XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Vẫn mơ về em - Hồng Cửu

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3359
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Vẫn mơ về em - Hồng Cửu

Chỉ nghe mấy tiếng "công ty của nhà chúng ta" là tôi lập tức trở nên ngoan hiền vô điều kiện.

Dạo này ngoài rạp đang chiếu một siêu phẩm nghe đồn rất hay, giá vé phải chăng, dàn diễn viên nổi tiếng. Tôi nằm mơ cũng thèm thuồng chảy nước miếng mong được đi xem. Nhưng đi với ai? Định rủ Tiêu Tiêu, gần đây nó đang bù đầu tìm việc, tôi không thể cản trở bước tiến của nó. Định rủ Trác Hạo, anh lại đang bận đến vắt chân vắt cổ lên cho xem. Còn như đi xem một mình thì đúng là buồn tẻ.

Sau một hồi suy đi tính lại, dằn vặt bứt rứt, cuối cùng tôi vẫn quyết định quấy rầy "con rùa vàng". Không ngờ Trác Hạo vừa nghe đã đồng ý ngay, tôi sướng rơn.

Lúc sửa soạn, lựa chọn bộ đồ thật đẹp để mặc đi chơi, tôi bỗng nghĩ không biết từ lúc nào mình trở nên thụ động thế này? Trác Hạo bận, tôi cũng ru rú trong nhà cả ngày, mãi đến khi anh đồng ý đi cùng, tôi mới có lý do ló mặt ra đường. Người như thế này không phải là tôi nữa rồi!

Đang xếp hàng mua vé Trác Hạo nhận được một cuộc điện thoại. Anh sợ ồn bèn đi ra góc khuất nói chuyện, còn tôi tiếp tục xếp hàng.

Lúc trước, cửa bán vé bên cạnh vốn không có ai, không biết từ bao giờ đã mọc ra một nhân viên nữa, cũng bắt đầu bán vé. Thấy vậy đám người đang xếp hàng bên này bỗng nháo nhào điên cuồng lao sang cửa bên đó. Tôi nhìn khung cảnh trước, chẳng kịp suy nghĩ liền dấn thân theo số đông, góp phần làm tăng thêm cảnh hỗn loạn. Sau một hồi chen lấn xô đẩy, bật ra rồi lại chui vào, cuối cùng chẳng hiểu sao tôi lại kém cỏi như vậy, bị bức tường người tưởng như vô tận, hết lớp này đến lớp khác hung hãn đẩy ra ngoài. Định quay lại chỗ cũ đứng xếp hàng, nhưng vừa nhìn nước mắt tôi đã trực trào ra. Còn chỗ cho tôi đứng nữa đâu.

Hai mươi phút khổ sở xếp hàng thế là đổ ra sông ra bể!

Đang điên tiết chỉ muốn vò đầu bứt tai cho hả giận, tôi bỗng mừng rỡ nhận ra một bóng hình quen thuộc đứng cách đó không xa.

Xác định mục tiêu, tôi nhìn thẳng mặt hắn mỉm cười, chào một tiếng "Hi!" thật êm tai ngọt ngào.

Phía đối diện, khuôn mặt lạnh lùng như hoa phù du nở lạnh lùng nhướn mày, nhếch mép, bộ dạng châm chọc lập tức hiện lên sinh động.

Tôi đành miễn cưỡng vờ như thân thiết lắm, kiên định kiên cường và kiên nhẫn giữ nụ cười chào hắn: "Hi, Ninh Hiên."

Hắn nhếch mép hỏi thẳng: "Định chen ngang vào đây hả?"

Tôi gật đầu, không quên tiếp tục giữ bộ mặt tươi cười.

Hắn cười nhạt nói: "Chỗ này không chen vào được."

Mặt tôi lập tứ xị xuống.

Tên nhóc này cũng khéo giả vờ thật!

Sau đó lại nghe hắn nói: "Chị muốn xem phim gì?"

"Hả?"

Ý gì đây?

Hắn lại tỉnh bơ: "Chị định xem phim gì thì nói ra tôi mua vé hộ cho."

Hắn ta định chơi trò vừa đấm vừa xoa chắc.

