“Không có.” Nàng bình tĩnh phủ nhận. Trải qua mấy ngày nay nàng vẫn luôn lừa gạt chính mình, cho là mình làm được chỉ cần kiên trì bền bỉ chân tình, dụng tâm duy trì hôn nhân, cuối cùng có một ngày có thể giữ chỗ đứng tỏng lòng hắn. Nhưng thái độ không thiện ý, vô số lần tổn thương nàng, mình đầy thương tích.
“Vậy cô rốt cuộc muốn nói với tôi cái gì?” Hắn bỏ lại cặp tài liệu hỏi.
“Em gặp tai nạn.”
“Cái gì?!” Hắn kinh ngạc sững sờ.
“Buổi chiều lái xe ra cửa, ở trên đường cùng người khác phát sinh, vốn là muốn tìm anh…… Hỏi về công ty bảo hiểm, bất quá về sau tìm được trung tâm hỗ trợ, chuyện đã giải quyết.”
“Cô…… Không có sao chứ?” Hắn quan sát bề ngoài của nàng, sinh ra ảo não giọng nói không tự chủ có chút thảng thốt..
“Không sao, là em đụng v ào người ta, em không có bị người ta đụng.” Nàng thống khổ mỉm cười.
Hắn kinh ngạc nhìn nàng nói như mây trôi nước chảy, phảng phất đó là chuyenj xảy ra của người khác mà không phải của mình.
Cho đến nàng đứng dậy đi về, hắn mới nhìn rõ đầu gối, khuỷu tay trầy da bước thấp bước cao.
“Bàn chân của ngươi……” Hắn vô thức thốt lên, tim phút chốc níu chặt.
“Chỉ là bị trật thôi, không có gì đáng ngại.” Nàng không có quay đầu lại, tiếp tục đi, mỗi một bước đều rất đau…… Không phải là chân, là tim.
Nàng ngồi ở mép giường, khuôn mặt đầy ưu thương, cầm lấy khung ảnh cưới trên đầu giường chạm vào khuôn mặt nam nhân kia, nước mắt từng giọt rơi tanh tách trên khung ảnh, làm mờ đi tất cả.
“Vì cái gì anh không chịu tin tưởng em? Rốt cuộc còn muốn em làm như thế nào……” Nước mắt từ từ rơi, Tô Nhã An cảm thấy quá sức chịu đựng của con tim. 1 năm không nhiều, nhưng cũng không ít, nàng đã cạn kiệt sức lực. Kết quả, một năm trước cùng một năm sau không có gì thay đổi ? Nàng cũng chỉ ngủ 1 mình , một mình sống qua ngày, một mình ăn mừng ngày kỉ niệm kết hôn, một mình ngốc nuôi hi vọng……
Tình cảm của nàng đã kiệt sức, mệt mỏi, như lạc ở 1 mê cung không đường thoát. Trải qua trận n tai nạn xe cộ này , nàng vết thương chồng chất, tim tan nát, nhạn rõ sự bất lực của mình, thừa nhận mình đã thua. Có lẽ, nàng không nên kiên trì nữa bởi vì mọi cố gắng đều là vô nghĩa, như hắn đã nói bọn họ không có gì thay đổi. Mà nàng, mệt mỏi thật sự.
Bên kia, Giản Thư Hòa cũng trở về phòng ngủ. Hắn mệt mỏi tựa ở cánh cửa, ngửa đầu nhắm mắt lại, không hiểu chính mình tại sao lại vì nữ nhân kia bị thương mà cảm thấy đầy buồn bực. Hắn quyết tâm không thể nảy sinh cảm giác, cũng thường xuyên nhắc nhở chính mình nàng bất quá là 1 nữ nhân hèn hạ. Cho dù hắn không vui thấy nàng bị thương, nhưng cũng không có lý do gì thay nàng quan tâm. Nhưng, vì cái gì tim của hắn không an tĩnh được? Trong đầu không ngừng hiện lên khuôn mặt bi thương của nàng, nụ cười yếu ớt……Nhìn nụ cười đó với trước kia khi gặp ở lễ xem mắt thật khác lạ. Vì cái gì! Đáng giận……
Hắn bực bội lấy điện thoại di động ra, gọi cho trung tâm phục vụ, muốn đối phương cho hắn biết có chuyện gì xảy ra, trong 5 phút họ đã cho anh kết quả. Hắn muốn biết, hôm nay cô ta gặp phải chuyện gì ?
