Disneyland 1972 Love the old s
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 1801
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em

Quang chăm chú nhìn từng hành động của Như, rồi lấy máy, và cho đến bây giờ, sau 2 năm kể từ ngày Quang bắt gặp Như trên phố dường như anh chưa bao giờ có thể phủ nhật một điều rằng cô tuyệt đẹp, chẳng giống như người thường, cô phải chăng là một thiên thần đang mải mê chơi lạc nơi này?

Váy hoa trắng, tóc dài đen láy, đôi mắt hút hồn, những cánh hoa màu tím vương vãi trên cát….

“Thiên Sứ, hãy ở lại bên anh !”

Như và Quang lại lên acma, lòng vòng vùng ngoại ô, nắng chiếu xiên vào hai người, nhưng lộng gió, cảnh thiên nhiên ở đây thật yên bình đến lạ lùng mọi thứ cảm giác về nơi đô thị xa hoa và đông đúc chợt tan biến, và lòng

Quang cũng chợt thấy lặng đến lạ thường….

Đôi khi cuộc sống chỉ cần những khoảnh khắc như thế này và cuộc đời có khi nào cần nhiều hơn thế nữa… Người con gái ngồi sau Quang có thể ngày mai, ngày kia cô ấy có thể biến mất, chính giây phút này anh muốn nó trở thành mãi mãi, bởi ngày mai, ngày kia, ai biết được cuộc đời, ai biết được sự sống và cái chết sẽ thế nào?

- Lúc trước, khi đứng giữa mênh mông kia anh biết em nghĩ gì không?

- Em nghĩ gì?

- Nếu em phải chết, em cầu mong cái chết đến với em thật nhẹ, em sẽ đứng giữa một khoảng mênh mông, với nắng vàng, hoa và rồi vút bay như những cánh chim trắng kia…

- Anh…anh xin lỗi…

- Đừng cảm thấy có lỗi với em, bởi chính em cũng không hiểu tại sao em lại rơi vào hoàn cảnh này, phải chăng người ta vẫn gọi là số phận.

- Như, anh sẽ làm mọi cách để cứu em, vậy xin em, đừng nhắc đến cái chết, cũng đừng tuyệt vọng…

- Anh biết không, cho đến những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, em mới nhận ra rằng mình quá uổng phí nhiều thứ, gia đình, bạn bè, tình yêu. Anh đừng giống như em nhé, đừng hờ hững với cuộc đời này…

- Anh…

- Cảm ơn anh, Quang, vì đã xuất hiện trong cuộc đời em, dù cuộc gặp gỡ của chúng ta thật ngắn ngủi, nhưng em tin rằng mọi thứ đã được an bài…

“Mọi thứ đã được an bài ư?” Quang muốn gào lên với ông trời rằng tại sao, tại sao ông lại trao cho một cô gái còn đầy nhiệt huyết để sống và một trái tim khao khát được yêu thương một cuộc đời ngắn ngủi như thế này? Tại sao? Tại sao lại như thế? Gía như 2 năm trước em đừng bước vội vàng đến thế, giá như 2 năm trước, anh có thể nắm lấy bàn tay cô gái này, để mãi mãi, giữ cô ở lại nơi này…

Quang thấy mắt mình cay cay, và nghẹn đắng trong cổ họng….

Căn nhà cũ lâu lắm rồi Quang không về, mọi thứ vẫn như xưa. Bố Quang đang lúi húi ngoài vườn, thấy có tiếng động liền chạy ra. Ông ngỡ ngàng, ngạc nhiên bởi lâu lắm rồi Quang không về nhà, có chăng chỉ vào dịp giỗ mẹ.

Quang nhìn bố, tóc ông đã chuyển sang màu bạc, những sợi đen giờ thưa thớt. Dì Tâm thấy thế cũng chạy ra, hai người ngạc nhiên khi thấy Quang đi cùng một cô gái.

- Quang, con về đấy ư?

- Cháu chào hai bác. Như khẽ cúi người chào.

- Vâng, con đã về rồi, con chào dì.

- Hai đứa vào đây, trời nắng nóng lắm, để dì đi lấy nước, ông bảo các con mau vào nhà đi. Dì Tâm cuống quít và cả thái độ mừng rỡ.

- Hai đứa vào nhà đi. Bố Quang giọng run run, bàn tay ông vẫn còn lấm láp.

Căn nhà không thay đổi gì nhiều, vẫn là căn nhà nhỏ xinh xinh với vườn rau xanh trước cửa. Bờ rào là những nan gỗ trắng, ngoài sân là giàn hoa Tigon treo đầy những giỏ hoa lan đang tỏa hương khoe sắc. Chiếc bàn đá màu vân xanh vẫn kê gọn gàng ở dưới tán râm mát góc bên phải sân.