Tôi vội vàng lấy lại nụ cười vừa tắt, đưa tiền cho hắn: "Phim *** hai vé nhé, cảm ơn."

Lúc này tôi mới chợt nhận ra cô gái rụt rè bẽn lẽn đứng cạnh hắn bấy giờ không phải cô gái xinh xắn lần trước. Cái thằng trăng hoa quá!

Tôi bắt đầu tán chuyện: "Đưa bạn gái đi xem phim à?"

Hắn cười, không thèm trả lời mà hỏi vặn lại: "Còn chị? Đi xem phim cùng bạn trai à?"

Tôi nhoài luôn người qua hắn nói với cô bé kia: "Bạn trai em sáng giá lắm, đào hoa hết mức, em phải vất vả rồi."

Cô bé mím môi cười: "Đây là anh họ em."

...

Hơ, thời xưa quan hệ giữa anh họ với em họ là ám muội nhất đấy, không biết à?

Thấy tôi bị hớ, Ninh Hiên có vẻ khoái trá lắm. Bỗng hắn hất cằm hỏi tôi: "Bạn trại chị kia à?"

Tôi ngoảnh đầu nhìn. Trác Hạo vừa cúp điện thoại đang quay lại. Anh đến bên cạnh ngạc nhiên hỏi: "Sao lại xếp hàng ở đây?"

Tôi cười hì hì đáp: "Em gặp một người bạn, cậu ấy giúp mình mua vé sẽ nhanh hơn."

Anh mỉm cười gật đầu chào Ninh Hiên nói cám ơn, rồi nhận ám hiệu ngầm của tôi ra quầy mua bắp rang bơ.

Ninh Hiên có vẻ lạ lùng, nhếch miệng nói với tôi: "Bạn trai của chị cũng sáng giá lắm, đào hoa hết mức, chị phải vất vả rồi!" Thái độ của hắn ta thật chẳng hiểu ra làm sao?

Đúng là tên thù vặt, tôi nói về hắn thế nào hắn lập tức tìm cơ hội nói lại tôi không sai một từ.

Tôi cười: "Tôi là cao thủ hái hoa cấp quốc gia, ai dám động đến, đo ván ngay."

Ninh Hiên nhìn tôi, hồi lâu không nói gì, cuối cùng chỉ hừ một tiếng: "Đầu óc ngờ nghệch!"

...

Hứ! Nếu không phải Trác Hạo đang quay lại đây và tôi đang đóng vai thiếu nữ thanh lịch thì tôi nhất định...nhất định mắng lại hắn một câu: "Cậu ngờ nghệch thì có!"

Ông trời ác như bà mẹ kế, à không, phải là ác như ông bố dượng.

Tôi và Trác Hạo vừa ngồi xuống ghế, mới cho được hai hạt bỏng ngô thơm nức vào miệng thì điện thoại của anh lại réo chuông. Úp úp mở mở được mấy câu, anh cúp máy rồi nhìn tôi vẻ áy náy.

Được rồi, tôi vốn là người bạn gái hiểu chuyện, thấu tình đạt lý, là một thục nữ thông minh, khéo léo. Thế nên không đợi anh mở lời tôi liền lên tiếng trước: "Có việc gấp thì anh mau đi đi! Công việc phải đặt lên hàng đầu!" Dẫu sao cũng là kiếm tiền cho nhà "chúng ta" mà.

Trác Hạo thở phào nhẹ nhõm, hôn lên má tôi rồi đứng dậy ra khỏi rạp. Trông theo bóng anh bước đi vội vã, tôi chợt có cảm giác cô đơn lạnh lẽo như bị bỏ rơi, chỉ muốn bật dậy mà đuổi theo anh.

Thế nhưng tôi vẫn phải tỏ ra điềm tĩnh. Bởi Ninh Hiên và em họ hắn đang ngồi ngay bên cạnh tôi. Tên nhóc này cũng đua đòi mua vé xem phim giống tôi. Sao tôi có thể để kẻ từng chứng kiến chuyện đáng xấu hổ của mình có cơ hội cười nhạo thêm lần nữa?