Đêm hôm trước, Tô Nhã An khóc quá đà, sắc mặt mệt mỏi, trắng bệch, mắt ngủ như không. Ngủ thiếp đi, không biết lúc đó nam nhân vào phòng nàng nhìn nàng.
Sáng nay hắn như thường lệ 7 giờ dậy giờ nghỉ ngơi 1 chút, nghĩ cô ta hôm nay không có ra ăn cùng hắn, làm hắn tâm thần bất an, hắn cả đêm qua ngủ không được vì sợ cô ta có bị xỉu không nữa. ( anh này nghĩ cái quái gì vậy, ngủ nhiều cho là vk bị xỉu hả)
Nghe họ nói nàng chỉ bị thương nhẹ, nhưng Giản Thư Hòa không an tâm, cho nên tại phòng khách đi loăng quăng vài vòng, rốt cục giơ tay gõ cửa. Trong phòng không có động
tình gì, hắn lại càng lo lắng, trực tiếp đẩy cửa vào, đi về hướng giường Tô Nhã An……
Nàng hai mắt sưng đỏ, xinh đẹp khuôn mặt đầy nước mắt xem ra là khóc suốt cả đêm. Hắn sờ nhẹ gò má tiều tụy, phát hiện nàng chỉ là ngủ say, thở phào nhẹ nhỏm, nhưng cảm cú trong ngực đè nén đnag lộ ra, nhìn bộ dạng đáng yêu đó đang lên án hắn tàn nhẫn. Trải qua đêm hôm đó, hắn đã phát hiện nữ nhân này nảh hưởng đến tâm hắn. Vì vậy hắn muốn tránh đem khoảng cách bọn họ thật xa, không co mưu mô của cô ta thành được. Hắn liên tục thôi miên chính mình đối với nàng không có cảm giác, trong lúc vô tình ý thức được thời gian cùng nàng không nhớ tới bạn gái trước nhiều nữa, nhưng vẫn muốn phản kháng, thống hận nữ nhân này .
Nhưng nội tâm của nàng biểu hiện ra làm hắn như thấy mình rất ác, lên án mình tàn nhẫn. Đáng giận là chỉ cần nàng nhìn hắn thì hắn tậm trạng lại ác liệt, tội ác như tăng gấp bội, nàng khóc như thảo phát lương tâm của hắn.
Hắn cau mày, nhẹ nhàng kéo chăn lên cho nàng, yên tĩnh đi ra khỏi phòng. Hắn dặn dò cô giúp việc dặn dò gọi điện về cho cha mẹ, mới đi làm
40′ sau, Giản Thư Hòa đến công ty.
“Chủ tịch hôm nay tới muộn, em đang định gọi điện thoại cho ngài đây!” Lam thư ký đứng dậy chào đón, nụ cười xinh đẹp quyến rũ.
Hắn dừng lại bước chân, đứng ở bàn làm việc của nàng, nhớ tới có chuyện muốn hỏi nàng.
“Ngày hôm qua phu nhân ta nói có chuyện quan trọng tìm tôi, cô vì cái gì không có nói cho tôi ?” Nếu như thư ký có đặc biệt báo cho hắn ít nhất nàng sẽ không phải đối mặt với bọn người hung ác kia. Theo tên nhân viên phục vụ nói, đối phương thái độ bất nhã thỉnh thoảng kêu gào, mắng chửi Tô Nhã An, hắn nghĩ cũng biết nàng sẽ có nhiều kinh hoàng, càng giận chính mình không có kịp thời giúp đỡ nàng. Dù thế nào Tô Nhã An cũng là thê tử của hắn, cho dù không có tình cảm, hắn đối với nàng cũng có trách nhiệm, không thể để nàng bị người khác khi dễ.Hắn tức giận chính mình
“Đó là… tôi đã quên.” Lam thư ký giả bộ mơ hồ, kỳ thật căn bản sẽ không nhớ chuyện này, không nghĩ tới lão bản còn có thể hỏi.
