĩ gì tôi không hề biết, tôi muốn đi sâu vào trong trái tim của con người này quá, trông có vẻ rất lạnh, rất lạnh. Tôi không biết mình có thể điên dại trước vòng tay của cậu ấy, tôi sắp phải đối diện với một thực tế lớn, tôi sẽ nói với cha mẹ rằng, đứa con mà họ tự hào đã bị les, và giờ đây, không thể thoát khỏi được… Tôi vẫn chưa tưởng tượng ra được thảm cảnh tồi tệ ấy. Cứ đứng đờ như thế, chúng tôi quên lặng đi thời gian vẫn còn trôi, nó không dừng lại, không đợi chờ… chúng tôi lại mắc kẹt ở đây, một nơi chỉ có hai người. Trời tối quá, chúng tôi không thể về nhà. Tự nhiên, tôi cảm thấy ngài ngại, hai người đang làm gì vậy nhỉ, khi phát hiện ra mình vẫn còn đang ôm lấy người kia, thì sẽ có một cảm giác xấu hổ đổ trùng xuống, cứ như là cả hai vừa mới phạm một tội gì đó thật lớn lao.
Thật ra tôi không muốn buông cậu ấy, nếu buông tay, cậu ấy sẽ tuột mất khỏi đời tôi thì sao, tôi không tự tin, không đủ can đảm.
“Nếu chân của em không đau thì chúng ta vẫn có thể như thế này tới sáng chứ nhỉ, tôi nghĩ rằng em mệt rồi đó, ngồi xuống nghỉ đi…”
Tôi thấy bối rối, khi cậu ấy là người mở lời trước, chai mặt nhỉ, cứ ôm lì người ta làm gì không biết. Đừng thể hiện rõ mồn một như thế....

Phone: 01657595739 