Vừa quay lại, bản mặt gợi đòn đang tỏ ra thương hại của Ninh Hiên khiến tôi không giấu nổi sượng sùng. Lại có lúc tôi rơi vào tình cảnh phải nhận sự thông cảm từ thằng nhóc trăng hoa thế này đây!

Tôi cười nhạt phân trần với Ninh Hiên: "Anh ấy... mở công ty riêng, điều hành việc làm ăn của chính mình, nên khá bận."

Ninh Hiên chỉ khẽ hừm một tiếng, không nói gì.

Nội dung phim thế nào tôi hoàn toàn không rõ. Một mình ngồi đây, muốn ra ngoài lại sợ người ta nghĩ mình đau khổ, ngồi lại thì không sao để tâm nổi. Miệng nhai bỏng ngô mà không khác gì ngồi ăn sáp, tôi liên tục nhủ thầm: Tiền nhà chúng ta ơi, sao mày không tự chui vào túi đi, để ông chủ khỏi phải vất vả làm ăn?

Nhìn sang bên cạnh, tôi ngạc nhiên nhận ra kẻ vào rạp mà chẳng xem phim không chỉ có mình tôi. Cậu nhóc bảnh trai Ninh Hiên đang tựa vào ghế say giấc nồng.

Tôi cố tình hơi nhổm người dậy, rồi lại ngồi phịch xuống, dựa mạnh vào lưng ghế. Dãy ghế san sát liền lập tức truyền cơn chấn động tôi tạo ra sang bên ghế tên Ninh Hiên.

Cậu ta mở bừng mắt, sau khi tỉnh táo liền ngoẹo cổ nghiêm túc hỏi tôi: "Chị ăn khoai lang à?"

...

Hắn hỏi vậy nghĩa là sao?

Nghĩ mãi tôi mới hiểu ra, hắn muốn nói là tôi... tôi... xì hơi... làm ghế rung mạnh như thế...

Tức quá! Với trí tuệ của một sinh viên đại học sắp thành nhà giáo cao quý như tôi, sao có thể để một thằng nhãi như hắn tùy ý sỉ nhục được chứ?

Tôi hất cằm hỏi: "Cậu bao nhiêu tuổi?"

Hắn không thèm đáp lại mà hỏi tôi: "Còn chị bao tuổi?"

Tôi cười khẩy: "Chắc chắn nhiều hơn cậu! Tôi đã tốt nghiệp đại học rồi đấy!"

Hắn nhướn mày buông một câu làm tôi nghe mà lộn ruột: "Nhiều tuổi hơn tôi thì sao? Nhiều tuổi hơn chưa chắc đã khỏe hơn."

Tôi... giàn giụa nước mắt.

Hắn học đâu cái kiểu lếu láo thế không biết



Chương 4 - Sững sờ



Nửa sau bộ phim chỉ có một mình cô em họ Ninh Hiên say mê theo dõi, tôi và Ninh Hiên"không đánh không quen", tiếp tục đấu võ miệng rôm rả.

Tôi quyết không buông tha, gặng hỏi hắn đến cùng: "Rốt cuộc cậu bao nhiêu tuổi?"

Hắn đá sang chuyện khác, "Bạn trai của chị trông già thật".

Tôi bực mình: "Già cái gì mà già! Còn chưa đến ba mươi, mới hai mươi tám thôi, vẫn còn xuân chán!"

Hắn cười giễu: "Hơn chị những sáu bảy tuổi mà bảo không già!"

Tôi bao biện: "Đấy là tôi trẻ chứ không phải anh ấy già!"

Hắn tiếp lời ngay: "Đợi đến lúc chị không còn trẻ thì anh ta sẽ thuộc diện khọm già."

Bực thật! Sao cứ quanh quẩn mãi với nhóc này mà vẫn chưa tới được vấn đề.

Tiếp tục quay lại chủ đề cũ, tôi nói: "Rốt cuộc thì cậu bao nhiêu tuổi nào, con trai gì mà kỳ cục thế, mỗi chuyện tuổi tác thôi có cần giấu giấu giếm giếm thế không? Thế cậu tốt nghiệp đại học chưa?"

Không hỏi thẳng được thì tôi chỉ có thể làm cách này để đoán ra tuổi của hắn thôi.