Nàng lén lút đối với Tô Nhã An không khách khí, nhưng ở trước mặt Giản Thư Hòa cũng không dám kiêu ngạo, phải mềm mại giữ hình tượng nữ nhân, mềm mại để hắn bảo vệ ……
“Chuyện như vậy cô cũng quên, về sau tôi sao có thể yên tâm giao công việc cho cô giải quyết hả ? ” Hắn nhàn nhạt hỏi, khuôn mặt nghiêm túc lạnh lùng đầy áp bức kẻ khác.
“Thực xin lỗi, lần sau .. à không có lần sau sẽ không như vậy nữa.” Lam thư ký thức thời bảo an, tạm dừng tất cả ảo tưởng. Giản Thư Hòa không nói một câu, nghiêm mặt đi vào phòng làm việc.
Thư ký nói xin lỗi, tai nạn xe cộ đã xử lý , hắn không nên hao tâm tổn trí, Tô Nhã An bình yên vô sự nằm ở trong nhà…… Không có một việc cần hắn quan tâm, tâm tình của hắn cả ngày bực bội. Hôm nay, Giản Thư Hòa về sớm hơn mọi khi 8 giờ tối đã về nhà. Tô Nhã An ngồi ở trong phòng khách xem ti vi, nhìn qua cửa thấy vị nam nhân này sửng sốt một chút, hình như mình hoa mắt thì phải.
“Hôm nay như thế nào mà anh về sớm vậy?”
“Chẳng lẽ tôi không được phép về sớm ?”
Chào hỏi cái bị dội gáo nước lã nàng thành thói quen không có đáp lời quay đầu tiếp tục xem ti vi.
Hắn hối hận vì theo bản năng trả lời, nghe cũng cảm thấy chính mình rất chết tiệt, kỳ thật hắn cũng không muốn nói với nàng như vậy, nhưng thấy thần sắc cô ấy khá hơn cũng yên tâm. ( lo đến cuống quýt còn giả đò, xí, làm bộ… ta khinh… Hoàn : liếc xéo…L: lạnh run, hừ …chạy nhanh)
“Tôi đã nhắc nhở lái xe rồi, cô muốn đi đâu cứ gọi anh ta.”
Nàng nhất thời không hiểu ý tứ của hắn, cũng không biết nói gì….
“Xe của cô bị đem đi điều tra, sau đó phải đem đi bảo dưỡng, tạm thời không thể có xe” Dù sao ba mẹ hắn thời gian này đi du lịch nước ngoài, lái xe nàh họ giờ cũng rnahr rỗi.
“Anh đã biết chuyện của em sao ?” Khẩu khí của nàng có chút ngạc nhiên mừng rỡ, ngoài ý muốn hắn đi hỏi thăm chuyện của nàng, có lẽ……
“Tôi không phải là quan tâm cô, chỉ là sợ không giải thích được rước họa vào thân, cô kỹ thuật lái xe kém không nên lái tốt hơn đỡ phải có người vất vả thay cô dàn xếp chuyện rắc rối” Để tránh nàng nghĩ quá nhiều, Giản Thư Hòa lập tức phủ nhận hành động lần này là quan tấm đến nàng, đem hảo ý thành lời nhiếc móc làm đau người khác.
Nàng ánh mắt buồn bã, thầm cười nhạo chính mình lại vẫn đối với nam nhân này có một chút hy vọng xa vời…… Không, hắn sẽ không thay đổi, .. mình phải tỉnh lại thôi
“Không cần làm phiền bác lái xe, em sẽ gọi tắc xi.” Nàng nhẹ nhàng cười một tiếng, tắt đi ti vi, đi về gian phòng.