Quang đưa tay đón những gáo nước mát lẹm từ đáy giếng, cảm giác vẫn rõ rệt như những ngày anh đón những gáo nước này từ tay mẹ…

Như tinh nghịch lấy những gáo nước đổ vào tay rồi lấy chúng vẩy nhẹ vào anh, cô cười, chun chun mũi điệu làm xấu rồi nhận từ anh một gáo nước, cho hai tay cô đỡ lấy rồi rửa mặt…

Chiếc bàn thờ của mẹ được chăm sóc kĩ lưỡng, anh thấy có hoa tươi và được xếp gọn gàng sạch sẽ. Dì Tâm chắc hẳn đã là người làm những việc này, sau bao nhiêu năm dù chưa một lần Quang tự động bắt chuyện với dì Tâm nhưng nhìn mọi thứ vẫn như xưa anh thấy yên lòng hơn bao giờ hết.

Quang và Như ở lại ăn cơm trưa do dì Tâm nấu, rồi Như lau dọn bếp núc và rửa bát cùng dì. Hai bố con Quang ngồi ở chiếc bàn đá màu vân xanh bên ấm trà xanh trầm ngâm.

Như và Quang tạm biệt ngôi nhà có bố Quang và dì Tâm ra về, dì Tâm cắt cho Như một bó hoa hồng nhung được dì chăm bẵm ở trong vườn, những nụ hồng vừa mới chớm nở dặn Như đem về cắm chắc chắn sẽ rất đẹp. Cô thích thú đón nhận món quà và nụ cười đôn hậu từ dì Tâm.

- Hai đứa về rồi thỉnh thoảng nhớ ghé thăm bố và dì nhé, các con đi đường cẩn thận.

- Chúng con đi đây ạ.

Bố Quang khẽ gật đầu, dì Tâm đưa tay vẫy tạm biệt, chỉ khi Quang và Như đã đi khá xa khi quay lại Quang mới thấy họ trở vào nhà.

- Lâu lắm rồi em mới có cảm giác giống như là gia đình.

- Em vui chứ?

- Em vui lắm, bố anh rất hiền và dì Tâm cũng rất tốt, họ rất yêu thương anh đấy, vì thế, đừng làm họ buồn…

- Anh biết.

- Vậy bây giờ chúng ta sẽ về bệnh viện ?

- Không, anh còn muốn đưa em đến nơi này….

Bãi lau nằm yên ả bên con sông hiền hòa, Quang dựng acma trên bờ đê, rồi cả hai rẽ những lối nhỏ vào bãi lau xanh trắng mướt mà.

“AAAAAAAAAAAAAAAAA !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Quang và Như hét lên thật to, rồi chạy nhảy như hai đứa trẻ, mệt nhoài rồi nằm dài trên đám cỏ lau, trước mặt là dòng sông đang lững lờ trôi.

- Em thấy nơi này thế nào?

- Thật tuyệt, sao anh biết nơi hay thế?

- Bãi cỏ lau này hồi nhỏ anh vẫn thường hay đến đây, nó đẹp tuyệt vời, em sẽ được ngắm hoàng hôn trải dài trên sông và cả hương vị lau ngai ngái khó quên này nữa.

- Điều em hối tiếc nhất là chỉ có thể đến đây…duy nhất một lần…

- Em sẽ được đến nơi này cùng anh rất nhiều rất nhiều lần nữa. Anh hứa đấy.

Như chỉ cười, rồi cô lấy tay đưa lên che những đợt nắng cuối chiều đỏ rực, từng vệt nắng chiếu rọi qua khẽ tay, Như thích thú với cảm giác ấy cô thấy mình như một đứa trẻ.

- Em đã sống những ngày tháng cô độc, em đã mang những mối hận thù tưởng chừng như không bao giờ có thể nguôi ngoai. Kí ức gia đình đối với em mờ nhạt và mỗi khi nhắc đến nó làm em đau. Em mãi mãi không bao giờ muốn thỏa hiệp với họ. Với tình yêu, người ấy nhẫn tâm dời xa em, anh có hiểu được cái cảm giác tất cả mọi thứ xung quanh mình đều là giả dối không?

- ...

- Cách đây hai năm, ngày mà anh đã gặp em. Em còn nhớ như in hôm đó…Em đã đứng đó đợi Hiếu, với niềm vui và tình yêu tưởng chừng duy nhất trên đời…

- Rồi sau đó?

- Rồi sau đó, em đánh rơi hạnh phúc của cuộc đời mình, em dời xa Hiếu bởi tính cách ngang bướng của mình và lòng tự trọng của một đứa con gái, em hoang mang và cô độc. Kể từ khi đó, em rất ít khi cười, lúc anh đưa cho em tấm ảnh, dường như, em đã lấy lại nụ cười của em…

Quang quay mặt về phía Như, anh thấy cô khẽ cười, rồi nhẹ nhàng lắm những giọt nước mắt rơi xuống, những giọt nước mắt long lanh trong nắng đỏ hoàng hôn.

Anh lấy tay gạt những giọt nước mắt ấy, vỗ về.

“Thiên Sứ, đừng khóc, anh sẽ luôn ở đây, bên em….”