Ninh Hiên hơi do dự rồi nói: "...Chưa."

Tôi cười đắc ý: "Đã nói cậu ít tuổi hơn tôi mà! Nhãi ranh!"

Hắn dài giọng hừ một tiếng mỉa mia: "Nhiều tuổi hơn tôi thì sao? Số tuổi của chị không biết đi đâu hết rồi, xem ra còn non nớt hơn tôi nhiều, chẳng hiểu chị tự hỉ hả cái nỗi gì?"

Tôi cười khẩy: "Hỉ hả vì tôi nhiều tuổi hơn cậu đấy! Đừng nói là hơn một tuổi, chỉ cần sinh ra trước cậu một giờ một phút, thậm chí là một giây thôi, có đuổi theo cả đời cậu vẫn không đuổi kịp đâu, lúc nào cũng phải gọi tôi là "chị". Từ bây giờ trước mặt tôi phải biết cư xử đúng mực, lễ phép với người lớn nghe chưa! Ha ha ha!" Nói đến đây trong lòng bỗng dẫy lên một nỗi sung sướng đắc ý, khiến tôi tự cao tự đại ngẩng cao đầu cười ngạo nghễ.

Ninh Hiên im lặng nhìn tôi, có lẽ không còn gì để đôi co nữa. Mãi lúc sau hắn mới lên tiếng: "Tôi không muốn kém tuổi chị, nhưng đây cũng không phải chuyện tôi có thể tự quyết định được!"

Giọng hắn hờ hững thản nhiên, làm người ta có cảm giác bùi ngùi. Tôi sững người không biết nói sao, đành an ủi đôi câu qua quýt: "Trẻ thì tốt chứ sao, không có gì quý hơn tuổi trẻ đâu, tôi rất ngưỡng mộ cậu ấy chứ..." Chỉ thấy mặt mũi hắn càng lúc càng sa sầm, tôi vội vàng nín bặt.

Nếu biết trước cảnh ngộ của mình sau này, nhất định tôi sẽ không nói ra những lời vừa rồi.

Tôi nhiều tuổi hơn cậu, điều này như chiếc dằm nhọn, đâm sâu vào xương thịt chúng tôi, đau đớn nhức buốt.

Bộ phim kết thúc, em họ Ninh Hiên nhiệt tình mời tôi: "Mình cùng đi ăn đi! Chẳng mấy khi gặp được người bạn có thể khiến anh em đột nhiên nói nhiều như thế, nghe anh chị nói chuyện thật đã tai."

Tôi khéo léo từ chối: "Thôi, không được đâu, e là bạn trai chị đang tìm." Lòng tôi dâng lên một nỗi xót xa, hóa ra câu chuyện đôi co giữa tôi và Ninh Hiên lại biến thành thứ mua vui cho bàn dân thiên hạ thế đấy!

Tôi toan bước đi, bỗng nghe Ninh Hiên gọi giật lại: "Này, có di động không?"

Tôi sững người, bỗng thấy vui vui, lòng tràn ngập những ý nghĩ đen tối. Phải chọc hắn một trận mới được. "Gì cơ, lẽ nào si mê chị rồi à? Còn muốn xin số điện thoại của chị nữa! Tiếc quá, chị vừa nhiều tuổi hơn cậu, lại là hoa thơm đã có chủ rồi. Cậu em à, nghĩ rộng hơn đi, trên đời thiếu gì lá non chồi biếc. Chị đây già rồi, không hợp khẩu vị của cậu đâu!"

Cô em cậu ta nghe tôi nói mà cứ thừ người ra. Ninh Hiên có vẻ tức lắm, kéo em họ đi ngay lập tức, được vài bước hắn lại một mình quay lại đến trước mặt tôi cay cú nói: "Đầu óc chị cả ngày nghĩ những gì vậy! Nói cho chị biết, bạn trai chị tình trường không đơn giản đâu, đào hoa phong lưu lắm đấy, cứ coi chừng." Nói xong hắn quay lưng bỏ đi....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết
» đọc truyện Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh - Tiểu Thuyết - Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh
» Em không yêu tôi
» Em vẫn chờ anh - phần 1
12»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