“Cô……” Hắn không có ngờ tới nàng lại cự tuyệt quyết định của hắn, muốn mở miệng nói đó là vì an toàn của của nàng nhưng lời nói chẳng sao nói ra được.
Nàng quay đầu lại nhìn hắn, chờ hắn nói.
“Trong nhà có xe làm chi phải ngồi tắc xi?”
Nàng không có tiếp lời, nhìn hắn một cái lại đi vào trong phòng.
Hắn đối với sự im lặng của nàng thấy thất bại, gãi đầu bối rối. Vì cái gì hắn lại nghĩ quan tâm nàng? Vì cái gì hắn lại hi vọng nàng phải vui tiếp nhận sắp xếp của hắn? Cô ấy muốn ngồi xe nhà hay tắc xi quan trọng sao ? Vì những lời không thể giải thích được buồn bực. Hắn đang mong đợi cái gì vậy ….
Trong phòng, Tô Nhã An gọi điện thoại cho bạn tốt
“Kỳ Kỳ, tớ suy nghĩ rồi tớ đồng ý cùng cậu là bà chủ.”
“Thật vậy ư ? Quá tuyệt vời! Chúng ta nhất định sẽ thành công……”
Nàng mỉm cười, nghe bằng hữu phấn khích thét chói tai , tâm tình như được cổ vũ. Đúng vậy, nàng nhất định sẽ thành công……
Quá khứ một năm, nàng là một kẻ thất bại. Hiện tại, nàng phải thật thành công chính một lần trở về Tô Nhã An đầy tự tin của trước kia.
Tại nạn ngày hôm qua không đụng chết nàng, nhưng đã đụng chết tình yêu cay đắng đó, nàng phải lui về phía sau thôi. Không muốn sầu muộn qua ngày nữa, cái cuộc hôn nhân này chỉ có kẻ ngốc là nàng mà thôi chờ đợi 1 người không yêu mìn. Từ bây giờ phải trở về, về là mình tự yêu bản thân mình thôi !!!
Một tháng sau –
Giản Thư Hòa cùng thê tử về nhà mẹ đẻ ăn cơm, thuận tiện cùng cha vợ thảo luận ít cống việc. Trong bữa tiệc nghe được nàng cùng mẫu thân tán gẫu nâng gần đây đang chuẩn bị cùng bằng hữu hợp tác mở cửa hàng Giầy dép , ngoài mặt không lên tiếng, trong lòng có chút khó chịu.
“Cô muốn mở cửa tiệm sao không nói cho tôi ?” Lúc về hắn ở trên xe hỏi nàng, khẩu khí không vui.
Bình thường Tô Nhã An chuyện gì cũng sẽ nói cho hắn biết, muốn mở cửa tiệm buôn bán lại không nói gì cả, hoàn toàn không có hỏi ý kiến hắn khác với trước kia, đây quả thực không như “lẽ thường”.
“Em cho là anh không quan tâm những chuyện như vậy.” Chuyện của nàng, hắn không phải là luôn không quan tâm đến ư?
Nếu đã người nam nhân này không cần sự nhiệt tình của nàng, như vậy nàng cũng không cưỡng cầu nữa duyên phận không thuộc về mình lui về phía sau, nàng muốn đem nhiệt tình đặt công việc, thực hiện ước mơ.
Cửa hàng của nàng nửa tháng nữa sẽ khai trương, nàng chủ yếu phụ trách mẫu mã giày, góp vốn cùng bạn.Còn Kỳ Kỳ phụ trách phần quản lí, giao dịch, tiệu thụ, quảng cáo.
“Dù gì cũng nên nói cho tôi biết chứ, không như thằng ngốc cái gì cũng không biết ư ?” . Hắn có ý nhắc nhở, lại có cmar giác mình cực kì không vui, như bị cô ta qua mặt vậy ....


Phone: 01657595739 