Phần 6: “Thiên Sứ, đừng đi, anh còn chưa nói…yêu em”



Như bắt đầu có những triệu trứng không tốt về sức khỏe, mái tóc dày, đen láy bị rụng và xơ xác đi rất nhiều. Khuôn mặt với nước da trắng ngần giờ chuyển sang màu tái xanh, cùng với những nếp nhăn và những vết nám dần xuất hiện. Cơ thể của Như kháng lại những tác dụng của hóa chất một cách mạnh mẽ, khó có thể tìm ra một cách thích ứng. Đôi mắt của Như giờ đen thâm lại, hậu quả của những đêm mất ngủ vì đau đầu.

Quang trầm ngâm trước những tấm phim cắt lớp của Như, dường như khối u không hề có xu hướng thuyên giảm trước những tác dụng của hóa chất. Trước tình hình như thế, chuyện phẫu thuật là càng sớm càng tốt, tuy nhiên sức khỏe của Như lại là một mối lo lớn đối với Quang, thêm cả việc làm sao có thể sốc lại tinh thần cho cô ấy là một vấn đề hết sức khó khăn.

Như có vẻ rất ngoan cố và ít chống cự lại bệnh tật, cô cứ nói đến cái chết một cách bình thản, đôi khi Quang thấy như là một sự buông xuôi phó mặc cho số phận. Đó không phải là tính cách của Như, Quang biết rõ điều đó, nhưng cô gái này đang dần dần muốn đầu hàng lại số phận, Quang đau đớn và xót xa khi nghe từng câu từng chữ từ miệng Như nói về cái Chết….

Mái tóc của Như phải cắt để chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật, Như là người khá quan tâm đến vẻ ngoài của mình nên đây là điều thật sự làm cho Như đau đớn…

- Chị biết cô ấy rất buồn, nhưng cứ luôn giả vờ mạnh mẽ, lúc chị cắt đi mái tóc, chị nhìn trong mắt cô ấy…hình như là nước mắt…

Quang thấy tim mình nhói khi chị Y tá kể lại như vậy, anh chạy đến phòng Như, anh thấy cô trầm ngâm ngồi trước cửa sổ, mái tóc đã cắt đi, cô đội một chiếc mũ màu xám quanh đầu.

- Như, em không sao chứ !

Như nhìn Quang, rồi mặt méo xệch đi, cô gục vào vai anh khóc. Quang nhìn thấy trên sàn, tấm gương vỡ vụn….

* * *

Thu đến nhà Quang, căn nhà có vẻ như lâu lắm không có người ở, Thu đoán chắc anh chỉ qua nhà tắm giặt sau đó lại đến bệnh viện. Bếp núc lạnh tanh, đồ đạc vứt lung tung, mấy chậu hoa ngoài ban công khô héo vì thiếu nước.

Dạo này Quang đi đâu làm gì Thu không hề biết, gọi điện khó có thể nói chuyện với anh được vài ba câu. Dường như có một khoảng cách thật lớn đang hình thành giữa anh và cô. Căn nhà này bỗng dưng cô thấy trở nên xa lạ đến nhường nào, đáng lẽ nơi này phải là nơi cô có cảm giác thân quen mới đúng, nhưng sao, cứ có cảm giác như đến vụng trộm nhà của một người lạ.

Thu xếp dọn mọi thứ ngăn nắp lại, nấu vài món anh thích để trên bàn ăn. Đoán khi nào Quang về nhà sẽ nhìn thấy. Cô ngồi xuống ghế, cảm giác lạc lõng ngay chính giữa nơi này. Quang giờ này đang làm gì cô không biết, bạn bè xung quanh, gia đình luôn dồn hỏi cô về mối quan hệ với anh, họ luôn muốn biết rằng đến bao giờ anh và cô sẽ có một đám cưới. Thu ngần ngại cũng không đả động đến vì Quang cũng chưa thật sự nhắc đến lần nào…

Thu khẽ khàng mở căn phòng của riêng Quang, cô đứng đó, nhìn trân trân vào bức ảnh Thiên Sứ được anh treo chính giữa căn phòng. Cô nắm chặt bàn tay, rồi tức giận đập tan mọi thứ có trong phòng,cô túm lấy đống ảnh rồi ném chúng ra xa

- Đáng lẽ ra cô không nên xuất hiện trong cuộc đời anh ấy, tôi đã quá bao dung khi để cô đi bên cuộc đời tôi và Quang. Đã đến lúc cô phải đi khỏi cuộc đời anh ấy rồi…

Thu khụy xuống sàn, cái cảm giác sợ hãi như cách đây 2 năm lại xuất hiện…

- Chị làm sao thế này? Thu lo lắng nhìn chị gái mình nằm gục trên giường như chẳng còn chút sinh khí nào, đôi mắt đỏ hoe.

- Chị không muốn sống nữa em ơi !

- Sao, có chuyện gì đã xảy ra với chị?

- Anh Hiếu, anh ấy có người khác…

- Anh Hiếu ư, làm sao có thể???

Thu tròn mắt ngạc nhiên rồi sau đó đứng nghe chị gái kể lại đầu đuôi câu chuyện trong tiếng nấc. Thu biết Hiếu vì đó là ngư
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Hoa hồng giấy -p5
» Lần nữa lại yêu - p2
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Lần nữa lại yêu - đoạn cuối
123456»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